Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 462:

Nửa canh giờ sau, Hồng Dịch ngồi trong đại điện lăng bảo, ngắm nghía bốn quả cầu ánh sáng trên tay.

Quả cầu thứ nhất và thứ hai lần lượt chứa một tòa tháp và một chiếc chuông nhỏ nhắn, do vô số thần niệm ngưng tụ thành. Trong quả cầu thứ ba là một vòng lốc xoáy đen trắng đan xen, bên trong có vô số kinh văn. Quả cầu cuối cùng là một dải kinh văn màu xích kim không ngừng lưu chuyển.

Hiển nhiên, những thứ nằm bên trong bốn quả cầu ánh sáng này chính là thần niệm chứa đựng Thái Vũ Tháp, Trụ Cực Chuông, Âm Dương Hỗn Động Chân Kinh, Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp mà Hồng Dịch lấy được từ Triệu Phi Nhi và Chu tam thái tử.

Toàn bộ ý thức linh hồn trên những thần niệm này đều đã bị Hồng Dịch xóa sạch, chỉ còn lại kinh văn cùng những huyền bí đạo thuật thượng cổ.

– Kẻ nghĩ ra hình phạt ngâm hố phân năm xưa quả là thiên tài. Ta chỉ mới ngâm Triệu Phi Nhi vào hố phân nửa canh giờ mà ả ta đã tự động nhận tội, để ta lấy Vũ Trụ Nhị Kinh từ trong người ra, thậm chí cả đạo thuật Âm Dương Hỗn Động Chân Kinh! Nếu tìm hiểu hết toàn bộ những thứ này, coi như ta lại tích lũy thêm một phần căn cơ. Càng tích lũy nhiều, càng dễ vượt qua bảy lần lôi kiếp.

Hồng Dịch khẽ điểm ngón tay, lập tức tòa bảo tháp nhỏ, chiếc chuông nhỏ, vòng lốc xoáy đen trắng đan xen và dải kinh văn màu xích kim không ngừng lưu chuyển liền bay thẳng vào mi tâm hắn.

Thực ra, với đạo thuật của Hồng Dịch hiện giờ, dù Chu tam thái tử hay Triệu Phi Nhi có chống cự, hắn vẫn có thể cưỡng ép phong ấn linh hồn họ, sau đó thâm nhập vào bên trong, đoạt lấy linh hồn lạc ấn, chiết lọc đạo thuật của cả hai.

Thế nhưng làm vậy lại rất phiền phức, tốn thời gian, hơn nữa cũng không thể khiến họ tâm phục khẩu phục.

Ngay khi bốn quả cầu ánh sáng vừa bay vào mi tâm, Hồng Dịch liền cảm nhận được từ đó lan tỏa một cỗ thần niệm khổng lồ, mang theo những đạo lý huyền ảo, thâm thúy vô cùng, tựa như có thể khám phá cả vũ trụ, xuyên suốt không gian thời gian. Ngay cả với tri thức của Hồng Dịch, trong thoáng chốc hắn cũng không thể lý giải hết sự huyền diệu của Vũ Trụ Nhị Kinh, mà buộc phải nghiền ngẫm tỉ mỉ.

Hơn nữa, thứ lấy được từ Triệu Phi Nhi cũng không phải là bản Vũ Trụ Nhị Kinh chân chính, mà chẳng qua chỉ là một phần kinh văn, không hề có đồ hình.

Chỉ tham khảo một phần kinh văn để đối địch thì quả thực không mấy thực dụng.

– Hoàng Cực Nghịch Lưu! Vũ Trụ Nhị Kinh! Âm Dương Hỗn Động! Hợp!

Ngay khi vừa hấp thụ những kinh văn huyền ảo này vào thần niệm, Hồng Dịch liền kết ấn quyết, đặt lên trước mi tâm.

Bồng bồng bồng, bồng bồng bồng!

Những thần niệm vừa bay vào mi tâm lập tức tuôn ra ngoài, hóa thành những khối thần niệm trong suốt. Đây đều là thần niệm của Chu tam thái tử và Triệu Phi Nhi, sau khi tinh thần lạc ấn đã bị luyện hóa hoàn toàn.

Chu tam thái tử có chín trăm khối, Triệu Phi Nhi có ba trăm khối.

