Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 53:

Đúng vậy, phụ thân đại nhân. Con thấy Hồng Dịch không phải loại người tay trói gà không chặt. Hắn có võ công. Hơn nữa, toàn thân hắn cơ bắp săn chắc, từng thớ thịt đều cuồn cuộn. Công phu như vậy tuyệt đối không phải ngày một ngày hai mà có thể luyện thành chỉ bằng việc bắn vài mũi tên hay kéo cung đôi lần. Chắc hẳn phải có một loại quyền pháp cao thâm nào đó, nhưng không biết rốt cuộc là ai đã dạy hắn?

Hồng Hi lại tiếp lời. Vừa rồi hắn đối mắt với Hồng Dịch, đã nhìn ra đại bộ phận tình hình của đối phương, điều này cho thấy nhãn lực phi phàm của hắn.

– Con có thể nhìn ra, vi phụ đương nhiên cũng nhìn ra được. Ta biết, mẫu thân con phái người tới quân doanh tìm con cũng là vì chuyện của Hồng Dịch, phải không?

Hồng Huyền Cơ nhìn Hồng Hi nói.

– Dạ! Không dám giấu phụ thân đại nhân. Mẫu thân từng phái Tăng ma ma tới quân doanh tìm con. Nhưng vào đêm hôm đó, Tăng ma ma lại bất ngờ trúng gió mà chết. Phụ thân người cũng biết, Tăng ma ma là người hầu lâu năm, từ phủ nhà mẹ của mẫu thân mà theo về đây. Bà ấy một thân võ công cao cường, làm sao có thể trúng gió mà chết được cơ chứ? Chuyện này, hài nhi nghĩ cần phải điều tra cho rõ mới được.

Hồng Hi cung kính khom người đáp.

– Điều tra cái gì?

Hồng Huyền Cơ vuốt ve chiếc chặn giấy ngọc hình Kỳ Lân trên bàn, chậm rãi nói:

– Việc nhà, con không cần phải lo lắng gì hết. Mọi việc, ta tự có chủ trương. Hơn nữa, con là đại tướng triều đình, cần phải có phong độ của một đại tướng, không nên vì những chuyện vặt trong nhà mà làm rúng động cả cục diện. Hãy làm tốt những việc thuộc trách nhiệm của mình, dốc sức vì triều đình mới là điều quan trọng nhất, không nên phân tâm.

– Nhưng mà….

Hồng Hi muốn biện bạch.

– Hửm? Nhưng mà cái gì? Chẳng lẽ con muốn đi tìm Hồng Dịch để điều tra xem nhân vật đứng đằng sau hắn là ai ư? Con thân là đại tướng triều đình, nếu làm bẽ mặt huynh đệ, sau này đó sẽ là một vết đen trên con đường thăng quan tiến chức của con. Trong lòng con tự biết là tốt rồi!

Giọng Hồng Huyền Cơ hơi cao lên một chút.

– Phụ thân đại nhân dạy rất phải!

Hồng Hi vội vàng nói.

Sỉ nhục huynh đệ, dựa trên lễ giáo là điều bất đễ (không hòa thuận), cũng giống như bất hiếu đều bị người đời lên án. Sau này, nếu Hồng Hi có được thăng quan, sẽ có kẻ chỉ trích đạo đức của hắn, ắt sẽ chịu thua thiệt.

Hồng Huyền Cơ chỉ ra điểm này, trong lòng Hồng Hi liền hiểu rõ. Đúng là phụ thân suy nghĩ sâu sắc.

– Được rồi, con về doanh trại đi. Hãy luyện binh thật tốt, có lẽ không lâu nữa sẽ có một trận chiến ác liệt. ��ến lúc đó, nếu con muốn lập công cho triều đình, thăng quan tiến chức thì đây chính là một cơ hội tốt, cũng là để chặn họng những kẻ phản đối. Sau này, nếu mẫu thân con có sai người tới tìm con, con phải trả lời rằng, phụ thân là người đứng đầu gia đình, mọi việc đều do người làm chủ. Biết chưa?

Hồng Huyền Cơ lại nói.

– Hài nhi đã rõ!

Hồng Hi sờ lên bội đao bên hông, rồi lui bước ra ngoài.

– Lão Ngô, ông đi nói với Hồng Dịch rằng, phải tuân theo ý chỉ của Nguyên Phi nương nương. Đọc sách, tập võ để không phụ lòng ban thưởng của nương nương. Mặt khác, chuyện hắn tập võ thì có thể đi theo Tuyết Kiều cùng luyện. Và nói với Triệu phu nhân một tiếng, rằng tiền tiêu hàng tháng của Hồng Dịch sẽ tăng lên mười lăm lượng bạc.

