(Đã dịch) Dương Thần - Chương 444:
Thánh ca lảnh lót, từng chùm ánh sáng bạch kim chói lọi chớp động dữ dội. Đây là ánh sáng tỏa ra từ Vinh Diệu Quyền Trượng của giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu.
Luồng ánh sáng bạch kim ấy mênh mông như biển rộng, thâm trầm như vực thẳm, tiếng thánh ca vang vọng khắp chốn, khiến cả trường kinh sợ, làm cho tất cả đạo thuật dường như cũng phải ảm đạm vài phần.
Lúc trước ở trên Sa Châu cổ đạo, Hồng Dịch bất ngờ bị vị giáo hoàng này đến ám sát. Khi đó, đối phương chỉ là hóa thân linh hồn mà uy lực đã kinh thiên động địa. Còn khi nãy ở trong hoàng cung Hỏa La quốc, Hồng Dịch hành động chớp nhoáng, tốc độ nhanh không thể sánh bằng, khiến vị giáo hoàng này không kịp trở tay. Thế nhưng lúc này nàng ta đã thực sự phô diễn thực lực chân chính.
Ngay khi vừa tiến vào chiến trường, Hồng Dịch lập tức cảm nhận được ẩn chứa trong tiếng thánh ca vang dội kia là một sức mạnh vô cùng cường đại.
Sức mạnh này tựa như thấu triệt vận mệnh, tiên đoán thế giới; từng âm thanh khi xuyên qua thần niệm của mỗi người đều khiến thần niệm rung chuyển dữ dội, hoàn toàn không tài nào thi triển bất cứ đạo thuật nào.
Cho dù là một tên côn đồ hung thần ác sát đến mấy, khi nghe được thứ thánh ca này cũng lập tức bị tác động, bị cảm hóa.
Lúc này trên chiến trường, cục diện đã phân chia rõ rệt.
Long nữ, Vân Hương Hương, Tạ Văn Uyên, Cát Tường Thiên, Kỳ Lân, Tôn Vi Vi, tất cả đều rơi vào thế hạ phong, bị bao vây.
Còn ở bên ngoài là bốn đại cao thủ bao gồm đại quốc sư Tạp Ân với chòm râu dài chấm đất, mang đầy phong cách Tây Vực; Nạp Lan Y Hồng Đại Đế; Hỏa La quốc Hoàng đế; cùng giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu. Lúc này nàng ta lại triển khai một kiện thần khí bao phủ toàn bộ nhóm người Vân Hương Hương.
Kiện thần khí này có hình vuông tứ diện, được kết từ những sợi xiềng xích phong ấn, bên trên có vô vàn kinh văn, phù chú. Đây chính là kiện thần khí đã từng suýt nữa phong ấn nhân tiên phân thân của Hồng Dịch ngày đó, Mệnh Vận Lao Lung.
Ngày đó, nhân tiên phân thân của Hồng Dịch mặc trên người Thiên Mang Giác Thần Khải, uy lực vô cùng, thế nhưng lại bị Mệnh Vận Lao Lung phong ấn trong khoảnh khắc, ngay cả mối liên hệ với phân thân cũng bị cắt đứt. May mà Hồng Dịch tu luyện thành Quang Ám Đại Kết Giới nên mới có thể vãn hồi cục diện.
Thế nhưng ngày đó, trên đường bị chặn giết, nếu không phải trong lúc nguy cấp có Chân Không Đại Thủ Ấn của Dương Bàn xuất hiện thì Hồng Dịch hẳn đã phải chiến đấu gian nan hơn rất nhiều.
Đối mặt với kiện thần khí này, Hồng Dịch quả thực cực kỳ kiêng kỵ.
Nhất là khi nó phối hợp với Mệnh Vận Thánh Ca, Tam Giới Đại Dự Ngôn của giáo hoàng thì kiện thần khí kia có thể phát huy toàn bộ uy lực, muốn nhốt thần phật cũng chỉ là chuyện trong gang tấc mà thôi.
Tuy nhiên, hiện giờ Hồng Dịch có Bàn Hoàng Kiếm, mọi việc đã hoàn toàn khác trước.
Chỉ cần dựa vào uy lực của thanh thần kiếm này cũng đủ sức phá tan lao tù!
Soạt!
Nhìn thấy chiếc lồng bạch kim khổng lồ bao trùm tất cả mọi người, từng luồng thánh ca vận mệnh vang vọng trong dòng loạn lưu hư không, âm thanh chấn động không gian, đến cả thiên thạch cũng phải vỡ nát, Hồng Dịch chẳng chút do dự, lập tức vung kiếm chém xuống.
