(Đã dịch) Dương Thần - Chương 80:
Khi Mộ Dung Yến vẫn còn đang ngẩn người, cây Huyết Văn Cương châm đang lơ lửng giữa mi tâm nàng đột nhiên bay ngược trở về. Trên không trung, cương châm lướt đi kéo theo một sợi tơ hồng dài rồi đáp gọn vào tay Hồng Dịch. Hồng Dịch, người đang ngồi trên ghế đá cạnh giếng nước, bỗng mở mắt nhìn Mộ Dung Yến và nói:
- Thanh trường kiếm quý giá đó của ta là ban thưởng của cung đình. Dù không đáng giá ngàn vàng nhưng cũng chẳng hề rẻ. Ngươi đã phá hủy nó thì hãy dùng thanh phi kiếm của ngươi mà bồi thường!
- Ngươi!
Nghe vậy, Mộ Dung Yến biến sắc, nhưng rồi lại nhanh chóng dịu xuống, gật đầu: - Ta cứ thắc mắc vì sao ngươi dùng châm mà lại có thể liều mạng với kiếm của ta. Thật không ngờ đó lại là loại tiên cương Huyết Văn Cương... Loại cương này chỉ có Phương Tiên Đạo mới luyện chế được, hơn nữa khi luyện chế lại cực kỳ hao tổn tinh huyết. Không biết cây châm này của ngươi có bán không? Nếu bán, ta sẵn lòng bỏ ra một vạn lượng hoàng kim, ba mươi con chiến mã loại tốt nhất, một trăm nô lệ cường tráng, hai trăm cây thác mộc cung, hai trăm mũi điêu linh tiễn... Không! Thêm một trăm thanh tinh cương Trảm mã đao, mười bộ minh quang khải giáp!
Nói một hơi không ngừng nghỉ, Mộ Dung Yến cứ như từ một nữ nhân hóa thành một thương nhân nhanh nhạy, vội vã mặc cả, liên tục đưa ra những con số.
- Cái gì?
Thấy Mộ Dung Yến tuôn ra một tràng những con số, Hồng Dịch chỉ biết dở khóc dở cười.
Thì ra, hắn dùng Huyết Văn Cương châm để chấn nhiếp Mộ Dung Yến, nhắc nhở nàng ngoan ngoãn không nên có dị tâm, đồng thời cũng là để nàng trả lời một vài thắc mắc của mình. Nào ngờ đối phương lại đưa ra mức giá thách thức như vậy.
- Vừa mở miệng đã là một vạn lượng hoàng kim, lại còn kèm theo chiến mã, nô lệ, cung tên, đao, áo giáp. Quả nhiên không hổ danh là quý tộc của Vân Mông quốc, cái gì cũng có thể đem ra giao dịch.
Hồng Dịch cười nói: - Chỉ có điều Mộ Dung tiểu thư, cô đừng quên là bây giờ cô vẫn chưa chuộc thân đâu.
- Vậy thì ta tăng thêm mười tỳ nữ. Ngươi chỉ cần thả ta, ta lập tức quay về Vân Mông rồi thông qua thương hội giao dịch với ngươi. Ngươi thấy sao?
Khi nói đến giao dịch tiền bạc, trên mặt Mộ Dung Yến lại thoáng hiện một tia ngạo ý, ẩn hiện mơ hồ:
- Còn nữa, Tiểu Mục này là thị nữ của ngươi, đúng không? Ta cũng có thể mua nàng. Ngươi ra giá đi. Ví dụ như... một ngàn lượng hoàng kim thì sao? Một ngàn lượng hoàng kim cũng đủ để ngươi mua hơn trăm tỳ nữ khác rồi đó.
- Dịch ca ca!
Nghe đến đó, đôi mắt Tiểu Mục mở to nhìn Hồng Dịch, khẽ gọi một tiếng.
- Thế nào?
Mộ Dung Yến nhìn Hồng Dịch, khóe mắt hiện lên vẻ tươi cười. Nàng tự tin rằng với cái giá lớn như vậy, sẽ chẳng ai có thể không suy nghĩ cân nhắc.
- Quả đúng là bọn Hồ man di!
Hồng Dịch đột nhiên đập tay xuống mặt bàn rồi đứng thẳng dậy: - Vừa mở miệng đã là nô lệ, mua bán con người! Đại Kiền ta là một quốc gia văn minh! Chẳng lẽ ngươi cho rằng người Vân Mông sống trên thảo nguyên như các ngươi là những kẻ dã man sao?
- Ngươi... Ngươi dám bảo ta dã man sao?
