Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 71:

- Ân chủ, ta vừa mới kiểm kê xong. Chúng ta tổng cộng có bốn mươi đĩnh xích kim, mười hai đĩnh hoàng kim, bạc thì có bốn ngàn ba trăm năm mươi lượng, tơ lụa bốn mươi cuộn. Còn các thứ khác như giấy, bút mực, sách, cung, kiếm, ngựa thì không tính vào đây.

Tiểu Mục từ trong phòng đi tới, báo cáo kết quả số tài vật mình đã thống kê được cho Hồng Dịch.

Hiện nay, Hồng Dịch đã ra ngoài để ổn định cuộc sống, và trong một gia đình, việc quản lý tài chính là trọng yếu nhất, cần tính toán thu chi thật mạch lạc rõ ràng. Nếu tiền bạc không được xử lý tốt, gia đình đó sớm muộn cũng sẽ bại vong mà thôi.

Trong số tiền hiện có của Hồng Dịch, một nửa là ban thưởng của Nguyên Phi, nửa còn lại là lễ vật những cử nhân đồng niên tặng, với giá trị hơn ba nghìn lượng. Hơn nghìn lượng nữa là do phòng thu chi Hầu phủ đã cấp cho hắn khi ra ngoài.

Sau khi xử lý Triệu Hàn xong, đương nhiên tiền bạc đều do Hồng Dịch nắm giữ.

Nghe thấy lượng tài vật đã được tính toán, Hồng Dịch nhẩm tính lại, khẽ gật đầu:

- Thiên Dương, lát nữa ngươi hãy cầm vài cuộn vải vào thành may mấy bộ quần áo mặc. Chúng ta sẽ ở lại nơi này một hai tháng, thứ nhất là để hồi phục tinh thần và thể lực, đồng thời chuyên tâm luyện quyền tập võ. Thứ hai là tìm cơ hội mua ruộng, mua đất, mua nhà để xây dựng gia tộc.

- Đúng như vậy! Ân chủ giờ có trong tay mấy ngàn lượng bạc, nhưng cũng không thể cứ ngồi yên mà không có kế hoạch. Phải có thu nhập mới được. Hơn nữa, ân chủ thân là cử nhân mà xung quanh chỉ có ba người chúng ta hầu hạ thì thật ít ỏi quá. Hay là để tiểu lão nhi lên kế hoạch tới các vùng nông thôn xung quanh, hỏi thăm xem có ai nguyện ý làm người hầu không?

Trầm Thiên Dương cũng đưa ra kế hoạch.

- Vậy thì cũng không cần. Người bên cạnh ta nhất định phải là người tin cậy. Ta không mong lại có một kẻ như Triệu Hàn nữa.

Hồng Dịch lắc đầu.

Mặc dù Hồng Dịch nay đã có thân phận cử nhân, lại còn được thả ra ngoài, nên chắc chắn sẽ có người ham lợi vì được miễn thuế mà bán thân làm người hầu. Nhưng Hồng Dịch hắn cũng không muốn bên mình có những kẻ bát nháo.

Hắn đã đọc qua rất nhiều câu châm ngôn về việc quản lý gia đình, nên hiểu rằng ban đầu, toàn bộ những người bên cạnh mình phải là những người đáng tin cậy.

Ba người Trầm Thiên Dương, Trầm Thiết Trụ và Tiểu Mục này đã cùng hắn bắt giết Triệu Hàn. Sau khi nhập tịch xong, Hồng Dịch đã hoàn toàn yên tâm, đánh giá họ đều là những gia nhân đáng tin cậy.

Đ��y cũng là tiền vốn để sau này Hồng Dịch đối chọi với phụ thân mình, Hồng Huyền Cơ. Mặc dù giờ nó vẫn còn nhỏ yếu, nhưng chắc chắn rằng tiền vốn này sẽ như một quả cầu tuyết lăn, không ngừng lớn mạnh.

- Bất quá, chuyện thu nhập sau này đúng là một vấn đề. Mà ta thì cũng sẽ không kinh doanh gì hết. Hiện tại trên người có mấy ngàn lượng b���c thì cứ tạm thời tiêu trong nửa năm tới, sau này sẽ tính chuyện tiết kiệm.

Ra ngoài thành lập một gia tộc, Hồng Dịch đã cẩn thận tính toán. Các vấn đề phát sinh quả thực rất nhiều. Một nhà có bốn miệng ăn đã đành, lại còn phải lo cho ngựa ăn uống nữa. Tiền chi ra mỗi ngày tựa như dòng nước, chỉ thấy chi mà không có thu vào. Đó chính là một vấn đề lớn.

