(Đã dịch) Dương Thần - Chương 41:
Ai da!
Một tiếng cảm thán kinh ngạc vang lên khắp trường.
Thường thì đám công tử con nhà Vương Hầu Công Khanh này, mỗi người trong nhà đều có gia sản bạc triệu, vật gì mà chưa từng thấy qua. Thế nhưng món đồ hai người này mang ra đánh cược vẫn khiến họ ít nhiều bất ngờ.
Chưa nói đến thần mã Hỏa La, nó ưu việt hơn chiến mã bình thường không biết bao nhiêu lần, là một loại thiên lý mã khó kiếm dù có ngàn vàng. Nếu sở hữu một con, việc di chuyển năm trăm dặm trong một ngày không phải là điều khó khăn. Hơn nữa, Hỏa La mã không những chạy nhanh mà còn rất giỏi chở nặng. Kỵ binh trọng giáp Hỏa Vân của Hỏa La quốc thậm chí còn thiện chiến và hung mãnh hơn nhiều so với Thiết Phù Đồ trọng kỵ binh của Vân Mông quốc. Tất cả là nhờ vào khả năng xung kích mạnh mẽ của Hỏa La mã. Nếu Hỏa La mã tại Tây Vực không phải là giống ngựa quý hiếm, thì rất có thể thiết kỵ của Hỏa La quốc cũng sẽ giống Vân Mông mà xâm lược Đại Kiền.
Tuy nhiên, Hỏa La mã cũng chỉ là biểu tượng thân phận của vương công quý tộc, không quá đặc biệt, bởi chỉ cần chịu chi tiền, người ta hoàn toàn có thể sở hữu được nó.
Nhưng món đồ mà Lạc Vân cho Hồng Dịch mượn để đem ra đánh cược lại là Trảm Sa Kiếm, một thanh kiếm toàn bộ được rèn bằng Cúc Văn Vân Cương, là một thanh thần binh lợi khí có tiền cũng khó lòng mua được. Hơn nữa, đây là loại kiếm do Thần Phong quốc rèn, hoàn toàn khác biệt với kiếm của Đại Kiền.
Kiếm của Đại Kiền thì vừa mềm lại vừa mỏng, chỉ thích hợp cho những trận đơn đả độc đấu mà không thích hợp trên chiến trường. Đây cũng là nguyên nhân tại sao pháp luật về binh khí của triều Đại Kiền lại cấm đao mà không cấm kiếm. Ngược lại, kiếm của Thần Phong quốc lại rất nặng và hơi cong, dài hơn những thanh kiếm thông thường, trông giống phi đao. Mũi kiếm sắc bén, chỉ cần đâm về phía trước là tất có máu chảy, hoàn toàn thích hợp để mang ra chiến trường chém giết.
Nếu có một thanh Trảm Sa Kiếm như vậy, thì con cháu vương công muốn lên chiến trường lập chiến công để sau này được phong tước vị sẽ có triển vọng rất lớn.
Thử tưởng tượng mà xem, khi giao chiến với địch, kiếm của ngươi vừa tiếp xúc đã bị đao của đối phương chém gãy, vậy trận chiến đó còn cần phải đánh nữa sao?
Có một thanh thần binh lợi khí trong tay có thể tăng lực sát thương của người luyện võ lên gấp mười lần. Thậm chí một Võ Sĩ cầm Trảm Sa Kiếm cũng có thể giao chiến với cao thủ cấp Võ Sư.
– Không phải chỉ là chơi thôi sao? Món cược lớn quá rồi.
– Tô Mộc cô nương sắp tới rồi. Tiểu Hầu gia đã muốn làm lớn chuyện như vậy thì còn chần chừ gì nữa. Ta cũng muốn xem náo nhiệt mà.
Đám công tử nghị luận, ánh mắt đều dán chặt vào thanh “Trảm Sa” với vẻ thèm muốn tột độ.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia mắt giật giật, nói:
– Chuôi bội kiếm này của công chúa nếu đem ra cược sợ rằng không ổn lắm.
– Không việc gì.
Lạc Vân phe phẩy cây quạt, nói:
– Thanh bội kiếm này mặc dù ta rất thích, nhưng chỉ là muốn chơi cho vui, đem ra cũng chẳng có gì to tát. Huống hồ, Tiểu Hầu gia ngươi chưa chắc đã thắng được ta.
