Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 63:

Cứ tạ ơn mãi thế! Đừng làm thế nữa!

Thấy tiểu cô nương lại toan quỳ lạy, Hồng Dịch vội vàng kéo nhẹ nàng.

Từ trong cửa hàng hơi tối tăm ấy, hai người bước ra: một là lão già nọ, người còn lại là tráng hán vạm vỡ như cột sắt. Vừa thấy Hồng Dịch, cả hai liền miệng gọi ‘Ân chủ’ rồi toan quỳ lạy.

- Các ngươi ăn cơm xong chưa? Ta đến ngồi một lát, có lời muốn nói.

Hồng Dịch đánh giá một lượt cửa hàng. Nó tuy không rộng lắm nhưng rất sạch sẽ, hàng tạp hóa bên trong cũng được bày biện gọn gàng, ngăn nắp.

- Công việc cả ngày khá bề bộn nên chúng ta còn chưa kịp ăn cơm, chỉ vừa mới nấu xong thôi. Thiết Trụ, thắp đèn lên. Tiểu Mục, pha trà cho Ân chủ.

Lão hán vội vàng đáp lời, rồi mời Hồng Dịch vào gian nhà phía sau cửa hàng.

Gian nhà này nằm ngay sát mặt đường, phía trước là cửa hàng, phía sau là ba căn phòng và một cái sân. Giữa sân có một cái giếng nước. Cạnh giếng đặt nồi, bếp, cùng một chiếc thớt, bên trên có mấy món rau đã xắt chỉnh tề, nửa khối thịt lợn và một nồi cơm đã ôi.

Đây là kiểu nhà ở bình dân điển hình, bao gồm cả phòng ở lẫn phòng ăn, trong Ngọc Kinh thành.

Ba ngày trước, cả nhà ba miệng ăn này vẫn còn bán nghệ trên đường, chịu cảnh ăn gió nằm sương, ngủ ngoài miếu Thành Hoàng. Nhưng hiện tại, họ đã có cuộc sống ổn định. Đương nhiên, tất cả những điều đó đều là nhờ công lao của Hồng Dịch.

Trong căn phòng đã thắp đèn, Hồng Dịch ng��i ở chính giữa uống trà. Lão hán và tráng hán vạm vỡ kia thì ngồi trên những chiếc ghế nhỏ, còn tiểu cô nương vẫn bận bịu trong sân chuẩn bị bữa tối.

- Ân chủ hôm nay đã đỗ cử nhân. Người sắp tới chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió.

Vừa thấy Hồng Dịch ngồi xuống, tráng hán vạm vỡ vội vàng nói. Hắn không phải hạng mãng phu tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, nên đã nhìn ra được thân phận của Hồng Dịch.

- Thiết Trụ, ngươi nói gì đấy! Ân chủ vốn là công tử Hầu gia, là một quý nhân. Sao lại còn nói mấy lời "lên như diều gặp gió" đó?

Lão hán gõ gõ đầu tẩu thuốc lớn bằng sắt của mình xuống đất. Tráng hán kia ngay lập tức im bặt.

- Mấy ngày nay ta bận lo lắng chờ công bố kết quả thi cử, không có thời gian hỏi lai lịch của các ngươi. Ta thấy các ngươi thân thủ bất phàm, sao lại trầm luân đến mức phải đi bán nghệ thế này?

Đương nhiên, hôm nay Hồng Dịch đến đây là để hỏi cho rõ lai lịch của ba người. Hắn cũng không bận tâm họ có nói dối hay không. Với kinh nghiệm và khả năng suy đoán của mình, hắn chỉ cần nghe một chút là có thể phân biệt được lời nói dối.

- Ân chủ muốn hỏi lai lịch của chúng ta ư?

Ánh mắt lão hán thoáng chốc trở nên sắc lạnh:

- Không biết Ân chủ muốn nghe lời thật hay lời dối đây?

- Nói thật hay nói dối, ngươi cứ việc. Dù sao đó cũng chỉ là một cách nói mà thôi. Nhưng công phu các ngươi luyện, hẳn là của Đại Thiện Tự. Điểm này, các ngươi không thể gạt ta được.

Hồng Dịch ngẩng đầu thoáng nhìn lão hán.

- Thật tinh mắt!

