Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 77:

Thời tiết tháng Tư, tháng Năm càng lúc càng trở nên nóng bức. Thỉnh thoảng lại có những ngày nắng chang chang đến gay gắt. Dù trời nóng chưa đến nỗi như lò lửa, nhưng nếu ai phải đứng phơi mình dưới ánh mặt trời gay gắt giữa trưa thì cũng cảm thấy toàn thân nóng ran, da như muốn cháy sém.

Hồng Dịch chọn một buổi trưa nắng gắt, cưỡi ngựa đến một khu rừng núi hoang vắng không một bóng người gần Ngọc Long Sơn. Sau đó, hắn xuống ngựa, tìm một nơi râm mát, khoanh chân ngồi xuống, yên lặng trấn Thần minh tưởng, điều hòa thần hồn.

Hắn đã công phu lựa chọn một buổi trưa nắng gắt nhất để đột phá Thần hồn, tụ tập du hồn, ngưng luyện lại để có thể điều khiển vật thể, một mạch đạt tới cảnh giới Khu Vật.

Chỉ khi tu vi đạt tới cảnh giới Khu Vật, Đạo thuật mới thực sự có đất dụng võ, có khả năng phòng thân, không còn như trước kia chỉ có thể làm tổn thương Thần hồn người khác, và khi chiến đấu thực tế thì chỉ có cách dùng Tà pháp mê thần chi thuật.

“Mộ Dung Yến kia sở hữu Đạo thuật cao thâm, đã đạt tới cảnh giới Hiện Hình. Mặc dù nàng giờ đang bị thương, nhưng Âm thần vẫn có khả năng thoát xác ra ngoài tác quái, khiến người khác khó lòng phòng bị. Chờ thêm một thời gian nữa, nếu thương thế của nàng hồi phục đôi chút, e rằng nàng ta sẽ lại phản kháng. Nếu ta luyện thành cảnh giới Khu Vật, với Huyết Văn Cương châm trong tay, chắc chắn có thể chế phục được nàng.”

“Mặc dù ta không biết phải xử trí nàng ta ra sao, nhưng cũng muốn moi được từ nàng chút tin tức, như tình hình của Thái Thượng Đạo chẳng hạn. Mẫu thân ta là người Thái Thượng Đạo, lại có tên là Mộng Băng Vân. Không biết bà ấy có quan hệ gì với giáo chủ Thái Thượng Đạo, Mộng Thần Cơ đây? Và thêm cả một số tình hình tu luyện Đạo thuật nữa. Ta tu luyện Đạo thuật hiện giờ hoàn toàn là nhắm mắt đi bừa, không có chút truyền thừa môn phái nào, nên vẫn còn rất nhiều nghi vấn.”

Hồng Dịch biết rằng, về Võ công mình tu luyện thì không nói làm gì, vì hắn đã từng được Bạch Tử Nhạc chỉ điểm. Nhưng tu luyện Đạo thuật thì hoàn toàn là tự mình mày mò. Đã mấy phen trải qua sinh tử, nếu không nhờ có Di Đà Kinh bảo vệ Thần hồn, hắn đã sớm đi đời nhà ma rồi.

Hiện giờ, khó khăn lắm mới nắm trong tay một đệ tử chính tông của Huyền Thiên Quán, Mộ Dung Yến, Hồng Dịch sao có thể không dò la hỏi han tìm chút lợi ích cho mình được?

“Mặc kệ ra sao, nhân lúc thương thế nàng ta chưa có chuyển biến tốt đẹp, ta cứ đem tu vi tiến thêm một bước rồi tính. Mọi thứ đều lấy thực lực làm trọng. Nếu ta luyện tới cảnh giới Quỷ Tiên, có được thần thông như Mộng Thần Cơ, còn sợ gì không đòi cho mẫu thân một công đạo chứ. Cửu Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ, ngay cả Vũ Văn Thái sư còn bị thiêu đến mức phải Thi Giải. Mà Thái sư Vũ Văn Mục năm đó cũng là một nhân vật uy chấn tứ phương, không kém gì phụ thân mình là Hồng Huyền Cơ. Cửu Hỏa Viêm Long. Cửu Hỏa Viêm Long…”

Hồng Dịch thì thào nhắc tới nhắc lui tên Đạo thuật này.

