(Đã dịch) Dương Thần - Chương 70:
Sương mù tan đi, mặt trời chiếu những tia nắng rực rỡ xuống mặt đất. Buổi sáng mùa xuân tràn ngập ánh nắng ấm áp, mang đến cảm giác hưng phấn sảng khoái lạ thường.
Lúc này, tại Võ Ôn Hầu phủ, đang là thời điểm dùng bữa sáng.
Bữa sáng hết sức thịnh soạn, không chỉ có mười đĩa hoa quả và điểm tâm được chế biến vô cùng khéo léo, mà còn có cháo tổ yến, cháo nhũ mạch, chè hạt sen, mật ong điều nhũ… tổng cộng hơn mười loại cháo dưỡng sinh.
Sau món cháo là hàng chục món hầm được đựng trong những chén nhỏ bằng nắm tay, nào là gà núi hầm, thịt dê ngũ vị hầm, óc cá diếc hầm… Tất cả đều là những món bổ dưỡng giúp bồi bổ nguyên khí, điều hòa tinh thần, tẩm bổ nội tạng.
Thế nhưng, điểm nhấn chính lại là những loại bánh ngọt và bánh bao nóng hổi, thơm lừng mùi khoai, mùi lúa vừa ra lò. Chúng được bày biện thành hình cánh hoa trên những chiếc đĩa sáng bóng. Mùi thơm của thức ăn hòa quyện vào nhau, thoang thoảng như hương hoa, chỉ cần ngửi thôi cũng đủ làm say đắm lòng người.
Để chuẩn bị một bàn thức ăn như vậy, ba bốn mươi đầu bếp, thị nữ trong Hầu phủ đã phải dậy từ canh ba và bận rộn không ngơi tay cho đến tận hừng đông.
Lúc này, Triệu phu nhân sau khi dùng Tuyết liên Tiên ngao trà súc miệng xong, liền ngồi vào vị trí của mình để dùng bữa sáng. Xung quanh nàng là một đám nha hoàn, thị nữ cung kính hầu hạ.
Thói quen dùng bữa sáng vào giờ này đã được nàng duy trì suốt nhiều năm, hình thành từ khi còn sống tại Triệu gia ở phương Nam. Với tư cách là chủ nhân Hầu phủ, Triệu phu nhân cũng mang sự xa hoa, sang trọng và những nguyên tắc của thế gia phương Nam về áp dụng tại đây.
Trước giờ, Triệu phu nhân thường dùng bữa một mình, nhưng hôm nay lại có một người ngồi đối diện nàng để cùng ăn sáng.
Người phụ nữ này mặc áo choàng đỏ thẫm, trên đầu cài ngọc màu xanh biếc, tuổi chừng ba bốn mươi, đương nhiên cũng là một quý phụ.
"Tỷ tỷ, tỷ tiết kiệm quá rồi đấy. Bữa sáng mà vỏn vẹn chỉ có ba mươi sáu món điểm tâm, cháo và canh. Phải biết rằng tỷ phu hiện nay đã là Thái Sư đương triều, địa vị chỉ dưới một người mà trên muôn vạn người. Tỷ cũng không thể để mất thể diện chứ."
Quý phụ nhân nhấp một ngụm cháo tổ yến do nha hoàn bưng tới, đoạn nhìn mâm thức ăn trên bàn, cười nói:
"Triệu thị chúng ta là danh gia vọng tộc suốt mấy trăm năm nay, từ triều Đại Chu trước đây đến Đại Kiền hiện tại. Hơn nữa, ngay từ thời khai quốc đã phò tá Thái Tổ Đại Kiền nên công lao hiển hách. Lão Thái Quân nhà chúng ta một bữa sáng cũng phải có năm mươi món ăn từ cháo, điểm tâm và canh. Mà địa vị hiện nay của tỷ tỷ cũng không kém so với Lão Thái Quân, nhưng khi dùng bữa thì lại tằn tiện hơn hẳn."
