(Đã dịch) Dương Thần - Chương 448:
- Không ngờ lại hung hiểm như vậy!
Thiện Ngân Sa từ trong bế quan bước ra, sau khi nghe Hồng Dịch kể lại mọi chuyện diễn ra suốt một đêm qua, lòng không khỏi kinh sợ.
Lúc này đã sắp sáng, ở phía đông đã xuất hiện một tia sáng trắng bạc.
Trong thành Sa Châu, nhóm người Hồng Dịch, Tạ Văn Uyên, Vân Hương Hương, Long Nữ, Tôn Vi Vi, kỳ lân, Viên Công Minh, Cát Tường Thiên vừa trải qua một trận chiến kinh thiên động địa, nay đều đã tề tựu trong đại sảnh. Sau khi bình tâm tĩnh khí, nghỉ ngơi chốc lát, Hồng Dịch bắt đầu kể lại trận chiến đêm qua cho Thiện Ngân Sa nghe.
Tối qua, Thiện Ngân Sa bế quan tu luyện đạo thuật để đột phá cảnh giới nên không cùng đi, nhưng mọi việc cũng cần phải kể lại cho nàng hay.
Lần này, Hồng Dịch cùng Tôn Vi Vi, sau khi nắm được tin tức về Viễn Cổ La Sinh Môn, liền nửa đêm đột kích quân doanh Tây Vực, giết chết Man Ma Tạp Tây. Sau đó, họ tiến vào cánh cửa ảo ảnh, thám thính kho lương thực Tây Vực, rồi lại tiến vào hoàng cung Hỏa La quốc, gặp phải tứ hoàng tử vây sát, và bất ngờ bị Vô Địch Hầu tập kích giữa đường.
Giết chết Vô Địch Hầu xong, họ lại chạm trán Nguyên Khí Thần, vị thần linh đã hùng bá Tây Vực suốt năm sáu nghìn năm qua. Những gì họ trải qua chỉ trong một đêm này, e rằng có thể viết thành cả một quyển sách.
Thế nhưng bản thân Hồng Dịch lại cảm thấy thoải mái vô cùng, không ngờ bên cạnh mình lại xuất hiện thêm nhiều đồng bạn như vậy. Nhất là ngay cả văn đàn tông sư như Tạ Văn Uyên, một học giả uyên bác có sức ảnh hưởng cực lớn, cũng đứng cùng chiến tuyến với hắn. Kể từ lúc này, hắn sẽ không còn phải chiến đấu một mình nữa.
Nhóm người này, một khi đã tề tựu cùng một chỗ, chỉ cần đồng tâm hiệp lực thì danh tiếng tuyệt đối sẽ không thua kém bất cứ đại thánh địa nào, thậm chí còn có thể vượt xa hơn, hoàn toàn đủ sức chống lại bất cứ thế lực nào trong thiên hạ.
Sau khi sai thị nữ mang cho mỗi người một chén canh nhân sâm nóng hổi, Hồng Dịch lại đề cập đến chuyện của Vô Địch Hầu.
- Lai lịch của Vô Địch Hầu rất thần bí, chỉ e là ma đầu từ thế giới bên ngoài đến. Lão hủ lần đầu tiên gặp hắn đã biết đây là một mối họa lớn.
Tạ Văn Uyên chậm rãi uống từng ngụm canh nhân sâm, khẽ nhăn mày, sau đó cẩn thận nhấp một ngụm trà.
- Trong chén canh nhân sâm này, người nấu để lửa quá lâu, làm hỏng mất dược lực bên trong, thật đáng tiếc. Nhân sâm năm trăm năm cứ như vậy mà uổng phí.
- Ồ? Tại hạ cho người nấu canh nhân sâm này theo phương pháp cổ "Vinh Dưỡng Trà", mỗi sáng uống một ngụm có thể làm ấm dạ dày, giúp máu huyết lưu thông.
Hồng Dịch nhìn Tạ Văn Uyên nói.
- Đúng là dùng phương pháp cổ Vinh Dưỡng Trà, thế nhưng tay nghề người nấu chưa đạt tới trình độ tinh vi. Nếu quanh năm suốt tháng uống như vậy, e rằng sẽ khiến máu huyết không được điều hòa.
Tôn Vi Vi sau khi uống một ngụm cũng nhổ ra.
- Quả nhiên là đại thế gia, chỉ một bát canh nhân sâm nho nhỏ như vậy cũng có nhiều sự tinh tế đến thế.
Ánh mắt của Hồng Dịch chợt lóe lên nói.