- Chuyện tiền bạc thì nhất thời cũng chưa nghĩ ra được biện pháp nào tốt, đành phải từ từ tính toán. Trước tiên, phải lập tức tăng cường thực lực đã rồi hẵng nói. Ta ở đây là trong phạm vi của Ngọc Kinh Quán, nên dù cho Triệu phu nhân có phái sát thủ tới đây, họ cũng phải kiêng dè các đạo sĩ ở Phương Tiên Đạo. Cứ ở lại mấy tháng để đột phá thực lực bản thân. Nếu đạt tới trình độ có thể sử dụng Huyết Vân Cương Châm, những cao thủ cấp bậc như Triệu Hàn cũng chẳng đáng sợ nữa.

Hồng Dịch âm thầm hạ quyết tâm, rồi xoay người nói với Tiểu Mục:

- Tiểu Mục, ta có một thanh trường kiếm bằng tinh cương. Đó là tặng vật của cung đình. Mặc dù có kém hơn so với Trảm Sa, nhưng cũng rất sắc bén. Ngươi hãy giữ lấy mà phòng thân. Nhưng nhớ rằng không nên để lộ ra ngoài, bằng không rất dễ bị tra xét. Còn nữa, ba người các ngươi cũng bỏ ra chút bạc mua mỗi người một con ngựa, để khi có việc khẩn cấp thì có thể lập tức rời đi.

Ngựa Hỏa La tuy có giá nghìn vàng và là danh mã, nhưng cũng mạnh mẽ hơn các loại ngựa thông thường. Còn những loại ngựa bình thường ấy, nhiều nhất chỉ cần hai mươi lượng bạc là có thể mua được.

Bốn người, mỗi người một con ngựa, nếu gặp phải chuyện khẩn cấp thì quả thực tiện lợi hơn nhiều. Suy nghĩ này của Hồng Dịch cũng rất chu đáo.

- Tiểu lão nhi cũng có chút hiểu biết về việc nuôi ngựa, cũng có vài phần kinh nghiệm chọn ngựa. Chuyện này lão cam đoan sẽ làm thật thỏa đáng.

Lão hán Trầm Thiên Dương gật đầu, xoa tay.

Sau khi thương lượng xong mọi việc, Trầm Thiên Dương liền ra ngoài làm việc ngay.

- Tiểu Mục, Thiết Trụ! Chúng ta đi luyện võ nào! Hai ngươi hãy biểu diễn sở học của mình một lần cho ta xem.

Hồng Dịch xoay người nói.

- Được!

Giọng nói ồm ồm vang lên, Trầm Thiết Trụ đáp lời rồi vác cây côn ra, bắt đầu thi triển “Viên Ma Hỗn Thần Côn”.

Lúc mới bắt đầu, cây côn vẫn vần vũ lên xuống, phát ra những tiếng kình phong vù vù. Nhưng càng về sau, côn ảnh bao trùm khắp nơi. Hồng Dịch dường như còn cảm thấy được sự bốc cháy khi thiết côn ma sát với gió.

Phanh!

Cây thiết côn to lớn ấy cuối cùng cũng đánh mạnh xuống mặt đất, khiến cả nền nhà rung chuyển.

Trầm Thiết Trụ thu côn đứng đó, chỉ thở phù phù vài cái là sắc mặt đã khôi phục bình thường. Điều này cho thấy thể lực vô cùng dẻo dai của hắn.

Hồng Dịch đi qua, đưa tay cầm lấy cây thiết côn. Hắn cảm thấy cây côn này nặng vô cùng, sức nặng giống như khi giương cây Thác Mộc Ngưu Cân Cung tám mươi cân vậy.

Thử múa hai đường, xuất ra hai chiêu, xương sống thắt lưng của Hồng Dịch đã đau nhức. Hai tay hắn cũng ê ẩm, đừng nói chi đến việc đánh người.

- Ân chủ, cây thiết côn này nặng chín mươi cân. Ta bây giờ chỉ có thể múa được mà thôi, còn chưa đạt tới trình độ nước tạt không lọt. Nghe người trong thôn nói, Ấn Nguyệt hòa thượng đã luyện “Viên Ma Hỗn Thần Côn” tới cảnh giới cao nhất. Hắn có thể múa cây cột Thiết Trụ Trấn Tinh Tỏa Long Thành như một quả cầu sắt bao bọc quanh thân thể. Mấy chục người cầm thúng đựng đầy nước hắt tới cũng đều bị cây côn đẩy văng ra ngoài, không hề dính vào người dù chỉ một chút, cứ như Phật Tổ phụ thể vậy.

- Cột Thiết Trụ Trấn Tinh Tỏa Long sao?

Hồng Dịch vô cùng kinh hãi.

