Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 83:

Hồng Dịch không ngờ Ngọc Thân Vương lại có thể hỏi thẳng rằng mình có trợ giúp hắn hay không. Hắn chính là đang muốn chiêu mộ mình đây mà!

Thế nhưng Hồng Dịch lại tự thấy mình chẳng có gì đáng giá để hắn chiêu mộ. Hắn chỉ là một cử nhân nhỏ bé, công không thành, danh không toại, không quyền không thế, lại càng chẳng có tiền. Hắn không tài nào nghĩ ra mình có gì đáng để vị thân vương quyền khuynh thiên hạ này phải đích thân mời chào.

– Đâu có! Hồng thế huynh quá khiêm nhường rồi!

Dương Kiền thành khẩn nói:

– Văn chương thế huynh thuộc hàng nhất lưu. Ngày sau thi đỗ tiến sĩ vào triều làm quan là chuyện mười phần chắc chắn rồi. Huống chi thế huynh văn võ song toàn, chỉ là ngày thường hay giấu mình. Bên trong Hầu phủ lại chịu đựng sự chèn ép. Hiện giờ huynh đã thoát khỏi chỗ đó sẽ như cá về biển rộng, như chim bay trên trời. Tiền đồ sau này của huynh là vô hạn.

– Ngọc Vương gia quá khen rồi!

Hồng Dịch vội vàng khiêm nhường. Chỉ có điều đối phương bảo mình chắc chắn mười phần sẽ đỗ tiến sĩ thì ngay cả hắn cũng không nghi ngờ gì điều đó.

– Ta chẳng hề nói quá chút nào!

Dương Kiền lại nói:

– Về tình hình của thế huynh, ta cũng đã nghe ngóng được đôi chút. Trong Hầu phủ huynh cũng không được đối xử tử tế. Trước đó vài ngày, thế huynh thoát ly khỏi phủ đã dùng thủ đoạn sấm sét xử lý đám ác nô của Triệu gia không chút nương tay. Ta rất tán thưởng điểm này. Người làm đại sự không thể có cái loại do dự thiếu quyết đoán của thư sinh được.

Hồng Dịch gật gật đầu:

– Không ngờ ta giải quyết việc nhỏ trong nhà mà cũng rơi vào tai của Vương gia.

– Thế huynh làm việc quả quyết lại học rộng tài cao, văn võ song toàn. Nhân vật như vậy đương nhiên đáng để chiêu nạp! Ta nếu mà không nhanh thì lại bị Nhị ca, Bát đệ cuỗm mất, khi đó tương lai huynh sẽ trở thành một đối thủ lợi hại của ta mất!

Dương Kiền mỉm cười, nói chuyện hết sức thẳng thắn khiến người khác cảm thấy sảng khoái, nhanh chóng và dứt khoát.

– Ta biết thế huynh là một quân tử. Người quân tử chỉ tập hợp những người cùng chí hướng chứ không lập bè kết phái, không muốn nhảy vào dòng nước đục ngầu. Nhưng mà thế huynh là người con chí hiếu nên vì muốn mẫu thân được phong làm "Phu nhân", phong thành "Quân" mà không thể không đi theo con đường công danh. Bổn vương nói thẳng, nhìn vào trong triều đình, vây cánh mọc lên như rừng, một người quân tử căn bản không thể sống yên ổn được. Hồng huynh cũng biết, Lý Thần Quang, Lễ bộ Thượng thư, vì sao lại bị phụ hoàng răn dạy không?

– Lý Thần Quang là tọa sư của ta. Sau khi đỗ cử nhân, ta từng đến phủ Đại nhân bái kiến nhưng ngài lại đóng cửa không tiếp. Sau lại nghe nói là bị Hoàng Thượng răn dạy mà phải đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm. Vậy không biết nguyên nhân là tại sao vậy?

Hồng Dịch khi nghe Dương Kiền nói đến vây cánh trong triều đình, hắn cũng hiểu đây là sự thật.

Bản thân nếu không nương nhờ một thế lực nào thì cho dù về sau thi đỗ tiến sĩ cũng khó tiến thêm được dù chỉ là nửa bước, dù chỉ đảm nhiệm một chức biên tu trong Hàn Lâm Viện cũng sẽ bị ghẻ lạnh như cũ. Càng không nói tới chuyện lập công, dựng nghiệp.

Nhưng mà Dương Kiền đột nhiên nhắc tới Lý Thần Quang thì Hồng Dịch lại không hiểu là để làm gì.

– Là do thế huynh ngươi!

– Do ta là sao?

– Đúng vậy! Hôm thi đó, Hồng thái sư nhận khẩu dụ của phụ hoàng đến tuần tra trường thi, đúng lúc bắt gặp Lý Thần Quang đang tán thưởng bài văn của ngươi và định phong ngươi là người đứng đầu khoa thi. Lúc ấy Hồng thái sư nói rằng bài thi của ngươi quá bộc lộ tài năng, cần phải áp chế, nên muốn đánh trượt bài thi của ngươi. Chính là Lý Thần Quang đã tranh biện cùng Hồng thái sư, làm ầm ĩ cả phòng quan chủ khảo mới giành được cái danh đứng đầu đó cho ngươi. Sau bị phụ hoàng biết được đã quở mắng khiển trách Lý Thần Quang vì làm mất thể diện của một đại thần.

Dương Kiền nói một cách nhẹ nhàng, chứng tỏ hắn hiểu rõ chuyện này như lòng bàn tay.

– Thì ra là thế!

Nghe xong, ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe, ngọn lửa giận dữ bùng lên mãnh liệt trong lòng. Nhưng dù sao hắn cũng là người tu luyện có chút thành tựu, nên ngay lập tức đã kiềm chế được:

“Phụ thân không ngờ lại có thể chèn ép ta như vậy? Hắn không đường đường chính chính chèn ép mà lại dùng cường quyền can thiệp vào kỳ thi đại điển của quốc gia, đó là bất trung. Không bảo vệ mẫu thân ta, để bà bị tiện nhân kia hại chết, đó là vô tình vô nghĩa. Không thương yêu bảo vệ con cái, ngược lại còn chèn ép, đó là bất từ! Một kẻ gian nhân bất trung, bất từ, vô tình vô nghĩa như vậy thì còn mặt mũi nào tự xưng là nhân phụ, tự xưng là thần khi vào triều? Mà cho dù là đại thần thì cũng chỉ là một tên gian thần!”

Trong lòng Hồng Dịch đang cực kỳ xúc động. Hắn ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nhưng lúc này lại chẳng còn lời nào để nói.

– Thế huynh hôm nay trong lòng đã có quyết định chưa vậy?

Dương Kiền nói.

– Thánh nhân dạy rằng vạn vật phải không ngừng biến đổi mới có thể tồn tại tốt trong thế gian này. Ta cũng không phải là một người cổ hủ tự cho mình là thanh cao.

Hồng Dịch đột nhiên nói, tay đặt lên chuôi kiếm, đứng thẳng dậy nói:

– Vương gia một khi đã để mắt tới ta thì ta tự nhiên sẽ là người của Vương gia, dốc sức vì Vương gia.

Khoảnh khắc tay hắn ấn lên chuôi kiếm, Hồng Dịch đã hạ quyết tâm đoạn tuyệt hoàn toàn với vị phụ thân bất trung, bất từ, vô tình vô nghĩa Hồng Huyền Cơ này.

Hơn nữa, có được chỗ dựa vững chắc là Dương Kiền, hắn sẽ càng có thể, dưới sự che chở này, tích tụ sức mạnh để tương lai không chỉ diệt trừ Triệu gia mà còn vấn tội Hồng Huyền Cơ!

Một khi đã hạ quyết tâm, Hồng Dịch coi như đã hoàn toàn trở thành kẻ đối nghịch với Hồng Huyền Cơ, thậm chí là cả phủ Võ Ôn Hầu. Vì phủ Võ Ôn Hầu là một phe ủng hộ Thái Tử mà hắn hiện tại lại được Ngọc Thân Vương chiêu nạp.

Nghe chuyện Hồng Huyền Cơ có thể đến trường thi chèn ép việc mình trúng cử, trong lòng Hồng Dịch đã hoàn toàn phẫn nộ.

Hơn nữa, Dương Kiền chiêu mộ hắn làm kẻ sĩ, không phải nô bộc, mà là hạng môn khách; đôi bên dựa vào nhau, lấy lễ đối đãi. Tóm lại, hai người là bằng hữu của nhau, chứ không phải chủ tớ, kẻ chỉ biết nghe lệnh.

Dù không phải là nô tài, nhưng khoảnh khắc hạ quyết tâm này, vận mệnh của Hồng Dịch đã gắn liền với vận mệnh của Ngọc Thân Vương.

Nếu Ngọc Thân Vương sau này trở thành Hoàng Thượng, hắn chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió, việc diệt trừ Triệu gia chỉ là trong tầm tay. Nhưng nếu sau này Ngọc Thân Vương tranh đoạt ngôi báu thất bại, bị xét nhà diệt tộc, thì hắn cũng khó mà thoát khỏi kết cục bi thảm.

– Tốt! Mang rượu tới đây!

Dương Kiền vỗ vỗ tay, một nô bộc dưới trướng lập tức mang lên một chai rượu, là loại Ngọc Lan Xuân hảo hạng nhất.

– Không dùng chén nhỏ, đổi bát lớn!

Dương Kiền lại quát một tiếng, sau đó bưng bốn bát lớn lên, đổ đầy tràn rượu vào từng bát, cùng Cảnh Vũ Hành, Trường Nhạc tiểu Hầu gia và Hồng Dịch uống cạn.

Sau khi uống xong, Dương Kiền vô cùng vui sướng:

– Người đâu, gọi Vân Thanh cô nương đến!

Chỉ chốc lát, một nữ tử mặc chiếc váy lụa thủy tả sa, tựa như đóa sen hé nở trên mặt nước. Nàng bước vào đại sảnh, tay trong tay với một tiểu cô nương, trông rất tự nhiên và phóng khoáng. Hai người dừng lại đứng giữa đại sảnh, đối diện với Hồng Dịch.

Nữ tử như đóa hoa sen hé nở trên mặt nước kia chính là Vân Thanh cô nương, mà tiểu cô nương nàng đang tay trong tay kia chính là Tiểu Mục.

Hiển nhiên hai người này rất hợp chuyện. Vốn dĩ Tiểu Mục từ nhỏ đã đơn độc, trên khuôn mặt nàng hiếm khi hiện vẻ vui cười, thế nhưng giờ đây lại cười rất vui vẻ.

– Vân Thanh nhi, nàng lo liệu giúp ta chút chuyện trong phòng thu chi. Nghe nói Hồng thế huynh tay trắng ra ngoài, giờ còn phải thuê nhà ở Ngọc Kinh Quan, điều này thật không ổn chút nào. Ta tại Kinh Giao có một trang viên nhỏ, diện tích ước chừng hai ba trăm mẫu, vậy thì tặng cho Hồng thế huynh nhé.

Dương Kiền đột nhiên nói.

– Vương gia ân tặng, ta làm sao dám chối từ!

Hồng Dịch lớn tiếng nói, không hề có chút đưa đẩy, thoáng cái đã nhận lấy.

Cảnh Vũ Hành và Trường Nhạc tiểu Hầu gia thấy Hồng Dịch không một chút nào gọi là từ chối thì trước tiên sững sờ, rồi sau khi hoàn hồn lại rất tán thưởng sự quyết đoán của Hồng Dịch.

Nếu ra sức khước từ, ấy là do trong lòng còn chưa quyết định theo Dương Kiền; nhưng nay Hồng Dịch dứt khoát nhận lấy, biểu lộ hoàn toàn tâm ý muốn đầu nhập dưới trướng Ngọc Thân Vương, không chút do dự!

Bọn họ cũng biết quan hệ của Hồng Dịch cùng phủ Võ Ôn Hầu nên muốn hạ quyết tâm lớn như vậy thì cần bao nhiêu dũng khí và quyết đoán.

Toàn bộ bản dịch này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free