Lúc này, lão hán thoáng nhìn Hồng Dịch, đôi mắt đánh giá:

- Nghe đồn Đại Kiền triều ta có hai vị Võ Thánh lớn. Vị thứ nhất là Võ Ôn Hầu, cũng chính là lệnh tôn của Ân chủ. Vị thứ hai là Thần Uy Vương gia. Ân chủ được truyền thừa từ Võ Ôn Hầu gia, quả nhiên có khả năng nhìn ra lai lịch công phu của tiểu lão nhi này.

- Công phu của ngươi ta không nhìn ra, nhưng võ công của Thiết Trụ thì có thể. Chẳng phải là “Viên Ma Hỗn Thần Bổng” sao? Song, ta lại lấy làm lạ là công phu của Tiểu Mục dường như là “Điệp Vũ Quyền Pháp” của Huyền Thiên Quán, thánh địa võ học của Vân Mông qu���c. Đại Thiện Tự, Huyền Thiên Quán, hai nơi một đông một nam cách nhau cả vạn dặm, vậy mà võ học lại có thể ở cùng một chỗ được?

Hồng Dịch liền hỏi ngay điều nghi hoặc trong lòng.

- Ân chủ ngay cả “Điệp Vũ Quyền Pháp” của Tiểu Mục cũng nhìn ra được ư?

Lão hán kinh ngạc lắc đầu lia lịa.

- Ta thấy Ân chủ tuy có võ công, nhưng cũng chỉ vừa mới luyện đến mức cân nhục sung mãn mà thôi. Vậy mà không ngờ nhãn lực của người lại cao minh đến thế!

Hồng Dịch cười khẽ nhưng không đáp, chờ lão hán nói ra lai lịch của mình.

- Chúng ta là người Trầm Gia Câu ở Trung Châu. Ta tên Trầm Thiên Dương, đây là con ta, Trầm Thiết Trụ. Còn Tiểu Mục là người chúng ta cứu được trên đường. Nàng họ Vũ Văn. Trước kia, Trầm Gia Câu chúng ta đều thuê ruộng của Đại Thiện Tự nên địa tô không đáng kể. Nhưng sau khi Đại Thiện Tự bị tiêu diệt, ruộng tuy được trả lại cho dân, song tiền thuế mỗi năm lại càng ngày càng nặng. Hơn nữa, mấy năm trước lại chịu nạn lũ lụt, khiến chúng ta không thể đóng nổi tiền thuế. Lập tức, quan phủ liền thu hồi ruộng đất. Chúng ta do quá căm phẫn, đã làm bị thương mấy tên nha dịch rồi chạy trốn đến tận đây. Quyền pháp của chúng ta cũng là do Đại Thiện Tự truyền ra ngoài. Trầm Gia Câu chúng ta đời đời làm ruộng, luyện quyền. Tuy bản lĩnh không thể nói là cao thâm, nhưng cũng đủ năng lực tự bảo vệ mình, nên khi hành tẩu giang hồ cũng không sợ cường đạo.

Lão hán nói rất nhẹ nhàng, rồi đưa tẩu thuốc lên rít một hơi, lắc đầu.

- Các ngươi là người Trầm Gia Câu sao? Mấy năm trước, Trầm Gia Câu bị lũ lụt. Ta nghe nói Thái Tử gia đã điều động không ít tiền bạc và lương thực đến giúp đỡ nạn dân. Nhưng hình như dư đảng của Đại Thiện Tự đã tự ý tập hợp dân chúng gây rối, dẫn đến việc dân chúng nổi dậy và sau đó phải phái quân đội đến trấn áp. Nhờ kịp thời trấn áp loạn dân, Thái Tử gia còn được Hoàng Thượng khen ngợi là làm việc mạnh mẽ, quyết đoán và nhanh chóng nữa.

Hồng Dịch nghe xong lại càng tin lời Trầm Thiên Dương hơn. Chỉ có điều, Trầm Thiên Dương này nếu đã đả thương nha dịch rồi chạy trốn thì chính là một người mang tội. Thu xếp chuyện này e rằng không hề dễ.

- Cái gì? Căn bản không hề có chuyện điều động lương thực đến cứu tế nạn dân! Tất cả đều bị bọn quan viên các tỉnh Trung Châu tham ô. Chúng ta đến nói lý thì bị gọi là dân chúng làm loạn. Về sau, một vị tướng quân nào đó mang quân đến, biến dân đen chúng ta thành cường đạo, dùng máu để nhuộm mũ ô sa của hắn. Sau khi chúng ta chạy trốn, bọn chúng đã giết sạch những người ở lại trong thôn. Nam nữ già trẻ đều bị chúng dùng trúc đóng lên mặt đất.

