Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 54:

Đương kim Hoàng Thượng tuy đã ngoài hoa giáp (hơn 60 tuổi), nhưng vẫn còn rất tráng kiện. Phần lớn các vị Hoàng Tử đều đã trưởng thành, trong đó có ba người được phong thân vương, và năm, sáu vị quận vương, mỗi người đều là những bậc văn võ song toàn. Họ đều âm thầm cạnh tranh nhau để làm đẹp lòng Hoàng Thượng. Thái Tử đương triều cũng rất uy vũ, từng tới biên quan kiểm tra, và đích thân ra trận. Hồng Hi chính là nhờ lần tiêu diệt một đám cao thủ Vân Mông ám sát Thái Tử mà đã trở thành một nhân vật có thực quyền, nắm trong tay Thần Cơ Doanh – một trong năm đại doanh ngự lâm quân.

Hồng Tuyết Kiều kể lại từng chữ cho Hồng Dịch nghe.

“Tình hình Hoàng Thất Đại Kiền rất cường thịnh. Văn không yếu thế, võ không phế bỏ. Thật đúng là không phải chuyện đùa mà.”

Hồng Dịch nghe Hồng Tuyết Kiều kể vài câu, trong lòng hắn đã hiểu ra được rất nhiều điều.

Tại Tán Hoa Lâu, hắn ngẫu nhiên tham gia yến hội của Trấn Nam công chúa, nhìn Trường Nhạc tiểu Hầu gia cùng đám người kia thì Hồng Dịch cũng biết được rằng con cháu quý tộc, sĩ đại phu tại Đại Kiền hoàng triều cũng không bị thối nát, hư hỏng. Nhưng Trường Nhạc tiểu Hầu gia cùng đám ấy tại Ngọc Kinh này cũng chỉ được tính là vương công công tử thuộc hàng nhị lưu mà thôi.

Còn những công tử quyền quý chân chính thuộc hàng nhất lưu thì lại là những người trẻ tuổi, con cháu của các quận vương, thân vương, quốc công. Hồng Dịch chưa từng tiếp xúc qua những người của tầng lớp này nên cũng không biết vào thời kỳ này thì tình hình thực sự của họ ra sao.

Mặc dù Hồng Dịch không có ý định dựa dẫm vào quyền thế, nhưng sau này hắn cần nhờ thi cử để thăng quan, hơn nữa còn phải dựa vào việc lập chiến công để được phong tước. Vì thế, sớm muộn gì hắn cũng phải tiếp xúc với nhóm người này, nên hiện tại biết trước được một số điều cũng là tất yếu.

“Võ phong trong lớp thanh niên quý tộc Đại Kiền Hoàng triều được phổ biến rộng khắp. Mỗi người đều muốn lập chiến công, được phong tước. Nhưng tước vị trong triều đình dù có tăng lên nhiều nhưng vẫn khan hiếm. Sau này ta mà vào quân đội thì trở ngại rất lớn đây. Hoàng tử, hoàng tôn mặc dù vừa sinh ra đã có tước vị. Trong rất đông những hoàng tử hiện tại, e rằng những kẻ mang lòng tranh đoạt cũng không hề ít. Mà môn khách, học trò của bọn họ cũng rất đông, và những hoàng tử này lại đều muốn bổ nhiệm người của mình vào quân đội. Điểm này cũng không thể không suy nghĩ đến.”

Trong lòng Hồng Dịch b���ng dâng lên một dự cảm không hay. Hắn nghĩ mình sau khi luyện tốt võ công rồi, trước hết sẽ thi đỗ tiến sĩ, sau đó mới vào quân đội để phấn đấu giành công trạng. Nhưng chuyện này cũng không phải là điều dễ dàng như trong tưởng tượng.

– Hồng Dịch, ngươi chẳng phải đang nghĩ rằng sau khi thi giành được công danh, rồi vào Giảng Võ Đường của quân đội, đến biên cương đánh vài trận để có quân công là có thể được phong tước, giành lấy cho mẫu thân ngươi một danh phận “Quận” sao?

Nhìn thấy Hồng Dịch đang trầm tư, Hồng Tuyết Kiều đột nhiên hỏi.

– Ân?

Hồng Dịch sửng sốt. Đôi mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Hồng Tuyết Kiều.

– Ây da! Đừng nhìn ta như vậy. Tâm tư của ngươi, cả Hầu phủ này từ trên xuống dưới ai mà chẳng biết chứ. Mọi người đều có thể nhìn ra được mà.

