Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 441:

Kiếm thức này của Hồng Dịch không phải là võ đạo thông thường, mà chính là Tùy Phong Tốn, một trong bốn kiếm Thiên Địa Phong Lôi mà bản thân hắn vừa lĩnh ngộ.

Tốn có nghĩa là thuận hòa, thông sướng. Đó chính là tượng trưng của gió. Tùy phong tốn, quân tử dĩ thân mệnh hành sự! (Tốn 巽 là một quẻ trong bát quái 八卦. Hình tượng của quẻ Tốn là gió thổi liên t���c, bậc quân tử theo đó mà hành sự hoặc có thể hiểu theo nghĩa gió thổi khắp chốn, đến từng nhà từng người, bậc quân tử ra các mệnh lệnh truyền đạt đi khắp nơi để hành sự.)

Một dòng thác lũ trùng trùng điệp điệp, mang theo đại thế không thể ngăn cản, hùng vĩ tựa dòng lịch sử, mênh mông tựa nhân đạo, tất cả đều hiển hiện trọn vẹn trong kiếm thức của Hồng Dịch. Đạo của gió, vốn là sự thuận hòa, chảy cuồn cuộn theo nhân đạo. Người quân tử quan sát gió sẽ lý giải nhân nghĩa, phổ biến chính trị, khiến đại đức của nhân đạo thuận theo dòng lịch sử mà phát triển. Đây là đại thế! Cũng là "Gió" chân chính!

Có người quan sát gió lĩnh ngộ ra sự vô hình của nó. Có người quan sát gió, lĩnh ngộ ra sự thần tốc của nó. Có người quan sát gió, lĩnh ngộ ra sự nhẹ nhàng phiêu nhiên của nó "Y đái đương phong, khâm mệ phiêu phiêu" (Y phục trong gió, tay áo phất phơ). Có người quan sát gió lại lĩnh ngộ ra sự dịu dàng uyển chuyển của nó. Có người quan sát gió, lĩnh ngộ ra sinh cơ không ngừng lưu động của gió. Thế nhưng tất cả đ��u không phải hàm nghĩa chân chính của gió. Chỉ có đạo lý của gió trong Dịch Kinh, với lời răn "quân tử dĩ thân mệnh hành sự", mới thực sự là đại thế lớn nhất của nhân đạo. Đây mới là đạo lý thực sự của gió, là đạo thiên nhân chân chính. Đây là một sức mạnh đã vượt xa ý nghĩa chật hẹp của quyền ý võ đạo. Một sức mạnh bao hàm cả trời đất và con người. Một kiếm Tùy Phong Tốn này của Hồng Dịch cũng thật giống người quân tử tồn tại, thúc đẩy nhân đạo cuồn cuộn tiến về phía trước, bánh xe lịch sử cũng không thể ngăn cản sự chuyển động này.

Khí thế vĩ đại ấy gần như khiến tâm linh Vô Địch Hầu kinh sợ đến tột cùng. Khi võ đạo nhân tiên đạt đến mức độ này, có thể nói đã hội tụ đủ "thiên thời, địa lợi, nhân hòa", tất cả đều cùng lúc tập trung tại một điểm. Kiếm thức này, trên mũi Đan Hỏa Thần Kiếm, cũng giống như Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, mọi lực lượng đều được ngưng tụ và áp súc. Tinh hoa đất trời, tinh hoa của nhân tiên linh thai, cùng với thanh Đan Hỏa Thần Kiếm sắc bén lăng lệ, tất cả đã ngưng tụ thành một điểm sáng nơi đầu mũi kiếm, khiến mũi kiếm lóe lên một thứ ánh sáng chói lòa, đủ sức khiến kẻ nào nhìn thẳng vào cũng mù lòa. Cho dù là cường giả đỉnh cấp Võ Thánh, khi nhìn thấy đốm sáng chói lòa nơi đầu mũi kiếm này, hai mắt thậm chí có thể mù lòa. Một khí thế không thể ngăn cản, một đại thế trùng trùng điệp điệp, một thần kiếm vô cùng sắc bén, tất cả đều ngưng tụ cùng một chỗ, trong khắp thiên hạ này còn thứ gì có thể cản được kiếm thức này đây?