Trầm Thiết Trụ nghe Hồng Dịch nói vậy, rốt cuộc không nhịn nổi, liền đạp thật mạnh xuống đất, khiến cả căn nhà tựa hồ rung lên một chút.

- Có chuyện này ư?

Hồng Dịch nghe xong thì cực kỳ kinh hãi. Chuyện này không hề đơn giản, vì nó không chỉ liên quan đến Thái Tử đương triều mà còn có khả năng liên lụy cả Hồng phủ! Bởi Võ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ chính là người ủng hộ Thái Tử, và Hồng Hi năm đó cũng hộ giá Thái Tử mà xông pha trận mạc.

- Việc này không được nói ra. Công lý nằm trong lòng người. Sẽ có một ngày chân tướng sự việc được phơi bày, nhưng không phải là bây giờ.

Hồng Dịch vội vã nói. Chuyện này, đừng nói là một cử nhân nhỏ bé như hắn, mà cho dù có là trọng thần triều đình thì cũng không thể đảm đương nổi. Chỉ riêng chuyện này thôi cũng đủ để bị chém đầu mấy ngàn lần rồi.

- Tiểu lão nhi biết rõ lợi hại.

Lão hán lại rít một hơi thuốc thật sâu nữa. Làn khói thuốc khiến khuôn mặt lão trở nên mờ ảo.

- Tiểu Mục họ Vũ Văn, là họ kép ư? Đó là một họ lớn ở Vân Mông quốc. Và cũng chỉ có người Hồ ở Vân Mông mới có họ kép như Vũ Văn, Mộ Dung, Âu Dương. Chẳng lẽ Tiểu Mục là người Vân Mông?

Hồng Dịch nhìn tiểu cô nương đang bận rộn xắt rau trong sân.

- Tiểu Mục là người Vân Mông quốc. Trên đường đi, chúng ta tình cờ thấy nàng được một võ sĩ Vân Mông cõng trên lưng đang bị truy sát. Vì vậy, chúng ta đã ra tay cứu nàng, nhưng người võ sĩ kia do bị thương quá nặng nên đã chết. Dù vậy, mấy năm nay nhờ có nàng, và ta cũng đối đãi với nàng như cháu gái ruột thịt của mình.

Lão hán lại chép miệng, phun ra một đám khói thuốc.

- Đáng tiếc là ta đã không thể cho nàng một cuộc sống tốt.

- Với thân phận của các ngươi, e rằng không thể ở Ngọc Kinh được rồi. Chuyện này thật sự có can hệ quá lớn.

Hồng Dịch nói.

- Điều này tiểu lão nhi cũng biết.

Trầm Thiên Dương nói:

- Kì thực, chúng ta đã lưu lạc giang hồ mấy năm. Cuộc sống lúc đó thật sự chẳng có tư vị gì. Nay Ân chủ đã đỗ cử nhân, có thể che chở cho chúng ta. Nếu được vào nhà người làm kẻ hầu, cuộc sống sau này của chúng ta sẽ yên ổn. Chỉ sợ rằng chuyện của chúng ta còn nhiều dây dưa, sẽ gây ra nhiều phiền toái cho Ân chủ về sau.

- Chuyện này đúng là phiền toái không nhỏ rồi.

Hồng Dịch cười khổ.

Vốn dĩ, Hồng Dịch thấy ba người này võ công không tồi, lại có cốt khí, nên khi bản thân hắn ra ngoài mà không có ai trông nhà, họ chính là những lựa chọn tốt nhất. Nhưng hiện tại, hắn lại đang chần chừ.

Trầm Thiên Dương, Trầm Thiết Trụ, hai cha con này là từ Trầm Gia Câu mà ra. Một khi điều này bị lộ ra ngoài, sẽ liên quan đến chuyện dân biến ở Trầm Gia Câu. Chuyện n��y ngay lập tức sẽ là một đại họa!

Mà vị trí Thái Tử đang bị rất nhiều vị Hoàng Tử có dã tâm nhìn vào chằm chằm. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, nhất định sẽ làm chấn động cả triều đình lẫn dân chúng.

Hơn nữa, lai lịch của Tiểu Mục cũng rất bất thường. Bị người Vân Mông quốc truy sát đến tận Đại Kiền thì khẳng định đó không phải là một người tầm thường.

Mọi bản quyền tác phẩm này đều thuộc về truyen.free và nghiêm cấm bất kỳ hình thức sao chép nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free