(Đã dịch) Dương Thần - Chương 76:
– Tiểu Mục, ngươi lục soát xem trên người nàng có những thứ gì, lấy hết ra đây. Ta sẽ giúp Thiên Dương và Thiết Trụ tỉnh lại. Còn nếu nàng ta có bất kỳ động tác gì, lập tức giết nàng ta ngay.
Hồng Dịch và Tiểu Mục áp giải cô gái áo trắng quay trở lại căn nhà.
Lúc này, căn nhà vừa trải qua một trận ác đấu, giờ đây chỉ còn là một đống hỗn độn. Trên mặt đất hằn rõ những dấu chân rất lớn. Bụi đất bay mù mịt, phủ dày một lớp. Cửa cổng thì vỡ tan tành, gỗ bay loạn khắp nơi. Hai cha con Trầm Thiên Dương và Trầm Thiết Trụ vẫn nằm bất động trên mặt đất, nhưng thần trí vẫn còn minh mẫn.
Tiểu Mục tay cầm thanh trường kiếm tinh cương, mũi kiếm kề sát cổ cô gái áo trắng. Tay nàng vững vàng, chỉ cần hơi nhúc nhích là lưỡi kiếm có thể cứa vào cổ đối phương.
Sắc mặt cô gái áo trắng trắng bệch, bước đi đã không còn vững, như thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Nhưng tinh thần nàng không hề chán nản. Ánh mắt nàng vẫn lấp lánh sự sống.
Tiểu Mục nghe phân phó của Hồng Dịch. Một tay giữ chặt trường kiếm không chút lay động, tay còn lại lục soát người cô gái áo trắng. Từ một cái túi nhỏ sau lưng, nàng lục ra một chiếc hộp con, một lọ thuốc và mấy lá bùa thoang thoảng mùi hỏa dược.
Sau khi tìm được những thứ này, tất cả, kể cả thanh phi kiếm hình thù kỳ dị kia, đều được đặt thật xa trên giường, không cho cô gái áo trắng có cơ hội tiếp cận.
Hồng Dịch thấy vậy liền gật đầu. Thần hồn âm thầm xuất khiếu, thi triển “Quan tưởng nhập mộng chi thuật”.
Hai cha con Trầm Thiên Dương và Trầm Thiết Trụ, vốn đang bị Thần hồn trấn áp, bỗng cảm thấy trong mộng, Hồng Dịch xuất hiện. Hắn vung tay lên, một đạo kim quang hiện ra, phá tan mọi trói buộc rồi lập tức biến mất.
– Tà pháp thật lợi hại! Lão già này hành tẩu giang hồ đã nhiều năm. Trên giang hồ, không ít tà thuật mê hoặc tâm thần con người lão đã từng biết qua. Năm đó lão từng theo hòa thượng Đại Thiện Tự học được chút bản lĩnh chống lại mấy loại tà thuật thông thường. Hòa thượng dạy rằng, nếu gặp phải tà pháp như vậy, trong lòng phải quán tưởng đến sự uy mãnh của La Hán khi hàng ma, thì tà pháp sẽ không thể mê hoặc được. Nhưng tà thuật hôm nay thật quá lợi hại. Nó trấn áp lão già này đến mức không thể cử động. Thật đúng là chưa từng thấy bao giờ.
Trầm Thiên Dương đứng bật dậy, tặc lưỡi nói. Là người hành tẩu giang hồ nhiều năm, lão ít nhiều cũng học được chút phương pháp đối phó với tà thuật. Trầm Thiên Dương khi ở Đại Thiện Tự có học qua “La Hán Uy Đức Quan”. Hồng Dịch cũng biết phương pháp này là cách quán tưởng sự uy nghiêm của La Hán, khiến Thần hồn bản thân cũng mang khí chất cương mãnh, uy nghiêm và không thể bị mê hoặc.
