Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 419:

– Không biết Thiên Long đạo chủ có chuyện gì muốn nói?

Hồng Dịch thấy Hồng Huyền Cơ và Công Dương Ngu xuyên qua hư không, tiến vào trong Hoàng Thiên Ngọc Tỷ rồi biến mất. Hắn biết rằng với tu vi hiện giờ của mình, e rằng khó có thể đuổi kịp, hơn nữa có khi còn gặp phải đủ loại ám toán. Vì thế, vừa nghe thấy tiếng long nữ, hắn liền dừng lại, thân mình lơ lửng giữa không trung, lần thứ hai bắt chuyện với vị Thiên Long đạo chủ bí ẩn này.

Từ đầu chí cuối, Hồng Dịch chưa từng lơ là cảnh giác đối với vị long nữ này. Mặc dù đối phương không có tu vi sáu lần lôi kiếp, linh hồn xé rách hư không như Đại Chu thái tổ, Vũ Văn Mục, Kiền đế Dương Bàn, giáo chủ Tinh Nguyên Thần Miếu – những bậc kiêu hùng cự phách. Thế nhưng, chỉ riêng thân thể người rồng cùng thanh thần kiếm pháp bảo kia đã đủ sức để nàng có tiếng nói.

Vừa rồi nàng ta thậm chí dám ngạnh chiến với Hồng Huyền Cơ, điều đó đủ chứng tỏ thực lực của nàng. Hồng Huyền Cơ thậm chí còn e dè nàng ta hơn cả Vũ Văn Mục.

– Ta chỉ muốn nhắc nhở Hồng huynh một điều, không nên đuổi theo. Hồng Huyền Cơ hiện giờ có một thân thể gần như bất tử, đến cả Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cũng khó có thể phá được Hoàng Thiên Thủy Long Khải. Trừ phi bản thân có đại trí tuệ, đại nhân ái, đại dũng khí, đại chính trực, trở thành tồn tại ngang hàng với trung cổ chư tử, cầm Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm trong tay, phát huy ra uy lực cực mạnh thì mới có thể chém nát bộ thần giáp đó, đoạt mạng Hồng Huyền Cơ. Vừa rồi sở dĩ hắn không muốn cùng Hồng huynh giao chiến, e rằng Kiền đế Dương Bàn có chuyện khẩn cấp, phải vội vàng xuyên qua hư không thoát thân, chứ không phải vì sợ Hồng huynh đâu.

Long nữ đứng thẳng giữa không trung, vầng sáng bao quanh người nàng tức thì trải rộng, hóa thành một con đường ánh sáng dài hơn mười dặm. Thân thể nàng đứng trên con đường ánh sáng, bộ Huyết Lan Vi Hoa Khải giáp nhanh chóng thu lại, biến thành một đóa hoa tường vi đỏ như máu, cài trên mái tóc. Cả người nàng tản ra một cỗ khí tức phiêu dật thoát tục.

Lịch Huyết Sắc Vi Kiếm cũng được nàng cất đi, hai tay trống trơn, không còn chút sát khí nào.

Tuy nhiên, Hồng Dịch vừa rồi đã chứng kiến võ học tinh diệu và cường đại vô song của nàng, trong lòng cũng vô cùng e dè. Hồng Dịch vẫn không chắc nàng là địch hay bạn.

– Điều này ta tự nhiên cũng biết, bản thân ta mặc Thiên Mang Giác Thần Khải, đối với bộ thần khải Hoàng Thiên Thủy Long Khải cũng có chút cảm nhận sâu sắc.

Hồng Dịch mang linh hồn trở về trong thân thể. Toàn bộ Thiên Mang Giác Thần Khải cấp tốc thu lại, hóa thành một chấm đen ngưng tụ trước mi tâm, sau đó biến mất không tăm hơi. Nhất thời, Hồng Dịch cảm thấy huyết nhục tương liên, tựa như bộ thần khải này trở thành một bộ phận trong cơ thể mình.

Đây là hiện tượng dung hợp huyết nhục với thần khải trong lúc giao chiến kịch liệt với Hồng Huyền Cơ ban nãy.

Đối với thực lực của Hồng Huyền Cơ, Hồng Dịch cũng không khỏi giật mình.

Nhân tiên phân thân!

Thiên Mang Giác Thần Khải!

Thương Mang Thần Thương!

Vô Gian Sát Đạo!

Hơn nữa, bản thân Hồng Dịch đã dung hợp toàn bộ quyền ý, tạo thành một quyền ý tinh thuần riêng biệt, đủ để ngạnh chiến với một kiêu hùng cự phách như Đại Chu thái tổ.

Thế nhưng, trước Hồng Huyền Cơ, hắn vẫn hoàn toàn ở thế hạ phong. Linh hồn đạo thuật bốn lần lôi kiếp, trước mặt Hồng Huyền Cơ thậm chí không có một cơ hội ra tay. Dùng linh hồn chống lại cơ thể nhân tiên đúng là chuyện ngu xuẩn nhất.

Mãi cho đến khi Hồng Dịch thoát khỏi hiểm cảnh ngàn cân treo sợi tóc, linh hồn dung hợp với Càn Khôn Bố Đại, từng khối thần niệm đạt tới cảnh giới xé rách hư không, đạt được Hiện Thế Như Lai Kinh tổng cương, mạo hiểm ngưng tụ Như Lai Pháp Thể, phối hợp với nhân tiên phân thân, khi đó mới thoát khỏi thế hạ phong.

Đặc biệt, Như Lai Pháp Thể nếu không nhờ Quá Khứ Kinh phối hợp, đạt được năng lực bất tử bất diệt, thì cũng đã bị Hồng Huyền Cơ đánh nát thành bột phấn.

Cho dù là như thế, hắn cũng không thể làm gì được Hồng Huyền Cơ.

– Trừ phi bản thân thực sự vượt qua năm lần, sáu lần lôi kiếp, mang hai vạn ba nghìn một trăm tám mươi bốn khối thần niệm ngưng luyện toàn bộ đạt đến cảnh giới đỉnh cấp sáu lần lôi kiếp. Sau đó mang mười đại pháp ấn trong Như Lai Kinh tổng cương tu luyện, tìm hiểu tiên thể, luyện thành Như Lai Pháp Thân chân chính thì mới có thể thực sự chống lại Hồng Huyền Cơ, thậm chí có thể chiếm được thế thượng phong, dùng sức mạnh tuyệt đối áp đảo hắn.

Trong lòng Hồng Dịch thầm nhủ.

Việc cấp bách trước mắt là tu luyện hai con đường.

Con đường thứ nhất là vượt qua sáu lần lôi kiếp!

Con đường thứ hai là tu luyện võ đạo, tham ngộ để thành nhân tiên, chân chính nắm giữ nhân tiên phân thân.

Hai con đường này sau khi tu luyện thành công, phối hợp lại thì cho dù là Hồng Huyền Cơ mặc Hoàng Thiên Thủy Long Khải, Hồng Dịch cũng đủ tự tin có thể áp đảo và chế ngự hắn!

Thậm chí sau khi đạt tới cảnh giới này, Hồng Dịch cho rằng bản thân có thể chống lại kẻ có tạo hóa bảy lần lôi kiếp.

Tư tưởng của Hồng Dịch hết sức rõ ràng, cũng giống như Kiền đế Dương Bàn đã vạch ra con đường rõ ràng cho mình, con đường tu luyện của bản thân cũng chia làm hai giai đoạn.

Sau khi có được Hiện Thế Như Lai Kinh tổng cương, con đường tu luyện của Hồng Dịch trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Phù...