Hắn biết Đạo thuật này lấy Thần hồn ngự hỏa, biến hóa thành chín đầu Hỏa Long, có thể nung chảy vàng, hóa tan sắt thép. Kẻ bị Hỏa Long vây khốn sẽ lập tức bị thiêu đốt thành tro bụi.

Hỏa chính là Dương cương chi khí, mà Âm Thần căn bản không có khả năng khu động. Cho dù có miễn cưỡng sử dụng nó, Âm Thần cũng sẽ bị thiêu đốt làm tổn thương đến thân thể; hơn nữa, thương tổn đối với Thần hồn lại càng lớn.

Đối với loại Cửu Hỏa Viêm Long có thể nung chảy kim loại, hóa tan sắt thép này, e rằng Âm Thần bình thường, vừa lại gần đã bị Dương cương chi khí luyện đến tan thành tro bụi, chứ đừng nói đến việc sử dụng nó.

Huống chi, Hồng Dịch còn nghe Mộ Dung Yến nói thêm rằng Cửu Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ cho dù nhảy vào nước cũng không thể dập tắt. Nó đã từng ở ngay trên biển, tung hoành tại hải vực phương Nam, thiêu chết rất nhiều cường hào, trong đó có Hắc Sa Vương của Hắc Sa Đảo cùng với thủ lĩnh của mười tám đảo hải tặc Nam Hải Loan.

Đạo thuật cường đại đến mức ấy quả thực đã siêu thoát thế tục, thậm chí có thể xem thường Hoàng quyền.

Hồng Dịch cũng âm thầm kinh hãi.

Cửu Hỏa Viêm Long!

Đạo thuật không ngờ lại cường đại đến mức độ như vậy. Thảo nào Thái Thượng Đạo được xưng là Thái Thượng.

Huống chi, Hồng Dịch đã từng nghe Bạch Tử Nhạc nói rằng giáo chủ Thái Thượng Đạo còn chưa luyện tới Dương Thần để thành Thần Tiên. Vậy thì, tu luyện Đạo thuật tới Dương Thần, còn cường đại đến mức nào? Hồng Dịch cũng không dám nghĩ tiếp nữa. Tuy nhiên, hiện giờ tất cả đối với Hồng Dịch mới chỉ là bước khởi đầu.

Tu luyện Đạo thuật thì hắn mới chỉ nhập môn mà thôi.

Gạt bỏ tất cả những ý niệm đó ra khỏi đầu, Hồng Dịch tiến vào cảnh giới ‘Vô lượng thọ, Vô lượng Quang, A Di Đà’. Hắn cảm nhận thấy Thần hồn mình đã sung mãn. Đạt tới trạng thái mà mọi tai kiếp cũng không thể khiến tinh thần dao động, hắn đột nhiên thi triển Bảo Tháp Quan Tưởng pháp.

Thoáng chốc, Thần hồn đã mạnh mẽ thoát xác mà ra!

Lúc này đang là chính ngọ, lúc ánh Mặt Trời gay gắt nhất.

Thần hồn Hồng Dịch thoát ra ngoài liền cảm thấy toàn thân tựa như bị kim châm đâm nhói, vô cùng khó chịu. Đồng thời, trước mắt hắn là một màu trắng mịt mờ, giống như đang đứng giữa biển lửa.

- Hay lắm!

Đây là lần đầu tiên Thần hồn Hồng Dịch hoàn toàn thoát xác, du đãng giữa buổi trưa, phơi mình dưới ánh Mặt Trời.

Khi du đãng ra ngoài, toàn thân hắn lại càng thêm đau đớn, giống như đang bị nghìn đao róc xương lóc thịt.

“Lăng trì là loại hình phạt tàn khốc nhất. Mà giờ, sự thống khổ ta đang phải chịu hẳn cũng chẳng kém lăng trì là bao. Gian khổ đến mức này! Võ công mặc dù khó luyện, nhưng so với Đạo thuật thì còn ung dung, thoải mái hơn nhiều.”

Mặc dù cả người như đang bị nghìn đao hành hạ, nhưng Hồng Dịch không trở về thể xác, mà càng bay càng xa. Cho đến khi thiên địa trở nên mịt mờ như rơi trong biển lửa, hoàn toàn không nhìn thấy được thể xác mình nữa, cũng không còn cảm ứng được thể xác bản thân, Hồng Dịch mới dừng lại.

Một nỗi cô độc và tuyệt vọng tự nhiên sinh ra, và nỗi cảm xúc đó càng lúc càng lớn hơn.