Một cây cầu vồng vàng kim thật lớn từ Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm bắn ra. Cầu vồng này dài hơn mười dặm, rộng cũng hơn mười dặm, kiếm quang tựa dải lụa ánh sáng gầm thét trong hư không, bắn ra vô số kiếm khí, xuyên phá hư không, chém thẳng tới Mệnh Vận Lao Lung.
– A! Cẩn thận! Tích Long Hàng Thần Pháp Toa, hãy hóa thành thần long hủy diệt kẻ mang nghiệp chướng kia cho ta!
Nhìn thấy Hồng Dịch lao đến, bảo kiếm trong tay chém xuống, bắn ra một luồng kiếm quang tràn ngập không gian, lãnh tụ Cự Pháp Quân Đoàn, đại quốc sư Tạp Ân lập tức biến sắc, cây pháp trượng bằng gỗ trong tay hắn lập tức ném lên không trung.
Sau đó cây quyền trượng này lập tức nứt ra, vô số hoa văn bằng gỗ hợp thành một thể, hóa thành một con thần thú khổng lồ vô cùng. Con thần thú này có hình dáng giống như tích dịch (thằn lằn), trên lưng mọc ra cặp cánh bằng da thịt.
Trên cái đầu lớn của con thần thú tích dịch có cánh bằng da thịt này còn có một vòng lông vũ, mang theo khí tức uy nghiêm cùng sự thâm trầm vô tận của hồng hoang cổ đại.
– Thần thú cổ đại? Vũ Tích Long?
Hồng Dịch vừa nhìn thấy lập tức đã nhận ra. Đây là một loại thần thú nằm giữa rồng và thằn lằn được ghi lại trong Thái Cổ Ma Thần Chí của Đại Thiện Tự. Loại thần thú này có sức mạnh phi thường, tuy rằng huyết thống không tôn quý như Kỳ Lân thế nhưng lại có pháp lực vô biên.
Hiện giờ, rõ ràng cây quyền trượng này được dung hợp linh hồn, huyết mạch Vũ Tích Long cổ đại cùng vô số dược liệu quý hiếm mà tế luyện thành. Đây là một pháp khí cổ xưa.
Thế nhưng cây quyền trượng này ngay khi vừa hóa thành Vũ Tích Long liền vụt lên không trung, phun ra vô cùng vô tận khói xanh lục, nghênh đón kiếm quang của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm.
Hai sức mạnh va chạm vào một chỗ, luồng kiếm quang phô thiên cái địa trong thoáng chốc đã bao trùm Vũ Tích Long.
Sau đó con Vũ Tích Long kia liền kêu lên một tiếng thảm thiết, cả thân thể lập tức nổ tung, còn kiếm quang cũng tan nát.
Hai lực lượng va chạm, và trung hòa lẫn nhau rồi biến mất.
Vũ Tích Long khổng lồ lại biến thành vô số hoa văn bằng gỗ, lần thứ hai ngưng tụ thành một cây quyền trượng, bay trở lại trên tay Tạp Ân.
Rắc rắc!
Tạp Ân đón lấy pháp trượng, vừa mới cầm lại trong tay, cả cây pháp trượng liền lập tức nổ tung thành bột phấn, hủy diệt một cách triệt để. Cùng lúc đó, từ trong mũi của lão bắn ra hai tia máu tươi, chảy dài theo hàng râu khiến người khác rùng mình.
Một đạo kiếm khí vừa rồi đã hoàn toàn đánh nát Tích Long Hàng Thần Pháp Toa, khiến cho linh hồn của Tạp Ân ẩn chứa trong đó bị hao tổn nặng nề và làm tổn thương cơ thể.
Cây pháp trượng này vốn có uy lực vô cùng, n��i danh khắp giới tu đạo Tây Vực, thế nhưng chỉ một đạo kiếm khí vừa rồi thôi đã hủy diệt hoàn toàn.
– Có thể đỡ được một đạo kiếm kh�� của ta, xem ra kiện pháp khí kia cũng không tệ lắm!
Hồng Dịch lạnh lùng cười, tay không ngừng nghỉ, thần kiếm lần thứ hai vung lên.
Soạt soạt, soạt soạt!
Vài đạo kiếm khí liên tiếp phóng ra. Kiếm khí lần này không lớn như lúc đầu, ngược lại càng ngưng tụ, sắc bén hơn, uy lực tăng lên đáng kể!
– Để đó cho ta!
Ánh mắt của Nạp Lan Y Hồng Đại Đế khẽ lóe lên, tựa hồ không cam lòng.