Nghĩ tới đây, Hồng Dịch khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ:

– Đợi sau khi vượt qua sáu lần lôi kiếp, võ đạo tu luyện thành nhân tiên, hai lực lượng kết hợp thì sẽ chẳng phải e sợ bất cứ kẻ nào. Đến lúc đó, hắn sẽ đến địa cung của Đại Thiện Tự, thu phục long hồn nơi Thái Thủy Sơn, đoạt l��y Như Lai Cà Sa. Đến khi đó, bản thân ta mặc Như Lai Cà Sa, nhân tiên phân thân mặc Thiên Mang Giác Thần Khải, linh hồn dung hợp long phách, như vậy mới có thể độ được bảy lần lôi kiếp. Đến khi đó ta sẽ không còn e ngại Mộng Thần Cơ nữa.

– Hồng huynh đang suy nghĩ điều gì vậy?

Long nữ thấy Hồng Dịch nói xong liền trầm ngâm hồi lâu, không kìm được lên tiếng hỏi.

– Đương nhiên là đang suy nghĩ làm thế nào để tăng cường thực lực.

Hồng Dịch cũng không hề giấu giếm, thu ánh mắt lại, nói.

– Tông chủ gọi ta lại là có chuyện gì? Hay là muốn giữ chân ta?

– Tăng cường thực lực, đây là suy nghĩ của bất cứ người tu đạo, luyện võ nào.

Long nữ nói.

– Ta gọi Hồng huynh lại cũng không phải muốn giữ chân Hồng huynh, chỉ là muốn Hồng huynh giúp ta một chuyện mà thôi.

– Chuyện gì?

Hồng Dịch khẽ nhíu mày, nói.

– Ta gần đây tu luyện thần thông, tích lũy lực lượng, đã đạt tới cận kề đỉnh cấp lôi kiếp lần thứ năm. Chỉ cần có cơ hội là có thể độ được sáu lần lôi kiếp. Tuy nhiên, tầng lôi kiếp thứ sáu cực kỳ hung hiểm, ta lại không có thần thông Quá Khứ Kinh như của Hồng huynh, tự nhiên sẽ rất dễ dàng bị đánh tan thành tro bụi. Điều này không đáng lo bằng việc có kẻ độc ác, thừa cơ hãm hại, đoạt đi thần niệm của ta.

Long nữ thở dài một tiếng rồi nói.

– Cô nương muốn ta làm hộ pháp, chống đỡ ngoại địch bên ngoài?

Hồng Dịch vừa nghe lập tức hiểu được long nữ muốn nói gì.

Tầng lôi kiếp thứ sáu vô cùng hung hiểm, khả năng bị đánh tan thành tro bụi là cực lớn. Hơn nữa, cho dù miễn cưỡng vượt qua kiếp nạn thì cũng suy yếu đến cực điểm. Lúc này, đáng sợ nhất là bị kẻ khác thừa cơ hãm hại.

Lôi kiếp càng mạnh, sau khi vượt qua càng suy yếu.

– Đúng vậy, Hồng huynh là bậc quân tử chính trực, lực lượng cường đại. Nếu như đáp ứng làm hộ pháp giúp ta vượt qua lần lôi kiếp này, thì ta cũng cực kỳ yên tâm mà đặt toàn bộ tính mạng vào tay Hồng huynh.

Ánh mắt của long nữ nhìn về phía Hồng Dịch.

– Cô nương sáng lập Thiên Long phái, thực lực cường đại, tầm ảnh hưởng đến toàn bộ Vân Mộng Quốc, sánh ngang với Huyền Thiên Quán. Nếu đã có thủ hạ hộ pháp, lẽ nào tông chủ lại sợ không thể độ kiếp sao?

Hồng Dịch hỏi một hơi.