– Hừ! Hắc Ma Ô Nha trận của Huyền Thiên Quán ta, há lại để một La Hán uy nghiêm nhỏ bé phá được sao? Muốn phá Hắc Ma Ô Nha trận của ta, trừ phi Thần hồn của đối phương cường đại hơn ta mới có thể phá giải được thuật này. Hoặc có lẽ chỉ có Vô Thượng Pháp Môn của Phật môn như Chu Thiên Bồ Tát Quan, hay Chu Thiên Tinh Thần Quan của Đạo môn mới có thể chống cự được.
Cô gái áo trắng hừ lạnh một tiếng, nhưng khi chứng kiến Hồng Dịch nhẹ nhàng phá vỡ Hắc Ma Ô Nha trận của mình, ánh mắt nàng không giấu nổi sự khiếp sợ.
– Ngươi tu luyện đạo thuật gì vậy? Tại sao lại có thể phá Hắc Ma Ô Nha trận của ta?
Cô gái áo trắng lại hỏi.
– Thiên Dương, chú dọn dẹp phòng một chút. Ngày mai vào thành gọi mấy thợ mộc đến sửa lại căn nhà. Thiết Trụ, con ra gác cửa. Nếu có đạo sĩ nào nghe được động tĩnh mà đến đây, con cứ nói là ta đang giải quyết chuyện gia đình, không có gì lớn.
Hồng Dịch ngồi trên ghế, không bận tâm đến câu hỏi của cô gái áo trắng, mà quay sang phân phó.
Phân phó xong, Hồng Dịch quay sang cô gái áo trắng hỏi:
– Ngươi tên là gì? Ngươi là ai? Vì sao lại muốn bắt Tiểu Mục?
– Ngươi phải trả lời câu hỏi của ta trước. Ngươi tu luyện công phu gì vậy? Nhìn ngươi, Thần hồn cũng không cường đại, khó có khả năng phá được Hắc Ma Ô Nha trận của ta. Phép quán tưởng ta tu luyện là Hắc Thiên Ma Thần tọa hạ Huyền Thiên Đạo Tôn.
Là chủ của mọi mê loạn và hôn ám. Cho dù Nhật Thần Quán Tưởng của Đạo môn có tu luyện tới cực hạn, khiến Thần hồn rực rỡ như mặt trời chói chang, cũng không thể xua tan hết hắc ám khôn cùng. Nên không thể có khả năng lấy yếu phá mạnh.
Cô gái áo trắng lớn tiếng đáp lại Hồng Dịch.
– Ngươi hiện giờ là tù nhân, còn dám lớn tiếng hống hách ư! Mau trả lời câu hỏi của ta!
Hồng Dịch vỗ bàn quát.
Nghe lời quát của Hồng Dịch, thanh kiếm trong tay Tiểu Mục cũng siết chặt hơn.
– Ta họ Mộ Dung, tên chỉ có một chữ Yến. Là đệ tử thủ tọa Hắc Ma đường Hoàn Nhan Ô của Vân Mông Huyền Thiên Quán, là tam tiểu thư của Vân Mông Xích Viêm Hầu Mộ Dung gia. Ngươi nghĩ ngươi định làm gì ta? Ngươi chỉ cần thả ta ra, ta có thể dùng tiền chuộc thân.
Mộ Dung Yến ngạo nghễ nói.
“Huyền Thiên Quán, Hắc Ma đường Hoàn Nhan Ô, Vân Mông Xích Viêm Hầu Mộ Dung gia ư?”
Hồng Dịch thu lượm được vài tin tức mấu chốt, khẽ gật đầu:
– Thì ra là tiểu thư danh môn, lại còn là đệ tử của thánh địa võ học. Khó trách ngươi lại có đạo thuật cao như vậy. Ngươi vì sao lại muốn cướp Tiểu Mục đi?
– Lần này ta tới là để tìm chuyển thế chi thân của Vũ Văn Thái Sư sau khi Thi Giải.
