Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 442:

Thất bại hoàn toàn! Thực sự thất bại!

Vô Địch Hầu cầm Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm trong tay, lúc này đã hoàn toàn thất bại trước võ đạo nhân tiên, Như Lai Pháp Thân cùng ba đại thần chưởng của Hồng Dịch.

Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm chỉ khi tập trung toàn bộ lực lượng mới có thể đâm thủng Thiên Mang Giác Thần Khải, giết chết Hồng Dịch. Thế nhưng Hồng Dịch hiện giờ lại quá đỗi cường đại: Như Lai Pháp Thân, mười đại pháp ấn, lại thêm nhân tiên phân thân, bốn kiếm Thiên Địa Phong Lôi. Hắn gần như đã vượt trên cả bậc kiêu hùng cự phách, ngoại trừ Tạo Hóa là hắn không thể chống lại, còn đâu cho dù là cường giả sáu lần lôi kiếp đỉnh cấp như Đại Chu thái tổ cũng bị một chưởng của hắn đánh tan.

Nhất là võ đạo kinh nghiệm của Hồng Dịch sau khi luyện thành nhân tiên, việc sử dụng nhân tiên phân thân càng lúc càng thuần thục, lực lượng tăng lên rất nhiều.

Tâm linh nhân tiên, thân thể nhân tiên, hai thứ đó đã dung hợp một cách hoàn mỹ!

– Nếu như tên Vô Địch Hầu này vượt qua năm lần lôi kiếp, tu luyện pháp lực tinh thâm thêm một chút nữa, võ đạo bản thân đột phá cảnh giới nhân tiên, trong tay cầm Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm giết ta, không biết chừng sẽ không bị thảm bại như thế này? Hiện giờ thần kiếm kia tuy rằng lợi hại, thế nhưng phải dựa vào cách sử dụng của hắn mới có thể phát huy uy lực lớn nhất.

Nhìn thấy thần niệm tán loạn khắp không gian, Hồng Dịch không chút do dự, lập tức thi triển sát chiêu để đối phó với tình huống này.

Đó chính là Linh Hồn Qua Toàn.

Vô Địch Hầu này luôn có vận khí cực lớn, sau mỗi lần thất bại đều nhận được thần thông mới, pháp bảo mới, càng về sau càng mạnh mẽ. Cho đến tận thời điểm này, hắn đã giao chiến với Hồng Dịch cả thảy năm lần.

Hồng Dịch tinh thông đạo của thiên địa, nắm rõ đạo lý vận khí của vũ trụ, thông hiểu đạo cửu ngũ. Từ đó hắn có thể cảm nhận được, lần này nếu như không tiêu diệt Vô Địch Hầu một cách triệt để, chỉ sợ sau này chính vận mệnh của hắn sẽ gặp phải tổn thất nghiêm trọng, đó chính là "kháng long hữu hối". Còn nếu như bản thân sau khi đánh bại Vô Địch Hầu, tiêu diệt được đối phương, lập tức sẽ trở thành "phi long tại thiên", thế không thể ngăn cản.

Đây là cuộc đối đầu vận mệnh giữa hai bên trong suốt năm lần giao chiến.

Tuy rằng không có căn cứ rõ ràng, thế nhưng Hồng Dịch biết rằng "việc không quá năm", hiểu được đạo lý của quy tắc xoay chuyển sau năm lần. Nếu như có đến lần thứ sáu, như vậy thực sự cực kỳ nguy hiểm.

Tuyệt đối không thể để Vô Địch Hầu có cơ hội lần thứ sáu.

Hiện giờ Vô Địch Hầu tu luyện đạo thuật, nếu để sót bất kỳ thần niệm nào chạy thoát đều lưu lại hậu hoạn vô cùng.

Nhất là mỗi một thần niệm của Vô Địch Hầu đều có năng lực xé rách hư không, muốn chạy trốn vô cùng dễ dàng. Để tiêu diệt thì còn khó hơn bình thường rất nhiều.

Thế nhưng đạo thuật hiện giờ của Hồng Dịch lại quá cường đại, hơn nữa lúc này đang ở trong hư không loạn lưu, muốn chạy trốn khó khăn hơn gấp bội phần so với những nơi khác.

Huống hồ Hồng Dịch vốn tâm tư mẫn tiệp, há chẳng phải đã sớm liệu tính mọi đường rồi sao?

Linh Hồn Qua Toàn vừa xuất ra, một vòng lốc xoáy thật lớn liền trùm lên hư không loạn lưu, hút toàn bộ thần niệm đang tán loạn của Vô Địch Hầu vào bên trong.

Thần niệm của Vô Địch Hầu dưới một kiếm mạnh mẽ như sấm sét của Đan Hỏa Thần Kiếm bị đánh trọng thương, sau đó tiếp tục lại bị Như Lai Thần Chưởng nghiền nát hoàn toàn. Trong tình trạng thương tổn nặng nề như vậy lại bị Linh Hồn Qua Toàn hút vào, phần lớn thần niệm lập tức mất khả năng trốn thoát, từng luồng, từng luồng bị hút vào trong vòng lốc xoáy.

Thế nhưng tám mươi mốt chủ thần niệm của Vô Địch Hầu lại có lực lượng vô cùng cường đại, chỉ trong chớp mắt liền phát ra tiếng rít mạnh mẽ, xé rách không gian, chực thoát vào trong hư không, biến mất không dấu vết.

Tám mươi mốt thần niệm này chia làm chín nhóm.

Những thần niệm này, mỗi một khối đều lớn như một cái đầu trâu, đen nhánh, trên mỗi thần niệm lờ mờ hiện lên một gương mặt méo mó, vặn vẹo, đầy vẻ điên cuồng. Đây chính là gương mặt dữ tợn của Vô Địch Hầu đang bất chấp tất cả để bỏ chạy.

Vô Địch Hầu vốn cũng là một cao thủ võ đạo có thực lực cực kỳ khủng bố, một thiếu niên đầy phong độ, mạnh mẽ ngang tàng, thế nhưng hiện giờ gương mặt in hằn trên mỗi thần niệm đều vặn vẹo đến dữ tợn, khiến người ta nhìn thấy cũng đủ để ám ảnh khôn nguôi.

Gương mặt biến dạng đến mức ấy quả thực quá đỗi đáng sợ.

Ai cũng không ngờ rằng, một tuyệt đại cao thủ như vậy, trong lúc liều mạng bỏ chạy lại bùng phát những chấp niệm, ác niệm mạnh mẽ đến thế.

Đến cả bậc giác ngộ nhìn thấy cũng phải rùng mình.

– Chấp niệm thật mạnh, đúng là ma tính đến tột cùng, ngay cả thiên ma cũng không bằng ngươi. Chấp niệm khi liều mạng lại mãnh liệt đến thế! Lần này ta thực sự không thể tha cho ngươi, bằng không, lần sau chính là lúc ta gặp tai ương! Thịnh cực tất suy, đã áp chế ngươi năm lần, nếu có lần thứ sáu e rằng vận ta sẽ suy vi!

– Chân Không Đại Thủ Ấn! Quá khứ vô lượng, vị lai bất hủ, bất hủ nguyên thần! Không Đà Ấn! Không gian ngưng kết! Phong ấn!

Hồng Dịch nhìn thấy chín chín tám mươi mốt chủ thần niệm, mỗi một cái đều cường đại hơn các thần niệm khác đến mười lần. Chín cái một nhóm, hình thành một thứ ký hiệu kỳ quái, mà chín ký hiệu này lại sắp xếp thành một trận pháp kỳ quái, tựa như chín chòm sao ở đỉnh cao nhất, khiến người ta cảm thấy như đang đối mặt với Hỗn Mang Thiên Địa.

Loại đạo thuật này Hồng Dịch chưa từng thấy qua, ngay cả chưa từng nghe nói đến, thế nhưng không thể nghi ngờ là một đạo thuật cực kỳ cường đại.

Hiện giờ Vô Địch Hầu đang bị suy yếu, toàn bộ thần niệm bị trọng thương đã bị Linh Hồn Qua Toàn hút vào bên trong, chỉ còn chín chín tám mươi mốt chủ thần niệm này thôi.

