(Đã dịch) Dương Thần - Chương 394:
Trên cổ đạo Sa Châu, hơn mười người và ngựa chậm rãi bước đi.
Bão cát phía trước tạt vào mặt, khắp bầu trời tràn đầy bụi đất mù mịt. Chỉ chốc lát sau, cả người lẫn ngựa đều bị phủ một lớp tro bụi dày đặc.
“Đúng là vùng biển cát cuồn cuộn, cảnh vật nơi đây hoàn toàn khác với Xích Châu, mới thấy sự khác biệt của vùng đất cách xa ngàn dặm.”
Hồng Dịch dừng ngựa lại, đưa tay chỉ về những bụi cây lác đác trên các đụn cát bốn phía. Sau đó, hắn kéo chiếc khăn trên mặt xuống, dùng nước trong túi da bên hông rửa sạch, gột đi một lớp bụi bẩn.
Tiểu Mục nói:
“Dịch ca ca, chúng ta dừng lại đi. Xem ra lại sắp sửa có bão cát nữa rồi, chúng ta chỉ còn cách đại doanh biên quan Sa Châu hơn một nghìn dặm nữa, không cần phải gấp rút làm gì.”
Vừa nói, Tiểu Mục vừa dùng một chiếc khăn lông ướt lau sạch bụi trên đấu bồng của Hồng Dịch. Còn Hồng Dịch, sau khi dùng nước rửa sạch mặt, liền cảm thấy khoan khoái dễ chịu đôi chút, sau đó mới kêu gọi thuộc hạ tập trung lại.
Đoàn người của Hồng Dịch đang trên đường từ Xích Châu đi đến đại bản doanh quân đội của Thần Uy Vương tại Sa Châu.
Hồng Dịch muốn tận hưởng phong cảnh đặc trưng nơi đây nên không dùng pháp thuật để di chuyển gấp gáp. Hơn nữa, vận dụng pháp thuật quá phô trương, không chừng sẽ rước lấy phiền phức.
Hắn cũng không sử dụng Càn Khôn Bố Đại để thuấn di. Dù sao Càn Khôn Bố Đại vừa mới bị Vô Địch Hầu tàn phá như vậy, tuổi thọ của tiểu thiên thế giới giảm đi rất nhiều, bên trong còn có nhiều chỗ bị tổn hại, lực lượng đang dần rò rỉ, hiện giờ vận dụng không được thuận tiện cho lắm.
Chính vì vậy, hắn lựa chọn phương pháp nguyên thủy nhất: cưỡi ngựa dọc theo cổ đạo Sa Châu, thẳng tiến đến vùng biên quan Sa Châu.
Cổ đạo dẫn đến Sa Châu, bắt đầu từ Xích Châu thông suốt đến tận Tây Vực, kéo dài đến bảy tám nghìn dặm, dài đằng đẵng.
Đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh đều là cát vàng. Hai bên đường cũng đều là những đụn cát hoang vắng vô cùng, lác đác đâu đó là một vài nhánh bụi gai, khóm cây chịu rét. Ngoài ra còn có những cây tiên nhân chưởng, tiên nhân cầu, tiên nhân thụ (các loại xương rồng lớn) khá lớn. Bên cạnh đó, trong những đám cây bụi thấp bé còn có một vài sinh vật, khiến cho sa mạc vốn hoang vu tĩnh lặng cũng có chút sinh cơ lẫn thần bí.
Khí hậu trong sa mạc khô hạn. Khi gió lớn thổi tới, hít vào một hơi, cát nóng như tràn ngập lồng ngực, cổ họng khô rát đến mức tưởng chừng có thể ho ra máu.
Đó là cảm giác của đoàn người Hồng Dịch trên con đường tiến đến đại doanh quân đội qua cổ đạo Sa Châu.
Dọc con đường này, Hồng Dịch cũng hoàn toàn nhận thức được khí hậu cùng phong thổ đặc thù của vùng sa mạc, cũng như tiếp thu thêm được nhiều kiến thức địa lý.
