(Đã dịch) Dương Thần - Chương 75:
“Thành công?”
Hồng Dịch ngồi trên lưng ngựa, thở dốc. Dù đã hoàn thành việc bắn liên tiếp hơn mười mũi tên, nhưng hắn cảm thấy thể lực đã tiêu hao cực độ. Giờ đây, xương sống và thắt lưng của hắn đau ê ẩm, còn chân tay thì mềm nhũn cả ra.
Liên tục giương cung mười ba lần, lại là với cây cường cung một trăm hai mươi cân, thì dù là cao thủ trong quân đội, đây cũng là một kỹ thuật có độ khó cao.
Chỉ đến khi thấy mũi tên cuối cùng của mình trúng đích, hắn mới thở phào một hơi.
“Lai lịch của nữ nhân này rốt cuộc là như thế nào? Nhìn quần áo bên ngoài, hẳn nàng không phải người Đại Kiền. Đạo thuật của nàng quả thật rất mạnh. Nếu ta không tu luyện Di Đà Kinh để trấn trụ Thần hồn, cộng với việc nhờ vào cường cung và con ngựa tốt khiến nàng trở tay không kịp, e rằng nàng đã dễ dàng xử lý chúng ta rồi!”
Nhớ lại trận chiến vừa rồi. Sau khi Thần hồn đối phương hiện hình, sức mạnh lớn vô cùng, lại đao thương bất nhập, suýt chút nữa Hồng Dịch đã bị tiêu diệt. Nhớ tới đó, trong lòng hắn vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
“Bốn người đã bị nàng đánh tan tành khi đối đầu trực diện, rồi Tiểu Mục cũng bị bắt đi. Nếu Truy Điện không phải thần mã, hẳn Tiểu Mục đã bị mang đi rất xa rồi. Ngay cả những mũi tên ta liên tục bắn ra cũng bị kiếm quang của nàng hóa giải một cách bất ngờ.”
Việc có thể bắn trúng đối phương chủ yếu là nhờ vào sự thần tuấn của Truy Điện. Hồng Dịch cưỡi nó có được tốc độ nhanh như chớp, đủ sức sánh ngang với tốc độ của một Tiên Thiên cao thủ.
Thu cung, treo ở sau ngựa. Tay hắn cầm chuôi Trảm Sa Kiếm, vừa toan thúc ngựa đến chỗ cách hai trăm bước để cứu Tiểu Mục thì:
– Ngươi dám đả thương ta! Muốn chết ư!
Ngay khi Hồng Dịch đang rất cẩn thận giục ngựa đi tới, đột nhiên, bạch y nữ tử đang nằm trên mặt đất bỗng quát lên một tiếng trong trẻo. Dù không thấy nàng cử động, một đạo kiếm quang đã vụt tới, hướng thẳng vào cổ Hồng Dịch từ khoảng cách hai trăm bước.
Đạo kiếm quang này nhanh tới mức không thể tưởng tượng nổi. Tốc độ tựa như mũi tên bắn từ nỏ cứng, không hề kém cạnh tốc độ mũi tên của Hồng Dịch vừa rồi.
“Không ổn!”
Hồng Dịch dù đã cẩn thận đề phòng nhưng không ngờ phi kiếm của đối phương lại nhanh đến vậy. Ánh sáng trắng chỉ chợt lóe lên, vậy mà đã tới trước mặt hắn. Hàn khí tạt vào người khiến tóc gáy hắn dựng đứng cả lên.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Truy Điện cuối cùng đã phát huy khả năng né tránh tuyệt vời trên chiến trường. Không cần Hồng Dịch chỉ huy, bốn vó nó phi lên đã nhảy ra ngoài bốn, năm trượng, khiến nhát kiếm tất sát này hụt mục tiêu.
Ngay khoảnh khắc ấy, Hồng Dịch cũng thấy rõ đó là một thanh đoản kiếm hình thù kỳ dị, sáng loáng như tuyết. Kiếm rộng bằng hai ngón tay, dài bằng một cánh tay, đang trôi nổi giữa không trung nhưng lại không chém trúng hắn. Sau thoáng chốc chần chừ, thanh kiếm lại hướng vào Hồng Dịch bay tới.
Keng!