Chờ sau khi Hồng Hi ra ngoài, Hồng Huyền Cơ phân phó người bên ngoài một tiếng.

Một âm thanh già nua đáp lời, rồi nhanh chóng cất bước rời đi. Người đó chính là Ngô đại quản gia.

Cả thư phòng không hề có một tiếng động, nhất thời trở nên yên tĩnh.

Hồng Huyền Cơ ngồi bất động một lúc. Sau đó, hắn xoay người nhìn về phía bức Băng Tuyết Mai Hoa treo trên vách tường, khẽ cau mày tự nhủ:

“Băng Vân, nàng thật ngốc. Từ xưa đến nay, muốn thay triều đổi đại thì có khi nào mà không có máu chảy thành sông, xương chất thành núi đây? Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc. Sở dĩ ta làm điều này chỉ là để ra sức ổn định lại triều cục mà thôi. Hiện tại, mắt thấy Đại Càn triều ta đang cường thịnh, nhưng ca ca nàng lại Thi Giải chuyển thế, rồi lại muốn nhắc lại những chuyện năm đó, nhất định phải đảo loạn triều cục. Việc Tòng long công thần (kiểu giống Cần vương của Việt Nam) năm đó khiến người người đều cảm thấy bất an, khiến thiên hạ, giang sơn xã tắc đang yên bình không còn một chỗ nào tốt đẹp cả. Nếu như ca ca nàng cứ cố chấp, thì nàng cũng đừng trách ta.”

Sau khi lẩm bẩm một hồi lâu, hắn đột nhiên đứng dậy, gỡ bức họa xuống, mang tới đặt vào cái chum lớn bằng sứ dưới bàn. Đồng thời, hắn lấy ra một mồi lửa rồi vứt vào trong chum cho cháy. Không bao lâu, bức tranh trong chum lửa đã bị đốt, phút chốc cháy sạch chỉ còn lại một đống tro tàn.

Vút!

Hai con ngựa, tựa như hai đám hỏa vân, phi như điện song song trên con đường dưới chân núi không một bóng người.

Người cưỡi ngựa là Hồng Dịch, người còn lại là Hồng Tuyết Kiều. Hai người hình như đang đua ngựa, so tài kỹ thuật cưỡi ngựa.

Hồng Dịch dẫn đầu xông tới, nhanh hơn Hồng Tuyết Kiều ba bốn bước. Mặc cho Hồng Tuyết Kiều có giục con ngựa đang phi như điên dưới thân mình thế nào đi nữa thì cũng không thể đuổi kịp, luôn kém một tí chút.

Mặc dù đều là ngựa Hỏa La nhưng Truy Điện dưới thân Hồng Dịch rõ ràng là về thể lực, tốc độ còn cao hơn một bậc.

– Hừ!

Hồng Tuyết Kiều thấy không đuổi kịp. Đột nhiên kẹp mạnh hai chân, con ngựa Hỏa La dưới thân nàng dường như biết ý chủ nhân, chân sau phát lực, lao vọt về phía trước. Hồng Tuyết Kiều nương theo lực đẩy rất lớn này, thân thể nàng tựa như một con chim lớn, từ trên lưng ngựa nhảy vút lên cao, mãnh liệt lao về phía trước.

Hồng Dịch chỉ cảm thấy phía sau tựa như có một đám mây đen đang quét tới, che khuất tầm nhìn. Nhanh chóng quay đầu lại, hắn liền nhìn thấy Hồng Tuyết Kiều quả nhiên đã lăng không nhảy tới ngay phía sau mình. Hai tay nàng ôm chặt, rõ ràng nàng ta muốn kéo Hồng Dịch cùng nhảy xuống ngựa.

– Không hay rồi!

Hồng Dịch không ngờ rằng, trong lúc đang lao đi với tốc độ nhanh như vậy, Hồng Tuyết Kiều lại dám lớn gan rời ngựa nhảy lên để đẩy mình từ trên lưng ngựa xuống.

– Phản ứng quá chậm rồi!

Hồng Tuyết Kiều hắc hắc cười một tiếng, nương theo thế tay, vung lên một cái, chặn hai tay của Hồng Dịch lại, rồi sau đó ôm cả hai người đồng thời nhảy xuống khỏi lưng ngựa.

Vừa rơi xuống ngựa, Hồng Dịch lập tức bật dậy nhưng còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì bên tai đã nghe thấy những âm thanh vù vù:

– Xem quyền!