Trước đây, hắn từng nghĩ sa mạc hoàn toàn không có sự sống. Nhưng giờ đây, khi tự mình đặt chân vào, hắn mới biết thế giới động vật nơi đây lại phong phú đến vậy, thậm chí có cả con người sinh sống.
Phong thổ của Sa Châu đã hoàn toàn khác biệt với trung thổ Thiên Châu. Tuy rằng cũng là lãnh thổ của Đại Càn, thế nhưng môi trường sinh sống nơi đây lại đậm chất bản sắc văn hóa tư tưởng của dị vực.
Ngay cả một vài thị trấn nhỏ ven đường, người dân Sa Châu cũng đều có vóc dáng to lớn, mũi cao, mắt nâu, có phần giống người Hỏa La quốc, dễ dàng nhận thấy họ là những người lai.
Con đường thông thương giữa trung thổ Thiên Châu và Tây Vực vẫn rất phồn thịnh, người dân hai vùng đất vẫn thường xuyên giao lưu, giúp đỡ lẫn nhau. Chẳng qua hiện giờ chiến tranh đang dần trở nên căng thẳng, các thương đội đều dừng mọi hoạt động mậu dịch, vì thế mà Hồng Dịch đi suốt hai ngày liền trên cổ đạo Sa Châu mà không hề gặp một bóng người, vô cùng hoang vắng.
Đoàn người của Hồng Dịch đều mặc những chiếc đấu bồng rộng thùng thình, trên mặt che kín bằng lớp khăn lụa dày để tránh bụi cát bay vào mắt, mũi, miệng.
Đồng thời, Hồng Dịch cũng hiểu rõ vì sao ở sa mạc mọi người đều phải dùng khăn che mặt. Nếu không, chỉ cần hít thở một ngày, e rằng cát nóng đã tràn ngập khắp mũi miệng, thậm chí cả buồng phổi.
“Mọi người dừng lại, ăn một chút gì đã, dựng lều bạt lên. Nhìn khí trời thế này chỉ sợ bão cát sắp ập đến. Tuyệt đối không được để nó cuốn đi.”
Nhìn thấy Hồng Dịch ngừng lại, Trầm Thiên Dương vội vàng vung tay hô to.
Lão nhân này từng tĩnh dưỡng trong Lục Liễu Sơn Trang hơn một năm, thân thể được điều dưỡng trở nên cực kỳ cường tráng. Kể từ sau khi Hồng Dịch trở về, ngoài việc truyền cho lão bộ võ đạo thượng thừa, lại dùng máu Tà Thần để phạt mao tẩy tủy, nhờ đó lão vững vàng tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư, tuổi thọ lẫn sức lực đều tăng lên đáng kể.
Hiện giờ, mặt mũi lão hồng hào, đâu có chút gì giống một lão giả sáu mươi tuổi. Huống chi hiện giờ lão đã bắt đầu tu luyện đạo thuật, linh hồn lại được dung nhập vài khối thần niệm của Hồng Lăng Lão Tổ, đôi lúc lại sinh ra những tia hào quang chói lọi, gột rửa tạp niệm. Nhờ vậy, có thể thấy đạo thuật của lão tu luyện đã đạt đến trình độ không hề thấp.
Mọi người sau khi xuống ngựa liền dựng lều trại để chống bão cát, lấy lương khô, nước ngọt ra dùng bữa.
Trong khi đó, Yến Khai, Thập Lục Lang cùng đám thích khách đều tự lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương. Trong hộp là một loại thuốc tản ra mùi hương dịu nhẹ, mỗi viên có kích cỡ bằng quả long nhãn, màu trắng nõn. Họ không ăn uống gì khác, chỉ nuốt viên dược hoàn đó xuống, uống vài ngụm nước từ túi da bên hông rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Hồng Dịch cảm nhận rõ rệt cơ thể họ đang khôi phục, mọi mệt mỏi, đói khát đều tan biến, không còn ảnh hưởng đến thân thể.