Trảm Sa kiếm xuất vỏ!
Hồng Dịch nhân cơ hội, rút kiếm ra, nhanh như chớp chặn lại thanh phi kiếm đang lao tới tấn công mình.
Hai thanh kiếm va chạm vào nhau. Phi kiếm khẽ xoay lại, đâm tới Hồng Dịch. Hồng Dịch lăn xuống ngựa. Thanh kiếm trong tay hắn lại gạt trúng phi kiếm.
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Liên tục hơn mười chiêu kiếm va chạm. Trảm Sa kiếm của Hồng Dịch không ngừng cản phá thanh phi kiếm lao tới đánh lén hắn. Mà thanh phi kiếm đang lơ lửng giữa không trung kia cũng liên tục dùng đủ loại thủ pháp như đâm, vỗ, bổ, áp, điêu, nhằm vào Hồng Dịch mà tấn công.
Sau khi Hồng Dịch xuống ngựa, với linh tính nhạy bén của mình, Truy Điện đã chạy tới một chỗ rất xa. Hình như là nó đang sợ bị vạ lây thì phải.
Chống đỡ hơn mười chiêu kiếm, Hồng Dịch cảm thấy phi kiếm kia như được một người vô hình điều khiển, thi triển kiếm pháp giao chiến cùng hắn.
“Âm thần đối phương đã xuất khiếu để điều khiển phi kiếm cùng ta so tài. Chỉ là ta không nhìn thấy âm thần đó mà thôi. Trảm Sa của ta không thể gây thương tổn tới Thần hồn, trong khi phi kiếm của nàng lại có thể đâm lén ta. Trận này nàng ta đang ở thế bất bại, còn ta thì chỉ có thể cố thủ. Lực lượng khi nàng ta ngự kiếm cũng thật đáng sợ.”
Hồng Dịch chỉ cảm thấy sức mạnh trên mũi kiếm của đối phương vô cùng to lớn. Điều đó thể hiện khả năng cường đại của Âm thần khu vật. Bởi mỗi lần va chạm, lực phản chấn đều khiến tay hắn tê dại.
– Ngươi là ai? Hừ! Vừa rồi trúng một mũi tên của ta, chắc chắn ngươi đã bị thương không nhẹ. Vậy mà ngươi còn dám để Âm thần xuất xác, điều khiển kiếm tới giết ta sao? Chẳng lẽ ngươi không biết hồn lìa khỏi xác thì thân thể sẽ suy yếu cực độ? Chỉ sợ ngươi còn chưa giết được ta thì thân thể đã chết trước, khiến ngươi không thể quy khiếu. Đến lúc đó thì chỉ còn nước tan biến trong thiên địa đi!
Hồng Dịch trong lúc liều mạng ngăn cản, bỗng dốc toàn lực quát lớn.
Quả nhiên, lời vừa dứt, thanh phi kiếm đang lơ lửng kia đã lưỡng lự rồi đột ngột bay ngược trở về. Tiếp theo đó, bạch y nữ tử trên mặt đất kia chậm rãi đứng dậy. Mũi tên bắn từ sau lưng xuyên sâu vào bả vai nàng. Máu từ đó đang chảy xuống rất nhiều.
– Kỹ thuật cưỡi ngựa giỏi, tài bắn tên hay! Ngựa tốt!
Sau khi đứng lên, bạch y nữ tử rút mũi tên trên vai mình ra, đồng thời từ thắt lưng móc ra một cái lọ. Đổ ra một chút bột phấn, sau khi rắc nó lên vết thương thì máu liền lập tức ngừng chảy.
Nhưng do mất máu quá nhiều, vết thương vô cùng đau đớn khi rút tên khiến hai chân nàng mềm nhũn, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, song cuối cùng nàng vẫn trụ vững.
Còn Tiểu Mục nằm trên mặt đất vẫn bất tỉnh nhân sự.
Thần hồn ly thể thì thân th��� sẽ chỉ là một cái xác không có gì che chắn, tà khí dễ dàng xâm nhập. Bạch y nữ tử vừa mới bị trọng thương lại xuất hồn ra khỏi xác, khí huyết bất ổn nên thương thế càng thêm nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ e khí huyết sẽ khô kiệt trong chốc lát. Đến lúc đó thì chẳng có thuốc nào có thể chữa khỏi.
