(Đã dịch) Dương Thần - Chương 447:
– Lời này của ngươi là có ý gì?
Nguyên Khí Thần không hề động thủ, mà chỉ đề cập đến chuyện của Hồng Huyền Cơ và Dương Bàn, nói về sự lợi hại của chiếc Thuyền Tạo Hóa. Hồng Dịch nghe vậy không khỏi nhíu mày, thực sự không hiểu đối phương muốn gì.
Nếu thực sự giao đấu với Nguyên Khí Thần, Hồng Dịch tuy biết bản thân không có phần thắng, nhưng hắn tuyệt đối không hề sợ hãi. Nắm giữ Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, hắn hoàn toàn có khả năng gây sát thương cho cao thủ Tạo Hóa đã trải qua bảy lần lôi kiếp, quả thực có chút vốn liếng để chống lại Nguyên Khí Thần, dù không quá lớn. Thế nhưng nếu muốn khiến đối phương bị tổn thương nặng nề thì hoàn toàn có thể làm được.
Hơn nữa, Nguyên Khí Thần hiện đang bị một số kẻ khác kiềm chế, tuyệt đối không dám tiêu hao quá nhiều lực lượng với Hồng Dịch ở nơi này, nếu không rất có thể hắn sẽ trở thành cá nằm trên thớt. Ngay tại khoảnh khắc này, Hồng Dịch đã nhận ra sự kiêng kị của Nguyên Khí Thần.
– Ngươi thông minh tuyệt đỉnh, chẳng lẽ ngươi không rõ ý ta sao? So với Vô Địch Hầu, ngươi còn có tiền đồ hơn nhiều.
Ánh mắt của Nguyên Khí Thần vốn quỷ dị vô cùng bỗng chốc trở nên thờ ơ lãnh đạm.
– Ngươi muốn hợp tác với ta? Cùng đối phó Dương Bàn, Hồng Huyền Cơ?
Hồng Dịch nắm chặt Bàn Hoàng Kiếm, không hề lơ là. Rất nhiều đạo thuật như Linh Hồn Qua Toàn, Chiến Thần Kinh, Chân Không Đại Thủ Ấn, Quang Ám Đại Kết Giới đều chỉ chờ cơ hội để bùng phát. Đối mặt với một đại địch lớn nhất từ trước đến giờ, hắn có cảm giác như mọi đạo thuật của bản thân đều được quán thông. Tinh thần được nâng cao đến vô hạn. Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cùng thân thể dường như hợp nhất làm một thể, hòa hợp trong thần niệm.
Tựa hồ cảm nhận được khí thế của Hồng Dịch kết hợp với Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm tạo thành một uy thế lẫm liệt, hùng vĩ như núi cao, cuồn cuộn mãnh liệt, Nguyên Khí Thần hơi sửng sốt. Hắn biết Hồng Dịch không hề nới lỏng cảnh giác đối với hắn. Chỉ cần hắn khẽ động một chút thôi, đối phương lập tức cảm ứng được và sẽ đáp trả bằng một đòn sấm sét.
Nhất thời, mái tóc dài tím sẫm như máu của Nguyên Khí Thần khẽ phiêu động, lộ ra vẻ mặt khó dò. Sau đó, hắn khẽ ngẩng đầu lên nói.
– Không sai, ta nhận thấy đạo thuật của ngươi tuy chỉ là cảnh giới Tứ trọng Lôi Kiếp, thế nhưng đã tu luyện thành Võ Đạo Nhân Tiên, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá cảnh giới Ngũ trọng Lôi Kiếp, thậm chí là Lục trọng Lôi Kiếp. Với thần niệm cường đại của ngươi, hoàn toàn có thể trở thành Tạo Hóa. Ta quả thực muốn hợp tác với ngươi. Bởi lẽ, ngươi là kẻ có triển vọng. Thiên hạ này, ba trăm năm trước, Mộng Thần Cơ đã trở thành Tạo Hóa, hiện giờ, ba trăm năm sau cũng nên xuất hiện một Tạo Hóa nữa. Ta vốn định an bài cho Vô Địch Hầu Dương An làm Tạo Hóa, nhưng xem ra hiện giờ, ngươi mới là kẻ xứng đáng.