– Lòng người gian trá, thế sự hiểm ác đáng sợ. Ta có rất nhiều đệ tử đạo thuật cao thâm, vũ học hùng hậu, nhưng đối với ta lại không hoàn toàn trung thành. Huống hồ ta còn có rất nhiều địch nhân. Thậm chí cho dù là bằng hữu, dưới những cám dỗ cực lớn, ai dám chắc sẽ không ra tay sau lưng? Cơ nghiệp Thiên Long phái của ta to lớn như vậy, bảo tàng phong phú như vậy, tuyệt không thua kém bất cứ thánh địa nào. Cho dù là quý tộc của Vân Mộng quốc, ai nấy đều đỏ mắt dòm ngó.

Long nữ hờ hững nói, thế nhưng sự hung hiểm, độc ác trong đó cũng dần hiển lộ ra.

Thế đạo ngang trái, lòng người gian trá, hiểm ác tựa gió địa ngục.

– Được rồi, ta nhận lời với cô nương. Cô nương quả thực có lý do để lo lắng.

Nghe long nữ nói, Hồng Dịch gật đầu, trong giọng nói toát lên khí khái của người hành hiệp trượng nghĩa.

Đúng vậy, tuy rằng hiện giờ Hồng Dịch và long nữ vẫn chưa rõ là bạn hay thù, nhưng nếu như Hồng Dịch nhận lời làm hộ pháp cho long nữ thì chắc chắn hắn sẽ làm được, tuyệt đối sẽ không làm chuyện nuốt lời, âm thầm tính toán với đối phương.

Về điểm này, ai nấy đều biết đây là nhân phẩm của Hồng Dịch.

Sở dĩ long nữ gọi Hồng Dịch lại, thương lượng về chuyện này cũng là do ánh mắt nhìn người của nàng vô cùng chu��n xác.

Huyền Thiên quán chủ, Thiên Xà vương muốn trao đổi điển tịch với Hồng Dịch, Cát Tường Thiên muốn cùng Hồng Dịch giao dịch, đây đều là bởi Hồng Dịch là người chính trực. Một khi đã đáp ứng chuyện gì đó, tuyệt đối sẽ không bao giờ gian trá xảo quyệt. Trong giới tu đạo, cá lớn nuốt cá bé, cho dù là giữa đạo lữ với nhau cũng phải cẩn trọng đề phòng. Mộng Thần Cơ giết chết Văn Hương thánh nữ là một ví dụ điển hình, Hồng Huyền Cơ hãm hại Mộng Băng Vân cũng là một minh chứng.

– Nói như vậy là Hồng huynh nhận lời với ta rồi sao?

Long nữ nghe Hồng Dịch nói, sắc mặt vui tươi hẳn lên.

– Ta chỉ nói, nếu như ta nhận lời với cô nương, ta sẽ làm được. Tuy nhiên, chúng ta không thân quen, cô nương là người Vân Mộng, ta là người Thiên Châu Đại Kiền, hai bên vốn đối địch. Làm sao ta có thể nhận lời cô nương? Tuy nhiên, ta tuyệt đối sẽ không nhân lúc cô nương độ lôi kiếp mà hãm hại. Về chuyện này cô nương hoàn toàn có thể yên tâm.

Hồng Dịch ngẩng đầu lên, mỉm cười, chắp tay nói.

– Nếu như tông chủ không còn việc gì khác, ta xin cáo từ.

– Khoan đã! Hồng huynh xin dừng bước.

Long nữ vội vàng nói.

– Hồng huynh khi độ lôi kiếp ta cũng có thể hỗ trợ hộ pháp.

– Ồ?

Hồng Dịch xoay người nhìn long nữ hồi lâu, rồi lắc đầu nói:

– Cô nương từng nói qua, lòng người gian trá. Lúc ta độ lôi kiếp, nếu cô nương hộ pháp lại càng khiến ta cảm thấy lo lắng thêm. Cô nương tin tưởng ta, nhưng ta lại không thể tin tưởng cô nương. Bởi lẽ cô nương không có đạo đức quân tử như ta.