Chính vì thế, khi tung ra kiếm thức này, chớp lấy thời cơ, thi triển một đòn cực mạnh, Hồng Dịch rất tự tin rằng một chiêu có thể đâm nát Tạo Hóa Ngọc Thân của Vô Địch Hầu. Thế nhưng, kết quả lại không như mong muốn. Tình huống đột nhiên phát sinh biến hóa. Đan Hỏa Thần Kiếm vào thời điểm sắp đâm tới lồng ngực Vô Địch Hầu thì đột nhiên, trước ngực hắn tự động xuất hiện một chiếc hộ tâm kính màu vẩn đục, tựa gương mà không phải gương, tựa giáp mà không phải giáp. Trên mặt tấm hộ tâm kính này lại hiện ra không chút dấu hiệu báo trước, lập tức chặn lại Đan Hỏa Thần Kiếm. Mũi kiếm va chạm vào mặt kính, ngay khoảnh khắc hai bên tiếp xúc, luồng kiếm quang cực kỳ mãnh liệt không ngờ đã bị tấm hộ tâm kính màu vẩn đục hút cạn chỉ trong chớp mắt. Ngay sau đó, tấm hộ tâm kính màu vẩn đục cũng phát ra một loạt âm thanh răng rắc răng rắc, tựa hồ không chịu nổi kiếm quang của Đan Hỏa Thần Kiếm cùng đại thế của Tùy Phong Tốn, xuất hiện những vết nứt vỡ. Thế nhưng ngay sau khi nứt vỡ, tấm hộ tâm kính ấy lại rực sáng vô cùng, thậm chí còn mãnh liệt hơn nhiều so với Vô Lượng Quang, ánh sáng của Quá Khứ Đại Phật trong Quá Khứ Di Đà Kinh. Một cột ánh sáng thô to bằng cánh tay, phát ra tiếng pháo nổ ầm ầm, từ trước ngực Vô Địch Hầu bắn ra. Cột sáng ấy bắn thẳng về phía Hồng Dịch. Cột ánh sáng vừa hiện ra, thậm chí ngay cả kiếm quang của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm dường như cũng bị che mờ. Đó là một luồng ánh sáng mang tính hủy diệt hoàn toàn. Nhất là trong luồng ánh sáng đó pha lẫn tiếng pháo nổ ầm ầm, tựa như bên trong cột sáng có vô số vật chất gì đó đang không ngừng bị nổ tung. Nghe tiếng pháo nổ vang lên, Hồng Dịch liền nảy sinh một cảm giác, hắn cảm thấy tiếng pháo nổ này tựa như âm thanh của những vì tinh tú trên bầu trời không ngừng phát nổ khi vũ trụ mới khai sinh. Trong vũ trụ đại thiên thế giới có vô vàn những vì sao tinh tú, có những vì sao sau khi tồn tại qua hàng tỷ năm, lúc tuổi thọ chấm dứt sẽ nổ tung, phát ra những âm thanh khủng khiếp. Ngay cả những người có đại thần thông cũng khó tránh khỏi chấn động, dù là cường giả vượt qua bảy lần lôi kiếp cũng không ngoại lệ. Đây là một sự hủy diệt không thể chống cự. Giờ đây, cột ánh sáng kia vừa phóng ra, không ngờ lại ẩn chứa loại âm thanh phát nổ của những vì tinh tú thời cổ đại. Như vậy có thể thấy uy lực của nó lớn đến nhường nào, đủ sức xuyên thủng vạn vật. Khắp cả đất trời này, thứ đạo thuật có uy lực khủng khiếp như vậy cũng chỉ có một. Đó chính là Tam Giới Nguyên Khí Pháo của Nguyên Khí Thần. Dựa vào lực lượng vô biên của Nguyên Khí Thần, chiêu thức này mô phỏng sự hủy diệt của những vì sao cổ đại mà chế tạo thành, có sức công phá không gì ngăn cản nổi. Ít ra, tại thời điểm này Hồng Dịch còn chưa thể ngăn cản.

- Tam Giới Nguyên Khí Pháo! Tâm huyết dâng trào, một dự cảm nguy hiểm dội lên trong lòng Hồng Dịch, cảnh báo hắn tuyệt đối không thể đỡ một đòn hủy diệt như thế. Đan Hỏa Thần Kiếm lập tức thu lại, cả người nhảy vọt, nhanh chóng lùi về phía sau. Luồng sáng trắng của Tam Giới Nguyên Khí Pháo sượt qua chân Hồng Dịch, lao thẳng vào chùm thiên thạch phía xa. Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm! Một tiếng nổ vang lên, toàn bộ những khối thiên thạch, chỉ cần khẽ chạm vào luồng sáng trắng kia, thậm chí còn chưa kịp đến gần đã lập tức biến thành khói xanh, không để lại dấu vết nào. Luồng sáng trắng này vẫn tiếp tục xuyên thủng hư không, lao đến tận phía xa vô tận rồi mới khuất dạng khỏi tầm mắt Hồng Dịch. Ngay trước mắt Hồng Dịch, một con đường hư không dài mấy vạn dặm đã hiện ra. Thiên Mang Giác Thần Khải trên người cũng chấn động liên hồi, tựa hồ thứ âm thanh bùng nổ mô phỏng sự hủy diệt của tinh tú cổ đại đã khiến kiện thần giáp này chịu ảnh hưởng mãnh liệt, tuy không hư hại nhưng cũng đủ khiến kẻ khác nhìn thấy mà kinh hãi. Nếu bị đánh chính diện, Hồng Dịch hoài nghi rằng dù thần giáp có kiên cố đến mấy cũng khó tránh khỏi hư tổn. Uy lực của luồng sáng trắng này tuyệt đối không thua kém một chiêu Vạn Quang Ngưng Hoa của Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm. Thế nhưng lần này, mặc dù không trúng đích nhưng vẫn đẩy lùi Hồng Dịch ra xa hơn. Hơn nữa Hồng Dịch còn biết, nhất định đây không phải là do Vô Địch Hầu phóng ra. Rất có thể là trên người hắn có một thứ pháp bảo nào đó, hoặc linh hồn của hắn được gia trì một lượng thần lực cường đại mà kích hoạt.