"Tỷ phu không thích xa hoa. Phu quân ta lấy sự giản dị để trị gia, hòng làm gương cho bá quan triều đình. Ta là thê tử của hắn, đương nhiên phải vì hắn mà quản lý gia đình này, không để kẻ ngoài dèm pha được." Triệu phu nhân đáp.
"Lấy sự giản dị để trị gia thì không sai, nhưng thế thì chẳng phải là mất cả thể diện ư?" Quý phụ nhân cười. Sau đó, nét mặt bỗng chùng xuống: "Tỷ tỷ, có phải âm hồn con tiện nhân nọ còn chưa tan phải không? Nghiệt chủng nàng ta sinh ra đã bắt đầu ngóc đầu dậy rồi. Sớm biết thế này thì lúc đầu tỷ tàn nhẫn một chút, đem nghiệt chủng đó giết đi thì đã xong chuyện."
"Muốn ngóc đầu dậy ư? Dù muốn cũng không được. Chẳng phải muội đã đem Triệu Hàn tới đây rồi sao? Với năng lực của Triệu Hàn, lẽ nào không trấn áp được tiểu nghiệt chướng kia?" Triệu phu nhân bình thản đáp: "Chỉ e là ta đã đánh giá thấp hắn. Vốn tưởng rằng tiểu nghiệt chướng chỉ là một thư sinh yếu ớt, nào ngờ hắn lại muốn âm thầm vùng vẫy. Nhưng đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Cho dù có dọn ra ngoài Hầu phủ thì lại càng không thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Dù sao thì ở trong Hầu phủ, ta còn nhiều việc không tiện bề hành sự."
"Tử Ngọc, ngươi hãy chờ liên lạc từ Triệu Hàn, rồi đem nhất cử nhất động của tiểu nghiệt chướng kia bẩm báo lại cho ta." Triệu phu nhân tiếp đó phân phó cho nha hoàn Tử Ngọc, người từng hầu hạ và giám sát Hồng Dịch.
"Bản lĩnh của Triệu Hàn trong đám hộ vệ tử sĩ ở Triệu gia chúng ta, tuy không thuộc hàng ngũ tinh anh nhất, nhưng cũng là kẻ có năng lực. Có hắn theo dõi tiểu nghiệt chướng kia thì vô cùng đáng tin cậy." Quý phụ nhân nói: "Nghe nói sáng tinh mơ nay, lúc trời chưa hửng đông, thì tên nghiệt chướng kia đã dọn ra ngoài. Hắn thế mà cũng thông minh đấy, tiếc rằng sự thông minh ấy chẳng kéo dài được bao lâu."
"Phu nhân, không tốt rồi!"
Đúng lúc này, Hoàng Ngọc bỗng nhiên hớt hải chạy vào.
"Chuyện gì khiến ngươi hoảng hốt đến vậy? Thật quá thất lễ! Để Hình Phòng xử phạt ngươi mười cái tát miệng." Triệu phu nhân nhướng mày quát.
"Phu nhân tha tội. Mới vừa rồi, phủ doãn Ngọc Kinh sai nha dịch tới đây báo rằng Triệu Hàn của Hầu phủ chúng ta đã cướp tiền bạc và hành hung chủ nhân, bị hộ vệ của Trấn Nam công chúa bắt tại trận, giờ đang bị giam vào đại lao và đã xử xong rồi. Triệu Hàn bị xử phải lưu đày ba nghìn dặm tới biên ải, vả lại phải đeo gông lên người vì tội danh nô dịch." Hoàng Ngọc lặp lại lời bẩm báo.
"Cái gì cơ! Ngươi nói lại lần nữa!" Triệu phu nhân đột ngột đứng dậy.
Hoàng Ngọc bẩm lại một lần nữa.
"Phản rồi! Hắn phản rồi! Tiểu nghiệt chủng kia nhất định là phản rồi. Hắn làm gì có bản lĩnh lớn như thế!" Quý phụ nhân kinh hãi kêu lên.
