(Đã dịch) Dương Thần - Chương 64:
Các ngươi thân mang trọng tội, chẳng lẽ không trốn vào thâm sơn cùng cốc mà lại dám đến Ngọc Kinh thành này? Chẳng lẽ các ngươi định nhân cơ hội này mà dâng cáo trạng lên Hoàng Thượng sao?
Hồng Dịch đang trầm tư suy nghĩ, liệu có nên lấy thân phận cử nhân của mình để bảo hộ ba người họ hay không, bỗng nhiên một ý niệm chợt nảy lên trong đầu hắn.
– Kh��ng sai! Tiểu lão nhi tới Ngọc Kinh thành là muốn tìm cơ hội dâng cáo trạng lên Hoàng Thượng. Gia tộc họ Trầm của chúng ta hơn một ngàn ba trăm người đều bị thảm sát, chỉ có ba người chúng ta may mắn thoát chết. Mối huyết cừu này, lẽ nào chúng ta lại không thể đòi lại công bằng sao?
Lão hán Trầm Thiên Dương gõ gõ đầu tẩu xuống đất, khiến những đốm lửa nhỏ bắn tung tóe.
– Công đạo, công đạo….
Hồng Dịch lẩm nhẩm hai chữ ấy vài lượt, cảm nhận và suy ngẫm. Trong khoảnh khắc ấy, mắt hắn bỗng sáng lên, như đã hạ quyết tâm:
– Chuyện dâng ngự trạng này không thể làm ngay lập tức, mà cần phải từ từ. Hơn nữa, thân phận của các ngươi hiện giờ rất nhạy cảm. Nếu để lộ dù chỉ một chút, e rằng các ngươi có chết cũng không có chỗ chôn. Trước tiên phải sắp xếp ổn thỏa mọi việc đã. Ta sẽ an bài cho các ngươi làm môn hạ của ta, để có thể nhập hộ tịch. Đồng thời, cần phải thay đổi danh tính của các ngươi, xóa bỏ mọi dấu vết để không ai có thể điều tra ra được.
Hồng Dịch đã quyết tâm thu nhận ba người.
Mặc dù ba người này là nguồn tai họa tiềm ẩn, nhưng việc họ muốn báo mối huyết cừu chính là lẽ công bằng trong trời đất, và giúp người báo thù cũng là đại nghĩa không thể từ chối.
Với thân phận cử nhân hiện tại, lại kết giao với Trấn Nam công chúa, và có thể dựa vào uy thế của Võ Ôn Hầu phủ, chỉ cần hối lộ quan phủ một chút, việc chuẩn bị hộ tịch cho ba người này, xếp họ vào làm người hầu của mình, cũng không phải là chuyện khó.
Hiện giờ, ba người này không có hộ tịch. Mặc dù hiện đang thuê một cửa hàng ở Ngọc Kinh thành và đã thu xếp ổn thỏa mọi thứ, không còn phải lưu lạc đó đây làm nghề mãi nghệ nữa. Nhưng ở Ngọc Kinh thành, cứ vài tháng lại có đợt kiểm tra hộ tịch một lần. Việc kiểm tra rất nghiêm ngặt. Tất cả những người không có hộ khẩu đều sẽ bị tống vào đại lao, hoặc là sau khi tra rõ lý lịch, xác định không vi phạm pháp luật, họ mới được chấp thuận nộp tiền để tạm thời làm một cái hộ tịch, ổn thỏa đâu vào đấy.
Những lần kiểm tra trên quy mô rộng như vậy nhằm đảm bảo an toàn cho kinh thành.
Ba người này hiện không có hộ tịch. Muốn ở Ngọc Kinh lâu dài, e rằng chỉ có nước biến thành chuột chui cống ngầm mới được.
– Vậy thì tạ ơn ân chủ!
Trầm Thiên Dương ngẩng mặt lên, vẻ mừng rỡ không thể che giấu. Được Hồng Dịch bảo hộ, lại có hộ tịch, họ mới có thể thực sự an tâm, không còn phải thấp thỏm lo sợ mỗi ngày nữa.