Bàn tay lần vào trong áo, móc ra một tấm lưới dài tựa khăn tay, sau đó vung lên ném đi.
Ngay lập tức, khắp không gian xuất hiện một luồng khói xanh tựa mây. Ở trung tâm luồng mây này, một con đại bàng vỗ cánh, dường như muốn xuyên thủng hư không mà bay vút lên trời cao. Phía dưới nó là một con cá khổng lồ. Trên thân con cá ấy, một khối lục địa trôi nổi, trông rất sống động, trên đó, vô số sinh linh không ngừng sinh sôi nảy nở, tràn đầy sức sống.
Một sức mạnh uy nghiêm vô cùng từ bức họa đồ bắn ra, nhất là từ con cá khổng lồ đang nâng đỡ cả một lục địa.
Cả một khối lục địa lơ lửng giữa đại dương đều do con cá này nâng đỡ.
Toàn bộ bức đồ hình này thể hiện một ý cảnh hùng vĩ, có thể nâng cả thế giới, có thể xuyên mây phá trời.
Đây chính là một kiện thần khí thượng cổ chí bảo của hoàng thất Vân Mông quốc, Côn Bằng Luyện Hình Đồ!
– Côn Bằng Luyện Hình Đồ!
Hồng Dịch vừa nhìn thấy, trong lòng liền khẽ giật mình.
Bức đồ hình này chính là một pháp bảo mà cao thủ cổ đại luyện chế ra, được lưu truyền từ rất lâu. Đây cũng là một kiện thượng cổ thần khí, thậm chí còn nổi danh hơn nhiều so với Vô Cực Long Giới.
Truyền rằng mấy nghìn năm trước, vị Đại Đế đầu tiên của Vân Mộng là Cổ đã có được kiện thần khí này.
Nạp Lan Y Hồng bị Hồng Dịch đột ngột cướp đi Viễn Cổ La Sinh Môn ngay trước mắt, uy nghiêm đế vương bị tổn hại nghiêm trọng. Cuối cùng, y không nhịn được nữa mà tế ra kiện thần khí trấn quốc này.
Quả nhiên Côn Bằng Luyện Hình Đồ vừa ra, một con Côn (cá) khổng lồ nâng lục địa, và một con Bằng (đại bàng) sải cánh, xuất hiện giữa hư không. Ngay lập tức con cá khổng lồ kia kêu một tiếng vang lớn, sau đó một làn sóng âm chấn động từ bức đồ hình bắn ra, va chạm vào kiếm quang của Bàn Hoàng Kiếm.
Trong thoáng chốc liền chặn luồng kiếm quang lại, khi kiếm quang dần dần suy yếu, con cá này liền há to miệng, hút vào.
Xẹt xẹt, xẹt xẹt, xẹt xẹt!
Kiếm quang của Bàn Hoàng Kiếm cứ thế bị "Côn" hút vào, nuốt xuống bụng.
Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm ầm ầm ầm!
Những tiếng bùng nổ thật lớn từ trong bụng của Côn vang vọng ra ngoài. Con cá "Côn" kia lại kêu lên một tiếng lớn, rõ ràng là kiếm khí của Bàn Hoàng Kiếm đã tạo nên một tổn thương khó có thể hồi phục bên trong cơ thể nó.
Cùng lúc ấy, khối lục địa được Côn nâng lên ở bên trên rung chuyển không ngừng, phía trên như động đất, núi đá sụp đổ, biển gầm thét, sinh linh than khóc.
Thế nhưng, Côn cuối cùng cũng nuốt chửng được kiếm khí.
– Quả nhiên Vân Mộng quốc xứng đáng là một quốc gia có thể sánh ngang với đế quốc Đại Kiền, rõ ràng có chút vốn liếng và năng lực. Nếu như không có chút vốn liếng này thì sớm đã mất nước tan nhà rồi.
Hồng Dịch lạnh lùng cười nói.
– Hồng Dịch! Ngươi lại có thể đoạt được Bàn Hoàng Kiếm của Vô Địch Hầu sao? Tuy nhiên, bổn hoàng cũng chẳng xa lạ gì với kiện thần khí này! Năm đó khi bổn hoàng truy sát Vô Địch Hầu, khi hắn gặp nguy cấp, cây thần kiếm này liền xuất hiện hộ chủ, chém ta một kiếm. May mà ta có Côn Bằng Luyện Đồ Hình này chống đỡ! Có Côn Bằng Luyện Đồ Hình này, ngươi có muốn cũng không thể giết được bổn hoàng đâu!
Nạp Lan Y Hồng Đại Đế nói.