- Đây là Tam Giới Nguyên Khí Pháo! Đáng tiếc, nó lại làm ta mất đi cơ hội tốt nhất để giết chết Vô Địch Hầu. Xem ra phiền phức thật. Tuy nhiên tiếng pháo trong Tam Giới Nguyên Khí Pháo, nếu ta học được thì Quang Ám Đại Kết Giới sẽ hoàn thiện thêm một bước, thậm chí, rất có thể sẽ giúp ta thực sự đặt chân lên ngưỡng cửa bảy lần lôi kiếp, trở thành bậc Tạo Hóa. Như vậy, sau đó... Thanh âm của những vì sao cổ đại phát nổ vừa vang lên trong Tam Giới Nguyên Khí Pháo thực ra là một thứ đạo thuật âm thanh cực kỳ thâm sâu. Hồng Dịch lập tức nhận ra rằng nếu bản thân học được môn đạo thuật này, nhất định sẽ có khả năng hoàn thiện Quang Ám Đại Kết Giới, lĩnh ngộ nguồn cội chân chính của sự sinh diệt trong vũ trụ, khiến thần niệm trở nên cường đại, mang hy vọng vượt qua bảy lần lôi kiếp, trở thành bậc Tạo Hóa. Chỉ cần vượt qua bảy lần lôi kiếp, có khả năng hư không tạo vật, như vậy thật sự đã trở thành một nhân vật hô mưa gọi gió.

- Thật không ngờ, thật không ngờ! Hồng Dịch, thật không ngờ ngươi lại lợi hại đến như vậy! Trước đây ta không nhìn thấu ngươi, coi ngươi như một con heo, vỗ béo rồi mới làm thịt, thật không ngờ vô duyên vô cớ lại tạo nên một địch thủ cường đại! Vừa rồi nếu không phải trước ngực ta bị phá một mảng, hỗn độn hộ tâm kính tự động kích phát, thì cho dù bản thân không chết cũng bị trọng thương rồi! Vô Địch Hầu cấp tốc lùi về phía sau, nhìn Hồng Dịch đang đứng giữa không trung. Hai người lần thứ hai tách ra, cả hai đều nhìn về phía đối phương đầy vẻ cố kỵ. Thứ Hồng Dịch kiêng kỵ chính là khẩu Tam Giới Nguyên Khí Pháo vừa rồi cùng kiếm quang của Bàn Hoàng Kiếm. Còn Vô Địch Hầu lại bị một kiếm Tùy Phong Tốn vừa rồi của Hồng Dịch dọa cho khiếp sợ. Từ trước đến giờ hắn chưa từng chứng kiến một kiếm thế hùng vĩ và oai nghiêm đến nhường này. Sắc mặt của hắn hiện giờ cực kỳ khó coi.

- Sau khi ta ngưng luyện thành Tạo Hóa Ngọc Thân, Nguyên Khí Thần đã dùng một luồng thần lực hóa thành miếng hỗn độn hộ tâm kính này, đặt trước ngực ta, nói rằng vật này sẽ cứu ta một mạng vào lúc nguy cấp. Lúc đó ta còn chưa tin, còn tưởng rằng hắn muốn lưu lại một đạo cấm chế gì đó trên người ta. Tuy rằng ta cùng hắn đã kết bái thành huynh đệ, thế nhưng ta sao có thể tin tưởng hoàn toàn hắn được? Thế nhưng giờ đây xem ra, quả thật hắn đã đạt tới cảnh giới có thể tiên đoán nguy hiểm! Khuôn mặt của Vô Địch Hầu khẽ giật giật, nhớ lại chuyện mới xảy ra cách đây không lâu. - Ngươi còn bao nhiêu tấm hỗn độn hộ tâm kính nữa? Vừa rồi một đạo thần lực đã bị ta đâm phá, hóa thành Tam Giới Nguyên Khí Pháo phóng ra ngoài. Vô Địch Hầu, bằng vào võ đạo của ngươi, căn bản không phải đối thủ của ta! Ngươi tách rời linh nhục, coi như không cách nào đạt tới nhân tiên, còn ta tu luyện đạo thuật lại trực tiếp lĩnh ngộ được đạo của nhân tiên! - Ngươi thua ta! Mũi kiếm của Hồng Dịch chỉ về phía trước, giọng nói uy nghiêm phát ra. Ngay khi câu nói dứt lời, kiếm thế của hắn cũng cùng lúc bùng phát. Kiếm thức này không còn là phong kiếm, mà là lôi kiếm. Kiếm thức này vừa thi triển ra, kiếm thế cương mãnh phấn chấn, nhưng lại ẩn chứa một ý vị nhỏ bé tựa dòng nước róc rách, pha lẫn chút sợ sệt cẩn trọng, lấp đầy mọi sơ hở, thiếu sót.