Một nắm tay hiện ra trong khóe mắt, đang nhanh chóng lớn dần. Tiếng gió vù vù như muốn đánh nổ đầu người.

“Ngưu Ma Đạp Đề! Đỉnh Giác!”

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hồng Dịch tiến nhập cảnh giới linh hồn thể xác hợp nhất. Dưới chân hắn tự nhiên chấn động, dồn lực tập trung vào cánh tay, hai nắm đấm đặt tại hai bên trán (tựa như hai chiếc sừng bò), rồi đột nhiên đánh ra đón lấy nắm đấm đang tới.

Phịch!

Hai quyền chạm mạnh vào nhau. Hồng Dịch chỉ cảm thấy xương cốt đối phương tựa như được làm bằng sắt, khi va chạm khiến nắm tay mình đau đớn muốn nứt ra.

“Hổ Ma Luyện Cốt Quyền quả nhiên lợi hại. Xương cốt tựa như cương thiết vậy.”

Hồng Dịch trong lòng thầm than lợi hại. Thân thể như một con châu chấu, hắn nhảy thoát ra, rồi lại giở tư thế nhìn về phía Hồng Tuyết Kiều, kẻ vừa đánh lén mình.

– A! Đây là võ công gì vậy? Mấy ngày nay võ công của ngươi tiến triển thật nhanh. Ngay cả Tiểu Thiên Cương Cầm Nã Thủ Pháp của ta mà ngươi cũng học xong rồi. Nếu cứ như vậy, không tới một năm rưỡi nữa e rằng ta cũng không thể thắng nổi ngươi mất.

Hồng Tuyết Kiều đánh ra một quyền, nhưng không tiếp tục truy kích mà chỉ lùi một bước, cau mày hỏi Hồng Dịch.

– Ta cũng chỉ là suy nghĩ lung tung, dưới tình thế cấp bách như vậy mà đánh ra thôi.

Hồng Dịch lấy cớ nói qua loa cho qua chuyện.

Mấy ngày nay, hắn được sự cho phép của Hồng Huyền Cơ, cuối cùng cũng có thể tập võ mà không bị ước thúc. Vì vậy, hắn như một con chim xổ lồng, mỗi ngày đều ra ngoài cưỡi ngựa bắn tên, tập côn luyện quyền, nên võ nghệ tất nhiên tiến triển rất lớn. Và hôm nay hắn cùng Hồng Tuyết Kiều ra ngoài so tài cưỡi ngựa.

– Ba ngày sau là ngày thi rồi. Ta thấy mấy ngày nay ngươi đều cưỡi ngựa, bắn cung, luyện quyền, luyện côn. Ngươi không chuẩn bị gì sao?

Hồng Tuyết Kiều đổi chủ đề, hỏi.

– Trước cuộc thi mà không chịu chuẩn bị, thì đó là một tên thư sinh nhu nhược.

Hồng Dịch âm thầm xoa xoa chỗ đau đang muốn nứt ra trên tay mình, rồi nói:

– Đúng rồi, Tuyết Kiều tỷ, trong số con cháu vương công quý tộc có luyện võ ở Ngọc Kinh, ai là người có quyền pháp cao nhất?

– Đừng nhìn đám con cháu vương công quý tộc chơi bời lêu lổng này, kỳ thật trong số đó cũng có người ngọa hổ tàng long. Đương nhiên, nói về võ công thì đương nhiên là Hồng Hi. Hắn đã lĩnh ngộ rất sâu cái tinh túy của Chư Thiên Sinh Tử Luân quyền pháp của phụ thân. Còn lại thì có Tiểu Lý quốc công Cảnh Vũ Hành, Âm Dương Lưỡng Cực Quyền của hắn cũng thâm sâu khó lường. Mặt khác, thế tử Thành Thân Vương, thế tử Thần Uy Vương, Vĩnh Xuân Quận Chúa. Những người này đều vô cùng lợi hại, thâm tàng bất lộ. Tuy nhiên, nói thực sự lợi hại nhất thì hiện tại có mấy hoàng tử. Trong số đó, e rằng có cả cao thủ Đại Tông Sư mà Thái Tử gia cũng không phải là người thích khoe khoang.

Kiến thức của Hồng Tuyết Kiều hơn hẳn Hồng Dịch rất nhiều. Mấy ngày nay, Hồng Dịch đi theo nàng tập võ, quả thực cũng biết không ít những tin tức bí mật của con cháu vương công quý tộc.

Công sức chuyển ngữ truyện này là của truyen.free, hy vọng được độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free