– Thật vậy sao? Nếu công chúa đã nói vậy thì trò chơi bắt đầu thôi, ta cũng sẽ không khách khí.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia nhìn Hồng Dịch đánh giá kỹ lưỡng, nói:
– Khoảng cách trăm bước. Trong vòng năm hơi thở phải bắn liên tiếp năm mũi tên. Nếu quá một hơi thở thì tính thua. Nếu làm rơi đích bắn cũng coi là thua. Cuối cùng là so sánh số mũi tên trúng đích. Hồng huynh có ý kiến gì không?
– Không có!
Hồng Dịch gật đầu, nhìn con Hỏa La mã nọ trong lòng cũng có chút xao động.
Tuy nhiên, hắn cũng nhìn ra rằng Trường Nhạc tiểu Hầu gia này cũng có võ công, nên việc bắn liên tiếp năm mũi tên trong vòng năm hơi thở hẳn là có thể làm được. Còn việc bắn trúng đích thì có độ khó cao hơn, nó đòi hỏi sự kết hợp của lực lượng và kỹ xảo. Điều này cũng tương tự như bài khảo hạch Võ Sĩ tại “Giảng Võ đường” trong quân đội.
Lực lượng, sự chính xác, tốc độ như vậy nếu hóa thành quyền pháp, khi đối chiến sẽ vô cùng lợi hại.
“Võ công của Trường Nhạc tiểu Hầu gia này có lẽ còn cao cường hơn ta. Tuy nhiên, ta chuyên tu Ngưu Ma Đại Lực Quyền, nên có nền tảng vững chắc, da thịt toàn thân đã được tôi luyện đến cực hạn. Mà võ công Đại Kiền cũng chỉ là ‘Tiểu Chu Thiên Luyện Lực Pháp’ của đạo môn, nên vẫn thua kém một bậc. Cho dù hắn có luyện tới trình độ Võ Sĩ, thì nền tảng của hai người cũng có đôi chút khác biệt.”
Hồng Dịch trong lòng phỏng đoán, sau đó chuẩn bị dùng thủ pháp kéo cung của “Ngưu Ma Đại Lực Quyền” để so tài một phen với vị Trường Nhạc tiểu Hầu gia.
– Cung đâu!
Thấy Hồng Dịch đáp ứng, Trường Nhạc tiểu Hầu gia hét lớn một tiếng, thể hiện khí thế dương cương uy vũ.
Một tay cầm cung, một tay rút mũi tên từ túi da đeo sau lưng, lưng hơi khom giống như ngồi ngựa, lực dồn xuống chân, song chưởng quán thông, lắp tên rồi kéo cây cung Ngưu Cân nặng tám mươi cân.
Băng! Băng! Băng! Băng! Băng!
Dây cung liên tục rung lên. Trường Nhạc tiểu Hầu gia sau khi vừa bắn ra một mũi tên, liền dùng thủ pháp nhanh nhất rút một mũi khác từ trong bao đựng tên, lắp lên, kéo cung rồi bắn. Liên tiếp năm lần, quả nhiên chỉ trong vòng năm hơi thở.
Bốn mũi tên đầu đều trúng chính giữa hồng tâm, chỉ có một mũi cuối cùng do tốc độ quá nhanh nên hơi bị chệch khỏi vị trí hồng tâm của tấm bia, nhưng vẫn cắm sâu vào bia ngắm như bốn mũi trước.
– Hảo!
Năm mũi tên được bắn liên tiếp. Quả thực xứng đáng là một tay thiện xạ cừ khôi. Tất nhiên, Trường Nhạc tiểu Hầu gia đối với trình độ của bản thân cũng có chút hài lòng, rồi đưa cung cho Hồng Dịch, sau đó xoa xoa tay.
Lúc này Hồng Dịch cũng không nói nhiều lời, sớm đã thầm vận Thần hồn và tinh thần tập trung lên hai mắt. Mắt nhìn thẳng vào tâm của tấm bia, đồng thời trong đầu tưởng tượng hình vẽ tư thế kéo cung vô cùng sống động trong Ngưu Ma Đại Lực Quyền. Vào lúc tiếp lấy cây cung, trong nháy mắt, tư thế trong hình vẽ đã hòa làm một với thân thể hắn.
Hắn chính là đang kết hợp giữa Thần hồn Quan Tưởng Pháp trong Đạo thuật cùng Võ kỹ. Chỉ trong sát na đó, hồn cùng phách hợp nhất, linh hồn cùng thể xác hợp nhất.
