(Đã dịch) Dương Thần - Chương 72:
Suốt cả ngày, Hồng Dịch bàn luận về võ học với Thiết Trụ và Tiểu Mục, cuối cùng cũng tạm hiểu được cách vận dụng lực lượng trong ba môn võ cơ bản là “Viêm Ma Hỗn Thần Bổng”, “Thiên Triền Thủ” và “Điệp Vũ Quyền Pháp”.
Có thể nói, “Viêm Ma Hỗn Thần Bổng” là một bộ côn pháp thuần túy dùng để đoạt mạng. Còn “Thiên Triền Thủ” của Huyền Thi��n Quán lại là một pháp môn luyện gân cốt vô song, không hề kém cạnh “Ngưu Ma Đại Lực Quyền”. Hơn nữa, một cương một nhu, chúng như sự kết hợp trời sinh, quả đúng là âm dương hòa hợp không ngừng!
Suốt cả ngày trời luyện công, cuối cùng cũng đã tối. Sau khi cơm nước, rửa mặt xong xuôi, Hồng Dịch ngồi trên giường tĩnh tâm, hồi tưởng lại những võ công đã luyện ban ngày.
“Thiên Triền Thủ” của Huyền Thiên Quán có nhiều điểm tương đồng với “Ngưu Ma Đại Lực Quyền” nhưng tâm pháp lại hoàn toàn khác biệt.
Khi luyện “Ngưu Ma Đại Lực Quyền”, tâm thần phải trầm ổn, sau đó bạo phát như lửa, gân cốt chắc khỏe như lò xo, rèn luyện sự kiên cường đến mức tinh thần như kéo căng cây cung cứng đến giới hạn, suýt chút nữa thì sụp đổ.
Mà khi luyện “Thiên Triền Thủ”, tâm tư lại cần tinh tế, tỉ mỉ, không nhanh không chậm, chậm rãi như tơ kéo, tinh thần nhẹ nhàng, thoải mái tựa đám mây trôi.
Hồng Dịch suy nghĩ một chút, tâm tư khẽ động, rồi đột nhiên đứng dậy xuất ra “Ngưu Ma Đại Lực Quyền”, đánh đến khi máu nóng sôi trào, tâm tình hừng hực khí thế. Sau đó lại tiếp tục chuyển sang luyện “Thiên Triền Thủ”.
Sau khi chuyển đổi và luyện hết cả hai loại quyền pháp, hắn đột nhiên cảm giác được một ý nghĩ mờ ảo, khó chịu vô cùng, như thể thần hồn đang bị tổn thương.
“Không xong rồi! Hai bộ quyền pháp này mặc dù chiêu thức tương tự nhau nhưng tâm pháp lại hoàn toàn khác biệt. Khi luyện ‘Ngưu Ma Đại Lực Quyền’ thì tâm như lửa cháy, còn ‘Thiên Triền Thủ’ thì tâm lại như mây trôi. Sự chuyển hóa tâm tình giữa hai thái cực này giống như người vừa vui mừng đã lập tức giận dữ. Điều đó sẽ gây tổn hại đến thần hồn! Hai bộ quyền pháp này không thể luyện đồng thời được!”
Đạo lý này cuối cùng thì Hồng Dịch cũng đã hiểu được. Vì vậy, hắn ngồi lại lên giường, lẳng lặng quán tưởng “Quá Khứ Di Đà Kinh”, hình dung đại Phật hư không với diện mạo vốn có. Chỉ trong chốc lát, thần hồn hắn đã được chữa trị hoàn toàn. Ngay lập tức, tinh thần hắn cảm thấy sảng khoái lạ thường.
“Ồ! Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Ngay sau khi tinh thần khôi phục, Hồng Dịch hơi vận động thân thể một chút liền cảm giác được vô cùng thoải mái, toàn thân vô cùng linh hoạt, mỗi bộ phận trên cơ thể đều như muốn reo hò vì quá đỗi thoải mái.
“Đây chính là hiện tượng âm dương tương tế mà!”
Trong Võ Kinh từng nhắc đến, sau khi luyện công nếu xuất hiện hiện tượng này, đó chính là sự tương tế âm dương đích thực, thủy hỏa tương dung, thân thể hài hòa. Đây là trạng thái chỉ có thể đạt được khi luyện công tới mức độ tốt nhất.
