(Đã dịch) Dương Thần - Chương 40:
Rốt cuộc thì khi Đại Kiền khai quốc vẫn còn mắc phải không ít sai lầm. Mặc dù dần dần có khuynh hướng trọng văn khinh võ, nhưng với sự hăng hái, mạnh mẽ của tuổi trẻ, gốc rễ quốc gia vẫn chưa bị mục ruỗng.
Khi Trấn Nam công chúa giới thiệu, Hồng Dịch đều lần lượt chào hỏi con cháu của các quan viên, vương hầu công khanh. Hắn sát ngôn quan sắc, cẩn thận suy đoán, trong lòng âm thầm suy xét.
Những người này cũng không phải hạng người chỉ biết ăn chơi hưởng lạc. Một nửa trong số họ, dù ăn mặc văn nhã, đều ẩn giấu một thân thể cường tráng. Mỗi người trên tay đều có nhẫn chuyên dùng khi cưỡi ngựa bắn cung, toàn thân toát ra vẻ trầm tĩnh, từng trải. Tất cả những điều đó cho thấy, Hoàng triều Đại Kiền hiện tại vẫn đang trong thời kỳ cường thịnh.
Hồng Dịch thuộc làu kinh sử, nên hiểu rằng sự hưng suy của một Hoàng triều chỉ cần nhìn vào con cháu của các sĩ đại phu, vương hầu công khanh là có thể nhận ra.
Đa số con cháu của các vương hầu công khanh, sĩ đại phu nếu chỉ biết đùa gió trêu trăng, ngâm thơ vẽ tranh, vui thú cầm kỳ mà không biết tới tinh thần thượng võ, sẽ khiến thân thể xương cốt yếu đuối, thiếu tinh lực, dẫn đến âm thịnh dương suy. Đó đều là những hiện tượng cho thấy triều đình đang từ cực thịnh chuyển sang suy yếu.
Song những vị công tử tại đây lại không như vậy, nên Hồng Dịch hiểu rằng vương triều Đại Kiền vẫn còn tràn đầy sức mạnh.
Điều đó đã được minh chứng qua sự hưng suy của các triều đại từ trước tới nay, không có triều đại nào ngoại lệ. Bởi lẽ, những hậu duệ của vương hầu công khanh, sĩ đại phu này chắc chắn sẽ là những quan viên, là trụ cột tương lai của triều đình.
Hồng Dịch hiểu rằng chuyến đi Tán Hoa lâu hôm nay rất đáng giá, chỉ riêng việc quan sát tình hình các vị công tử tại đây để ngẫm về sự hưng suy của triều đình, cũng đã đủ. Quả đúng là "Độc vạn quyển thư bất như hành vạn lý lộ".
- Vị này là Hồng Dịch công tử của Võ Ôn Hầu phủ, người tinh thông huyền lý và cũng là bạn tốt của ta.
Trấn Nam công chúa giới thiệu từng người cho Hồng Dịch, sau đó tiếp tục giới thiệu thân phận của hắn.
Rất nhiều người tại đây, khi nghe tới Võ Ôn Hầu phủ, trên mặt lộ vẻ ngưng trọng. Hiển nhiên, tên tuổi Võ Ôn hầu đã khiến nhiều người phải kiêng dè.
Đúng vậy, tại Đại Kiền triều, tên tuổi của Võ Ôn hầu thậm chí còn cao hơn một số ít vương gia. Bởi lẽ, hai trụ cột lớn nhất của triều đình chính là Thần Uy vương Dương Thác và Võ Ôn hầu Hồng Huyền Cơ.
Nhưng khi ánh mắt các công tử đổ dồn về Hồng Dịch, qua vài lần đánh giá, họ liền nhận ra Hồng Dịch không phải là dòng chính, mà ngược lại, địa vị của hắn rất thấp. Vì thế, vẻ mặt mọi người khẽ biến đổi, và Hồng Dịch cảm nhận rõ sự không muốn kết giao của họ.