“Bách Thọ Thảo Hoàn Đan?”
Tinh Nhẫn hòa thượng nhìn một viên đan hoàn liền thốt lên.
“Ánh mắt thật tinh tường, đây đúng là Bách Thọ Thảo Hoàn Đan.”
Yến Khai liếc mắt nhìn Tinh Nhẫn hòa thượng, gật đầu.
“Bách Thọ Thảo Hoàn Đan là cái gì vậy?”
Đại Kim Chu ngồi trên mặt đất, dùng cát xếp thành bảo tháp, nhà cửa, chơi đùa quên cả trời đất. Còn Tiểu Tang, Tiểu Thù, Tiểu Phỉ, ba nhóc tiểu hồ ly đều đang tự cầm một quyển sách mà đọc, bộ dạng hết sức chăm chú học tập, so với tú tài trước khi thi còn chăm chỉ hơn nhiều.
“Bách Thọ Thảo Hoàn Đan là một loại đan dược thần bí, dùng để gột rửa mọi tạp chất ô uế trong cơ thể cũng như trong dạ dày, ruột. Chỉ cần dùng một viên, có thể đảm bảo đủ dinh dưỡng cho cơ thể trong suốt bảy ngày. Nói cách khác, sau khi dùng một viên, bảy ngày sau đó không cần ăn uống mà sức lực và tinh thần vẫn sung mãn tràn đầy. Đồng thời cũng không cần bài tiết chất thải. Tuy nhiên, phương pháp luyện chế lại cực kỳ khó khăn. Phải thu thập tinh hoa của trăm loại hoa cỏ, sau đó trải qua hàng nghìn giai đoạn phức tạp như luộc, rang khô, sắc... Phương pháp thần bí này từ lâu đã thất truyền rồi.”
Hồng Dịch quay sang Đại Kim Chu giải thích.
“Có loại đan hoàn này sao? Nếu vậy, chẳng phải trong chiến tranh sẽ vô địch thiên hạ sao? Không cần bất cứ loại lương thảo nào. Trong Vân Mông Đế Quốc cũng có một loại Hành Quân Hoàn, ăn một viên có thể không cần ăn uống trong ba ngày kế tiếp, thế nhưng lại gây tổn thương nghiêm trọng đến ruột và dạ dày. Điều này không thể so sánh với Bách Thọ Thảo Hoàn Đan, thứ mà không những không gây hại mà còn có tác dụng gột rửa thân thể.”
Xích Truy Dương sợ hãi than lên một tiếng.
“Loại đan hoàn này cực kỳ trân quý. Ngay cả Thứ Đạo Minh chúng ta cũng không luyện chế được nhiều.”
Yến Thập Lục Lang nói.
“Lần này nếu không phải quyết chiến sinh tử với man di Tây Vực, chúng ta cũng không nỡ dùng.”
“Trong sa mạc cực kỳ nguy hiểm, Tinh Nguyên Thần Miếu cũng có sát thủ, nhất là bọn chúng rất am hiểu ẩn nấp trong cát mà ám sát, thần không biết quỷ không hay, ngay cả cao thủ đạo thuật cũng khó lòng tránh khỏi. Giả dụ hiện giờ chúng ta đang ngồi, sát thủ đối phương lặng lẽ tiến sát dưới lòng cát, rồi bất thình lình lao lên, vung kiếm trảm sát, mọi người sẽ làm thế nào?”
Yến Khai lạnh lùng nói, thanh âm rung lên khiến cho mọi người đều cảm thấy rét run. Ngoại trừ Hồng Dịch và Tinh Nhẫn hòa thượng ra, tất cả những người còn lại đều không nhịn được mà cúi xuống nhìn mặt cát vàng dưới chân, tựa hồ ở bên dưới sắp có một sát thủ bất thình lình nhảy vọt ra. Lôi Liệt, Sơn Khâu thậm chí còn bật dậy, áp sát tai xuống mặt cát, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên dưới.