Mặc dù trên hộ tịch chỉ là người hầu, đầy tớ của Hồng Dịch, nhưng nhìn Hồng Dịch, hắn không phải loại chủ nhân cay nghiệt, nên việc thay hắn lo liệu việc nhà, xử lý tiền bạc cũng không có gì đáng ngại.
Hơn nữa, nếu sau này Hồng Dịch có thể tiến thêm một bước trên con đường công danh, làm quan lớn, thì họ sẽ trở thành đại quản gia, từng bước tiếp cận với tầng lớp cao trong triều đình. Như vậy, cơ hội dâng cáo trạng lên vua sẽ lớn hơn rất nhiều. Chứ nếu bây giờ mà trực tiếp đi cáo trạng, e rằng chưa kịp đến gần Hoàng thành đã bị loạn đao phanh thây rồi.
– Công phu của ngươi giờ đã tới bậc nào? Hồng Dịch gặng hỏi Trầm Thiên Dương.
– Lão hán đã luyện “Tam thập lục La Hán thủ” của Đại Thiện Tự suốt bốn mươi năm. Dù gân cốt cường tráng và hiện đã đạt tới cấp độ Võ Sư, nhưng “Tam thập lục La Hán thủ” không phải võ học cao nhất của Đại Thiện Tự. Bởi vậy, dù công phu của lão có tinh thuần đến mấy, toàn thân vẫn còn những chỗ nhỏ chưa được tôi luyện tới nơi, không thể đạt tới cảnh giới ���Luyện cốt như cương” như Võ Sư đỉnh cấp. Lão chỉ có thể xem như một Võ Sư bậc trung mà thôi.
Trầm Thiên Dương lắc đầu:
– Chỉ có thằng bé Thiết Trụ này là trời sinh có thiên phú dị bẩm, sức mạnh vô cùng lớn. Đáng tiếc không có công pháp tốt cho nó luyện. Hiện giờ, dù nó thi triển “Viên ma Hỗn thần côn” có thể sánh ngang Võ Sư, nhưng công phu gân, thịt, da của bản thân nó còn chưa được tôi luyện tốt, nên chưa thể tính là Võ Sĩ được.
– Nghe nói hai môn võ công của Đại Thiện Tự là “Ngưu ma Đại lực quyền” và “Hổ ma Luyện cốt quyền” là hai bộ bí pháp tôi luyện gân thịt da cao nhất trong thiên hạ. Đáng tiếc, hai mươi năm trước nó đã bị thất truyền. Nếu ta có thể học được hết, chỉ cần một, hai năm khổ luyện là khẳng định sẽ đạt tới cảnh giới Võ Sư. Đến lúc đó, dù có là Tiên Thiên Võ Sư cũng chưa chắc đã tiếp nổi “Viên ma Hỗn thần côn” của ta. Trầm Thiết Trụ ồm ồm nói với Hồng Dịch.
“Quả nhiên là một dũng sĩ có thiên phú dị bẩm, đúng là người thích hợp nhất để luyện võ.” Hồng Dịch nhìn Trầm Thiết Trụ cao lớn như cột sắt. Trên người hắn, những khối cơ bắp trông như thiết bản, nham thạch, toát lên vẻ uy mãnh bức người.
Dù Hồng Dịch sớm nhận ra công phu của hắn vẫn chưa tinh thuần, nhưng với thể trạng trời sinh, hắn có khả năng phát huy sức mạnh bản thân đến vô cùng.
Người như thế này, dù mới chỉ đạt cảnh giới Võ Đồ, cũng có thể dễ dàng dùng tay không quật ngã một Võ Sĩ. Còn nếu luyện được quyền pháp cao thâm, thì sẽ càng thêm kinh khủng.
– “Thiên Triền công” của Tiểu Mục cũng là vô thượng pháp môn tôi luyện gân thịt. Đó cũng là bí truyền của Vân Mộng Huyền Thiên Quán, so ra không kém gì “Ngưu ma Đại lực quyền” của Đại Thiện Tự. Nhưng sao ngươi lại không theo nàng học? Nàng ta đâu có không dạy ngươi. Trầm Thiên Dương nghe con trai nói vậy, tức khí nói.