- Tồn lôi chấn, quân tử dĩ khủng cụ nhi tu tỉnh. (Tiếng sấm thúc dục, đây là hình tượng của quẻ Chấn, bậc quân tử nghe thấy phải biết lo sợ, tự kiểm điểm bản thân, sửa chữa lỗi lầm, giữ cho tâm mình luôn trong sạch, không nhơ bẩn.) Khí dương cương hùng vĩ kịch liệt, khí âm sắc bén dữ dội, hai luồng khí trùng trùng điệp điệp va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng nổ ầm ầm rung chuyển trời đất. Một kiếm này chém tới, Vô Địch Hầu bỗng có một thứ cảm giác tê liệt toàn thân. Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm trong tay cũng không còn chút sức lực để huy động. Khí thế hoàn toàn bị áp chế, thần niệm bản thân bị quyền ý đáng sợ của Hồng Dịch đè xuống. Sợ hãi đến ngây người, đó là phản ứng của kẻ bị sấm sét giáng xuống. Vô Địch Hầu không phải là quân tử, tất nhiên sẽ không đạt tới cảnh giới bình tĩnh trước thiên uy.

Một chiêu lôi kiếm này, khí thế tựa như thiên đạo phấn chấn tiến lên, xen lẫn sự tự soi xét của nhân đạo. Về phương diện khí thế thì còn lăng lệ hơn cả lôi kiếp. Tuy rằng Vô Địch Hầu từng vượt qua bốn lần lôi kiếp, thế nhưng đối mặt với một kiếm mãnh liệt này của Hồng Dịch, tâm linh trong nháy mắt cũng cảm thấy bị tắc nghẽn. Đối với cao thủ võ đạo mà nói, bị khí thế chấn nhiếp, tuy rằng chỉ xảy ra trong chớp mắt, thế nhưng cũng đủ để phân thắng bại rồi. Không, một "nháy mắt" có lẽ vẫn quá dài, phải nói là chỉ trong một "tích tắc" mà thôi. Một nháy mắt kéo dài sáu mươi tích tắc, chỉ một phần mười khoảng thời gian ấy cũng đủ lấy mạng người. Bàn Hoàng Kiếm vốn đang chặn Đan Hỏa Thần Kiếm, vậy mà chỉ nửa chừng đã bị vượt qua. Một chiêu Tồn Lôi Chấn của Hồng Dịch đánh thẳng vào bả vai Vô Địch Hầu. Ầm ầm! Toàn thân Vô Địch Hầu tựa đồ gốm sứ, hiện ra vô số vết rạn nứt. Tạo Hóa Ngọc Thân tuy không bị phá hủy hoàn toàn, nhưng đã xuất hiện những vết nứt không thể lành lại, hiển nhiên đã bị trọng thương. Thân thể Vô Địch Hầu bị trúng một kiếm cường ngạnh như vậy, không biết bao nhiêu thần niệm bị nghiền nát, song hắn chỉ rên lên một tiếng sắc nhọn, sau đó lập tức bay ngược về phía sau, thoát ly ra xa. Thế nhưng ngay khi hắn vừa tách ra xa, đang định xé rách hư không bỏ trốn, thì trong nháy mắt, Như Lai Pháp Thân cao chín xích chín thốn hiện ra, chặn đứng ngay trước mặt hắn. Một bàn tay cực lớn giơ lên. Ba đại pháp ấn Yết Đế Ấn, Ma Hà Ấn, Ba La Ấn, điên cuồng thi triển, từng chưởng từng chưởng oanh kích xuống. Trong sự hoảng sợ đến tột cùng, Vô Địch Hầu theo bản năng giơ tay lên đỡ. Hai bàn tay va chạm. Rắc rắc rắc rắc, rắc rắc rắc rắc! Toàn bộ Tạo Hóa Ngọc Thân liền bị chấn nát vụn, vô số thần niệm bắn tung tóe khắp bốn phía, chỉ còn lại thanh Bàn Hoàng kiếm lơ lửng giữa không trung.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, không ai được phép sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free