Tất cả mọi người mở to hai mắt, chỉ thấy Hồng Dịch một tay cầm cung còn một tay như làm ảo thuật rút từng mũi tên từ trong bao đựng tên ra rồi lắp lên dây cung, kéo thành hình trăng tròn rồi phóng ra. Dây cung lập tức ngân vang không dứt, để lại một loạt dư âm.
Bá Bá Bá Bá Bá! Năm mũi tên liên tiếp bắn ra đều trúng hồng tâm tấm bia. Mũi tên đầu tiên thậm chí còn xuyên thủng tấm bia da.
– A!
Mọi người đều rất kinh ngạc. Chẳng ai ngờ rằng Hồng Dịch, dù nhìn bên ngoài không có gì nổi bật, lại sở hữu tài bắn cung xuất chúng đến vậy.
– Trường Nhạc tiểu Hầu gia, đa tạ!
Hồng Dịch sau khi bắn xong, đưa trả cung rồi cởi túi tên xuống, đồng thời trên mặt mang một nụ cười mỉm.
– Ngươi thắng rồi!
Trường Nhạc tiểu Hầu gia nhìn chằm chằm vào bia tên như vẫn không thể tin vào mắt mình. Mãi hồi lâu, hắn mới đau xót thốt lên ba chữ.
– May mắn thôi!
Hồng Dịch cười nói.
– Xem ra Hồng công tử quả nhiên kế thừa võ phong của Võ Ôn Hầu. Không biết huynh có hứng thú tỉ thí quyền cước một lần nữa không? Vật đem ra cược chính là miếng nhẫn Ôn Ngọc trong tay ta. Hồng công tử cứ lấy con ngựa đó ra cược tiếp là được.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia không cam lòng nói.
– Hôm nay là Đường hội. Bắn cung vốn cũng là một việc nhã nhặn. Nhưng quyền cước thì có vẻ hơi quá rồi.
Hồng Dịch bèn cự tuyệt, bởi vì hai tay hắn có vẻ đang lâm râm đau nhức.
Lần bắn tên mới vừa rồi, mặc dù dùng tới công phu Đạo Võ kết hợp, Hồn cùng Phách hợp, Linh cùng Nhục hợp, nhưng gân cốt da thịt của hắn còn chưa luyện đến trạng thái cứng rắn nhất, còn thiếu một chút hỏa hầu, nên trong lúc liên tục kéo cung thì đã bị thương nhẹ. Nếu như lại động thủ thì khẳng định sẽ chịu thiệt thòi rất lớn.
Càng huống chi trước mặt là một vị Trường Nhạc tiểu Hầu gia vừa nhìn đã biết là người thường xuyên luyện võ, lại có kinh nghiệm thực chiến phong phú. Lần thực chiến từ xưa tới nay của Hồng Dịch cũng ch�� là xuất kỳ bất ý với Hồng Quế một chút mà thôi. Vì thế, so về kinh nghiệm thì hắn còn kém xa Trường Nhạc tiểu Hầu gia.
Đối với tình trạng của bản thân thì Hồng Dịch hiểu rất rõ nên đương nhiên là muốn từ chối.
– Bắn cung là bắn cung, nhưng động tới quyền cước thì hơi quá rồi. Nếu truyền ra ngoài rằng trong yến hội của ta xảy ra ẩu đả thì thật không tốt. Nếu không, các ngươi cứ hẹn một lúc nào đó mà tỉ thí tiếp đi. Nhìn kìa! Tô Mộc tiểu thư tới rồi.
Trấn Nam công chúa Lạc Vân bất mãn nói.
– Được! Vậy thì tháng sau, khi khoa khảo kết thúc, chúng ta tỉ thí quyền cước một lần nữa đi. Hồng huynh, trong tháng này nhớ chăm con ngựa thật tốt, đừng để nó gầy đi đấy. Đến lúc đó ta còn muốn thắng để mang về nữa chứ.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia nói, đồng thời cũng sửa cách xưng hô, từ “Hồng công tử” thành “Hồng huynh”. Hiển nhiên là đã thừa nhận thực lực của Hồng Dịch, có tư cách hòa nhập với bọn họ.
Sau khi nói xong, ánh mắt hắn nhanh chóng nhìn về phía xa, nơi mà từ đó chầm chậm đi ra một trang tuyệt s���c giai nhân.
Đường hội: Chỉ bữa tiệc tại nhà có thuê người đến biểu diễn. Xuất kỳ bất ý: Hành động khi người ta không đề phòng.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free.