Thế nhưng chín chín tám mươi mốt thần niệm này, bất cứ lúc nào cũng đều có thể thoát đi.

Trong nháy mắt, Hồng Dịch lập tức thi triển Chân Không Đại Thủ Ấn.

Bàn tay khổng lồ xuất hiện giữa không trung, nhất thời kim quang tràn ngập, tiếng Phạm xướng vang vọng khắp nơi, không gian tức khắc ngưng đọng, tạo thành Không Đà Ấn. Toàn bộ không gian nhất thời chấn động dữ dội, những luồng sóng dao động lan tỏa không ngừng. Rồi tất cả dần lắng xuống, hoàn toàn bị phong tỏa, đóng băng.

Coong, coong, coong!

Giống hệt như những con ruồi bị úp trong một cái bát thủy tinh, liên tục đâm đầu vào thành bát trong suốt, chín chín tám mươi mốt chủ thần niệm của Vô Địch Hầu lao vào bức tường không gian bị đóng kết, phát ra tiếng va đập khô khốc, không ngờ lại không cách nào xé rách được không gian.

Chân Không Đại Thủ Ấn vừa ra, không gian trở nên kiên cố gấp trăm nghìn lần, tựa như một cái lồng giam khổng lồ, nhốt chặt toàn bộ thần niệm bên trong.

Chân Không Đại Thủ Ấn của Dương Bàn còn cường đại hơn, có thể ép linh hồn của Đại Chu thái tổ từ trong hư không phải chui ra. Hồng Dịch tuy rằng không có uy lực lớn như vậy, thế nhưng nếu muốn tránh Vô Địch Hầu xé rách hư không mà bỏ chạy thì chẳng hề khó khăn.

Nhất là Vô Địch Hầu vốn tu luyện võ đạo từ rất lâu, chẳng hề thấu hiểu chút huyền bí nào của đạo thuật, hơn nữa lúc này đã trong trạng thái nỏ mạnh hết đà.

– Hồng Dịch, ngày hôm nay ta và ngươi không chết không thôi!

Vô Địch Hầu nhìn thấy không xuyên qua được, lập tức chuyển ý niệm. Đột nhiên chín chín tám mươi mốt thần niệm rung lên một cách điên cuồng, bùng phát một cỗ lực lượng cường đại.

– Đáng tiếc, đáng tiếc, trước đây ta không nghe lời người khác nói, đáng lẽ phải vượt qua sáu lần lôi kiếp, hoàn toàn dung hợp Bàn Hoàng Kiếm với thân thể! Bằng không cho dù có mười Hồng Dịch như ngươi cũng phải bỏ mạng!

– Vốn dĩ ta hẳn là người thống trị đại thiên thế giới này, tất cả các ngươi đều nằm dưới sự thống trị của ta. Ta không cam lòng! Ta không tin! Ta, một người đến từ thế giới bên ngoài, bản thân mang theo vô số tri thức mà các ngươi không cách nào tưởng tượng được! Vậy mà, vậy mà lại bại dưới tay các ngươi! Một vùng đất nhỏ bé thế này, không ngờ lại có nhiều nhân vật lợi hại đến như vậy! Ta không cam lòng! Một vùng đại thiên thế giới giàu có như vậy, tồn tại nhiều di sản nhân văn từ thời thái cổ, thượng cổ, trung cổ đến vậy. Chỉ khi thống trị được một dải đại thiên thế giới rộng lớn như vậy, ta mới có thể đạt được thành tựu chấn động thiên địa. Ta không cam lòng! Hồng Dịch, hôm nay ngươi chết ta sống, hoặc ta chết ngươi sống!

Vô Địch Hầu cười gằn điên loạn, chín chín tám mươi mốt thần niệm bùng nổ dữ dội. Toàn bộ các ký hiệu đan xen cùng một chỗ, lờ mờ kết thành một tòa thuyền lớn, dài chín trượng, cao một trượng sáu thước.

