Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 443:

- Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp!

Hồng Dịch thật không ngờ rằng Đại Chu thái tổ lại bất thình lình xuất hiện, cắt ngang mọi điều hắn muốn hỏi Vô Địch Hầu.

Lai lịch của Vô Địch Hầu vẫn là một bí ẩn.

Thế giới bên ngoài, mọi tri thức về tương lai cùng những biến hóa sắp tới của nhân đạo, tất cả đều là những bí ẩn khó lòng lý giải trọn vẹn.

Một đ���i thủ có quá nhiều ân oán với mình như vậy mà cứ thế chết đi trong Quang Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới đương nhiên khiến Hồng Dịch không khỏi cảm thấy không thoải mái, trong lòng có chút thất vọng.

Nói một cách công bằng, Vô Địch Hầu Dương An này có thân thế hiển hách, võ công cái thế, là một thiên tài xuất chúng, hơn nữa lại còn có thần khí hộ chủ, tương lai có thể nói là tiền đồ vô hạn.

Đáng tiếc con người hắn quá ngông cuồng tự đại, kiêu ngạo ương ngạnh. Nếu như biết ẩn nhẫn một chút thì quả thật thành tựu không thể lường trước được.

Thế nhưng lúc này, Hồng Dịch cũng không còn cách nào cứu vãn. Trải qua quá trình gột rửa của Quang Ám Đại Kết Giới, toàn bộ lạc ấn linh hồn của Vô Địch Hầu đều bị xóa sạch, hắn đã chết một cách triệt để, muốn hỏi được bất cứ điều gì cũng đã không thể thực hiện.

Hơn nữa Hồng Dịch lại không có thời gian bận tâm nhiều.

Lúc này, Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp hung mãnh giáng xuống, một đòn bao trùm toàn bộ hư không trong phạm vi hơn mười dặm xung quanh.

Trong h��n mười dặm hư không này, từng luồng ánh sáng và âm thanh liên tục nghịch chuyển, tựa như bị vặn vẹo, méo mó. Tất cả trong nháy mắt lan tỏa khắp đầu óc Hồng Dịch, khiến toàn bộ linh hồn thần niệm của hắn đều có cảm giác bị đảo ngược dữ dội.

Thời gian đang đảo ngược với một tốc độ cực nhanh.

Đột nhiên, thần niệm của Vô Địch Hầu, vốn vừa bị gột rửa, lại bất ngờ dao động kịch liệt. Lạc ấn linh hồn mơ hồ phát ra một tia dao động, dường như đang sống lại.

- Ta không cam lòng! Thân thể của ta, nữ nhân của ta!

Một giọng nói tựa như vô hình, tựa như hữu hình, lại như ký ức, liên tục truyền ra từ sâu bên trong khối thần niệm.

- Vô Địch Hầu, ngươi đã chết rồi, chẳng ai có thể đảo ngược dòng thời gian. Đây chỉ là hiện tượng giả tạo thoáng qua, ngươi hãy thanh thản ra đi. Thê tử của ngươi, ta sẽ chiếu cố thật tốt.

Hồng Dịch thấy tình cảnh như vậy không khỏi mỉm cười nói.

Đây chẳng qua chỉ là hiện tượng giả tạo mà Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp của Đại Chu thái tổ khiến ánh sáng và âm thanh bị uốn khúc mà tạo thành.

Với thần niệm cường đại của mình, Đại Chu thái tổ thi triển Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp. Trong một khoảng thời gian cực ngắn, nó có thể khiến lạc ấn linh hồn của Vô Địch Hầu, vốn vừa mới tiêu tan, liền có chút hiện tượng giả tạo như ngưng tụ lại.

Thế nhưng đây chẳng qua chỉ là hiện tượng giả tạo, là c��� oán niệm cường đại của Vô Địch Hầu tại khoảnh khắc cuối cùng trước khi biến mất mà thôi. Cỗ oán niệm này vừa mới tiêu tan thì bị Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp giữ lại, vì thế Hồng Dịch mới có thể nghe được.

Câu cuối cùng Hồng Dịch nói ra nhắm thẳng vào tính cách của Vô Địch Hầu, đánh nát triệt để cỗ oán niệm này. Từ nay về sau, trên trời dưới đất sẽ không còn chút vết tích nào của Vô Địch Hầu nữa, không còn dù chỉ một tia oán niệm.

Ngay cả oán niệm cũng biến mất, bị tiêu diệt hoàn toàn, như vậy sẽ không bao giờ có thể trở lại được, cho dù là cao thủ dương thần cũng không thể cứu sống Vô Địch Hầu nữa.

Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!

Dường như nghe thấy lời này của Hồng Dịch, toàn bộ thần niệm của Vô Địch Hầu lại dao động dữ dội. Mọi sự vặn vẹo méo mó trên thần niệm lập tức tan thành mây khói, thật sự hóa thành những khối tinh thạch.

Cứ như vậy ba vạn sáu nghìn ba trăm ba mươi lăm khối thần niệm bốn lần lôi kiếp, tất cả đều bị Hồng Dịch thu lại.

Cùng lúc đó, Như Lai Pháp Thân vung m���nh Bàn Hoàng Kiếm, huy động thanh thần khí tuyệt thế, dốc toàn bộ lực lượng bản thân, hướng về vùng trung tâm của Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp mà Đại Chu thái tổ vừa thi triển, đâm tới.

Nhát kiếm này hạ xuống cũng không phải ngưng tụ lực lượng về một điểm như trước, mà thi triển ở trạng thái phát tán lực lượng.

Một dải kiếm quang dài đến hơn mười dặm, rộng cũng hơn mười dặm, tựa như một dải mây ánh sáng, tràn ngập khắp toàn bộ không gian.

Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp vừa mới thi triển lập tức bị luồng kiếm quang này chấn động dữ dội, nhanh chóng bị phá giải hoàn toàn.

Không gian trong nháy mắt khôi phục lại sự trong sáng.

- Ngươi nắm giữ Bàn Hoàng Kiếm! Ngươi lại giết chết Vô Địch Hầu! Làm sao ngươi có thể giết chết được hắn? Hắn có Bàn Hoàng Kiếm trong tay, vậy mà ngươi vẫn giết được hắn sao?

Đại Chu thái tổ, sau khi Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp bị một kiếm phá tan, liền dừng lại từ xa trong hư không. Tòa A Tị vương tọa lúc này đã hạ xuống trên một khối thiên thạch bằng sắt hồng to như một quả núi.

- Hắn tuy rằng tu luyện thành Tạo Hóa Ngọc Thân, nắm giữ Bàn Hoàng Kiếm, thế nhưng thứ tôn quý nhất của Bàn Hoàng Kiếm là linh tính đã không còn. Kiếm đã không còn linh tính thì nhiều lắm cũng chỉ là một công cụ giết chóc mà thôi.

Hồng Dịch nhìn chằm chằm về phía Đại Chu thái tổ, mỉm cười, bàn tay khẽ vung lên, cũng không tiếp tục động thủ. Như Lai Pháp Thân liền trở về bên cạnh, hóa thành vô số thần niệm rồi tiến vào trong thân thể hắn. Cùng lúc đó, thanh Bàn Hoàng Kiếm cũng liền lọt vào tay hắn.

Dùng bàn tay xác thịt nắm giữ thần kiếm, Hồng Dịch lập tức cảm thấy tự tin mãnh liệt, một cảm giác tựa như huyết nhục tương liên với thần kiếm.

Lúc cầm lấy thanh kiếm này, Hồng Dịch liền nhận ra tài liệu chế tạo thanh kiếm này quả thực vượt ngoài tưởng tượng của hắn. Rốt cuộc hắn cũng không thể biết rõ vật liệu nào đã đúc nên thanh thần kiếm này, tựa vật chất nhưng lại không phải vật chất, tựa thần niệm nhưng lại không phải thần niệm.

- Hừ! Hồng Dịch, lần này coi như vận khí của ngươi tốt! Để cho ngươi nắm giữ thanh Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm đó. Thế nhưng ngươi nhớ kỹ rằng, cho dù có được cây thần kiếm đó thì dù sao nó cũng không phải dương thần, chỉ là một binh khí của dương thần mà thôi! Cao thủ bảy lần lôi kiếp, tồn tại cấp bậc tạo hóa, bất cứ lúc nào cũng có thể cướp nó từ trong tay ngươi. Chờ bổn hoàng vượt qua bảy lần lôi kiếp, chắc chắn sẽ tìm đến ngươi tính sổ. Hiện giờ bổn hoàng đã là sáu lần lôi kiếp đỉnh cấp, chỉ còn một bước cuối cùng để đột phá, bất cứ lúc nào cũng có thể vượt qua bảy lần lôi kiếp! Ngươi cứ chờ đó mà xem!