– Nếu ta có hy vọng trở thành Tạo Hóa thì hẳn ngươi phải giết ta chứ nhỉ?
Hồng Dịch mỉm cười nói, tinh thần lại một lần nữa ngưng tụ. Trên thân thể hắn, từng luồng khí huyết dương cương cuồn cuộn bốc lên, thẳng tắp tựa như lang yên, xông lên tận trời cao. Trong làn khói tinh khí cuồn cuộn ấy, bỗng hiện lên một cây cầu niết bàn vô hình.
– Đây là thứ quyền ý gì?
Nguyên Khí Thần sửng sốt, tâm tư nhanh chóng xoay chuyển, tuy nhiên không nói ra thành lời, chỉ hờ hững nói.
– Đây là quyền ý Võ Đạo Nhân Tiên của ngươi à? Tựa hồ có chút tương tự với chiếc Thuyền Tạo Hóa, cũng to lớn hùng vĩ, vươn đến niết bàn. Tuy nhiên ngươi nói ta phải giết ngươi xem ra cũng không đúng lắm, người có thiên phú trở thành Tạo Hóa sẽ khó bị giết chết. Ngay cả một kẻ như Dương An mà cũng có vận khí cực lớn, mỗi khi gặp nguy hiểm đều được hóa giải, hơn nữa còn gặp nhiều kỳ ngộ, huống chi là ngươi? Người như ngươi còn thông minh hơn hắn rất nhiều, ta sẽ không hủy diệt ngươi, ngược lại sẽ giúp ngươi lĩnh ngộ đôi chút bí mật trong Tam Giới Nguyên Khí Pháo của ta, từ đó dung hợp vào đạo thuật của ngươi!
– Nguyên Khí Thần này quả nhiên là tinh ranh hơn cả quỷ.
Lòng Hồng Dịch khẽ chấn động. Đúng là hắn muốn quyết tử một trận với Nguyên Khí Thần, để có thể lĩnh hội chút huyền bí về Tam Giới Nguyên Khí Pháo, từ đó hoàn thiện Quang Ám Đại Kết Giới, khiến đạo thuật bản thân tiến thêm một bước nữa. Thế nhưng rõ ràng Nguyên Khí Thần chỉ liếc mắt qua đã nhìn thấu ý định của hắn. Đôi mắt của Nguyên Khí Thần tựa hồ có thể nhìn thấu tất cả bí mật.
Trong lúc Nguyên Khí Thần đang nói, Hồng Dịch lại lâm vào trầm tư, sau một lúc lâu, ánh mắt mới chớp động.
– Dù ngươi có khéo miệng đến đâu, ta cũng sẽ không hợp tác với ngươi. Ngươi là thần linh dị tộc, làm sao ta có thể hợp tác với ngươi được?
– Thần linh dị tộc?
Nguyên Khí Thần mỉm cười.
– Ta hiện giờ đã tu luyện thành người, không cần tín ngưỡng thần niệm. Bảy trăm triệu nhân khẩu cùng hơn trăm quốc gia Tây Vực đã không còn chút quan hệ gì với ta nữa. Nếu ngươi hợp tác với ta, lật đổ hoàng thất Đại Kiền, cướp đoạt chiếc Thuyền Tạo Hóa, ta sẽ trực tiếp hạ thần dụ, thống nhất các dân tộc, sau khi cho ngươi thống trị thiên hạ, sẽ tiếp tục thống trị cả Tây Vực, làm nên đại nghiệp vĩ đại mà ngay cả các Thánh Hoàng thượng cổ cũng không làm được!
Lời nói này của Nguyên Khí Thần vừa thốt ra lập tức gây chấn động mãnh liệt! Ngay cả Tạ Văn Uyên cũng phải đổi sắc!
Thiên Châu và Tây Vực chiến tranh liên miên từ đời này sang đời khác, thậm chí từ thời Viễn Cổ Thánh Hoàng Ngu đã từng giao chiến với Đại Đế Ma La. Nếu thực sự có thể chấm dứt chiến tranh, thiết lập hòa bình thì chẳng phải đó là đại nghiệp lưu danh muôn thuở hay sao? Lời này nếu nói ra từ miệng kẻ khác thì nhất định sẽ bị chê cười, thế nhưng kẻ nói ra lại là Nguyên Khí Thần, thần linh tối cao của Tây Vực, thì rõ ràng không có gì đáng nghi ngờ.