- Thánh nhân có câu: "Thực bất yếm tinh" (Thức ăn chẳng ngại tinh tế). Đây là phương pháp dưỡng sinh, cũng là cách giúp thân thể không bị hư nhược suy yếu theo năm tháng. Tuy nhiên, cũng chỉ có sĩ phu, thế gia ngàn năm mới có thể dùng thực vật tinh xảo. Dân chúng phổ thông thì cơm còn chưa chắc đủ no, chứ đừng nói đến chuyện này.
Tạ Văn Uyên thở dài một hơi.
- Hồng Dịch, bảo vật của công tử tuy rằng nhiều, dược liệu cũng phong phú, lại chiếm được bảo tàng của Đại Thiện Tự, thế nhưng về vấn đề ẩm thực, so với căn cơ của những thế gia chân chính thì còn kém rất xa. Lão hủ cũng không nói đâu xa, chỉ riêng về phương diện dược liệu, nếu đun nấu không đủ hỏa hầu, không chỉ lãng phí dược liệu mà còn có thể khiến thân thể bị hư tổn. Bằng vào tu vi Võ Thánh hiện giờ của công tử tuy không có gì đáng lo ngại, thế nhưng nếu cứ tiếp tục dùng như vậy, lâu ngày cũng sẽ phát sinh tai hại nhỏ. Khi nào công tử đến phương Nam, lão hủ sẽ tặng cho công tử một vài đại sư chuyên nấu thuốc, chế biến dược liệu và trông nom ẩm thực.
- À? Tại hạ quả thực cũng dự định đến phương Nam tìm cơ hội viết sách lập thuyết.
Hồng Dịch nghe nhắc đến phương Nam, trong lòng lại nhớ tới Đại La phái cùng chuyện Kiền Đế Dương Bàn từng nói sẽ phong cho mẫu thân hắn làm thần, hưởng thụ hương hỏa thờ cúng ở Nam Châu.
- Tuy nhiên, chuyện này gác lại sau, trước mắt phải bàn bạc cẩn thận về việc của Vô Địch Hầu. Dương An tuy rằng thần hồn đã bị hủy diệt, thế nhưng thân thể hắn chắc chắn sẽ bị kẻ khác đoạt xá. Lúc này, đi Thanh Châu không phải là một hành động sáng suốt. Nguyên Khí Thần xuất hiện tuyệt đối không thể coi thường được, chúng ta phải nhanh chóng tăng cường thực lực.
Vân Hương Hương đối với cái chết của Vô Địch Hầu dường như không để trong lòng chút nào, chẳng khác gì chứng kiến một kẻ xa lạ chết đi.
Tuy Vô Địch Hầu là nhi tử kiếp trước của nàng, nhưng tư tưởng và linh hồn lại là dị đoan từ thế giới bên ngoài.
- Rốt cuộc không ai biết thế giới bên ngoài là một nơi như thế nào? Tạ tiên sinh, tiên sinh là người có học thức uyên bác, biết được rất nhiều điển tịch thượng cổ, không biết có thể giải thích cho tại hạ một vài điều được không?
Hồng Dịch hỏi.
Trong một số mật điển của Đại Thiện Tự cũng nhắc đến thế giới bên ngoài, tuy nhiên cũng chỉ là một vài nơi mà Phật Tổ, Bồ Tát từng đi qua.
Trong thần thoại của kinh Phật đều khó có thể xác thực được. Phật Tổ, Bồ Tát của Đại Thiện Tự gần như đều đã bị Dương Bàn luyện thành Chân Không Đại Thủ Ấn, làm gì còn cơ hội đi ra thế giới bên ngoài nữa.
- Thế giới bên ngoài cũng là một thế giới, tuy nhiên không ai biết được rốt cuộc nó là gì, bởi lẽ rất ít người có thể đến được thế giới bên ngoài. Trong điển tịch ghi lại rằng, trước đây có một vài kỳ tài ngút trời cũng đều là từ thế giới bên ngoài hạ phàm, tuy nhiên đây chỉ là những lời đồn đại, bịa đặt quá nửa. Còn về phần thần thoại truyền thuyết thì thế giới bên ngoài là nơi thần tiên sinh sống, giả thuyết này chắc chắn cũng chỉ là lời lừa bịp. Công tử nhìn thấy đấy, Vô Địch Hầu có đức hạnh gì, có điểm gì giống thần tiên ư?
Tạ Văn Uyên nói.