Những lời này của long nữ, nghe thì có vẻ hai bên bình đẳng, thế nhưng thật ra Hồng Dịch lại cảm thấy vô cùng không thích hợp. Bản thân là quân tử thế nhưng lại khó có thể tin rằng người khác cũng là bậc quân tử.

Lòng người khó lường, không thể không đề phòng. Một người quân tử, nếu cứ ai cũng tin là quân tử thì kẻ đó không còn là quân tử nữa, mà là một kẻ ngu ngốc.

Quân tử phải thông minh, cẩn trọng, biết đề phòng, không thể ngây thơ tin người như một người tốt thông thường.

– Nếu như vậy ta cùng Hồng huynh thực hiện một giao dịch! Hồng huynh thấy bộ Huyết Lan Vi Hoa Khải giáp trên người ta ra sao?

Ánh mắt của long nữ hơi lóe lên, mỉm cười nói.

– Bộ khải giáp này dường như được chế tạo từ một thứ vảy kỳ lạ, kết hợp với các loại thiên tài địa bảo mà thành, thần diệu phi phàm. Tuy rằng còn kém xa Thiên Mang Giác Thần Khải, Hoàng Thiên Thủy Long Khải, thế nhưng so với Huyền Hoàng Khải mà Công Dương Ngu mặc thì còn thần diệu hơn đôi chút.

Hồng Dịch ngẩng đầu nhìn đóa hoa tường vi đỏ rực như máu cài trên tóc của long nữ.

– Đây là vảy rồng, được tôi luyện bằng lửa tinh tú chín tầng trời, dùng tinh hồn của rồng làm chất phụ trợ mới chế tạo thành. Chỉ có áo giáp chế tạo từ vảy rồng thì mới có thần lực, mới có thể kết hợp với huyết mạch cơ thể, bao phủ toàn thân. Hoàng Thiên Thủy Long Khải chính là do một con rồng thời cổ đại biến hóa thành. Còn Thiên Mang Giác Thần Khải cũng chế tạo từ sừng của thượng cổ thiên long.

Long nữ nói.

– Nếu như Hồng huynh có thể hộ pháp giúp ta độ kiếp, ta sẽ cung cấp cho Hồng huynh một ít vảy rồng, thậm chí là cả tinh thạch do linh hồn rồng sau khi chết hóa thành cùng một số phương pháp luyện khí bí truyền, để Hồng huynh có thể luyện chế thần khải!

– Rồng sau khi chết, linh hồn biến thành tinh thạch?

Hồng Dịch khẽ cau mày, nghi hoặc hỏi.

Quỷ tiên sau khi vượt qua lôi kiếp, linh hồn thần niệm ở trong trung thiên thế giới, nguyên khí còn lưu giữ, cũng như thể xác bị hóa thạch, sẽ hóa thành Nguyên Thần Thiên Tinh Thạch. Thế nhưng Hồng Dịch không ngờ tới rằng rồng sau khi chết linh hồn cũng hóa thành tinh thạch.

Khắp thiên hạ này chưa ai từng gặp rồng, chứ đừng nói là thấy tinh thạch do linh hồn của rồng sau khi chết hóa thành.

Nghe đến đây, trong lòng Hồng Dịch không khỏi sinh lòng hiếu kỳ. Không biết linh hồn tinh thạch của rồng cùng thần niệm của tiên nhân có giống nhau hay không? Linh hồn của rồng sẽ cường đại đến mức nào đây?

– Đúng vậy!

Long nữ khẽ vung tay, lập tức lấy ra một tấm vải gấm nho nhỏ. Tấm vải gấm này không rõ được dệt từ tơ hay gai, hay thứ gì khác, rực rỡ, lấp lánh quang hoa.

Rõ ràng đây là một pháp bảo chứa tiểu thiên thế giới bên trong. Tuy nhiên Hồng Dịch cũng nhìn ra bộ pháp bảo này không bằng Càn Khôn Bố Đại, thậm chí còn không bằng Tạo Hóa Hồ Lô.