- Nghe nói Tô Mộc cô nương nói về những điều huyền bí vô cùng xuất sắc. Mà Dịch huynh lại tinh thông huyền lý. Để cuộc vui thêm sôi nổi, chi bằng huynh thử làm khó vị Ngọc Kinh đệ nhất tài nữ này xem sao? Chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều.
Sau khi giới thiệu xong Hồng Dịch, ánh mắt Lạc Vân đảo một lượt, dùng đầu cây quạt chấm nhẹ lên tay, bĩu môi nói với Hồng Dịch.
- Vị công chúa này không phải đang đố kỵ đó chứ? Nàng ta dù là Ngọc Kinh đệ nhất tài nữ, nhưng thân phận lẫn địa vị không thể so sánh với ngươi được.
Hồng Dịch nghe Lạc Vân nói vậy, trong lòng cười thầm, vì nghe ra trong lời nói đó còn vương chút vị chua chát.
Song trong lòng Lạc Vân có đố kỵ hay không thì chỉ là phỏng đoán của Hồng Dịch, nhưng những người xung quanh đó lại thật sự đố kỵ. Mà đối tượng của sự đố kỵ này lại chính là Hồng Dịch.
Một thanh niên mặc bộ tơ lụa màu bạc nói với Hồng Dịch:
- Trước đây trong yến hội chỉ có mấy người chúng ta tham gia, nhưng hôm nay lại có thêm một vị công tử của nhà Võ Ôn hầu. Thật sự náo nhiệt. Nhưng hiện tại Tô Mộc cô nương còn chưa đến, ta thấy mọi người chờ đợi đến mức nhàm chán cả rồi. Hay là chúng ta chơi một trò nhỏ để giết thời gian, thế nào? Không biết Dịch công tử có hứng thú tham gia không?
- Đương nhiên là có.
Hồng Dịch gật đầu, sau đó không chờ người khác nói thêm, liền đưa ra chủ ý của mình.
- Trường Nhạc tiểu Hầu gia nói rất đúng. Quả thực cần có một trò nhỏ để giết thời gian. Song yến hội hôm nay được tổ chức tại Tán Hoa lâu phong nhã, không bằng chúng ta tổ chức một buổi Thơ hội, một người ra câu đầu, người khác đối câu kế. Nếu không đối được hoặc đối không hay, sẽ phải chịu phạt. Thế nào?
- Thơ hội?
Chàng thanh niên mặc tơ lụa màu bạc sửng sốt vì không ngờ Hồng Dịch chẳng những không mất bình tĩnh, mà lại còn chủ động đưa ra nội dung trò chơi.
Chàng thanh niên này, người vừa được Trấn Nam công chúa giới thiệu, chính là trưởng tử của Trường Nhạc Hầu, là người cầm đầu đám công tử ở đây, và mọi người đều gọi hắn là Trường Nhạc tiểu Hầu gia.
Nhìn Hồng Dịch vẫn trấn định, tự nhiên, bộ dáng ung dung tự tại, đầy một bụng văn tài khiến Trường Nhạc tiểu Hầu gia nhíu mày. Hắn vừa nãy chỉ là không rõ thái độ của Trấn Nam công chúa đối với Hồng Dịch, nên mới mượn cớ trò chơi này để làm Hồng Dịch mất mặt.
- Thơ hội không tốt.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia nhìn thẳng vào mắt Hồng Dịch, lắc đầu nói:
- Đại Kiền ta lấy võ lập quốc. Hiện nay dù vận nước cường thịnh, văn chương cũng đang dần phát triển, nhưng con cháu vương công chúng ta không thể nào làm mất đi gốc rễ. Thơ từ dù tao nhã, song lại chẳng liên quan gì đến vận nước, việc làm thơ luận từ chỉ dành cho những văn nhân chân yếu xương mềm mà thôi. Người đọc sách có khí phách thì phải văn võ song toàn. Vậy chúng ta không tổ chức Thơ hội, mà thi bắn cung thì sao?
- Thi bắn cung?