Nếu luyện công trong trạng thái này thì luyện một lần sẽ tương đương với việc luyện công mười lần, hai mươi lần trong trạng thái bình thường.
Trong mấy ngày ở trong u cốc nọ, sau khi uống loại rượu “Quỳnh Tương” của Bạch Tử Nhạc thì Hồng Dịch qua mỗi lần luyện công mới có hiện tượng như vậy. Kể từ khi không còn được uống rượu Quỳnh Tương đó, hắn chưa bao giờ gặp lại trạng thái này sau mỗi lần luyện công nữa.
Bạch Tử Nhạc cũng có nói, trừ phi cảnh giới võ công đạt đỉnh Tiên Thiên Võ Sư, linh hồn và thể xác hợp nhất mới có khả năng điều chỉnh trạng thái tới mức độ tốt nhất, hoàn toàn nắm giữ được sự cân bằng âm dương trong cơ thể mỗi khi luyện công. Vì thế, việc xuất hiện hiện tượng này sẽ khiến võ công tăng tiến đột ngột.
Mà linh hồn và thể xác bản thân hắn còn chưa hợp nhất, nhiều lần luyện võ đều phải dùng tới rượu Quỳnh Tương để điều hòa khí huyết âm dương trong thân thể.
“Thì ra võ công của Đại Thiện Tự và võ công của Huyền Thiên Quán, một dương một âm nên tâm pháp khi luyện của hai loại võ công này hoàn toàn khác biệt. Nếu cùng lúc luyện tập, nó sẽ gây tổn thương đến thần hồn. Tuy nhiên, hai loại võ công này cũng có tác dụng điều hòa trạng thái âm dương trong cơ thể. Mà ta lại có Di Đà Kinh, có khả năng chữa trị thần hồn, vậy nên hoàn toàn có thể luyện cả hai loại công phu này! Nhờ đó, hiệu quả luyện công sẽ đạt trạng thái tốt nhất nhiều lần, tựa như được uống rượu Quỳnh Tương vậy. Cứ như thế thì ta có thể cải thiện được thể chất của mình, thậm chí về thể chất còn có thể vượt qua cả Thiết Trụ.”
Rốt cuộc Hồng Dịch đã hiểu rằng “Ngưu Ma Đại Lực Quyền” và “Thiên Triền Thủ” là hai loại võ công có tâm pháp hoàn toàn bất đồng, đều là hai loại võ công cực đoan. Nếu người nào cứ gượng ép luyện tập cả hai, tâm tình trong chốc lát sẽ lúc vui lúc bình tĩnh thì thần hồn chắc chắn sẽ khô kiệt.
Nhưng Di Đà Kinh lại giống như trục giữ hai bánh xe, đem hai loại quyền pháp cực đoan này kết hợp lại một chỗ.
Hai loại võ học cực đoan mà mạnh mẽ khi kết hợp chúng lại một chỗ sẽ có được sự phối hợp giữa tinh thần và thể xác, có được sự an bình của thần hồn. Và cũng chỉ có loại pháp quyết tu luyện thần hồn vô thượng như “Quá Khứ Di Đà Kinh” mới có thể làm được điều này.
Hồng Dịch lại lần nữa có thể cảm nhận được sự cường đại của quyển ‘Quá Khứ Kinh’ này.
“Ta nên hay không nên đem ‘Di Đà Kinh’ truyền cho Trầm Thiên Dương, Trầm Thiết Trụ và cả Tiểu Mục nữa? Nếu như bọn họ học được thì việc luyện công sẽ được tăng lên gấp bội, đồng thời có thể nhanh chóng tăng cường thế lực của ta.”
Trong lòng Hồng Dịch bỗng thoáng chút do dự nhưng rồi sau đó lại lắc đầu:
“Thiên chi trọng bảo nên không thể dễ dàng dạy cho người được. Nếu không, ngược lại có thể phải gánh chịu tai họa. Loại vô thượng kinh quyển như ‘Di Đà Kinh’ này nếu lộ chút tin tức ra ngoài thì sẽ dẫn tới họa sát thân không ngừng. Như vậy chẳng phải vô tình làm hại họ sao!”