- Nhưng mà nếu như vượt qua bảy lần lôi kiếp, trở thành Tạo Hóa, thần niệm con người sẽ trở nên cường đại dị thường, có thể cảm ứng được toàn bộ đại thiên thế giới, lọc bỏ tạp niệm, từ đó có thể phân biệt giả thật, nhận thức một cách sâu sắc đối với đại thiên thế giới. Không chừng khi đó có thể biết được thế giới bên ngoài rốt cuộc là gì. Những Trung Cổ chư tử, thậm chí có thể dùng tâm thức để thần du vào thế giới bên ngoài trong vài khoảnh khắc. Tôn Vi Vi cô nương, Tôn gia các người chính là hậu duệ của Trung Cổ chư tử, chắc hẳn cũng có chút thủ cảo (bản viết tay) ghi lại cảnh vật, phong cảnh mà Trung Cổ chư tử sau khi thần du vào thế giới bên ngoài chứ nhỉ?
- Tạ lão, ngay cả điều này lão cũng biết sao?
Tôn Vi Vi kinh hãi nhìn Tạ Văn Uyên.
- Không sai, Tôn gia chúng ta đích thật có những bản chép tay này. Truyền thuyết kể lại rằng thánh nhân của gia tộc chúng ta, sau khi thần du vào thế giới bên ngoài trở về, liền tự tay viết lại. Đây là một thứ tuyệt mật, chỉ có đại gia chủ các đời mới có quyền nắm giữ, ta chẳng qua chỉ nghe nói đến, chứ chưa từng được nhìn thấy tận mắt.
- Bản viết tay của Thượng Cổ chư tử đương nhiên là trân quý, không phải là gia chủ thì tuyệt đối không thể có được.
Hồng Dịch xua xua tay.
- Xem ra cũng chỉ còn cách đợi đạt đến cảnh giới Tạo Hóa thì mới có thể thần du thăm dò được.
- Bước kế tiếp phải hành động thế nào đây? Viễn Cổ La Sinh Môn cũng không đoạt được. Đường tiếp tế của đại quân Tây Vực không bị cắt đứt, quân đội chúng ta rất có thể lâm vào tình trạng khổ chiến.
Tôn Vi Vi nói.
- Lúc này cũng chỉ tính toán từng bước một. Chúng ta hiện giờ tề tựu cùng một chỗ, cao thủ Tây Vực cũng không dám liều lĩnh mạo phạm! Đêm qua ta cũng nhận thấy được Nguyên Khí Thần khi ấy e rằng cũng chỉ là phô trương thanh thế mà thôi, bằng không hắn đã sớm động thủ giết chết ta rồi! Bằng vào uy lực Tam Giới Nguyên Khí Pháo của hắn, bằng vào tu vi cao hơn ta không biết bao nhiêu lần thì sẽ không sợ Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm. Tuy nhiên ta cũng không muốn dây dưa lâu với hắn, bằng không, nếu có bất cứ ai trong chúng ta bị tổn thương thì hoàn toàn không hay chút nào. Huống chi còn rất nhiều kẻ sau lưng đang đợi thời cơ đục nước béo cò? Chờ sau khi ta vượt qua sáu lần lôi kiếp, chân chính dung hợp với Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, khi đó đối phó với Nguyên Khí Thần sẽ yên tâm hơn.
Hồng Dịch nhớ lại biểu hiện của Nguyên Khí Thần, lông mày khẽ nhăn lại, lạnh lùng cười một tiếng.
- Nói đến lôi kiếp, Hồng Dịch, ta đã chuẩn bị mọi việc xong xuôi rồi. Lần độ lôi kiếp sắp tới nhờ công tử hộ pháp giúp ta! Ta sẽ mang công tử đến mộ phần của Long tộc cổ đại!
Thiên Long đạo chủ ngồi bên cạnh, ngắm nghía một đóa hoa tường vi trên tay.
- Mộ phần của Long tộc cổ đại? Là một tồn tại ngang với Cửu Uyên Thần Vực trong truyền thuyết sao?
Tạ Văn Uyên khẽ giật mình, đưa mắt nhìn vị Long Nữ đầy thần bí kia.
- Đúng vậy, nơi đó có long lân, long hồn, có thể dùng để chế tạo thần giáp, thậm chí là cả thượng cổ thần khải. Khi mặc lên người, thân thể được phủ kín, trọng lượng nhẹ như cánh yến, vào nước không chìm, vào lửa không bị thiêu đốt, lực lượng lớn vô cùng. Hồng Dịch, Thương Mang Thần Thương của công tử đã bị chặt đứt, thế nhưng nếu như tiến vào mộ địa của Long tộc thì rất nhanh sẽ tìm được tài liệu thay thế, sửa lại thanh thần thương kia.
Thiên Long đạo chủ nói.
- Mộ địa Long tộc là một nơi cực kỳ hung hiểm phải không!
Thiện Ngân Sa hỏi dò.