Văn Phi Yên đang chăm chú lau chùi thanh bảo kiếm trên tay, nghe đến đây cũng trong nháy mắt ngưng thần tĩnh khí. Thế nhưng nàng lại khẽ di chuyển chiếc ghế đang ngồi đến gần Hồng Dịch hơn một chút.
Thiện Ngân Sa vốn không thích khí hậu trong sa mạc, từ sớm đã ở trong Càn Khôn Bố Đại tu luyện đạo thuật.
Chu Đại Tiên Sinh thì mang một chút thần niệm xuất khiếu ra ngoài, bố trí một tấm bình phong bên dưới thân thể.
Đại Kim Chu thì vô tâm vô tư nghịch cát, ba nhóc tiểu hồ ly vẫn ngồi đọc sách.
Trong khi đó, Tiểu Mục chỉ ngắm nghía Vô Thường kiếm trong tay.
Đối với tất cả điều này, Hồng Dịch cũng không nói nhiều, coi đây là một cách rèn luyện. Lần này hắn đến sa mạc đánh trận cũng là để rèn luyện võ đạo cho chính mình.
Tuy rằng hắn có phân thân Nhân Tiên, thế nhưng mấy ngày gần đây hắn cảm thấy khống chế cỗ phân thân này không được như ý cho lắm. Từ đó, hắn rút ra một kết luận rằng kinh nghiệm võ đạo của hắn, lạc ấn võ đạo trong linh hồn bản thân còn chưa đột phá Nhân Tiên. Khi ấy, cho dù bản thân là cơ thể Nhân Tiên cũng không thể phát huy được lực lượng Nhân Tiên. Chỉ khi bằng vào sự rèn luyện của chính bản thân, tinh thần kiên cường, phối hợp với thân thể thực sự tu luyện đến cảnh giới Nhân Tiên thì mới có được lực lượng vững chắc nhất, bằng không tất cả đều chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Hồng Dịch hạ quyết tâm, nhất định phải bằng vào sức lực của chính mình, mang thân thể thực sự đột phá cảnh giới, tu luyện đến cảnh giới Nhân Tiên, cảm nhận xem khoảnh khắc khi cơ thể đột phá cảnh giới nó như thế nào, từ đó mà chiếu cố linh hồn của bản thân, nắm giữ lực lượng thần niệm. Lúc đó mới có thể vượt qua năm lần, sáu lần thậm chí là bảy lần lôi kiếp!
Vù vù vù...
Ngay sau khi nhóm người đang đi về phía lều bạt để nghỉ ngơi thì đột nhiên từ phương xa truyền đến một loạt âm thanh tựa như quỷ khóc thần gào. Những tấm lều bạt chắc dày bằng da trâu chao đảo dữ dội, tựa như bị vô số bàn tay khổng lồ lay mạnh, muốn xé toạc cả tấm lều bạt lên không trung.
Soạt!
Tấm màn che cửa lều bạt không ngờ bị gió xé rách một mảng. Lập tức, một chùm cát vàng sắc bén như lưỡi đao thổi vào, bắn lên những mảnh kim loại, phát ra những tiếng “keng keng keng keng” tựa như thanh âm thiết chùy va chạm.
Mọi người liền bị cát bụi bám đầy người.
“Bão táp sa mạc tới!”
Hồng Dịch nhíu nhíu mày, phía sau đầu liền lóe lên ánh hào quang, từng vòng ánh sáng hiện lên, không gian khẽ dao động, tựa hồ bị trấn áp. Lập tức, trong chu vi hơn mười trượng quanh lều bạt, gió lớn được ổn định trở lại, cát bụi lả tả rơi xuống, đọng thành một lớp dày trên mặt đất.
“Cơn bão cát sa mạc lần này tới không thể coi thường, nếu không có đạo thuật bảo vệ mọi người đã bị thổi bay rồi. Ra ngoài xem sao, mọi người cẩn thận một chút.”