Thiên chi trọng bảo nên không thể dễ dàng truyền thụ cho ai cả, nếu không ắt sẽ gặp phải những tai họa không lường trước được. Trong sử sách có nêu ra vô số những ví dụ, nên cuối cùng Hồng Dịch đã loại bỏ ý nghĩ này khỏi đầu.
Cũng không phải là hắn giữ cho riêng mình, mà tin tức về Di Đà Kinh một khi lộ ra thì thật không ổn chút nào. Chỉ sợ rằng sẽ có tai họa liên miên đổ xuống đầu họ.
Trước khi thực lực của bản thân còn chưa đủ thì bí mật về Di Đà Kinh tuyệt đối không thể để bất cứ kẻ nào phát hiện được.
“Võ công phải luyện từ từ, không nên vội vàng nóng nảy. Buổi tối thì tu luyện thần hồn vậy.”
Ngay lập tức, Hồng Dịch đã áp chế được nội tâm của mình rồi nhắm mắt lại thi triển ‘Bảo Tháp Quán Tưởng Pháp’, chỉ thoáng chốc thần hồn từ đỉnh đầu liền xuất khiếu.
Thần hồn xuất xác. Cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái lan tỏa, khắp nơi tựa như có gió mát hiu hiu thổi. Hồng Dịch cảm thấy vô cùng thoải mái. Từ sau trận Xuân Lôi đó, Hồng Dịch cảm nhận rõ thần hồn mình ngày càng mạnh mẽ, rắn chắc, như đã chạm tới giới hạn và sắp đột phá.
Ở trong sân du đãng trong chốc lát, Hồng Dịch lại trở về xác và cũng chẳng đi ra ngoài, bởi vì nơi đây là Ngọc Kinh Quan, căn cơ của Phương Tiên Đạo nên cao nhân ẩn mình hẳn không ít. Thần hồn nếu có ra ngoài dạo chơi thì nói không chừng sẽ bị đạo sĩ coi là yêu ma quỷ quái mà nhanh chóng tiêu diệt.
Suốt nửa tháng liền, Hồng Dịch dường như không ra khỏi cửa mà chỉ ở trong sân luyện võ tu thần.
Cuộc sống thì đã có Tiểu Mục chiếu cố, cơm ăn áo mặc đầy đủ, được chăm sóc tận tình. Quả thực đây mới là cuộc sống thoải mái.
Tiểu Mục mặc dù tuổi hãy còn nhỏ nhưng đã phiêu bạt giang hồ được hai năm nên rất hiểu chuyện, từ việc nấu cơm, giặt giũ đến mọi thứ sinh hoạt đều rất tháo vát.
Đương nhiên những việc nhà cũng không phải là nặng và thức ăn hằng ngày so với thời còn phiêu bạt giang hồ thì tốt hơn rất nhiều. Mà Hồng Dịch lại còn thường xuyên dặn ra ngoài mua chút đồ bổ về để tẩm bổ nên chỉ trong nửa tháng, Tiểu Mục đã trở nên xinh đẹp hẳn.
Nàng mỗi ngày đều cùng Hồng Dịch luyện võ, thậm chí còn cùng hắn đối luyện.
Trong lúc đấu tay đôi, Hồng Dịch phát hiện ra một sự thật kinh người. Đó là võ công Tiểu Mục còn cao hơn cả Hồng Tuyết Kiều. Hơn nữa, nàng có trụ cột vững chắc nên mỗi lần đối luyện, Hồng Dịch đều bị Tiểu Mục đánh ngã.
Có điều là tối nào cũng vậy, Hồng Dịch sau khi luyện xong “Ngưu Ma Đại Lực Quyền” lại chuyển sang “Thiên Triền Thủ” rồi tiếp tục luyện Di Đà Kinh, khiến mỗi lần luyện công đều sẽ tiến vào trạng thái tốt nhất của thể xác và tinh thần, có được sự điều hòa của âm dương.
Suốt nửa tháng đó, hắn cũng không nóng lòng luyện bì mô để mong đột phá tới cảnh giới Võ Sĩ mà vẫn tiếp tục rèn luyện gân thịt mình như trước để giúp cho trụ cột mình được vững vàng.