Vừa rồi, Hồng Dịch đã hàng phục Chu tam thái tử và Triệu Phi Nhi, khiến bọn chúng tự vận dụng đạo thuật. Sau đó, hắn dùng lực lượng của mình hút những thần niệm đó ra ngoài, rồi xóa sạch tinh thần lạc ấn và ý thức linh hồn trên đó, chỉ còn lại những thần niệm tinh thuần nhất.

Chu tam thái tử là cao thủ ba lần lôi kiếp, Triệu Phi Nhi là cao thủ một lần lôi kiếp, thần niệm có thể nói là cực kỳ tinh thuần.

Kể từ sau khi độ qua sáu lần lôi kiếp, Hồng Dịch gần như tiêu hao toàn bộ lực lượng tích lũy. Giờ đây, việc rút sạch những đạo thuật tinh thuần ẩn chứa trong đám thần niệm kia coi như cũng giúp hắn tích lũy được chút ít. Đối với những thần niệm đó, Hồng Dịch không dự định dung nhập chúng vào linh hồn mình.

Hiện giờ, linh hồn Hồng Dịch đã đạt sáu vạn sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu khối, tất cả đều là sáu lần lôi kiếp. Hơn nữa, nó còn dung hợp cả không gian lực cường đại của Càn Khôn Bố Đại, nên việc dung hợp những thần niệm nhỏ nhoi kia, Hồng Dịch cũng chẳng để vào mắt.

Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng không lãng phí mà đem trả lại cho Chu tam thái tử và Triệu Phi Nhi.

Hắn định thi triển đạo thuật của Tinh Nguyên Thần Miếu, chuyển hóa những thần niệm này thành khí huyết, bù đắp sự thiếu hụt khí huyết cho thân thể mình.

Thần niệm sau khi độ qua lôi kiếp có thể nói là cực kỳ cường đại, không chút tạp chất bên trong. Sau khi chuyển hóa thành khí huyết, chúng có thể mang đến sự bồi bổ cực tốt cho thân thể, tốt gấp vạn lần so với bất cứ loại nhân sâm, tuyết liên, nhung hươu hay linh đan diệu dược nào.

– Minh Thần Luyện Hồn, huyết mạch giao hòa, dùng thần hóa thành máu! Phá!

Khi những thần niệm này bay ra hết, Hồng Dịch liền điểm ngón tay về phía trước.

Bục, bục, bục!

Toàn bộ thần niệm lập tức phát ra tiếng "bục bục" trong vắt, tựa như nắng hạn gặp mưa rào, hóa thành một màn hơi nước rồi nhanh chóng bị thân thể hấp thụ.

Lập tức, Hồng Dịch cảm thấy một dòng suối ngọt ngào thấm sâu vào cơ thể, len lỏi vào từng sợi cơ thớ thịt, tiến vào tận xương tủy, hoàn toàn dung hợp vào cốt tủy trắng tinh như sương sớm. Khắp cơ thể hắn bỗng chốc tràn ngập khí huyết.

Thể xác hắn vốn không phải nhân tiên, do linh hồn và thân thể tách rời nên dù võ đạo kinh nghiệm đã đạt tới cảnh giới nhân tiên, nhưng khí huyết quả thực không đủ. Thể xác không thể bước vào cảnh giới nhân tiên, trừ phi phục dụng Thiên Nguyên Thần Đan trong truyền thuyết, nếu không thì e rằng cả đời cũng khó có thể bổ sung đầy đủ khí huyết.

– Dùng thần niệm của cao thủ lôi kiếp chuyển hóa thành khí huyết xương tủy để bồi bổ thân thể, quả thực đây là một môn thần thông có công dụng tuyệt vời. Chẳng trách Hồng Huyền Cơ và Dương Bàn phải cần đến con thuyền tạo hóa để xuyên qua trung thiên thế giới do cao thủ Dương Thần hóa thành, tìm kiếm thần niệm Dương Thần lưu lại để phục dụng, hòng đột phá cực hạn thân thể, từ đó mới có thể đạt tới cảnh giới Phấn Toái Chân Không. (Lưu ý: đây chỉ là khả năng, không phải cứ phục dụng thần niệm cao thủ Dương Thần là có thể đột phá cảnh giới Phấn Toái Chân Không ngay lập tức, mà chỉ giúp tích lũy lực lượng sâu dày hơn mà thôi.)

Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch mang thần niệm của cao thủ lôi kiếp luyện hóa thành khí huyết, dung nhập vào bản thân.

Qua lần này, hắn càng hiểu rõ vì sao Hồng Huyền Cơ lại muốn cấp tốc tìm kiếm thần niệm của cao thủ Dương Thần đến vậy.

– Không biết có nên chuyển hóa toàn bộ thần niệm của Vô Địch Hầu thành tinh khí rồi dung nhập vào thân thể không nhỉ? Một vạn ba nghìn ba trăm ba mươi ba khối thần niệm của một cao thủ bốn lần lôi kiếp, không biết có thể khiến thể xác ta lập tức bước vào cảnh giới nhân tiên không?

Hồng Dịch liền phóng thích toàn bộ thần niệm của Vô Địch Hầu ra ngoài!

Lập tức, trong đại điện lăng bảo, khắp nơi tràn ngập những khối thần niệm vô cùng cường đại trôi lơ lửng.

Hơn nữa, giữa không trung còn có một khối Long Hồn Tinh Thạch hình dạng tựa như một thanh bảo kiếm!

Khối Long Hồn Tinh Thạch này là do Long Nữ Ngao Loan tặng cho Hồng Dịch. Cả khối tinh thạch trong suốt óng ánh, khí tức tản ra còn cường đại hơn cả chủ thần niệm của Vô Địch Hầu.

– Thôi bỏ đi! Giờ ta phải nhanh chóng tế luyện một tiểu thiên thế giới ổn định, để chứa đống hoàng kim, ngân lượng, áo giáp, thóc gạo, đan dược. Những thứ này nếu để lâu trong lăng bảo suy cho cùng cũng không an toàn. Hơn nữa, sau khi tế luyện xong còn phải đến mộ địa của long tộc cổ đại tìm kiếm long cốt, long lân, đến lúc đó cũng cần một không gian cực lớn mới chứa hết được. Chờ khi thu được một lượng lớn Long Hồn Tinh Thạch xong, tiếp đó dung hợp chúng vào linh hồn mình, bổ sung đầy đủ khí huyết, một bước đưa thể xác tiến vào cảnh giới nhân tiên luôn!

Hồng Dịch suy nghĩ một hồi, liền vung tay lên, khẽ rung nhẹ một cái.

Ông ông ông!

Khối Long Hồn Tinh Thạch và toàn bộ thần niệm của Vô Địch Hầu lập tức nhanh chóng tụ lại một chỗ, quấn chặt vào nhau, tổ hợp thành một trận pháp huyền ảo.

Cùng lúc đó, thần niệm của Hồng Dịch cũng lập tức tuôn ra, bao phủ bên ngoài, kết thành một trận pháp còn lớn hơn nữa. Sau đó, hắn liền phát ra lực lượng, gắt gao bao phủ lấy những thần niệm này, mãnh liệt ép vào bên trong.

Rắc rắc! Rắc rắc! Rắc rắc!

Toàn bộ thần niệm của Vô Địch Hầu, từng khối từng khối đều bị nghiền nát, hóa thành từng luồng nguyên khí vô cùng tinh thuần. Thế nhưng, chúng lại bị đại trận bên ngoài bao phủ nên không cách nào tản ra được, cuối cùng đành tụ lại một chỗ, phát sinh một loại biến hóa.

– Không gian ý niệm của Thái Vũ Tháp! Thời gian ý niệm của Trụ Cực Chuông! Tiến vào!

– Man Ma Tạp Tây, thi thể ngươi bây giờ cũng có chỗ dùng rồi. Luyện hóa cho ta! Đan Hỏa Thần Kiếm!

Ngay lập tức, từ tiểu thiên thế giới do thần niệm tám lần lôi kiếp hóa thành, một rung động khẽ truyền ra. Thi thể không đầu của đỉnh cấp võ thánh Man Ma Tạp Tây liền bay ra, trôi nổi giữa không trung.

Hồng Dịch rung tay lên, Đan Hỏa Thần Kiếm liền phóng vút ra, gọt xung quanh.

Xoạc, xoạc, xoạc!

Lớp da của Man Ma Tạp Tây liền bị lột xuống, nhanh chóng được khâu thành một chiếc túi lớn.