Trong sự thịnh nộ của biển cả, nếu bị rơi xuống nước mà mặc sức giãy dụa, cũng chỉ mang đến sự tuyệt vọng vô cùng.

Hồng Dịch giờ đang thoát khỏi thể xác, bay đi dưới Mặt Trời chói chang buổi trưa, thậm chí còn đi xa đến mức không còn cảm ứng được thân thể mình nữa. Điều này chính là để cắt đứt đường lui về thể xác của bản thân, cốt để chân chính tìm được đường sống trong chỗ chết. Nếu không làm như vậy, khó có thể cắt đứt được ý niệm mong chờ may mắn trong lòng.

Vốn dĩ, tình huống như vậy sẽ cực kỳ nguy hiểm, gần như cửu tử nhất sinh, nhưng hắn đã lĩnh ngộ được tinh túy của Di Đà Kinh, lĩnh ngộ được cảnh giới trăm ngàn kiếp cũng không quên đi bản tính, Chân Như bất động, và còn có khả năng tu bổ Thần hồn rất nhanh.

Cảm xúc cô độc, tuyệt vọng cùng lúc xuất hiện; hơn nữa, dưới sự dày vò của Mặt Trời dương cương, Thần hồn đang nhẹ nhàng lay động, như muốn tan biến ngay lập tức.

Trong lòng, Hồng Dịch bất động chịu đựng mọi sự đau đớn. Vận chuyển Di Đà Kinh, cả người lập tức cảm nhận được sự mát lạnh rõ rệt. Linh hồn đang lay động muốn tan ra kia đã bắt đầu ngưng tụ lại. Ý niệm trong đầu kiên định!

Vừa cảm nhận được sự mát lạnh này, Hồng Dịch ngẩng đầu nhìn lên không trung. Ổn định, bất động rồi quán tưởng bên trong Thần hồn mình cũng có một Mặt trời tròn trịa chói chang, rồi nó thoáng chốc liền bạo tán. Từng đóa hỏa diễm rơi xuống, trải rộng khắp bên trong Thần hồn của mình.

Qua lần quán tưởng này, toàn bộ cảm giác mát lạnh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là cảm giác nóng bức khôn cùng bỗng nhiên sinh ra.

Đây là nội quan Tâm hỏa, mà bề ngoài của tâm hỏa này cũng chân chính là hỏa diễm. Nó cùng với sự nóng bỏng của Mặt trời bên ngoài đang thiêu đốt Thần hồn.

Nội hỏa, ngoại hỏa hai mặt giáp công nung luyện Thần hồn!

Tâm hỏa này, phối hợp cùng với Chân hỏa của Mặt trời dương cương trong thiên địa, càng khiến Thần hồn Hồng Dịch cảm thấy khó chịu. Sự khó chịu này so với lúc trước càng mạnh hơn gấp mười lần. Mà cảm giác tuyệt vọng cũng mãnh liệt hơn gấp mười lần so với vừa nãy.

“Dày vò như vậy thì thà chết đi để tránh phải chịu sự dày vò thế này! Hãy buông xuôi đi!”

Bị dày vò như vậy, trong lòng Hồng Dịch lần đầu tiên sinh ra ý nghĩ “Muốn chết!”, bởi vì cái cảm giác thống khổ này thật sự sống không bằng chết!

“Trăm ngàn kiếp trôi qua cũng bất động bản tâm. Vô lượng Thọ. Vô lượng Quang…”

Hồng Dịch dốc toàn lực trấn áp cái ý niệm muốn chết đó. Hợp nhất Thần hồn mình cùng với pho Đại Phật ở chính giữa Di Đà Kinh, toàn lực cảm thụ cảnh giới Vô lượng Thọ.

Thần hồn trong thế lửa đó, vốn đang dao động có xu hướng diệt vong, nhưng sau khi trấn áp được mọi ý niệm không để Thần hồn tiêu tan, Hồng Dịch bỗng có cảm giác Thần hồn mình như biến thành Di Đà Đại Phật – Kim sắc Phật Đà, như vàng nguyên chất, không hề sợ sự tôi luyện của lửa, mà ngược lại, càng luyện lại càng trở nên tinh khiết!

Bản văn này được biên tập và đăng tải với sự hỗ trợ của truyen.free, mong bạn đọc có những giây phút thư giãn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free