Nửa tháng qua đi, mặc dù không đột phá cấp độ Võ Sĩ nhưng hắn cảm thấy lực lượng toàn thân dồi dào vô cùng. Hắn ra thử múa cây thiết bổng kia thì không ngờ tới rằng lại có thể múa được vài đường, hoàn toàn không còn cảm giác đau lưng đau xương sống như nửa tháng trước nữa.
Lực lượng của gân thịt tăng lên tới ba thành! Thậm chí Hồng Dịch còn cảm giác được bản thân hiện nay có thể đánh bại được hai người như mình trước kia.
Hắn biết đây chính là sự cải thiện cực kỳ to lớn về mặt thể chất của bản thân. Gân thịt so với trước kia thì càng thêm cường tráng và cũng đã gầy dựng được trụ cột vững vàng, không còn sự phù phiếm như trước kia nữa.
Trước kia, Hồng Dịch từ nhỏ đã không được rèn luyện võ nghệ nên xương cốt thân thể rất yếu ớt. Mặc dù sau này có được luyện công nhưng căn cơ cũng không được chắc chắn mà có chút gì đó phù phiếm. Nhưng hiện tại điều đó đã hoàn toàn thay đổi, thân thể hắn giờ cường tráng như một người được luyện võ từ nhỏ. Hơn nữa, lại có được người cùng nhau tập luyện.
Hôm nay trời quang mây tạnh, nắng ấm.
Tiểu Mục cưỡi một con ngựa Sa Lật Nhi, Hồng Dịch cưỡi Truy Điện. Hai người đang cho ngựa chạy băng băng trên đường tới một con đường nhỏ không người trong núi. Khuôn mặt Tiểu Mục trắng hồng, mái tóc được buộc túm lại, trông nàng giờ đây hết sức vui vẻ.
Hồng Dịch nhìn thần sắc của nàng như vậy, trong lòng hắn chợt nhớ tới những tiểu hồ ly trong u cốc làm hắn cảm thấy vô cùng ấm áp.
Mấy ngày này, lão hán Trầm Thiên Dương từ trong thành trở về, mất năm mươi lượng bạc dắt về ba con ngựa Sa Lật Nhi có thể trạng to khỏe, bốn vó thì thon dài.
Giống ngựa này là ngựa sống ở phương bắc Đại Kiền, chúng có khả năng chạy cự ly dài, có thể mang nặng nên thể trạng cũng vô cùng tốt. Sau khi huấn luyện còn có thể sử dụng như chiến mã. Người nông dân phương bắc cũng thường dùng nó để cày bừa. Sức lực của một con ngựa này tương đương với sức của mười người đàn ông.
Mặc dù chúng còn kém xa Truy Điện nhưng cũng là giống ngựa thượng đẳng.
– Ân chủ! Ta vui quá!
Trên lưng Tiểu Mục có đeo một thanh Thước Mộc Ngưu Cân Cung nặng tám mươi cân. Đang lúc cưỡi ngựa thoải mái, đột nhiên nàng lật tay giương cung lên, lắp tên, liên tục bắn ba mũi vào một thân cây cách đó trăm bước, sắp thành hình tam giác chỉnh tề.
– Khả năng bắn cung tốt lắm! Mà không được gọi ta là ân chủ nữa. Nghe không tự nhiên chút nào. Cứ gọi ta là ca ca đi!
Hồng Dịch cũng lật tay bắn ba phát cũng xếp thành hình tam giác dưới tán cây.
– Được! Đó là ‘Hồ Điệp Xuyên Hoa Xạ’ của ta đó, Dịch ca ca.
Tiểu Mục cười khanh khách. Hai chân vẫn kẹp chặt thân ngựa, vậy mà nàng đã có thể đưa người lên cao, rồi lại nhảy lên hạ xuống như xuyên hoa, cung kéo bắn ra không ngừng. Nàng giờ trông giống như một con bướm đang nhảy múa.
Hồng Dịch dán mình lên lưng ngựa, tránh được tất cả những mũi tên bay tới, đồng thời phản công lại.
– Đây là kỹ thuật bắn cung trong ‘Điệp Vũ Quyền Pháp’, khi nào có thời gian ta sẽ dạy ngươi!
Tiểu Mục lại cười khanh khách.
– Được rồi! Trời tối rồi đấy. Chúng ta về thôi.