– Ta không phải là không phá được Côn Bằng Luyện Đồ Hình của ngươi! Ta chẳng qua là không muốn sinh linh trong đó bị tiêu diệt mà thôi! Nghe đồn rằng, Côn Bằng Luyện Đồ Hình này có thể thu nạp linh hồn và tinh khí của người đã khuất, hóa thành một thế giới nằm giữa cõi tồn tại và hư vô. Đây cũng không phải là tiểu thiên thế giới, không phải là trung thiên thế giới, lại càng không phải là đại thiên thế giới. Thế nhưng, khi gặp công kích, nó có thể dùng linh hồn và tinh khí bên trong thế giới nhỏ bé này để chống đỡ! Trừ phi tiêu diệt toàn bộ linh hồn và tinh khí bên trong thế giới này, bằng không sẽ không thể phá hủy bức họa đồ! Bàn Hoàng Kiếm, đủ sức chém nát tất cả!
Hồng Dịch lạnh lùng nói!
– Cái gì là sinh linh đồ thán?
Nạp Lan Y Hồng cũng cười lạnh nói.
– Thế giới bên trong Côn Bằng Luyện Đồ Hình này chẳng qua chỉ là do linh hồn tinh khí biến hóa thành mà thôi, cùng lắm cũng chỉ là một bức tranh. Ngươi đừng mang cái lý lẽ giả nhân giả nghĩa đó ra đây. Thật ra trong lòng ngươi hiểu rất rõ rằng cho dù có thi triển uy lực của Bàn Hoàng Kiếm thì cũng cần trên mười vạn đạo kiếm khí mới có thể chém nát, hủy diệt kiện thần khí này!
– Bây giờ, kẻ tự xưng là hoàng, là đế cũng chẳng ai hiểu được bốn đức hạnh thời thượng cổ nữa rồi, huống hồ là một đế vương man di như ngươi. Thảo nào thượng cổ chư tử muốn lột bỏ bốn phẩm đức của đế hoàng, cửu cửu hóa thành cửu ngũ.
Hai mắt của Hồng Dịch nhẹ khép lại, đang tính toán xem có nên ra tay nữa hay không.
Nếu như chỉ có một mình Nạp Lan Y Hồng ở đây thì Hồng Dịch có thể dùng Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, Quang Ám Đại Kết Giới giao chiến mấy canh giờ, rồi hoàn toàn có thể giết chết Nạp Lan Y Hồng, phá tan Côn Bằng Luyện Đồ Hình của hắn.
Thế nhưng hiện giờ lại có chút e ngại.
Trong lúc khép mắt lại, Hồng Dịch nhìn về phía chiếc lồng bạch kim khổng lồ ở giữa không trung. Lúc này giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu đã hóa thành một pho tượng ánh sáng màu bạch kim, miệng liên tục ngâm xướng thánh ca, đang cố gắng thu nhỏ Mệnh Vận Lao Lung.
Thế nhưng bên trong chiếc lồng dường như có một sức mạnh cực lớn đang không ngừng chống đỡ, khiến nó không thể thu nhỏ.
– Hồng Dịch, công tử đã tới, đừng lo lắng cho chúng ta! Hiện giờ ta đang phải trấn áp Viễn Cổ La Sinh Môn, bằng không đã sớm phá nát Mệnh Vận Lao Lung này rồi!
Đúng lúc này, âm thanh của Vân Hương Hương từ bên trong Mệnh Vận Lao Lung truyền ra.
– Viễn Cổ La Sinh Môn còn chưa trấn áp được?
Tâm trí Hồng Dịch khẽ động, bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một mối nguy hiểm cực lớn đang ập đến.
– Không hay rồi!
Trong nháy mắt khi linh cảm chợt trỗi dậy, giọng nói của Vân Hương Hương cũng vừa vang lên từ trong M���nh Vận Lao Lung.
Cùng lúc ấy một tiếng nổ lớn tựa như sao nổ vang vọng khắp không gian.
– Nguyên Khí Thần! Ngươi lại có thể từ trong La Sinh Môn bước ra sao?
Âm thanh của Vân Hương Hương mang theo sự kinh hãi tột độ lại vang lên.
Nghe thấy câu này, Hồng Dịch chẳng chút do dự, Bàn Hoàng Kiếm trong tay bất chợt chém xuống.
Phốc, phốc, phốc!
Hơn trăm luồng kiếm khí từ thân kiếm ùn ùn lao tới, chém về phía Nạp Lan Y Hồng cùng giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu đang lơ lửng trong không trung.
Những tình tiết gay cấn này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.