Mộ Dung Yến nghe vậy liền tức giận thét lên, làm động đến vết thương trúng tên sau lưng, ảnh hưởng tới phổi khiến nàng phải ho khan dữ dội.
- Được rồi! Chuyện này không cần nhắc lại nữa. Huyết Văn Cương châm ta sẽ không bán đâu. Còn Tiểu Mục, tuy trên danh nghĩa là tỳ nữ của ta, nhưng chúng ta thân thiết như người một nhà, vậy nên ngươi đừng nhắc đến chuyện mua bán nữa. Nếu ngươi có tư tâm muốn bắt nàng ấy đi, thì đừng trách ta không khách khí. Ta sẽ chỉ hỏi ngươi vài vấn đề, hỏi xong ngươi có thể đi. Ta cũng không cần tiền chuộc của ngươi.
Hồng Dịch vung tay lên. - Vấn đề gì? Ngươi cứ hỏi!
Mộ Dung Yến cắn răng.
- Thứ nhất, ngươi tới Đại Kiền ngoại trừ việc tìm chuyển thế chi thân của Vũ Văn thái sư, còn mục đích nào khác không? Thứ hai, ngươi có biết tình hình của Thái Thượng Đạo là như thế nào không? Hãy kể hết từng cái một.
- Ta đến Đại Kiền ngoại trừ tìm chuyển thế chi thân của Vũ Văn thái sư thì không có mục đích nào khác.
Ánh mắt Mộ Dung Yến khẽ chớp: - Về Thái Thượng Đạo thì Huyền Thiên Quán chúng ta cũng không biết nhiều lắm. Bọn họ hành động rất thần bí, không có đạo quán, vả lại môn hạ cũng rất ít. Chỉ có một vị Chưởng giáo, một vị Thiên nữ cùng ba vị Trưởng lão. Nghe đồn Thái Thượng Đạo mỗi một đời chỉ thu nhận hai đệ tử. Giáo chủ là Mộng Thần Cơ. Trước kia có một vị Thánh nữ là muội muội của hắn, tên Mộng Băng Vân. Chỉ có điều sau này muội muội hắn lại gả cho người, phá bỏ Đạo thuật Thái Thượng Vong Tình nên bị tán công mà chết. Thánh nữ đời này là một nữ nhân tên Tô Mộc. Đấy! Ta chỉ biết có bấy nhiêu thôi.
"Quả nhiên... Mẫu thân ta quả nhiên là người Thái Thượng Đạo. Tên Triệu Hàn kia nói không sai. Không thể ngờ mẫu thân lại là Thánh nữ Thái Thượng Đạo. Còn Tô Mộc kia ta cũng đoán được tám chín phần, nhưng không ngờ nàng lại là Thánh nữ đời này của Thái Thượng Đạo."
Hồng Dịch nghe câu trả lời của Mộ Dung Yến, trong lòng hắn đã sáng tỏ được rất nhiều điều.
- Ngươi còn muốn hỏi gì nữa?
Mộ Dung Yến sau khi trả lời xong, ngẩng đầu nói.
- Ngươi có biết vẽ tranh không?
Hồng Dịch đột nhiên hỏi.
- Dĩ nhiên rồi! Ta từ bé đã được học thi thư, cầm kỳ thư họa. Không gì là không tinh thông.
Mộ Dung Yến nhìn Hồng Dịch, trên mặt nàng hiện rõ vẻ khinh thường.
Hồng Dịch cũng không để ý vẻ mặt của Mộ Dung Yến, nói: - Đạo thuật Huyền Thiên Quán các ngươi cung phụng chính là Huyền Thiên Đạo Tôn. Trong Đạo Kinh ta đọc, Huyền Thiên Đạo Tôn chính là bóng tối hình thành trong thời kỳ thiên địa vẫn còn hỗn độn, chưa được khai mở. Không biết ngươi có thể vẽ ra thần tượng của vị Đạo Tôn đó không? Ngươi vẽ xong để ta xem một chút, ta sẽ lập tức để ngươi đi mà không gây chút khó dễ nào.
- Ngươi chẳng lẽ muốn dòm ngó đạo thuật Huyền Thiên Quán chúng ta sao? Đạo thuật Huyền Thiên Quán chúng ta chính là cấm kỵ của cấm kỵ, nên cho dù ngươi có ép ta nói rồi sau đó giết ta đi, nhưng một khi chuyện n��y truyền ra ngoài, ngươi nhất định sẽ phải nhận sự truy sát từ các cao thủ mà phái chúng ta cử đi.