"Tỷ tỷ, tỷ hãy viết một bức thư gửi đến phủ Ngọc Kinh để đưa Triệu Hàn ra là được. Nhất định là do tiểu nghiệt chủng kia hãm hại. Sau đó chúng ta sẽ lật lại vụ án, tước bỏ danh phận cử nhân của hắn đi thì việc xử lý hắn sẽ dễ như trở bàn tay."
"Tử Ngọc, ngươi hãy đến đại lao xem tình hình Triệu Hàn ra sao. Mau đi mau về rồi bẩm báo tình hình cho ta." Triệu phu nhân ngồi phịch xuống, quay đầu nói: "Muội muội à, nơi này là Ngọc Kinh chứ không phải là phương Nam. Hơn nữa chuyện này lại có liên quan tới Trấn Nam công chúa. Nếu lật lại bản án, liên lụy đến hai thế gia chúng ta phải ra mặt đối chất, thì lập tức sẽ gây xôn xao triều chính lẫn dân chúng, thậm chí còn ảnh hưởng đến quan hệ bang giao giữa Thần Phong và Đại Kiền. Bởi vậy, không thể hành động lỗ mãng được."
Một lát sau, Tử Ngọc trở về bẩm báo:
"Triệu Hàn ở bên trong đại lao đã bị cắt gân tay, gân chân, lưỡi cũng bị cắt cụt, lại còn phải chịu thêm trọng hình nên không nói được nữa. Khi chúng nô tỳ vừa tới thì hắn đã hấp hối, thần trí đã mê man, không cách nào hỏi được gì."
"Cái gì?" Triệu phu nhân nghe xong thì hất mạnh chiếc bàn, khiến đồ ăn, chén bát trên đó rơi hết xuống đất vỡ tan tành.
***
"Ân chủ, tiểu lão nhi nay mới thấu sự lợi hại của công môn. Nếm một trận đòn như thế thì cho dù là lão già này còn khó lòng chịu nổi, huống chi là tên Triệu Hàn kia đã bị trọng thương. Gân tay, gân chân và cả lưỡi bị cắt đứt, mất máu quá nhiều, lại thêm trận đòn dã man đó. Ta đoán chừng hắn chưa kịp đi lưu đày ba nghìn dặm đã bỏ mạng trong ngục rồi."
Ngoài thành, trong một căn nhà thanh tịnh ở Ngọc Kinh quan.
Cả Ngọc Long Sơn đều là địa phận của Ngọc Kinh quan. Hàng năm có rất nhiều người tới dâng hương, bái thần, ngắm cảnh nên Ngọc Kinh quan đã cho xây rất nhiều nhà để cho người nhà của các quan lớn, hoặc những người có tiền thuê lại kiếm chút bạc.
Hồng Dịch bỏ tiền ra thuê chỗ này, chỉ là nơi ở tạm bợ. Một là nơi đây có cảnh sơn thủy rất đẹp, hai là các đạo sĩ bên trong Ngọc Kinh quan thì cao thủ nhiều như mây, vạn nhất có chuyện gì cũng được che chở.
Trầm Thiết Trụ tay cầm thiết côn đang đứng giữa sân, hưng phấn say sưa luyện một thức quyền. Đó là một thức trong "Ngưu Ma Đại Lực Quyền".
Hắn cao mười thước, thân hình vạm vỡ như trâu, tay lại cầm thiết côn thì trông giống hệt một Kim Cương lực sĩ.
Còn Tiểu Mục đang ở trong phòng thu dọn đồ đạc.
Trầm Thiên Dương đứng phía sau Hồng Dịch, theo dõi Trầm Thiết Trụ luyện từng chiêu từng thức "Ngưu Ma Đại Lực Quyền".
Một gia đình nhỏ cứ thế tạm thời hình thành nên.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.