Các giếng mà đại gia tộc, chùa chiền miếu mạo, đạo quán đào thường rất lớn và sâu. Lại có những loại giếng cổ thông với suối, bên trong còn nuôi cả cá, rùa các loại. Người ta rất sợ bị hạ độc vào giếng, nhưng trải qua hơn một ngàn năm, họ còn e ngại cả yêu ma quỷ quái, giao long gì gì đó nữa. Vì thế, họ dùng sắt chế tạo một cây cột lớn bằng bắp đùi người, cao bằng ba người, trên đó điêu khắc các loại bùa chú dùng để trấn áp giao long, cầu mong bình an.

Loại cột như vậy, Hồng Dịch cũng từng thấy treo trong Võ Ôn Hầu phủ. Mà cái vị Ấn Nguyệt hòa thượng của Đại Thiện Tự kia l���i có khả năng cầm lên, hơn nữa còn múa khiến nước tạt cũng không thể lọt vào! Đó là thần thông lớn đến mức nào!

Càng ngẫm lại, Hồng Dịch càng cảm thấy sự kinh khủng của nó.

- “Ngưu Ma Đại Lực Quyền” có tổng cộng ba thức, ta mấy ngày nữa sẽ truyền thụ toàn bộ cho ngươi. Chờ ngươi tu luyện thật tốt, ta sẽ lại truyền cho ngươi “Hổ Ma Luyện Cốt Quyền”. Nếu toàn bộ đã luyện tốt cả rồi, ta tiếp tục truyền “Linh Quy Thổ Tức Pháp” cho ngươi. Cam đoan rằng ngươi sẽ có một thân ‘Đồng bì, cương cốt, thiết nội tạng’, trở thành một cao thủ Tiên Thiên đại thành mà tung hoành thiên hạ.

Hồng Dịch cổ vũ Trầm Thiết Trụ.

- Cái gì? Ân chủ, người còn có “Hổ Ma Luyện Cốt Quyền” sao?

Quả nhiên, sau khi nghe được điều đó, Trầm Thiết Trụ càng thêm hưng phấn.

Hắn hiện giờ cũng chỉ là Võ Sĩ. Mặc dù có thiên phú dị bẩm, có khả năng tranh phong với Võ Sư, nhưng công phu hắn đang luyện không thuộc loại thượng thừa, nên khó có thể tiến thêm một bước nữa.

- “Linh Quy Thổ Tức Pháp”? Đây không phải là công phu thổ nạp của Thái Thượng Đạo sao? Công phu này nổi danh cùng “Thiên Xà Xạ Tức Công” của Huyền Thiên Quán.

Đột nhiên, Tiểu Mục nhướng mày, dường như nàng đang ngớ ra điều gì đó. Hiển nhiên, “Linh Quy Thổ Tức Pháp” thoát ra từ miệng Hồng Dịch đã khiến nàng phải suy nghĩ điều gì đó.

- “Thiên Xà Xạ Tức Công”?

Hồng Dịch tuy thuộc làu Võ Kinh, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái tên này.

- Tiểu Mục, trước kia ngươi từng học công phu ở Huyền Thiên Quán sao? Có thể kể cho ta nghe một chút được không?

Tiểu Mục suy tư:

- Trong ký ức, ta luyện công trong một tòa nhà có rất nhiều phòng gỗ trắng, nằm bên trong một tòa thành. Mãi cho tới mấy năm trước, đột nhiên có mấy võ sĩ xông tới đưa ta ra ngoài, nói rằng có người muốn giết ta. Sau đó ta bị người đuổi giết cho tới tận bây giờ. Hiện giờ ta cũng chỉ mới biết được nơi mình học nghệ gọi là Huyền Thiên Quán mà thôi.

- Thân thế của ngươi thật bí ẩn. Đừng lo, sau này chắc chắn sẽ rõ ràng thôi.

Hồng Dịch lắc đầu, thở dài nói một câu.

- Song, khi ta sống tại Huyền Thiên Quán, có nghe lén người khác nói chuyện nên biết không ít thứ. Trong Huyền Thiên Quán có một công phu gọi là “Linh Xà Xạ Tức Công”, nổi danh cùng với “Linh Quy Thổ Tức Pháp” của Thái Thượng Đạo. Hình như là thê tử của Quán chủ, Thiên Xà Vương, một trong thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên gì gì đó, đã sáng tạo ra loại công phu uyên thâm này. Môn công phu này có rất nhiều người muốn học, nhưng lại không mấy người có khả năng học được.

- Vậy ngươi có học được không?

Hồng Dịch hỏi.

- Ta không có được học. Tại đó ta cũng chỉ mới học được hai môn công phu là “Thiên Triền Thủ” và “Điệp Vũ Quyền Pháp” mà thôi.

Tiểu Mục lắc đầu.

- Được rồi! Chúng ta luyện công thôi!

Hồng Dịch cũng không hỏi nhiều nữa. Hắn bắt đầu thi triển tư thế khổ luyện.

Bản văn này được biên tập tỉ mỉ bởi truyen.free, và mọi quyền lợi liên quan đều được bảo hộ chặt chẽ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free