Long nữ sau khi lấy túi gấm ra xong, từ trong túi gấm, một tia sáng hồng liền tỏa ra. Từ trong tia sáng hồng này liền xuất hiện một tinh thể hình thoi, dài khoảng ba bốn tấc, dáng tựa lưỡi kiếm, thẳng tắp, vô cùng sắc bén, có nhiều mặt, thoạt nhìn khá giống với Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm.

Chẳng qua thanh tinh thạch hình kiếm này tuy rằng bốn mặt có ánh sáng lấp lánh thế nhưng hoàn toàn không có chút khí tức nào, nhưng lại tỏa ra một luồng lực lượng cường đại.

– Thứ này là do linh hồn thần niệm của rồng sau khi chết biến thành sao? Không ngờ lại có hình dạng giống như kiếm? Lại có nhiều mặt? Thảo nào người cổ đại thường ví quân tử như rồng. Thì ra linh hồn thần niệm của rồng lại có hình dạng như thế này.

Hồng Dịch vừa nhìn qua liền biết thanh tinh thạch hình kiếm này hoàn toàn không phải là thần niệm của con người.

– Phẩm cách của rồng!

Hồng Dịch nhìn thấy liền khẽ cảm thán.

Long nữ li��n mang thanh tinh thạch này tung lên, khi đến trước mặt Hồng Dịch thì tốc độ giảm bớt, lặng lẽ lơ lửng giữa không trung. Hồng Dịch đưa tay ra chạm vào, liền cảm nhận được lực lượng trong đó. Lực lượng bên trong vô cùng tinh thuần, nếu như luyện thành phi kiếm, e rằng sẽ có được một thanh thần kiếm bậc nhất.

Thậm chí dùng thần niệm dung nhập vào cũng có thể khiến linh hồn trở nên cường đại vô song.

– Hồng huynh, thế nào? Quân tử trọng nghĩa, thế nhưng cũng coi trọng vật chất. Ta biết dưới trướng Hồng huynh có không ít cao thủ, thiên hạ gần đây nổi phong ba. Nếu như có biến cố phát sinh, Hồng huynh cũng phải thành lập một thế lực to lớn, duy trì sự bình an cho thiên hạ. Bằng không, nếu chỉ dựa vào đạo thuật cao siêu của Hồng huynh thì cũng chỉ có thể tự lo cho bản thân mà thôi. Hồng huynh nếu như có thể chế tạo thần khải cho thủ hạ sử dụng, như vậy trong tương lai nhất định có thể bảo vệ thiên hạ, cứu giúp bách tính.

Long nữ nói.

– Hồng huynh xem Phương Viên, Đường Hải Long kia, có ai không phải là thiên tài trẻ tuổi, sinh ra trong môi trường hùng mạnh? Vậy mà ai nấy đều có dã tâm bừng bừng, ai không phải là kẻ muốn đoạt lấy thiên hạ? Loạn thế xuất anh hùng, trong tương lai thiên tài sẽ liên tục xuất hiện, không ngừng có kỳ ngộ. Hồng huynh nghĩ thế nào về điều này?

– Thật không ngờ cô nương lại là một thuyết khách tài tình đến vậy. Nếu đã thế, ta đành phải chấp nhận giúp cô nương hộ pháp độ lôi kiếp.

Hồng Dịch nói.

– Hay, chỉ cần câu nói này của Hồng huynh, ta rất yên tâm. Ta sẽ quay về tông phái, chuẩn bị một chút. Khi thời điểm đến, ta sẽ thông báo với Hồng huynh.

Long nữ nghe thấy Hồng Dịch nhận lời, thần thái trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Sau đó liền vung tay lên, con đường ánh sáng dưới chân lập tức biến mất, cả người nàng cũng biến mất không để lại dấu vết, chỉ lưu lại thanh long hồn tinh thạch ở lại nơi này.

Mọi bản quyền nội dung dịch thuật đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free