Hồng Dịch vừa bước ra khỏi lều bạt, ngước nhìn bầu trời xung quanh.
Cả đất trời tràn ngập trong bão cát dữ dội, cuồng phong rít lên từng hồi, cuốn bụi cát cuồn cuộn dâng cao, toàn bộ bầu trời biến thành một biển tro bụi mù mịt. Cát bụi điên cuồng ùn ùn cuốn tới, tựa như vạn mã phi nước đại. Hồng Dịch với ánh mắt sắc bén, loáng thoáng thấy trong đám cát bụi điên cuồng kia có rất nhiều cột cát xoáy, phát ra những âm thanh “két két két két” mà ập tới, vô cùng kinh khủng.
“Thật là hoành tráng. Kể từ khi tiến vào Sa Châu, hai ngày nay chúng ta cũng gặp không ít bão sa mạc, thế nhưng chưa từng gặp lần nào hung mãnh đến thế.”
Tiểu Mục cầm kiếm nói, hiện giờ nàng cũng bị kỳ cảnh đất trời chấn động.
“Cơn bão cát sa mạc này sao lại mãnh liệt như vậy? Mười năm cũng chưa từng gặp qua. Ta từng tiến sâu vào trong sa mạc rèn luyện kiếm thuật, rèn luyện ý chí, cũng từng gặp qua rất nhiều loại bão cát, thế nhưng loại bão cát như vậy rất hiếm khi gặp phải.”
Yến Khai giương kiếm. Vị trưởng lão Thứ Đạo Minh này nhìn bão cát, cột gió, lốc xoáy tràn ngập bầu trời mà nói.
Có một vài cây cột cát cuốn tới, khi chỉ còn cách lều bạt hơn mười trượng, chạm phải tấm màn chắn do vòng ánh sáng sau gáy Hồng Dịch biến thành lập tức giống như chạm phải vách sắt, ầm ầm một tiếng liền biến thành một tòa núi cát đổ sụp xuống, tạo thành một đụn cát lớn, đủ để chôn sống ba mươi người trong đó.
“Đây là thiên tượng, nhưng bên trong cũng có người nhúng tay vào. Ta nghĩ chúng ta đang bị kẻ khác theo dõi. Mọi người cẩn thận!”
Hồng Dịch nhìn bão cát điên cuồng trên bầu trời một hồi lâu rồi đột nhiên nói!
Ngay khi Hồng Dịch vừa dứt lời, đột nhiên, ở vùng sát vòng bảo vệ lều bạt hơn mười trượng, trên mặt cát nằm ngoài sự bao phủ của lực lượng vòng ánh sáng, cát bụi cuồn cuộn cuốn lên, trông tựa như trong lòng đất có một con địa long thật lớn đang ẩn nấp.
Ngay sau đó, rào rào! Rào rào!
Hơn trăm mũi gai được cấu thành từ vô số hạt cát mãnh liệt chồi lên từ mặt cát, phát ra những âm thanh xé gió chói tai, đinh óc, phóng thẳng về phía lều bạt.
Những mũi gai cát này, mũi nào mũi nấy đều thô lớn, nhọn hoắt, hơn nữa trong lúc lao đi còn xoáy tròn cực nhanh, phát ra những tiếng kình phong xoắn ốc. Vừa nhìn có thể nhận thấy uy lực của chúng đủ để xuyên thủng cả kim cương cứng rắn nhất.
“A! Phá!”
Hồng Dịch cũng không hành động gì. Tinh Nhẫn hòa thượng liền từ trong lều bạt nhảy ra, mở to miệng, phun ra một luồng sóng âm. Trong nháy mắt, một luồng sóng âm chấn động lan truyền ra bốn phía, những mũi gai cát điên cuồng kia vừa chạm phải lập tức nổ tung.
“Bên trong quả nhiên có điều huyền ảo!”