Hồng Tuyết Kiều né tránh ánh mắt Hồng Dịch, thở dài nói:

– Hồng Dịch, tài văn chương của ngươi cũng tốt, việc thi đỗ công danh rồi sau này làm một quan văn đương nhiên là không có vấn đề gì. Nhưng ngươi muốn dùng võ để được phong tước vậy thì sợ rằng ngươi luyện võ đã quá muộn rồi. Như ta đây, luyện võ từ nhỏ, đọc thuộc Võ Kinh, bất kể đông lạnh hay hè nóng bức đều luyện tập. Ta tự tin rằng tư chất mình cũng không kém, nhưng vẫn chưa bước vào cảnh giới Võ Sư. Còn việc muốn tiến vào Tiên Thiên thì lại là điều mơ mộng hão huyền, tựa trăng dưới đáy nước, hoa trong gương mà thôi. Còn về ngươi thì chỉ sợ lại càng khó khăn hơn. Chém giết trên chiến trường không phải là chuyện đùa. Cho dù là Tông Sư nhưng cũng không nhất định có thể toàn thân trở ra. Trừ phi là luyện tới cảnh giới Võ Thánh. Huống chi phụ thân vẫn không cho phép ngươi luyện võ, cũng là vì sợ ngươi sau này sẽ phá vỡ phép tắc Hầu phủ.

– Cái này ta biết.

Hồng Dịch nghe những lời từ tận đáy lòng của Hồng Tuyết Kiều, cũng gật đầu nói:

– Nhưng ta sẽ không từ bỏ. Được rồi! Võ nghệ muốn tinh tiến thì cần phải dựa vào thực chiến. Một người có khổ luyện trăm năm mà không thực chiến thì cũng không có bao nhiêu tác dụng. Tuyết Kiều tỷ ngươi đúng là người có võ nghệ tinh xảo, kinh nghiệm thực chiến lại phong phú. Mấy ngày nay đã cùng ta giao thủ nhiều lần. Dẫu là bậc phi phàm, há chẳng cũng phải trải qua khổ luyện tâm trí, mệt mỏi gân cốt sao?

– Di? Với một chút quyền pháp và thể lực của ngươi mà muốn cùng ta đối chiến sao? Được thôi, nhưng không được kêu đau đấy.

Hồng Tuyết Kiều nghe Hồng Dịch nói, cười cười rồi đột ngột, không tiếng động, một quyền oanh tới.

Phanh!

Lồng ngực Hồng Dịch trúng một quyền, đau tới mức thiếu chút nữa là không thở nổi.

– Ngươi đánh lén?

Hồng Dịch rất vất vả thở ra một hơi rồi thốt ra được ba chữ.

– Quyền pháp vốn là phải ra đòn bất ngờ, đánh lén phải nhanh như sét đánh, khiến người ta trở tay không kịp. Là do ngươi không phòng bị thì trách được ai nào?

Hồng Tuyết Kiều vẫn giữ nụ cười như trước. Nhưng trong lúc đang nói chuyện, chân lại bất ngờ đá tới.

Này!

Lần này thì Hồng Dịch đã có phòng bị, liền đưa tay ra đẩy, dùng thủ pháp “Hạ Sáp Chưởng” của Tiểu Thiên Cương Cầm Nã để tóm lấy chân Hồng Tuyết Kiều. Nhưng tay vừa mới tiếp xúc thì hắn cũng c��m giác như lần trước, như đụng phải một thanh thiết côn, khiến tay đau nhức âm ỉ.

– Không ngăn được sao.

Hồng Tuyết Kiều lại cười, chân đột nhiên vung lên vẽ thành hình vòng cung, như chuồn chuồn đạp nước đá vào bắp đùi trái của Hồng Dịch.

Phù phù! Hồng Dịch ngã xuống đất, một lần rơi xuống này khiến toàn thân hắn mu���n rã rời.

– Lại nữa đi!

Hồng Dịch xoay người bò dậy, ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tay và chân Hồng Tuyết Kiều.

– A? Không sợ đánh sao? Xem chưởng! Hoành Quyền Tha Đao!

Hồng Tuyết Kiều thấy Hồng Dịch nhanh như vậy đã đứng lên thì kêu lên kinh ngạc một tiếng rồi bất chợt vung bổ một chưởng xuống. Kình phong vù vù khiến không khí xung quanh chấn động. Uy lực bậc này dường như muốn xé nát cả người Hồng Dịch.