– Da của võ thánh! Thu nạp càn khôn, chuyển hóa thế giới! Nhập!

Toàn bộ nguyên khí thần niệm của Vô Địch Hầu và Long Hồn Tinh Thạch liền cấp tốc tiến vào trong chiếc túi làm bằng da của Man Ma Tạp Tây. Chiếc túi da người này sau đó liền rung lên dữ dội, thế nhưng không bị nghiền nát, mà chỉ bắn ra từng vòng ánh sáng rực rỡ.

Hấp....

Tựa như cá voi hút nước, chiếc túi da người này sau khi hút sạch toàn bộ thần niệm nguyên khí, gột rửa qua một lượt, lại một lần nữa thu nhỏ, hóa thành một chiếc túi cẩm nang bằng da, rơi vào lòng bàn tay Hồng Dịch.

– Chỉ có thần niệm của cao thủ bốn lần lôi kiếp đạt cảnh giới Nhất Niệm Sinh Thế Giới mới có thể luyện thành một tiểu thiên thế giới bền vững như vậy! Chiếc túi cẩm nang này còn xa mới sánh được với Càn Khôn Bố Đại, không gian bên trong chỉ rộng bốn dặm, tuy nhiên cũng tương đương một nhà kho cỡ lớn. Tiếc là không thể chứa hết tất cả đống vàng bạc, thư tịch, thóc gạo, đan dược này! Nếu đã vậy, thần niệm tám kiếp cũng đành luyện hóa thôi.

Nói đoạn, Hồng Dịch chợt vận thần niệm của mình.

Bồng!

Thần niệm tám kiếp cũng bay vào trong túi cẩm nang, dung hợp với không gian bên trong.

Lập tức, không gian bên trong túi cẩm nang bành trướng mãnh liệt, to ra gấp mười lần.

Không gian bên trong túi, chiều cao vươn lên hơn mười trượng, diện tích rộng đến bốn mươi dặm, tương đương một thành trì nhỏ.

– Chiếc túi cẩm nang này cũng miễn cưỡng dùng được! Về tính kiên cố thì cũng khá cường đại! Vậy thì cứ đem toàn bộ vàng bạc, thóc gạo, thư tịch, đan dược cho vào đây thôi, tránh đêm dài lắm mộng. Giờ ta cũng phải kiếm cho chiếc túi cẩm nang này một cái tên. Trong sách tự có nhan như ngọc, trong sách tự có hoàng kim ốc, vậy cứ gọi là Thư Khố đi. Đợi một ngày nào đó ta thu thập toàn bộ điển tịch trong thiên hạ, trọng luyện Thư Khố này, luyện thành động thiên phúc địa, bên trong đều là thư tịch. Chỉ cần là người, tâm niệm khẽ động liền có thể tiến vào Thư Khố. Ai ai cũng có thể xem bất cứ loại võ học, đạo thuật nào, học tập bất cứ thứ học vấn gì! Thư Khố này là thủy tổ của nhất nguyên, vạn vật đổi mới. Người người đều coi đây là điểm khởi đầu để tích lũy tri thức, đi đến niết bàn, đột phá con số nhất nguyên. Thư Khố này liền gọi là Vạn Thánh Điện, Chúng Thần Điện Đường!

Tâm ý Hồng Dịch khẽ động, bàn tay chụp một trảo. Từ trong thi thể Man Ma Tạp Tây, rất nhiều khối xương bay ra, nhanh chóng vỡ nát thành bột phấn, dung hợp vào trong túi cẩm nang. Lập tức, chiếc túi cẩm nang này liền có khung xương, sau đó hóa thành mô hình một cung điện nhỏ nhắn nằm gọn trong bàn tay Hồng Dịch. Tòa cung điện này cao ba thốn, rộng ba thốn.

Tòa Chúng Thánh Điện này, hiện giờ tuy chỉ là một tiểu thiên thế giới nhỏ nhoi, thế nhưng Hồng Dịch sẽ không ngừng hoàn thiện nó, cuối cùng biến nó thành điện phủ chân chính của chúng thánh. Đây cũng là ý nguyện lớn nhất của Hồng Dịch.

Truyện này được chuyển ngữ bởi truyen.free, là kho tàng tri thức dành riêng cho bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free