Tinh Nhẫn hòa thượng, sau khi dùng tiếng hống chân ngôn phá nát hơn trăm mũi gai cát, ánh mắt lão lóe lên tinh quang, lập tức nhận ra những mũi gai cát kia sau khi nổ tung đã bắn ra những mũi tên từ bên trong, bay vút tới.
Những mũi tên này không ngờ lại là loại tên thép vô cùng cứng rắn, ở phía trên được quét những đạo phù lục lằng ngoằng, kéo theo những luồng khí lưu thật dài phía sau đuôi. Tên bắn như châu chấu, nhìn kỹ không ngờ lại không phải loại tên dùng đạo thuật thôi động mà là do cường nỏ bắn ra!
“Thiên Cơ Thần Nỗ!”
Ánh mắt Hồng Dịch mãnh liệt mở ra, vầng ánh sáng rực rỡ sau gáy trong nháy mắt ngưng tụ lại. Chân Không Đại Thủ Ấn trực tiếp bốc thẳng lên trên, toàn bộ không gian trong chu vi vài dặm xung quanh lập tức đông cứng lại.
Những mũi tên đang vùn vụt lao tới lập tức dừng lại giữa không trung, chẳng khác nào thời gian bị ngưng đọng.
Theo một chiêu Chân Không Đại Thủ Ấn của Hồng Dịch, mấy trăm mũi tên thép liền đổi hướng, rơi xuống lòng bàn tay của Chân Không Đại Thủ Ấn, sau đó biến thành một khối cầu thép.
Cùng lúc đó, trên mặt đất rơi lả tả hơn mười cây Thiên Cơ Thần Nỗ với cấu tạo phức tạp đến mức tinh xảo tuyệt vời.
“Thật độc địa, không ngờ trong đạo thuật lại ẩn giấu nỏ tiễn. Khó trách chân ngôn hống của ta phá được đám gai cát kia lại không phá được những mũi tên thép này.”
Tinh Nhẫn hòa thượng nhìn những mũi tên thép kia, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, trước đây lão từng nếm thử mùi vị của Thiên Cơ Thần Nỗ rồi.
“Lại là Vô Địch Hầu.”
Tiểu Mục lạnh giọng nói.
“Chắc không phải là Vô Địch Hầu. Kẻ này tuy rằng cuồng vọng nhưng phi thường thông minh, biết được sự lợi hại của ta. Hiện giờ Thiên Cơ Thần Nỗ tuy rằng lợi hại nhưng không thể gây thương tổn cho ta. Hẳn là có kẻ muốn giá họa cho hắn. Nếu như ta đoán không lầm, chắc chắn là người của Tây Vực.”
Hồng Dịch lắc đầu, chậm rãi nói, cơn bão cát điên cuồng ngập trời cũng không thể lấn át được tiếng nói của hắn.
“Ha ha ha ha...”
Ngay khi lời này vừa thoát ra khỏi miệng của Hồng Dịch, từ xa xa trong bão cát liền đột nhiên truyền đến một tràng cười của nữ nhân.
“Không hổ danh là Trạng Nguyên Công Đại Càn, người có đạo thuật tinh thâm, tâm tư lại tinh tế đến nhường này. Tuy nhiên, ngươi muốn tự hạ thấp mình, ẩn mình giữa đại quân của Thần Uy Vương để kiếm chút lợi lộc trong trận đại chiến này. Thế nhưng cho dù ngươi có che giấu bản thân đến thế nào cũng vô dụng mà thôi, ngươi đã sớm bị chúng ta theo dõi rồi. Nếu ngay cả người liên tiếp giết chết Thánh Giả Đạo Phu, Thánh Giả Đồ Nguyên mà không tra ra được thì Tinh Nguyên Thần Miếu cũng uổng danh là thánh địa. Giáo Hoàng đại nhân từ Tam Giới Đại Dự Ngôn đã nhìn ra chút bản lĩnh của ngươi. Nguyên Khí Thần cũng đang chú ý đến ngươi.”
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.