Con thuyền này vừa hiện ra, những tiếng sóng biển vô cùng vô tận vang lên. Mà tòa thuyền lớn này đang phá sóng lao đi, vận chuyển Tạo Hóa, lờ mờ ngưng tụ một ý cảnh vượt biển khổ, tới bỉ ngạn.

– Thế giới bên ngoài?

Hồng Dịch còn chưa kịp tiêu hóa hết lời Vô Địch Hầu vừa nói. Trong đầu hắn quẩn quanh ý niệm về "thế giới bên ngoài".

Câu này có nghĩa là một thế giới vô danh nào đó nằm bên ngoài đại thiên thế giới. Cũng có phàm phu tục tử hiểu là "thần tiên ở thiên cung" xuống hạ giới gây chiến như truyền thuyết kể. Thế nhưng Hồng Dịch là người tu đạo, hắn biết rằng cho dù là tu luyện thành dương thần thì sợ rằng cũng chỉ có thể hóa thành trung thiên thế giới, tuyệt đối không có cái gì là thiên cung, nơi thần tiên sinh sống.

Những ghi chép trong sử sách nói là thái tổ khai quốc đều là thần tiên từ trên trời hạ phàm, tất cả những điều này đều là thổi phồng và phóng đại.

Thế nhưng dù sao lai lịch của tên Vô Địch Hầu này e rằng cũng khó lòng truy xét cặn kẽ.

Tuy nhiên hiện giờ Hồng Dịch quả thật không có thời gian nghĩ nhiều về chuyện này. Bởi lẽ thuyền lâu do Vô Địch Hầu biến hóa thành đã mang theo khí thế vô cùng vô tận, thoáng chốc đã phá tan Chân Không Đại Thủ Ấn của y, tiếp đó ùn ùn lao đến chỗ hắn, tựa như muốn nghiền nát thân thể của hắn, thu hồi những thần niệm đã bị Linh Hồn Qua Toàn hút vào.

– Con thuyền Tạo Hóa!

Hồng Dịch vừa nhìn thấy tòa thuyền lớn này liền lập tức biết đây chính là một quan tưởng đạo thuật chí cao vô thượng.

Một quan tưởng pháp tối cao của Tạo Hóa Đạo, hình tượng chí cao vô thượng trong Tạo Hóa Thiên Kinh không phải là Tạo Hóa Đạo Tôn, cũng chẳng phải hình người, mà là một chiếc thuyền, một con thuyền Tạo Hóa có thể đưa người tới bỉ ngạn!

Hình ảnh chiến thuyền Tạo Hóa trên Tạo Hóa Thiên Kinh này có lực lượng vô cùng vô tận, thần kỳ huyền diệu, quả thực có thể sánh ngang với Quá Khứ Di Đà Phật trong Quá Khứ Di Đà Kinh.

Đạo thuật này vừa thi triển ra, Hồng Dịch liền lập tức nhận ra sự lợi hại của nó.

Nhân tiên quyền ý, Bỉ Ngạn Chi Kiều ngay lập tức được phát động, Hồng Dịch nhất thời gầm lên một tiếng cuồng nộ! Một cỗ quyền ý khổng lồ lập tức trùm xuống toàn bộ hư không!

Nhân tiên võ đạo quyền ý lại một lần nữa giao chiến với tối cao đạo thuật.

Cùng lúc đó, Như Lai Pháp Thân của Hồng Dịch đã lao đến gần Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm đang lơ lửng giữa hư không, hai tay vươn ra mạnh mẽ, thoáng chốc siết chặt chuôi Bàn Hoàng Kiếm.

Thanh Bàn Hoàng Kiếm này tuy rằng tạm thời mất đi sự chống đỡ của chủ nhân, thế nhưng nếu như cứ để mặc lơ lửng giữa không trung như vậy quả thực vô cùng nguy hiểm. Bất cứ lúc nào cũng có thể bị Vô Địch Hầu khống chế lại, Hồng Dịch đương nhiên chỉ còn cách dùng Như Lai Pháp Thân nắm lấy nó, sau đó triệt để khống chế thanh thần kiếm này.

Ông ông ông ông ông ông!

Thanh thần kiếm vừa bị nắm giữ lập tức phát ra tiếng ngân rung chuyển trời đất.

Đây cũng không phải là ý thức tự thân của Bàn Hoàng Kiếm, mà là chút tàn dư thần lực từ linh hồn lạc ấn của Vô Địch Hầu lưu lại bên trong.

Thế nhưng luồng linh hồn lạc ấn này đứng trước Như Lai Pháp Thân quả thực là quá đỗi yếu ớt. Ngay khi vừa bị nắm lấy, bốn luồng thần niệm vĩ đại là trí tuệ, dũng khí, nhân ái, chính trực mà Hồng Dịch lĩnh ngộ từ trong Dịch Kinh liền bao phủ lấy luồng linh hồn lạc ấn kia, cuốn phăng vết tích linh hồn, rồi hoàn toàn dung hợp với thanh thần kiếm.

Bồng!

Toàn bộ linh hồn lạc ấn còn sót lại trong thần kiếm của Vô Địch H���u liền bị quét sạch.

Cùng lúc đó, chín chín tám mươi mốt chủ thần niệm của Vô Địch Hầu ngưng tụ thành con thuyền Tạo Hóa đã cùng Bỉ Ngạn Chi Kiều và nhân tiên chân ngôn của Hồng Dịch va chạm cùng một chỗ. Hiện giờ quyền ý, nhân tiên chân ngôn của Hồng Dịch đã đạt cường đại đến một mức độ kinh thiên động địa. Nhất là cỗ nhân tiên phân thân này lại là thần thai, khí huyết còn cường đại hơn bội phần so với bất kỳ loại nhân tiên nào khác.

Tiếng gầm vừa dứt, quyền ý cùng con thuyền Tạo Hóa va chạm với nhau. Thuyền Tạo Hóa lập tức xuất hiện những vết rạn nứt. Ngay sau khi tiếp xúc với quyền ý của Bỉ Ngạn Chi Kiều, thân thuyền từng tấc từng tấc vỡ nát, sau đó lại biến thành chín chín tám mươi mốt thần niệm.

Quang Ám Đại Kết Giới!

Hồng Dịch nắm bắt được cơ hội này, làm sao có thể để Vô Địch Hầu thoát thân?

Gần như ngay lập tức, từ trong vùng thiên thạch hỗn loạn giữa hư không liền xuất hiện hai pho tượng khổng lồ, một Đạo Tôn, một Phật Đà.

Đại Nhật Như Lai với thân thể ngập tràn ánh sáng, Huyền Thiên Đạo Tôn với thân thể ngập tràn bóng tối.

Hai đại thần linh đứng đối diện nhau, đưa tay ra kết thành pháp ấn rồi dung hợp lại làm một. Lập tức toàn bộ hư không như muốn tan chảy, khắp nơi vang lên tiếng gầm thét như bốn đại nguyên tố cấu thành vũ trụ là đất, nước, lửa, gió đang giao hòa hỗn loạn.

Sau đó, một cây cầu vàng vô hình vắt ngang hư không, phủ xuống vùng hỗn độn quang ảnh. Toàn bộ trạng thái hỗn loạn đang điên cuồng tan vỡ bỗng nhiên trở nên yên ả, trở nên kiên cố đến cực điểm, hình thành một pháp đàn Quang Ám Mạn Đồ La, toàn bộ chủ thần niệm cùng mười sáu nghìn thần niệm khác của Vô Địch Hầu vừa bị Linh Hồn Qua Toàn hút vào đều bị phong ấn tại đó.

Ầm!

Quang Ám Đại Kết Giới cấp tốc thu nhỏ lại.

Vô Địch Hầu cũng gầm rít lên trong đó, y cảm nhận được, sự co rút này sẽ dẫn đến diệt vong tức khắc, chỉ sợ lần này thực sự sẽ bị Hồng Dịch tiêu diệt không còn một chút tàn dư.

– Hồng Dịch! Hồng Dịch! Ngươi đừng thu nhỏ kết giới nữa! Ta biết Quang Ám Đại Kết Giới này lợi hại vô cùng, sau khi thu nhỏ lại, linh hồn lạc ấn của ta sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn! Nếu lần này ngươi bỏ qua cho ta, dù có giam giữ ta cũng không sao! Ta sẽ nói cho ngươi tất cả những tri thức mà ngươi chưa từng biết đến, thậm chí là tất cả quy luật và hình thái phát triển của nhân đạo trong mấy nghìn năm tới! Khiến cho ngươi trở thành một thánh nhân chân chính!

Pháp lực của Vô Địch Hầu rung động kịch liệt, vội vàng truyền ra.

– Ồ?

Hồng Dịch nhướng mày.

– Lần này ngươi chỉ xuất động linh hồn, thân thể thật sự của ngươi vẫn còn ở nơi khác, cho dù ta tiêu diệt linh hồn của ngươi rồi, ngươi chắc vẫn còn một bộ phận lực lượng khác, chỉ tổn hao pháp lực nghiêm trọng một chút thôi. Với tính cách của ngươi mà lại cầu xin tha thứ như vậy sao? Ngươi mưu đồ quỷ kế gì đây?

– Ta lần này là bằng cảnh giới vô pháp vô niệm, xuất ra toàn bộ linh hồn thần niệm!

Vô Địch Hầu nói.

– Hồng Dịch! Ta thừa nhận lực lượng của ngươi quả thật cường đại vô cùng! Ngươi lần này buông tha cho ta, ta lập tức nguyện bái ngươi làm đại ca, đi theo ngươi!

– À? Thật ra ngươi cũng không có công lao lớn lao, đẩy lùi cường địch, trấn nhiếp một phương. Vốn ta không muốn giết ngươi, thế nhưng ngươi năm lần bảy lượt tìm ta gây phiền phức, cứ một mực đối đầu không chết không thôi với ta. Thế nhưng nếu ngươi biết nhiều điều như vậy thì hãy nói cho ta biết chút ít về lai lịch của ngươi đi? Thế giới bên ngoài là đâu? Mau nói!

Hồng Dịch vừa nói vừa ngăn lại quá trình sụp đổ của Quang Ám Đại Kết Giới.

Nghe lời ấy, Vô Địch Hầu ở trong kết giới liền rung lên, một tia kỳ lạ chợt lóe trong thần niệm.

– Hoàng Cực Nghịch Lưu!

Ngay tại thời điểm then chốt, bất thình lình, từ trong hư không, một luồng dao động mãnh liệt tuôn ra. Ánh sáng, âm thanh vô cùng tận đột ngột nghịch chuyển, một nắm tay khổng lồ phá không lao ra, đánh thẳng về phía Quang Ám Đại Kết Giới của Hồng Dịch.

– Đại Chu thái tổ! Hoàng Cực Nghịch Lưu!

Trong chớp mắt, tâm thần Hồng Dịch khẽ động, Như Lai Pháp Thân liền vung Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm ra sau. Cùng lúc đó Quang Ám Đại Kết Giới đã không còn bị thần niệm của Hồng Dịch ngăn cản, lập tức sụp đổ dữ dội!

Trong nháy mắt liền thu lại thành một điểm vô cùng nhỏ bé, gần như là không tồn tại.

Vô Địch Hầu lập tức kêu gào thảm thiết! Thế nhưng chỉ trong chốc lát sau đó, toàn bộ âm thanh liền tắt lịm!

Sau đó, từ trong đại kết giới, từng khối từng khối thần niệm tinh thuần đến cực điểm được phun trào ra một cách dữ dội.

Linh hồn lạc ấn của Vô Địch Hầu đã hoàn toàn bị tiêu diệt trong quá trình đại kết giới sụp đổ.

– Đáng tiếc, ta còn muốn hỏi hắn về chuyện thế giới bên ngoài cùng quy tắc phát triển của nhân đạo trong mấy nghìn năm sau! Không ngờ lại bị Đại Chu thái tổ cắt đứt! Trong phút lơ là, ta lại ra tay sát hại! Toàn bộ linh hồn lạc ấn của Vô Địch Hầu đã bị tiêu diệt hết!

Trong lòng Hồng Dịch bỗng dấy lên một nỗi tiếc nuối khôn tả!

Truyện này được đăng tải độc quyền trên truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free