- Ta cũng từng nghe qua một truyền thuyết, Long tộc cổ đại kể từ sau khi thủy long bị hóa thành khải giáp, cả tộc liền tiến vào hư không loạn lưu.
- Tất nhiên rồi, điều nguy hiểm nhất là không ai trên thế giới này biết được cổng vào mộ địa nằm ở đâu, tuy nhiên ta lại có pháp bảo mở cổng.
Long Nữ quay lại nói với Hồng Dịch.
- Hiện giờ Nguyên Khí Thần đã đoạt lại được Viễn Cổ La Sinh Môn, quân đội Tây Vực tiếp tục tích trữ lực lượng, càng ngày càng cường đại. Tình thế sau này cũng sẽ phức tạp hơn rất nhiều. Ta thật sự muốn tìm ra thứ này để tăng cường thực lực. Nếu như có thể tìm được nhiều long lân, long cốt, long hồn, chế tạo ra một kiện thần khải, thần binh lợi khí, như vậy độ lôi kiếp sẽ rất dễ dàng. Ta cũng muốn độ lôi kiếp.
Hồng Dịch nói.
- Việc này không nên chậm trễ, ta phải thu xếp một chút, sau đó chúng ta lập tức khởi hành ngay hôm nay. Có nhiều người hộ pháp như vậy, cô nương chắc hẳn không sợ bị kẻ khác quấy phá.
- Nếu vậy thì ổn thỏa cả thôi, nhân phẩm của Hồng Dịch công tử ta hiểu rất rõ, hoàn toàn có thể tin tưởng được.
Long Nữ cầm đóa tường vi trong tay, khẽ xoay xoay, sau đó tách một cánh hoa ra, khẽ khàng nhấm nháp, giống như đang ăn vặt vậy, tựa hồ hoa tường vi chính là món ăn của Long Nữ.
Thật ra, khi Hồng Dịch đề cập đến chuyện tăng cường thực lực, trong nháy mắt liền nhớ đến long hồn của Thái Thủy Sơn đang thủ hộ thứ vật phẩm thần kỳ trong địa cung bên dưới Đại Thiện Tự. Tuy nhiên, việc này phải đợi vượt qua sáu lần lôi kiếp mới nhắc tới được.
Còn về phần bảy lần lôi kiếp, cảnh giới Tạo Hóa, Hồng Dịch cảm thấy bản thân e rằng còn thiếu chút hỏa hầu, không đủ sức vượt qua nổi.
Vượt qua sáu lần lôi kiếp, thần niệm bản thân sẽ trở nên viên mãn. Quan trọng hơn, chính là có thể dung hợp hoàn toàn với Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, linh hồn và thần kiếm hợp nhất, phối hợp mật thiết, kiếm là nguyên thần, nguyên thần là kiếm. Như vậy mới thực sự có thể tiêu dao thiên hạ, gặp phải tồn tại cường đại như Nguyên Khí Thần cũng không phải sợ, lại càng không phải dè chừng Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp của Đại Chu Thái Tổ.
Đến khi đó, trở về địa cung Đại Thiện Tự lấy pháp bảo cũng không sợ bị kẻ khác dòm ngó.
Ngay sau khi Hồng Dịch thu xếp mọi thứ ổn thỏa liền thi triển ra thần niệm tám kiếp, hóa thành một tiểu thiên thế giới, mang mọi người bao phủ vào trong đó.
Sau đó thần niệm tám kiếp liền chấn động, xé rách hư không, biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.
Sa Châu khô hạn, mười năm cũng chưa từng có sét đánh, muốn độ lôi kiếp phải đi về phía đông nam, đi đến vùng đất Mãng Hoang ẩm ướt nhiều giông bão.
Ngay khi nhóm người Hồng Dịch cùng nhau bí mật rời đi, cách Sa Châu bảy, tám nghìn dặm, trong một sơn cốc bí ẩn nằm sâu trong dãy Tây Sơn bên ngoài Ngọc Kinh thành, bốn phía xung quanh đều được giăng chi chít các loại cấm pháp. Ở chính giữa là một lò luyện đan cao bằng ba đầu người, bên dưới lửa bốc lên hừng hực, kịch liệt thiêu đốt. Trên lò đan hiện ra những lỗ nhỏ, từng luồng khí lưu trắng như tuyết liên tục từ bên trong vọt ra, kết thành những hình rồng, hổ cùng rất nhiều loại thảo dược, linh chi giữa không trung.
Đường Hải Long, Phương Viên, hai thanh niên thiên tài này đang đứng bên cạnh, sắc mặt khẩn trương nhìn về phía lò đan.
- Chú ý, Vô Cực Kim Đan sắp xuất thế rồi!
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức.