(Đã dịch) Dương Thần - Chương 82:
– Tiểu Mục, thu dọn đồ đạc rồi cùng ta tới phủ Ngọc Thân Vương dự tiệc.
Sau khi đã hạ quyết tâm, Hồng Dịch trao tấm thiếp mời thếp vàng cho Tiểu Mục, rồi thay quần áo, đeo bội kiếm. Cả hai cùng cưỡi ngựa, thẳng tiến tới phố Chính Dương của Ngọc Kinh thành.
“Ngọc Thân Vương chính là Tứ Hoàng Tử. Hắn là một người hào hoa phong nhã, năm nay mới hai mươi bốn tuổi. Tuy chưa nắm binh quyền nhưng trong triều, hắn lại là người xử lý việc thu thuế của Hộ Bộ. Hắn còn mở Nha Kiến phủ, nơi thu nhận rất nhiều môn khách và hào kiệt. Hơn nữa, vị Ngọc Thân Vương này còn là một nhân vật đối chọi với Thái Tử.”
Ngồi trên lưng ngựa, Hồng Dịch miên man nghĩ về Ngọc Thân Vương, vị thân vương vừa mời mình đi dự tiệc.
Từ nhỏ đã lớn lên trong Ngọc Kinh và ở trong Hầu phủ, Hồng Dịch cũng biết được không ít thông tin về các Vương Hầu Công Khanh.
Ngọc Thân Vương quả thực không phải một nhân vật đơn giản. Có thể nói hắn là người có chiến công hiển hách, văn võ song toàn.
Năm hai mươi tuổi, hắn từng thân chinh luyện binh ở phương Bắc, rồi dẫn năm trăm binh lính đi chiếm cứ sơn trại của thổ phỉ ở vùng phụ cận Vân Sơn, tiêu diệt năm sáu ngàn thổ phỉ ở đó.
Hai mươi hai tuổi, lại được điều tới vùng Hoàng Hạc Sơn phía Nam cách đó một ngàn năm trăm dặm để tiêu diệt liên minh mười hai ổ sơn trại với hơn một ngàn thủy phỉ. Sau đó, hắn được phong làm Thân Vương, hưởng bổng lộc của một Thân Vương.
Hắn cũng là một người con được Hoàng Đế yêu mến, có tài giao thiệp và năng lực xử lý mọi việc trong triều đình.
Đại Kiền Hoàng triều cực kỳ nghiêm khắc trong việc giáo dục các Hoàng Tử. Ngay từ khi sinh ra, đến ba tuổi đã có sư phụ riêng dạy dỗ kinh sử và võ nghệ. Hoàng Đế thường xuyên đích thân tới kiểm tra họ. Nếu không đạt yêu cầu, họ sẽ bị xử phạt nghiêm khắc, mức độ trừng phạt còn nặng hơn gấp mười lần so với cách các gia đình quý tộc dạy dỗ con cái.
Hơn nữa, khi Hoàng Tử đến tuổi mười lăm, sau khi trưởng thành, sẽ phải vào quân đội trải qua tôi luyện, tích lũy quân công.
Nếu là một người vô dụng, văn võ bất cập, thì cho dù là Hoàng Tử cũng chưa chắc đã được sắc phong tước vị, chỉ hưởng chút bổng lộc. Mọi việc sẽ do Tông Nhân phủ sắp đặt, an bài cho sống ở một trang viên hoàng gia để dưỡng lão, không được phép rời khỏi trang viên nửa bước, chẳng khác nào bị giam cầm.
“Tuy rằng ta đỗ đầu bảng, ở Ngọc Kinh cũng coi như có chút danh tiếng. Chỉ có điều, phủ Võ Ôn Hầu lại là người ủng hộ Thái Tử, đó là chuyện mà cả triều văn võ đều biết. Mà ta cũng mang họ Hồng, theo lẽ thường, vì lý do gì mà Ngọc Thân Vương lại mời ta?” Trong lúc phi ngựa, tâm tư Hồng Dịch không ngừng xoay vần.
Ngựa rất nhanh đã vào thành, đi thẳng đường Chính Dương đến phủ của Ngọc Thân Vương thì dừng lại. Trong lòng Hồng Dịch vẫn không nghĩ ra được chút manh mối nào. Sau khi cùng Tiểu Mục xuống ngựa, đã có hầu nô ra nghênh đón. Vừa tiếp nhận thiếp mời, họ liền dẫn ngựa đi chăm sóc, sau đó hướng dẫn Hồng Dịch và Tiểu Mục vào trong.
Phủ đệ của Ngọc Thân Vương lại có tình cảnh khác hẳn. Người hầu trong phủ đều là những kẻ giỏi võ, mạnh mẽ, khuôn mặt kiên nghị, quần áo đồng nhất, còn lính gác thì đứng sừng sững như cọc, không nhúc nhích.
Hồng Dịch tận mắt chứng kiến một tên hầu đứng nghiêm, trên mặt có một con muỗi lớn đang hút máu đến mức bụng nó phình to, nhưng người hầu đó vẫn đứng im bất động, mặc cho con muỗi hút máu no căng rồi bay đi.
“Quả nhiên không hổ là một Vương gia có chiến công hiển hách. Lấy quân pháp để trị gia. Nói vậy thì mấy người hầu trong Vương phủ này đều là thân binh trước kia của hắn sao?”
Hồng Dịch âm thầm khiếp sợ: “Gia tộc của ta khi nào mới có thể có được lực lượng như vậy để có thể chống lại được Triệu gia kia đây.”
Phủ Ngọc Thân Vương không có kiểu hành lang chín khúc, giả sơn, rừng cây hay những tiểu cảnh tao nhã như những nhà quý tộc bình thường khác, mà địa thế trong phủ rất trống trải. Phòng ốc cùng một kiểu dáng được xây dựng rất chỉnh tề, đá lót sáng bóng như gương, cứng rắn tựa sắt đá.
Phía đông Vương phủ là luyện võ trường, phía nam là nhà ở chính, phía tây là nơi người hầu ở, còn phía bắc lại là giếng thanh tuyền. Trung tâm có xây một bức tường bao quanh chạm trổ hoa văn đỏ thắm. Bố cục nhà rất gọn gàng, ngăn nắp, khiến người khác vừa thấy đã hiểu rõ, tỏ rõ sự đường hoàng, chính trực.
– Ha ha, Hồng thế huynh, ba tháng trước huynh thắng con ngựa yêu của ta. Ta đã ước định sau khi khoa khảo sẽ tìm huynh để lấy lại con ngựa của ta! Thế nào, ngựa của ta có mang tới đây không?
Khi Hồng Dịch đến Chính sảnh, ở cổng lớn của sảnh đã xuất hiện ba người trẻ tuổi, trong đó có một người chính là Trường Nhạc tiểu Hầu gia và một nam tử dáng người thon dài mặc cẩm y.
Hồng Dịch cũng biết người này là bạn thân của Hồng Tuyết Kiều, Cảnh Vũ Hành.
Hai thanh niên này, một người là tiểu Hầu Gia, một người là tiểu Quốc Công. Phong độ của họ đều rất ung dung, toát lên khí chất hơn người, nhưng bây giờ nhân vật chính cũng không phải bọn họ, mà là một nam tử đầu đội kim quan, mặc y phục màu xanh nhạt, tay cầm chiết phiến đang đứng giữa họ.
Nam tử này mi thanh mục tú, thiên đình sung mãn, làn da trắng nõn phảng phất chút huyết sắc, tựa như ẩn chứa tử khí, khiến người khác nhìn vào liền nhận ra ngay khí chất tôn quý trời sinh.
“Quả nhiên là một nhân vật xuất sắc!”
Hồng Dịch biết đây chính là Ngọc Thân Vương Dương Kiền. Hắn từ trước tới nay đã từng gặp không ít nhân vật xuất sắc, những thiếu niên anh hùng hào sảng, nhưng có thể tranh đua cùng vị Ngọc Thân Vương này, cũng chỉ có một người là Bạch Tử Nhạc mà thôi.
– Tham kiến Ngọc Thân Vương!
Hồng Dịch vội vàng khom người bái kiến.
– Hồng thế huynh không cần phải đa lễ!
Ngọc Thân Vương Dương Kiền vội vàng bước vài bước xuống bậc thang, đỡ lấy cánh tay Hồng Dịch, không để y kịp khom lưng hành lễ, cười ha hả:
– Hồng thế huynh tài hoa trùm khắp Ngọc Kinh. Khoa thi lần này, chỉ với một bài văn mà huynh đã vượt qua tất cả tú tài ở Ngọc Kinh, đoạt danh Giải Nguyên. Bổn Vương cũng từng nghe danh tiếng của huynh, nên đã sớm muốn kết giao với một nhân vật tài tuấn như thế. Nào, chúng ta vào đại sảnh nói chuyện.
Nói xong, Ngọc Thân Vương Dương Kiền kéo tay Hồng Dịch, thể hiện tác phong bình dị gần gũi, hạ mình cầu hiền.
Hơn nữa, Hồng Dịch cảm nhận rằng vị Ngọc Thân Vương này cũng không phải là đang làm ra vẻ, mà tính cách hắn vốn đã là như vậy.
– Tiểu Mục, ngươi chờ ở đây một lát.
Hồng Dịch bị Ngọc Thân Vương Dương Kiền giữ chặt, y quay đầu lại dặn dò Tiểu Mục một câu.
– Đây là nha hoàn của Hồng thế huynh sao? Dáng vẻ rất lanh lợi đó!
Ngọc Thân Vương Dương Kiền cũng chú ý tới Tiểu Mục.
– Tuy rằng nàng là nha hoàn của ta, nhưng chúng ta lại thân thiết với nhau như anh em ruột vậy. Nàng gọi là Tiểu Mục.
Hồng Dịch gật đầu nói.
– Các ngươi hãy sắp xếp để Tiểu Mục cô nương đến phòng Vân Thanh dùng trà, bảo Vân Thanh trò chuyện với nàng.
Dương Kiền phân phó người hầu.
Hầu nô hai bên lập tức khom người rồi nói với Tiểu Mục:
– Tiểu Mục cô nương, mời cô nương theo lối này...
– Vương gia, ngài đã chuộc thân cho Vân Thanh cô nương rồi thì sao lại còn chưa lấy nàng làm thiếp?
Cảnh Vũ Hành đứng bên cạnh đột nhiên nói xen vào một câu.
– Ta cùng Vân Thanh tâm đầu ý hợp, nếu làm thiếp thì ủy khuất cho nàng quá. Chờ khi nào phụ hoàng vui lòng, ta sẽ tâu lên phụ hoàng để lấy nàng làm chính thê.
Dương Kiền lắc đầu.
“Vị Vương gia này tính tình thật đáng quý. Cô gái tên Vân Thanh kia đúng là đã gửi gắm đúng người rồi.”
Hồng Dịch nghe xong thì trong lòng khẽ động. Đối với những việc của vị Vương gia này, hắn cũng biết được đôi chút. Vân Thanh là một hồng nhan quán nhân ở Tán Hoa Lâu Ngọc Kinh thành. Khi Dương Kiền nhìn trúng nàng, liền chuộc thân đưa về vương phủ.
Dương Kiền cho tới giờ vẫn chưa kết hôn. Trong vương phủ cũng không có chính thê và Hoàng Đế đã vài lần chuẩn bị ban hôn nhưng đều bị Dương Kiền kiên quyết từ chối. Chính vì việc kiên quyết muốn lập Vân Thanh làm chính thê mà đã gây ra bao sóng gió, khiến Hoàng Đế nhiều lần quở mắng, tỏ rõ sự không hài lòng.
Nếu không có chuyện này thì có lẽ ngôi vị Thái Tử của hắn sẽ càng thêm vững chắc.
Đương nhiên, nếu Ngọc Thân Vương kiên quyết muốn kết hôn với Vân Thanh, thì ngôi vị Hoàng Đế sẽ chẳng có phần của hắn, dù chỉ là một nửa. Bởi nếu hắn thành Hoàng Đế, Hoàng Hậu của hắn sẽ là một nữ tử xuất thân hèn kém. Điều này là tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Nhưng cũng vì vậy mà Hồng Dịch đối với vị Vương gia trọng tình nghĩa này lại rất có hảo cảm. Nếu không thì lần này hắn cũng sẽ không đến đây.
Kết giao với những Hoàng Tử tham dự vào việc tranh đoạt ngai vàng thì trong lịch sử chưa từng có kết cục nào tốt cả.
Vào bên trong Chính sảnh, Dương Kiền mời Hồng Dịch ngồi xuống. Hắn nhìn thẳng Hồng Dịch rồi đột nhiên nói:
– Lần này mời Hồng thế huynh tới đây. Một là để chiêm ngưỡng tài hoa của huynh. Hai là muốn hỏi huynh một câu, liệu huynh có thể giúp ta một tay hay không?
Hồng Dịch nghe thấy những lời này thì không kh��i kinh ngạc, đáp lời:
– Ta chỉ là một cử nhân nhỏ bé, không chức không tước, một kẻ chỉ biết làm văn chương, chưa có danh tiếng gì như ta, tại sao Vương gia lại nói những lời như vậy?
Bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hành vi sao chép trái phép đều không được dung thứ.