Đại Chu thái tổ nói xong, thân thể liền khẽ động. Sau đó, từng luồng ánh sáng hình thoi bao phủ xung quanh hắn, khắp không gian tràn ngập những khối ánh sáng này, trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

Bồng!

Hồng Dịch nhìn thấy Đại Chu thái tổ phất tay một cái, xuất ra một kiện pháp bảo hình thoi, liền biết ngay đây là Huyễn Ảnh Thần Toa, một kiện thần khí cổ đại cực kỳ lợi hại. Cùng lúc đó, khắp hư không tràn ngập bóng ảnh của thần toa, không biết đâu là thật đâu là giả.

Lúc đầu, khi Đại Chu thái tổ gặp Kiền Đế Dương Bàn, cũng là nhờ thi triển kiện pháp bảo này mà bỏ trốn. Khi đó, ngay cả Chân Không Đại Thủ Ấn của Kiền Đế Dương Bàn cũng không làm gì được lão.

Thế nhưng Hồng Dịch sao có thể để tên kiêu hùng cự phách này cứ thế bỏ đi được?

Vừa vặn Bàn Hoàng Kiếm đang nằm trong tay, muốn thử xem uy lực của thanh thần kiếm tuyệt thế này ra sao, vì vậy Hồng Dịch liền vung thần kiếm lên, thần niệm câu thông với thanh thần kiếm. Ngay lập tức, một kiếm liền nhắm thẳng về phía thần toa đang lơ lửng giữa không trung mà bổ xuống.

Nhất thời, vài dải cầu vồng vàng kim vắt ngang không gian, vùn vụt lao đi, tựa như xuyên qua cực hạn không gian, đi tới tận cùng vũ trụ.

Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm!

Một loạt tiếng nổ cực lớn vang dội khắp hư không, cả không trung tràn ngập kiếm khí. Những thần toa đang bay tán loạn khắp nơi thoáng chốc bị kiếm khí chấn nhiếp mà dừng lại.

Những thần toa này có khối cực lớn, có khối cực nhỏ, thế nhưng dưới những luồng kiếm khí tựa như cầu vồng kia đều lập tức nổ tung, tan ra thành từng luồng ảo ảnh, sau đó biến mất trong vũ trụ.

Trong khoảnh khắc, những ảo ảnh trong không trung tựa như lá khô bị gió thu cuốn đi sạch sành sanh, thậm chí chưa đến nửa cái chớp mắt, tất cả ảo ảnh liền biến mất.

Tiếp đó, ở xa xa trong không trung, một vật thể hình thoi tối tăm gần như sắp tắt hiện ra, vật thể này cực kỳ nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay cái.

Rất dễ nhận thấy đây chính là bản thể của Huyễn Ảnh Thần Toa.

- Bàn Hoàng Kiếm không ngờ lại lợi hại đến như vậy, khiến cho bổn hoàng muốn bay xa hơn cũng không được!

Nhìn thấy những toa ảnh trên không trung thoáng chốc bị quét sạch, không còn sót lại chút nào. Bản thể của Huyễn Ảnh Thần Toa liền hiện ra, sau đó phát ra một luồng dao động cực mạnh về phía trước, ngay lập tức không gian nứt ra, rồi nhanh chóng chui vào biến mất.

Thế nhưng luồng kiếm khí giống như cầu vồng kia cũng liền chui vào theo để truy sát.

Kiếm khí của Bàn Hoàng Kiếm có thể xé rách hư không, truy sát địch nhân.

Năm đó khi Hồng Dịch giao chiến với Vô Địch Hầu, mặc dù Hồng Dịch dùng Càn Khôn Bố Đại xuyên qua hư không, thế nhưng vẫn bị kiếm khí truy đuổi theo sát. Cuối cùng phải thi triển hơn trăm lần hóa thân của chiến thần mới có thể ngăn chặn thành công một kiếm này.

Uy lực của luồng kiếm khí khi đó chẳng qua mới chỉ bằng một phần mười lúc này.