– Thật sao?
Hồng Dịch nghe xong lời này vẫn bất động thanh sắc, tinh thần không hề dao động, chỉ hờ hững nói.
– Lời này nói ra e rằng còn quá sớm. Tây Vực và Thiên Châu đã chiến tranh suốt mấy nghìn năm, nếu không động đao binh, hai bên buôn bán thông thương thì quả thực là một việc cực tốt. Nếu ngươi thực sự muốn hợp tác với ta, vậy thì chỉ cần ngươi tặng ta một viên Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi, từ đó chúng ta có thể tiếp tục thương lượng!
– Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi là bản thể của ta! Xem ra ngươi thực sự không muốn hợp tác với ta rồi?
Nguyên Khí Thần nghe xong sắc mặt liền biến đổi đôi chút, một luồng sóng pháp lực cực lớn từ người hắn bắn ra.
– Nếu đã như thế, ta liền hủy diệt ngươi một cách triệt để!
– Đi!
Cảm nhận được cỗ sóng pháp lực mãnh liệt tuôn ra từ Nguyên Khí Thần, Hồng Dịch biến sắc, Bàn Hoàng Kiếm trong tay lập tức vung lên! Một luồng kiếm khí khổng lồ xé rách hư không bắn ra, lao thẳng về phía Nguyên Khí Thần. Cùng lúc đó, Hồng Dịch cùng mọi người tiến vào Tiểu Thiên Thế Giới, rồi cấp tốc bỏ chạy!
Nguyên Khí Thần vội vàng chỉ một ngón tay về phía Viễn Cổ La Sinh Môn. Món thần khí khổng lồ này lập tức chặn lại kiếm khí, trong thoáng chốc nuốt chửng đạo kiếm khí đó. Sau đó, màn khí hỗn độn phía sau cánh cửa phát nổ dữ dội, cả món thần khí đều rung lên dữ dội, một lúc lâu sau mới yên tĩnh trở lại, hiển nhiên đã chịu tổn thương không nhỏ.
Thế nhưng thật ngạc nhiên, Nguyên Khí Thần cũng không đuổi theo Hồng Dịch, mà vẫn đứng yên đó, trên khuôn mặt hắn lại một lần nữa hiện lên nụ cười đầy quỷ dị.
Đúng lúc này, một vết nứt hiện ra trong hư không, Giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu từ trong đó chui ra.
– Thần, người không đuổi theo Hồng Dịch sao?
Giọng Giáo hoàng vang lên trang trọng, đầy đủ lễ tiết, hướng về phía Nguyên Khí Thần mà hỏi.
– Đuổi cũng được, thế nhưng ta lại muốn để hắn đi!
– Thần, vì sao người lại thả hắn đi?
Giáo hoàng ngạc nhiên hỏi.
– Hắn nhìn ra mưu kế của ta. Ta đến đây chặn đường hắn chẳng qua chỉ là một trong chín hóa thân của ta mà thôi, chín phần lực lượng còn lại của ta hiện đang bị Kiền Đế Dương Bàn dùng quỷ kế cầm chân. Hắn bỏ ra một món thượng cổ pháp bảo để bao vây ta ở sâu trong một đại trận Thiên Nhân, Viễn Cổ Tinh Hải. Nếu hiện giờ Hồng Dịch giao chiến với ta, bằng vào Bàn Hoàng Kiếm, hắn có đến sáu phần cơ hội giết chết hóa thân này của ta, đoạt lấy một viên Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi. Đáng tiếc hắn lại quá cẩn thận, rất sợ đồng bọn bị thương vong.
Nguyên Khí Thần khép mắt lại nói.
– Hiện giờ hắn rời đi vừa vặn cho ta một khoảng thời gian quý giá, giúp chân thân của ta rất nhanh phá được vòng phong tỏa.
– Thần, vậy còn Mộng Thần Cơ thì sao?