Mộ Dung Yến nghe điều kiện của Hồng Dịch nói vậy liền cảm thấy nghi hoặc, nói:
- Hơn nữa, ta còn chưa đủ trình độ để tìm hiểu Huyền Thiên Đạo Tôn, nên cũng không có tư cách Quán Tưởng. Trừ phi ta tu luyện tới Quỷ Tiên mới có thể Quán Tưởng Huyền Thiên Đạo Tôn. Nếu không, sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, Thần hồn vĩnh viễn bị đày đọa trong hắc ám. Bình thường chúng ta tham bái Đạo Tôn cũng chỉ là một bài vị chứ không có tượng thật.
- Ồ!
Trong lòng Hồng Dịch thoáng kinh hãi: “Không có tượng thật mà chỉ có bài vị. Vậy thì rất có thể Huyền Thiên Quán cũng có một pho thần tượng Huyền Thiên Đạo Tôn giống như pho tượng trên Di Đà Kinh, toát lên hết thần vận đến nỗi không để người ta tùy tiện tham bái.”
Hồng Dịch đọc thuộc Đạo Kinh nên biết rõ Huyền Thiên Quán của Vân Mông đế quốc tham bái chính là Huyền Thiên Đạo Tôn. Vị Thần Huyền Thiên Đạo Tôn đại biểu cho bóng tối xuất hiện trước khi thiên địa vũ trụ, vào thời hồng hoang, còn chưa được khai mở.
Người tu luyện đạo thuật của phái này sẽ Quán Tưởng đến Huyền Thiên Đạo Tôn, cũng chính là để lĩnh ngộ tinh nghĩa của bóng tối. Điều này giống như tu luyện Phật môn La Hán Đức Uy Quán, bồi dưỡng Thần hồn để toát ra sự cương mãnh uy nghiêm của La Hán; hay giống như tu luyện Bồ Tát Quán để bồi dưỡng Thần hồn toát ra sự từ bi, trí tuệ, kiên định... của Bồ Tát. Lại càng giống với tu luyện Nguyên Dương Đạo Tôn của Phương Tiên Đạo, bồi dưỡng Thần hồn toát ra những tinh túy của quá trình khai thiên tích địa, sự diễn hóa của lôi đình vạn vật. Loại Thần hồn này có uy lực rất lớn. Còn như tu luyện Thái Thượng Đạo Tôn của Thái Thượng Đạo, Thần hồn hàm chứa Thái Thượng Vong Tình, xem thiên địa vạn vật chỉ là những tế phẩm. Là ta đứng trên vạn vật, điều khiển, tạo ra vạn vật, duy nhất chỉ có Thái Thượng. Đặc tính của loại Thần hồn này thuộc loại cao thâm khó lường trong thiên địa, là Thần của Chúng Thần, là Đạo trên Đạo.
Mà Hồng Dịch tu luyện Di Đà Kinh thì Thần hồn hàm chứa Di Đà Phật, mang theo Chân Như chi niệm, trăm ngàn kiếp vẫn không quên bản tính gốc, có vô lượng thọ, cho nên Thần hồn của hắn khôi phục cực nhanh.
Hồng Dịch hiểu rất sâu những đạo lý này. Tu luyện đạo thuật, Quán Tưởng ra tượng Đạo Tôn của các vị thần cũng không phải là muốn bắt chước hình dáng bọn họ, mà là để hiểu được những tinh nghĩa sâu xa mà các vị thần Đạo Tôn đại biểu. Cho nên, những Đạo thuật cụ thể chỉ là tiểu thuật. Tiểu thuật thì rất nhiều, có học cũng không học hết được, nên Hồng Dịch tất nhiên sẽ không bỏ gốc lấy ngọn.
Bây giờ hắn muốn Mộ Dung Yến vẽ ra tượng Huyền Thiên Đạo Tôn đương nhiên là để lý giải tinh nghĩa về bóng tối của Huyền Thiên Quán.
Di Đà Phật, Vô Lượng Thọ, Vô Lượng Quang vừa đúng đối lập với Huyền Thiên Đạo Tôn. Nên nếu lý giải được ý nghĩa của Huyền Thiên Đạo Tôn thì đối với việc nghiền ngẫm Di Đà Kinh của Hồng Dịch cũng rất có lợi.
Dù có hỏi nhiều vấn đề đến mấy cũng không bằng để Mộ Dung Yến vẽ một pho tượng bản mệnh Đạo Thần mà nàng trực tiếp Quán Tưởng.
Đoạn văn này được biên tập độc quyền cho truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép.