(Đã dịch) Dương Thần - Chương 73:
Hồng Dịch ngồi trên giường, hai tay như đang xé bông, cứ đẩy ra kéo vào liên tục. Hắn đang luyện “Thiên Triền Thủ”.
Luyện xong một bộ “Thiên Triền Thủ”, hắn thở ra một hơi dài, đôi mắt chợt mở bừng, ánh lên vẻ khỏe khoắn và tinh lực sung mãn.
Hồng Dịch đứng dậy, lấy cây cung treo trên tường. Đứng trụ vững, hắn liền giương mạnh dây cung, căng tròn như vầng trăng khuyết.
Chỉ trong năm hơi thở, hắn đã giương cung năm lần như thế.
Đây là cây Thác Mộc Bạch Ngưu cung nặng một trăm hai mươi cân, là phần thưởng của Nguyên Phi ban tặng lần đó.
“Ta vẫn chưa luyện cho da thịt cứng cáp như da trâu, nhưng đã có thể kéo cung nặng một trăm hai mươi cân. Đây chính là cảnh giới của Võ Sĩ! Xem ra, việc vừa luyện “Ngưu Ma Đại Lực Quyền” và “Thiên Triền Thủ”, vừa kết hợp với Di Đà Kinh, thật sự có cơ hội đoạt lấy tạo hóa của trời đất rồi!”
Cảm nhận tinh lực dồi dào trong người, Hồng Dịch đánh giá thành quả tu luyện mà mình đã đạt được trong nửa tháng qua.
Võ Sinh có thể giương bắn liên tục cung sáu mươi cân, Võ Đồ giương bắn liên tục cung tám mươi cân, còn Võ Sĩ lại có thể giương bắn liên tục cường cung một trăm hai mươi cân!
Tiêu chuẩn đó do Đại Càn Hoàng triều định ra cho người bình thường trong quá trình huấn luyện Thiên quân. Nhưng Hồng Dịch, dù chưa bước vào cảnh giới Võ Sĩ, lại hoàn toàn có thể giương liên tục cây Thác Mộc Bạch Ngưu cung nặng một trăm hai mươi cân. Tình trạng này chỉ có một lời giải thích: thể chất của hắn có thiên phú dị bẩm, giống hệt Trầm Thiết Trụ.
Ngoại trừ da thịt hắn hiện tại còn chưa đủ cứng cáp và khả năng chống chịu công kích chưa mạnh ra, thì thực lực của Hồng Dịch giờ đã hoàn toàn đạt tiêu chuẩn Võ Sĩ.
“Nếu luyện tốt da thịt toàn thân, khí lực chắc chắn sẽ tăng vọt, thậm chí có thể đối chọi với người ở cảnh giới Võ Sư. Đây chính là ưu điểm của thân thể cường hãn.”
“Mà gần đây, việc tu luyện Thần hồn cũng có những bước tiến vượt bậc. Nhìn trời, ngày mai chắc sẽ có thời tiết tốt. Vào giữa trưa, khi mặt trời chói chang nhất, ta sẽ thử xuất xá một lần nữa xem liệu có thể Nhật du hay không.”
Tổng kết công phu tu luyện của bản thân xong, Hồng Dịch lại nghĩ đến việc tu luyện Thần hồn. Hắn quyết định giữa trưa ngày mai, nếu trời nắng gắt, sẽ xuất xá thêm lần nữa để phá vỡ ngưỡng cửa cuối cùng này, đạt tới cảnh giới Nhật Du đại thành. Và rồi chỉ cần thêm một lần nữa là đạt tới cảnh giới Âm Thần Khu Vật.
Cùng lúc đó, Hồng Dịch nghe tiếng quyền cước vù vù vang lên từ vách tường bên cạnh. Hắn biết Trầm Thiết Trụ vẫn đang luyện “Ngưu Ma Đại Lực Quyền”.
Mấy ngày này, Trầm Thiết Trụ, tráng hán như ngọn tháp sắt, ngày đêm luyện công. Tâm tư thuần phác giúp hắn tiến bộ rất nhanh, đã gần đặt một chân vào cảnh giới Võ Sư rồi.
Hồng Dịch không nghi ngờ gì rằng, nếu truyền dạy “Hổ Ma Luyện Cốt Quyền” cho hắn, chỉ nửa năm sau gân cốt Trầm Thiết Trụ sẽ đại thành, trở thành một Võ Sư chân chính. Với thiên phú dị bẩm và uy lực hung hãn của “Viên Ma Hỗn Thần Bổng”, hắn cũng có thể sánh ngang với cao thủ cảnh giới Tiên Thiên.
Trong tai Hồng Dịch cũng truyền tới tiếng hít thở đều đặn của Tiểu Mục từ một gian phòng khác ngay cạnh.
“Tiểu Mục mặc dù không có thiên phú dị bẩm như Trầm Thiết Trụ, nhưng từ nhỏ đã được rèn luyện rất tốt. Đáng tiếc, bọn họ không tu luyện Đạo thuật. Song, việc toàn tâm toàn ý luyện công, chuyên chú vào một thứ, lại khiến tiến bộ của họ nhanh hơn nhiều so với những người pháp võ song tu.”
Hồng Dịch khẽ gật đầu. Hắn đang chuẩn bị cởi quần áo lên giường nghỉ ngơi thì đúng lúc này...
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn khiến cả chiếc giường rung lên bần bật. Cứ như thể một thiên thạch từ trên trời rơi xuống mặt đất vậy.
Sự việc bất ngờ khiến Hồng Dịch cực kỳ kinh hãi, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tay hắn vươn ra cầm lấy Trảm Sa kiếm trên đầu giường, chuẩn bị ra ngoài xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Ngay khi hắn vừa cầm kiếm đi ra cửa thì "phanh" một tiếng. Cánh cửa gỗ như một chiếc lá bị đánh bay. Một bàn tay lớn bằng cái chậu rửa mặt, lóe lên ánh sáng bạc, thò vào bên trong.
Hồng Dịch ngửi thấy nồng nặc mùi duyên hống bị đốt. Cùng lúc đó, khóe mắt hắn thoáng thấy một thần tướng đang dùng bàn tay to lớn dò xét, như muốn tóm lấy gì đó.
“Đây là thứ gì vậy?”
“Đạo thuật! Mượn vật hiện hình!”
Trong nháy mắt, Hồng Dịch lại một lần nữa khiếp sợ, bởi hắn đã nhận ra đó là thứ gì!
Nếu một người bình thường gặp phải tình huống như vậy chắc chắn sẽ bị dọa đến vỡ mật, cả người mềm nhũn, không còn chút khí lực. Nhưng Hồng Dịch cũng là một người tu luyện Đạo thuật và thuộc làu Đạo Kinh.
Huống chi, mấy ngày nay hắn đều ở trong phòng để phòng bị Triệu phu nhân phái người tới hãm hại, nên dù gặp bất cứ tình huống nào cũng có đủ năng lực ứng biến.
“Đây là duyên hống kim đan chi khí, được Thần hồn khu động hiển hóa thành thực thể, nên đây không phải ảo giác.”
Đây quả thực không phải ảo giác mà là chân hình thực sự, có khả năng gây ra thương tổn.
Trong nháy mắt, bàn tay này đã đưa tới trước mặt Hồng Dịch. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, nhanh chóng lui lại một bước, rút mạnh Trảm Sa Kiếm ra khỏi vỏ, chém về phía bàn tay to lớn kia.
Nhưng năm ngón tay bỗng nắm chặt, tóm lấy thân kiếm của Hồng Dịch. Hắn định rút ra chém tiếp, nhưng kiếm như rơi vào vũng bùn, bị dính chặt vào đó, không thể rút ra được.
“Hải!”
Hồng Dịch nổi giận gầm lên một tiếng nữa. Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, vận sức lay động, dồn lực xuống chân, dùng sức mạnh của Ngưu Ma, rút mạnh thanh kiếm ra khỏi lòng bàn tay to lớn ấy.
“Biến hóa lớn như vậy, Hống khí sẽ bị phân tán, không có sức lực gì. Để ta phá ngươi!”
Hồng Dịch lại lắc mình tiến tới, đồng thời ngón tay lướt nhẹ lên lưỡi kiếm. Ngón tay bị cắt một vệt, máu tươi tức thì chảy tràn trên thân kiếm.
Máu nóng của con người, khi chảy ra mà chưa kịp đông lại, sẽ có một cỗ khí dương cương có khả năng phá âm hồn tà khí. Người có khí huyết cường đại thì dù được lớp da bên ngoài bao bọc, khí dương cương vẫn có thể xuyên qua da để chấn nhiếp âm hồn.
Hồng Dịch còn lâu mới đạt được trình độ như Hồng Huyền Cơ, với khí huyết cường đại, dương cương chi khí xuyên thấu qua da tựa như hỏa diễm bao quanh mặt trời. Tuy nhiên, việc Hồng Dịch cắt da để máu chảy lên thân kiếm cũng có thể tạo thêm chút trợ lực cho uy lực khi chém giết âm hồn.
Khí huyết dương cương của hắn còn chưa đạt tới trình độ có thể xuyên qua da chấn nhiếp âm hồn, cho nên chỉ còn cách cắt da thịt để máu chảy ra ngoài mà thôi.
Quả nhiên!
Với những vết máu loang lổ trên thân kiếm, Hồng Dịch chém liên tục vài kiếm vào bàn tay kia, cảm giác sền sệt, dính dính đã không còn nữa.
Liên tục chém vài kiếm, không ngờ đã khiến bàn tay to lớn đó thoáng chút tán loạn, dường như đã không thể ngưng tụ hình thể được nữa.
Hơn nữa, mỗi lần Hồng Dịch rút kiếm, trên thân kiếm lại phủ một lớp bột phấn màu xám bạc. Đó dường như là bột phấn duyên hống chi khí rơi ra.
“Âm thần hiện hình cần phải dựa vào duyên hống chi khí, nên không thể kéo dài quá lâu. Cho dù là một Quỷ Tiên cao thâm cũng chỉ có thể duy trì nhiều nhất trong vòng một nén hương mà thôi. Hơn nữa, vật này lại biến hóa lớn như vậy thì chắc chắn không thể ngưng tụ nhỏ lại, nên uy lực của nó không đủ.”
Âm thần hiện hình không phải càng lớn càng tốt. Hình thể càng lớn thì lực lượng sẽ bị phân tán. Chỉ có Thần hồn đạt tới một mức độ mạnh mẽ nhất định mới có thể ngưng tụ lại thành chân nhân với kích thước khác nhau. Sức mạnh cũng được tập trung hơn, uy lực nhờ thế cũng lớn hơn.
- Kẻ nào!
Đúng lúc này, những người trong phòng cũng đã bừng tỉnh. Trầm Thiên Dương, Trầm Thiết Trụ và Tiểu Mục đều đồng loạt xông ra ngoài.
- A!
Bên ngoài căn phòng, nữ võ sĩ thân bạc bỗng nhiên kêu lên một tiếng kinh ngạc.
Trong mắt Hồng Dịch, thân thể của nữ võ sĩ thân bạc này đang nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng từ ba trượng thu nhỏ lại, chỉ còn cao khoảng bằng Trầm Thiết Trụ mà thôi. Nhưng cả người ngân quang dày đặc, khiến cảm giác thực thể lại càng trở nên mãnh liệt.
Sau khi thu nhỏ lại, nữ võ sĩ thân bạc thoáng cái đã xông thẳng vào phòng, một quyền đánh tới Hồng Dịch.
Quyền còn chưa tới mà Hồng Dịch đã cảm thấy kình phong gào thét ập tới, khiến hắn khó thở.
Nữ võ sĩ thân bạc này, sau khi thu nhỏ lại, thì sức mạnh quyền pháp nàng thi triển ra còn cao hơn cả Triệu Hàn, tựa như cao thủ đã vững vàng bước vào cảnh giới Tiên Thiên.
Bản dịch này thuộc về trang truyện miễn phí truyen.free.