– Thiên Triền công mềm yếu quá! Hai tay cứ múa may quay cuồng, lại còn phải xoay lưng ngoáy mông, hệt như đàn bà vậy. Con dù có học được thì khí chất cũng sẽ chuyển thành âm nhu, mất đi nhuệ khí. Khi ấy, thi triển “Viên ma Hỗn thần côn” sẽ không còn cái khí thế "phách sơn trảm lãng" nữa. Nên không thể học, tuyệt đối không thể học được! Trầm Thiết Trụ lắc đầu như trống bỏi.
– Thúi lắm! Võ công luyện tới chỗ cao thâm thì muốn cương được cương, muốn nhu được nhu. Trầm Thiên Dương hung hăng giơ chiếc tẩu lên định đánh thằng con trai, nhưng mới giơ được nửa chừng đã buông xuống, thở dài: – Thôi bỏ đi! Với tu vi hiện giờ của ngươi cũng không thể hiểu được đạo lý này. Học “Thiên Triền thủ” quả thực khi luyện dễ khiến sinh khí trở nên mềm mại, dẫn đến những điều chỉ có hại mà không có lợi. Đáng tiếc ta đã già, gân cốt đã định hình nên không thể tu luyện được nữa.
Hồng Dịch nghe hai cha con nói chuyện với nhau cũng hiểu thêm được tính cách của một già một trẻ này:
– Trời đã tối, ta phải về trước. Ngày mai các ngươi chuẩn bị sẵn một ít lời lẽ, ta sẽ đưa các ngươi đi làm giấy tờ nhập tịch.
Nói đoạn, Hồng Dịch đứng dậy, ra ngoài ngồi lên kiệu hồi phủ.
***
Hoàng Thành, trung tâm của Đại Kiền triều, cũng nằm ở chính giữa Ngọc Kinh, tọa lạc ��� phía Bắc, hướng về phía Nam.
Bên ngoài Hoàng thành là một con sông hộ thành rộng lớn. Trên sông có rất nhiều Bạch Ngọc kiều. Mặt đất được lát đá màu trắng, từng khối từng khối một, phẳng lì, trông như một tấm gương soi. Tường thành và vọng lâu Hoàng thành cao tới hai mươi trượng, to lớn sừng sững, được sơn phủ lớp ngói vàng rực. Chỉ cần ngước nhìn lên, mũ trên đầu cũng có thể rơi xuống.
Bên ngoài có Ngự Lâm quân ngày đêm thay phiên tuần tra không ngớt. Mỗi thành viên đều thân mặc áo giáp, cưỡi ngựa cầm đao, cung đeo sau lưng, túi tên bên hông. Họ giống như một đội ác quỷ đúc bằng sắt thép, quan sát kỹ lưỡng khắp Hoàng thành. Và với những kẻ có ý đồ đến gần Hoàng thành, họ đều toát ra sát khí lạnh như băng, không chút che giấu.
Mà bên trong Hoàng thành là tầng tầng lớp lớp đại điện, tường bao, phòng ốc, không biết có đến mấy ngàn gian.
Nếu đứng từ trên cao nhìn xuống, Hoàng thành đúng là một cung điện trên trời giáng xuống nhân gian. Rộng lớn, hùng vĩ, uy nghiêm và tráng lệ vô cùng. Xứng đáng là trung tâm, nơi nắm gi��� thiên hạ.
Tại Thiên Điện ở phía đông Hoàng thành, một dãy phòng ốc là nơi các đại thần nội các phân xử, xử lý triều chính thay Hoàng Đế.
Sắc trời đã dần tối. Trong Hoàng cung, đèn lồng đã được thắp sáng. Các Đại thần Nội các cũng đã lui về nghỉ ngơi. Nhưng bên trong Nội các, vẫn còn một người đang ngồi. Người đó chính là Hồng Huyền Cơ. Hắn đang chỉnh lý những tấu chương từ các châu phủ, hành tỉnh gửi lên, chọn ra những việc quan trọng để trình lên Hoàng Thượng.
Đúng lúc này, bỗng nhiên âm thanh của những bước chân dồn dập truyền tới. Ngoài cửa, thái giám trực hô lớn:
– Hoàng Thượng gia lâm!
Bản văn này được biên soạn bởi truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.