Giáo hoàng nói.
– Mộng Thần Cơ thi triển quỷ kế đối với ta, hắn nói liên thủ với ta để đối phó chiếc Thuyền Tạo Hóa, nhưng đến khi cần lại chẳng thấy hắn đâu. Ta đoán rằng hiện giờ kẻ này đang tìm nơi độ Cửu Trọng Lôi Kiếp! Hắn lợi dụng trận đại chiến này về cơ bản là để giành lấy thời gian cho bản thân, ta cũng đã sớm nhìn thấu âm mưu của hắn rồi.
Từ trong ánh mắt của Nguyên Khí Thần lóe lên những tia sáng sắc bén.
– Chín lần lôi kiếp!
Giáo hoàng hít vào một hơi thật sâu.
– Lần trước hắn độ Bát Tr��ng Lôi Kiếp, ta lấy thần lực bám lên người Thánh Giả Đồ Nguyên đi truy sát Mộng Thần Cơ, thế nhưng không ngờ sau khi hắn độ kiếp vẫn còn chiến lực cường hãn như vậy, đánh cho thần lực của ta tan rã hoàn toàn. Nếu để hắn vượt qua Cửu Trọng Lôi Kiếp thì quả thực là hung uy ngập trời.
Nguyên Khí Thần nói.
– Dương An không ngờ đã chết thật rồi. Ở thế giới bên ngoài vừa rồi lại có vài đạo linh hồn giáng lâm, không biết lần này chúng sẽ đáp xuống đâu! Ngươi phải chú ý, sự biến mất của các Chư Tử thời Trung Cổ Thiên Châu cùng một vài bí mật của thế giới bên ngoài có chút liên quan.
– Thần của con, thế giới bên ngoài rốt cuộc là thế giới gì vậy?
Giáo hoàng nói.
– Ta cũng không cách nào nói rõ cho ngươi biết. Ngươi cứ tu luyện đến Thất Trọng Lôi Kiếp, trở thành Tạo Hóa, khi đó sẽ cảm ứng được sự tồn tại của thế giới bên ngoài và một số manh mối khác. Chúng ta đều muốn biết những bí ẩn về thế giới bên ngoài, Kiền Đế Dương Bàn muốn biết, Mộng Thần Cơ lại càng muốn biết hơn, chính vì thế mới để Vô Địch Hầu Dương An tồn tại lâu như vậy, thực chất là muốn từ trên người hắn tìm ra một số manh mối. Đáng tiếc trước đây vẫn có Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm bảo hộ linh hồn của hắn, mà hiện giờ hắn lại chết mất rồi! Bí mật của thế giới bên ngoài cứ thế bị chặt đứt! Tuy nhiên cũng không cần lo lắng nhiều, thế giới bên ngoài hẳn sẽ có người giáng xuống đây.
Nguyên Khí Thần nói.
– Các ngươi về hoàng cung trước đi, chờ thần dụ của ta! Hồng Dịch trúng kế hư trương thanh thế của ta, như vậy trong một thời gian dài sắp tới sẽ không gây thêm phiền phức cho ta nữa! Ta sẽ rất nhanh quay lại, nhằm vào lúc hắn độ lôi kiếp mà hàng phục hắn, biến hắn thành nô lệ của ta!
Dứt lời, Nguyên Khí Thần liền tiến vào Viễn Cổ La Sinh Môn, sau đó cả người lẫn cửa đều biến mất.
Ngay một khắc sau khi Nguyên Khí Thần biến mất, Hồng Dịch và đám người Tạ Văn Uyên đã xuyên qua tầng gió xoáy, hạ xuống từ bầu trời, sau đó trở về dải hùng quan Sa Châu.
– Vô Địch Hầu đã chết, việc này không thể xem thường được! Thân thể hắn hiện giờ vẫn còn ở Thanh Châu, thống lĩnh hơn mười vạn đại quân, nếu bị kẻ khác mượn xác hoàn hồn thì không tốt chút nào!
Vừa hạ xuống, Hồng Dịch lập tức suy nghĩ cách giải quyết ổn thỏa chuyện Vô Địch Hầu.
Mọi quyền lợi đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép hoặc phân phối.