– Ngươi vì sao lại không sợ “Ô Nha trận” của ta? Đạo thuật ngươi tu luyện là của phái nào?
Sau khi ổn định lại thương thế, bạch y nữ tử hỏi Hồng Dịch, giọng điệu lộ vẻ cứng rắn.
– “Ô Nha trận” là cái quỷ gì!
Hồng Dịch lại giương cung, đặt tên, nhắm vào bạch y nữ tử. Vừa lúc nữ tử này rút tên rắc thuốc, con ngựa Truy Điện đã quay trở về. Hồng Dịch nhân cơ hội lắp tên vào cung:
– Nhanh lên đánh thức Tiểu Mục rồi thúc thủ chịu trói đi. Ngươi trốn không thoát đâu. Trận đánh vừa rồi nói không chừng đã làm kinh động tới người của Phương Tiên Đạo. Ngươi muốn chết không chỗ chôn thây sao?
Nhìn mũi tên của Hồng Dịch đang hướng vào mình, sắc mặt bạch y nữ tử khẽ biến. Nàng biết thân thể của mình vừa rồi đã mất quá nhiều máu nên nếu đối phương bắn, nàng sẽ không thể tránh né. Hơn nữa, nơi này là địa bàn của Phương Tiên Đạo nên nếu thật sự bị phát hiện thì hậu quả khôn lường.
– Ngươi cam đoan không giết ta thì ta sẽ thúc thủ chịu trói.
Bạch y nữ tử chần chừ một chút rồi nói. Sắc mặt nàng càng ngày càng tái nhợt nên cũng không muốn cùng Hồng Dịch đôi co nữa.
– Ngươi trước tiên hãy đánh thức Tiểu Mục đã!
Hồng Dịch nói.
– Được rồi!
Ánh mắt bạch y nữ tử khẽ động thì ngay tức khắc Tiểu Mục mở bừng mắt. Nàng nhảy mạnh lên một cái, tay lập tức vòng vào cổ của bạch y nữ tử.
Tiểu Mục vừa rồi bị trấn áp Thần hồn nhưng mọi thứ đều có thể nghe được, đều có thể nhìn được nên những chuyện xảy ra nàng biết rất rõ, chỉ là thân thể không thể nhúc nhích được mà thôi. Song giờ Thần hồn trấn áp đã được giải trừ, nàng lập tức vùng dậy thi triển quyền pháp đồng thời cầm phi kiếm từ tay bạch y nữ tử.
Thấy tất cả đã kết thúc, Hồng Dịch thở phào một tiếng, buông cung xuống nói:
– Theo chúng ta trở về!
Bạch y nữ tử cười khổ nói:
– Ngươi tại sao lại không sợ “Ô Nha trận” của ta? Ngươi tu luyện Đạo thuật gì vậy? Thần hồn của ngươi không thể mạnh mẽ đến mức ấy. Ngươi còn chưa đạt cảnh giới Khu Vật thì sao có thể hóa giải Trấn hồn thuật của ta?
– Ta chưa hỏi ngươi thì đâu đến lượt ngươi hỏi ta!
Hồng Dịch cười lạnh nói:
– Ta khuyên ngươi nên bỏ những suy nghĩ quỷ quái đi. Đạo thuật của ngươi không có tác dụng với ta đâu.
Mặc dù Thần hồn của bạch y nữ tử này rất mạnh mẽ nhưng Hồng Dịch vẫn cố tỏ ra bí hiểm để dọa nàng.
Quả nhiên, bạch y nữ tử cũng không dám coi thường mà hành động thiếu suy nghĩ. Nàng mặc dù thân thể đã bị trọng thương nhưng nếu liều mạng, cũng có thể khiến cả hai bên cùng chịu tổn thất. Mà Đạo thuật mà nàng ta Âm thần xuất xác thi triển ra thì trong lòng Hồng Dịch thực sự cũng có chút kiêng dè.
Dù sao, Hồng Dịch đã dọa được đối phương, hắn cảm thấy toàn bộ cục diện đã nằm gọn trong tầm kiểm soát của mình.
Mọi quyền lợi và sự lan tỏa của chương truyện này đều được truyen.free bảo vệ.