- Võ Ôn Hầu năm đó chiến công hiển hách, võ lực uy chấn tứ phương.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia nhìn Hồng Dịch:
- Ai chẳng biết hơn hai mươi năm trước, khi đương kim Hoàng Thượng còn là một hoàng tử, trên chiến trường bị Thiết Phù Đồ kỵ binh của Vân Mông đế quốc vây tại Thanh Sát Khẩu trên Thanh Sát Sơn. Võ Ôn hầu đã một mình một ngựa xông thẳng vào quân địch, cứu Hoàng Thượng thoát ra. Một ngựa hai người, lúc vào lúc ra. Sau khi thoát khỏi vòng vây, con ngựa lăn ra chết trận, còn Hầu gia thì trúng mấy trăm vết đao thương. Bậc trung nghĩa anh dũng như vậy, không biết Dịch công tử được thừa hưởng mấy phần? Chẳng lẽ Dịch công tử chỉ còn lại thơ từ gió trăng thôi sao?
- Trên tay Hồng công tử có mang Vặn chỉ, thì hẳn không phải loại văn nhân nhu nhược chỉ biết mua cung đặt trong thư phòng. Vậy coi như cũng là người thật sự tinh thông cung mã, văn võ song toàn.
Lễ bộ Thượng thư Vương công tử cười ồ lên, các công tử xung quanh cũng đều cười vang phụ họa.
- Lời của Tiểu Hầu gia rất đúng.
Hồng Dịch gật đầu nói:
- Chúng ta sẽ chơi bắn cung.
- Chơi bắn cung thì quan trọng là chúng ta cần phải có đồ đặt cược mới tốt.
Trường Nhạc tiểu Hầu gia vỗ tay. Lập tức, người bên cạnh mang tới cung tên, đồng thời cắm trên mặt đất một tấm bia da có hồng tâm cách đó chừng trăm bước.
Sau đó, một người hầu dắt theo một con ngựa cao lớn, toàn thân màu đỏ sẫm, bên ngoài như một đám Hỏa vân. Đại mã này thần tuấn phi phàm, vừa nhìn đã biết đó là thần mã ngày chạy ngàn dặm.
- Ngựa Hỏa La?
Hồng Dịch vừa nhìn đã nhận ra đây chính là ngựa của Hỏa La quốc, khi chạy nhanh, bờm tung bay như Hỏa vân. Đây là một con ngựa giá ngàn vàng, nhưng lại cực kỳ khó tìm.
- Đây là vật cược của ta. Không biết Hồng huynh muốn đặt cược thứ gì?
Trường Nhạc tiểu Hầu gia nhìn Hồng Dịch một chút, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh.
- Thị vệ, đem bội kiếm của ta lại đây.
Đúng lúc này, Trấn Nam công chúa Lạc Vân vỗ tay. Một thị vệ lập tức mang tới một thanh bảo kiếm có bao làm từ da cá mập.
Lạc Vân rút kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm liền phản chiếu ánh sáng mặt trời, ánh lên vẻ lộng lẫy chói mắt. Trên thân kiếm lưu động hoa văn như hoa cúc. Mũi kiếm sắc lạnh, chỉ nhìn thoáng qua đã thấy như có máu muốn chảy ra.
- Thanh kiếm này tên là "Trảm Sa". So với ngựa Hỏa La của Trường Nhạc tiểu Hầu gia thì giá trị không hề thấp hơn. Ta thấy hôm nay Hồng Dịch đi vội, không mang theo vật cược, nên tạm thời ta sẽ cho hắn mượn. Nếu không, hắn không có vật gì để đặt, sẽ không thể tham gia trò chơi được, và ta cũng chẳng được xem náo nhiệt. Chẳng phải sẽ rất đáng tiếc sao!
Lạc Vân thu kiếm về bao, rồi đưa cho Hồng Dịch. Cây quạt trên tay nàng xòe ra, phe phẩy.
Phiên bản này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin quý độc giả ghé thăm trang gốc để ủng hộ.