Lần này toàn bộ tinh thần Hồng Dịch đã hết sức tập trung nên cuối cùng cũng thấy rõ được thế tới của Hồng Tuyết Kiều. Hắn vội vàng đưa tay ra nghênh đỡ. Nhưng nào ngờ rằng tay Hồng Tuyết Kiều đột nhiên cũng vẽ một đường vòng cung, lấy thế đâm thẳng hướng tới bả vai Hồng Dịch.

“Không xong! Không kịp đỡ rồi!”

Trong lòng Hồng Dịch kinh hãi. Trong tình huống nguy cấp, nháy mắt hắn dường như tìm lại được cảm giác hợp nhất linh hồn và thể xác như khi bắn tên. Toàn bộ ý niệm Thần hồn đều tập trung vào bả vai.

Ầm ầm!

Khi vận toàn bộ ý niệm đặt lên bả vai thì tất cả gân thịt trên vai giống như một cái lò xo, mãnh liệt co lại thành một khối. Cả khối cơ thịt đó ngưng tụ toàn bộ lực lượng, là thành quả của sự khổ luyện gian nan. Lúc này, Hồng Dịch chỉ cảm thấy bả vai đau đớn như muốn nứt toác ra. Loại đau đớn này cảm giác giống như gân thịt bên trong đang bành trướng, cần phải dùng da chống đỡ, nếu không sẽ vỡ toác.

Xoạch!

Một chưởng của Hồng Tuyết Kiều lúc đâm vào vai Hồng Dịch, trong nháy mắt đó do dùng sức quá mạnh khiến da vì cố gắng chống đỡ lực đó mà cũng bị nứt ra. Hồng Dịch liên tiếp lùi lại mấy bước, bả vai mặc dù vẫn đau như trước nhưng đau rất thoải mái.

“Nguy hiểm thật!”

Hồng Dịch cũng thầm kêu lên một tiếng. Thì ra hắn mới vừa rồi trong vô thức đã vận dụng công phu “Ngưu Ma Vận Bì” của Ngưu Ma Đại Lực Quyền, cố dùng cơ bắp và da thịt để chống đỡ đòn công kích.

Nhưng do hắn căn bản quyền pháp chưa luyện đến cảnh giới Võ Sĩ nên việc mạnh mẽ vận da chắc chắn sẽ khiến da thịt vì chống đỡ mà bị nứt toác. May mắn là một chưởng này của Hồng Tuyết Kiều mục đích là đánh vào gân thịt. Nếu không, hiện tại bả vai hắn đã vỡ nát, máu chảy ròng ròng rồi.

– Tốt! Một chưởng này của ta đã dùng năm thành lực lượng, đáng lẽ phải khiến ngươi té ngã. Nhưng không ngờ rằng ngươi lại chỉ lui mấy bước, cố dùng da thịt, gân cốt để hóa giải lực lượng. Công phu quả nhiên tinh diệu. Nếm thử Du Long Chưởng của ta.

Khuôn mặt Hồng Tuyết Kiều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nhưng trong lúc nói chuyện, nàng vẫn không dừng tay, bước tiến tới như cá bơi trong nước, nắm tay như chớp đánh ra hơn mười chưởng. Toàn bộ đều hướng vào toàn thân Hồng Dịch nhưng đều tránh những chỗ hiểm yếu.

Tốc độ nhanh như vậy khiến Hồng Dịch chỉ cảm thấy mắt hoa hết cả lên, căn bản là hắn không thể ngăn cản nổi. Tuy nhiên, hắn chợt nhớ lại tình huống vừa rồi, ý nghĩ nhanh chóng xoay chuyển. Mặc kệ thế công của Hồng Tuyết Kiều. Trong nháy mắt khi đối phương đánh lên người mình, Thần hồn Hồng Dịch xoay chuyển, ý niệm lập tức tập trung vào những nơi bị đánh, rồi sử dụng công phu “Ngưu Ma Vận Bì”.

Cơ bắp tại những chỗ bị đánh mãnh liệt dồn nén vào nhau, da thịt như bị xé rách, tạo ra cảm giác đau thấu tim. Nhưng khi chưởng của Hồng Tuyết Kiều đánh tới, cảm giác đó lại hoàn toàn tiêu tan.

Thời gian một nén nhang trôi qua, toàn thân Hồng Dịch dường như chỗ nào trên người cũng bị Hồng Tuyết Kiều đánh trúng nhưng toàn thân hắn giờ lại có một loại cảm giác thoải mái không thể nói thành lời.

Văn bản này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free, vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free