Nhìn thấy Huyễn Ảnh Thần Toa xuyên qua hư không bỏ trốn, Hồng Dịch cũng không đuổi theo mà quay ngược lại phóng đi.

Kiện thần khí Viễn Cổ La Sinh Môn này vẫn đang được nhóm người Vân Hương Hương và Kỳ Lân trấn áp.

Việc truy sát Đại Chu thái tổ hiện giờ chỉ có thể bỏ qua mà thôi.

Tuy rằng tên Đại Chu thái tổ gian xảo đến cùng cực kia đã biết thực lực của Hồng Dịch, sau này nhất định sẽ ẩn nấp thật kỹ, không để lộ chút tin tức nào mà ám sát, như vậy sẽ vô cùng nguy hiểm. Thế nhưng, nếu so sánh với việc trấn áp Viễn Cổ La Sinh Môn thì hoàn toàn không đáng kể.

Nhanh chóng bay lại theo đường cũ, tốc độ tăng lên đến mức cao nhất, thậm chí thiêu đốt cả thần niệm để thi triển Minh Thân Độn, Hồng Dịch cũng phải bay suốt nửa khắc thời gian mới có thể bay thẳng đến sát vành đai hư không loạn lưu, nơi đang trấn áp thần khí.

Đúng lúc này, trên thân Bàn Hoàng Kiếm phát ra một loạt âm thanh "coong coong coong", ngân lên đủ một nghìn lần mới chịu dừng lại, dường như luồng kiếm khí hóa thân của nó vừa mới gặp phải chấn động vô cùng dữ dội.

Hồng Dịch vội vàng tập trung tinh thần, lập tức vài khối thần niệm liền tiến vào Bàn Hoàng Kiếm, hắn nhanh chóng nhìn thấy một vài hình ảnh mờ ảo.

Ở một nơi nào đó trong hư không loạn lưu, thân thể của Đại Chu thái tổ dừng lại, sau đó lập tức phân ra một hóa thân nhỏ của Xích Luyện Ngưng Đồng Thể, mãnh liệt công kích luồng kiếm khí hóa thân đang truy sát phía sau. Từng khối thần niệm của lão liên tục bị đâm nát.

Khuôn mặt của Đại Chu thái tổ càng lúc càng dữ tợn xen lẫn vẻ tiếc nuối tột cùng. Tất cả những hình ảnh đó đều hiện lên một cách rất tinh tế bên trong Bàn Hoàng Kiếm.

Đến cuối cùng, sau khi tiêu hao hơn ba bốn nghìn khối thần niệm cường đại, Đại Chu thái tổ mới đánh tan luồng kiếm kh�� kia thành hư vô.

Đạo kiếm khí này vừa tan biến xong, hình ảnh trong Bàn Hoàng Kiếm liền trở nên mờ ảo, sau đó biến mất. Rất rõ ràng, thần kiếm đã không còn cảm ứng được động tĩnh của Đại Chu thái tổ nữa.

- Thanh kiếm này lại có uy lực lớn như vậy sao? Một đạo kiếm khí có thể khiến cho cao thủ sáu lần lôi kiếp đỉnh cấp phải chật vật như thế sao?

Hồng Dịch ngạc nhiên nói.

- May mà ta mặc Thiên Mang Giác Thần Khải trên người, khiến đạo kiếm khí kia không cách nào tổn thương thân thể được. Nói cách khác, nếu tay không đón lấy đạo kiếm khí này thì ta chắc chắn cũng sẽ rơi vào kết cục giống như tên Đại Chu thái tổ kia mà thôi.

Hình ảnh của Đại Chu thái tổ thoáng chốc biến mất, Hồng Dịch liền cảm thấy phía trước có những luồng pháp lực cường đại đang dao động dữ dội, đồng thời trong không gian thoang thoảng những luồng hương khí.

Đây chính là nơi mà đám người Vân Hương Hương lúc trước trấn áp Viễn Cổ La Sinh Môn, hiện giờ lại đang kịch liệt đấu pháp với những kẻ đến cướp đoạt thần khí!

Vô số tảng thiên thạch bị nghiền nát, khắp nơi đều là ánh sáng của pháp bảo!

Mọi quyền lợi đối với bản chuyển ngữ này đều được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free