Hồng Dịch ngẩng đầu nhìn trời.
– Vâng!
Hai người thả cương, phóng ngựa quay trở về.
– Kẻ nào quấy nhiễu việc tu luyện của ta? Mà vừa rồi võ công tiểu cô nương kia vừa sử dụng chẳng phải ‘Điệp Vũ Quyền Pháp’ bí truyền của Huyền Thiên Quán chúng ta sao? Nó chưa bao gi��� rơi vào tay người ngoài nhưng sao lại ở trên người tiểu cô nương này? Chẳng lẽ… nàng chính là người Quán chủ đang tìm kiếm sao? Lần này Quán chủ phái chúng ta tiến vào Đại Kiền, một là phối hợp theo kế hoạch với Bạch Viên Vương và Hương Hổ Vương. Hai là để tìm kiếm Vũ Văn Thái Sư… Nữ hài này trông rất giống. Ta phải đi dò la một chút xem nàng ở đâu, rồi tối nay sẽ đến xem xét.
Ngay khi Hồng Dịch và Tiểu Mục vừa rời đi thì đúng lúc đó đột nhiên có một nữ nhân mặc quần áo màu trắng, tóc xõa ra hai bên, trên trán buộc một dải lụa rực rỡ sắc màu đi từ trong rừng cây đứng ở đầu con đường nhỏ trong rừng này.
Trang phục của nữ nhân này không hề giống trang phục của Đại Kiền, mà là trang phục của nữ nhân Vân Mông quốc.
Sau khi nói xong, cước bộ khẽ động, liền đuổi theo tiếng vó ngựa ở phía đằng xa.
Tới khi trời đã tối đen, nàng mới đuổi tới dưới chân núi Ngọc Long Sơn. Nàng ta liền nhìn thấy Tiểu Mục cùng Hồng Dịch vào trong một tòa nhà.
“Ngọc Kinh Quan? Địa bàn của Phương Tiên Đạo sao? Bên trong đó cao thủ nhiều như mây, ta phải hành động nhanh mới được.”
Thừa lúc đêm tối, nữ nhân này ẩn náu bên cạnh ngôi nhà. Nàng chờ đợi rất lâu rồi mới hành động. Đột nhiên, nàng ta lấy ra một lá bùa đầy mùi hỏa dược.
Trên lá bùa chi chít những hình hỏa diễm.
Đồng thời nàng lại lấy ra một viên đan lớn bằng quả trứng gà có màu vàng bạc lấp lánh.
Nàng dùng lá bùa bọc lên viên đan rồi nhìn xuống đất.
Thịch!
Lá bùa lập tức nứt ra. Âm thanh rất nhỏ nhưng hỏa quang lại mãnh liệt, ngọn lửa trắng thuần bao phủ lấy viên đan hoàn. Chỉ chốc lát viên đan hoàn đã biến thành thể khí.
Hơi khí màu vàng bạc bốc lên. Nữ nhân đó ngồi bất động, hình như thần hồn đã xuất ra khỏi xác, thoáng chốc đã tiến vào trong đan khí đó.
Ngay tức khắc, đan khí màu vàng bạc nhanh chóng biến hóa thành một nữ võ sĩ mặc ngân giáp, cao tới ba trượng tựa như một thiên thần có khuôn mặt giống nàng như đúc. Nhảy vọt một cái lên độ cao mấy trượng qua cả bức tường bao bên ngoài tiến thẳng vào bên trong căn nhà.
Ầm! Cả căn nhà khẽ rung chuyển!
Trọng lượng của võ sĩ mặc ngân giáp to lớn này cứ như là được tạo bởi toàn bằng bạc vậy, không giống với khí và cũng chẳng phải là ảo giác mà đây thực sự là một thực thể.
Nhảy vào trong nhà, ngân giáp võ sĩ cao lớn này không nói không rằng đột nhiên đưa tay ra đánh vỡ cửa.
Cánh cửa gỗ dày chắc trong tay nó tựa như một tờ giấy, chỉ một cú đánh đã bị phá tan.
Sau khi phá cửa, ngân giáp võ sĩ vươn bàn tay to lớn của mình ra bóp nát cánh cửa như bóp một quả trứng chim rồi chụp lấy người bên trong phòng.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán khi chưa có sự cho phép.