Mộ Dung Yến nói:
– Nàng có võ học của Huyền Thiên Quán chúng ta. Năm đó, Huyền Thiên Quán chúng ta tìm được hơn mười nữ hài tử, tất cả đều có khả năng là chuyển thế chi thân của Vũ Văn Thái Sư. Vì thế mới đưa tất cả các nàng về quán tu luyện võ thuật, hòng sau này nhận ra ai mới là chuyển thế chi thân của Thái Sư. Nhưng sau đó có nữ hài tử bị người cướp đi. Huyền Thiên Quán chúng ta muốn đưa các nàng trở về.
– Ngươi nói láo!
Hồng Dịch đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng. Một tay đặt lên chuôi Trảm Sa Kiếm, toát ra sát khí sắc bén.
– Ta biết Thi Giải thuật của Đạo gia tinh thâm vô cùng, nhưng sau khi chuyển thế, thần trí không bị mê hoặc, cũng không mê loạn trong bào thai. Ta đọc nhiều kinh sử, bút ký, nên biết Thái sư Vũ Văn Mục có đạo thuật tinh thâm, võ kỹ thông huyền, lại là người quyền cao chức trọng, nhưng tại sao khi thi giải lại có thể mất đi thần trí? Chẳng lẽ các ngươi không rõ?
Bị những động tác hung dữ vừa rồi của Hồng Dịch dọa sợ, Mộ Dung Yến càng thêm hoảng hốt, cứ ngỡ hắn định làm gì đó. Cũng bởi mất máu quá nhiều, sắc mặt nàng càng trở nên tái nhợt.
– Vũ Văn Thái Sư năm đó cùng giáo chủ Thái Thượng Đạo Mộng Thần Cơ đấu pháp, mà bị Cửu Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ làm tổn hại thân thể nên không thể không Thi Giải chuyển thế, vì vậy mới bị mất ký ức. Đây là bí mật của Vân Mông chúng ta, ngươi đương nhiên không biết rồi. Được rồi. Ta đã trả lời nhiều như vậy rồi. Mà cơ thể ta mất máu nhiều như vậy, cần phải nghỉ ngơi một chút. Ngươi giúp ta mua dược liệu về, ta sẽ tự mình trị liệu. Cần phải tu dưỡng một hai tháng mới có thể hồi phục như cũ.
Mộ Dung Yến nói một hơi dài như thế. Sắc mặt nàng lại càng thêm tái nhợt.
– Ngươi đừng quên mình giờ vẫn là tù nhân, mà khẩu khí còn vênh váo, hất hàm sai khiến sao? Chưa nói đến việc ngươi tự tiện xông vào nhà riêng, chỉ riêng việc ngươi là người Vân Mông dám tự ý mang kiếm vào Đại Kiền hành tẩu đã là tội gian tế rồi. Nếu ta đưa ngươi đến Đại lao Ngọc Kinh phủ, ngươi tự sẽ biết kết cục của mình đấy! Huyền Thiên Quán với Mộ Dung Xích Viêm Hầu gì chứ? Có lẽ ở Vân Mông ngươi có thể vênh váo hất hàm sai khiến, nhưng đây là Đại Kiền, thân phận đó của ngươi không những chẳng đáng một xu mà chỉ mang đến tai họa cho ngươi mà thôi.
Hồng Dịch lạnh lùng cười.
– Được rồi! Lần này ta chịu thiệt. Ngươi nói muốn thế nào mới bằng lòng thả ta?
Mộ Dung Yến bất đắc dĩ nói.
– Thứ nhất, ngươi có thể ở chỗ này dưỡng thương, nhưng ta phải thu lại tất cả những thứ trên người ngươi. Thứ hai, ta hỏi chuyện gì thì ngươi phải trả lời tất cả.
Hồng Dịch nói.
– À? Vậy ngươi muốn thế nào thì mới bằng lòng thả ta?
Mộ Dung Yến hỏi.
– Trước mắt thì không nói tới chuyện này.
Hồng Dịch lại đặt tay lên chuôi kiếm, rồi trở về ghế ngồi.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mong độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.