Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 84:

Chúc mừng Vương gia đã tìm được một trợ thủ tài giỏi như Hồng thế huynh!

Cảnh Vũ Hành thấy Hồng Dịch nhanh chóng đồng ý, trên mặt hắn cũng ánh lên vẻ vui mừng.

– Hồng thế huynh, ngươi đừng quên chúng ta còn có một vụ cá cược.

Đúng lúc đó, Trường Nhạc tiểu Hầu gia Tiêu Hạo chợt cất tiếng.

– Làm sao quên được chứ, tiểu Hầu gia chắc là đã khổ luyện võ nghệ nên muốn giành lại con Truy Điện phải không? Không biết hôm nay chúng ta so tài gì? Tiếp tục tỉ thí bắn tên hay so quyền cước?

Hồng Dịch thản nhiên nhìn Tiêu Hạo. Mấy ngày nay, nhờ Di Đà Kinh làm cầu nối, việc tu luyện Ngưu Ma Đại Lực quyền và Thiên Triền thủ đã giúp cân bằng âm dương trong cơ thể hắn, tố chất thân thể được cải thiện hoàn toàn, thậm chí còn hiệu quả hơn mọi loại linh đan diệu dược. Võ công của hắn vì thế cũng đột nhiên tăng mạnh, đã bước vào cảnh giới Võ Sĩ.

Nếu nói về công phu thực chiến, Hồng Dịch thậm chí còn nghĩ mình có thể sánh ngang với Võ Sư. Dù sao, hắn tập luyện là tuyệt học của Đại Thiền Tự và cả tuyệt học của Huyền Thiên Quán.

Đương nhiên, nếu thi triển Đạo thuật để điều khiển Huyết Văn Cương châm, cho dù là ba người Võ Sư mặc áo giáp cũng có thể bị tiêu diệt trong thoáng chốc. Huyết Văn Cương châm xuất quỷ nhập thần, Thần hồn xuất xác lại vô ảnh vô hình, giết người không để lại dấu vết. Đó chính là chỗ lợi hại của Đạo thuật.

Võ công của Trường Nhạc tiểu Hầu gia Tiêu Hạo thực ra cũng không quá cường hãn. Ngày đó, hắn đã thua trong cuộc thi bắn tên. Hiện tại, dù đã vài tháng trôi qua và đối phương có khổ luyện võ công đi nữa thì bản thân Hồng Dịch còn tiến bộ vượt bậc hơn nhiều, nên hắn vô cùng tự tin. Bất luận so tài trên phương diện nào, Tiêu Hạo cũng không phải là đối thủ của hắn.

– Đương nhiên là công phu trên lưng ngựa. Luyện võ trường trong phủ đệ của Ngọc Vương gia có thể cưỡi ngựa. Chúng ta sẽ đọ công phu đao thương kiếm côn trên lưng ngựa, được chứ? Trận này nếu ta thắng thì ngươi phải trả ngựa lại cho ta. Còn nếu ngươi thắng, ta sẽ nhường chiếc nhẫn ôn ngọc này cho ngươi. Chiếc nhẫn ôn ngọc này của ta từng là của Hoàng Đế tiền triều Đại Chu sử dụng đó. Nó đáng giá ngàn vàng đấy.

Tiêu Hạo cười ha hả, nhìn Hồng Dịch.

Hồng Dịch thấy trong ánh mắt hắn tràn ngập sự tự tin, lòng khẽ động.

– Hay!

Dương Kiền vỗ tay cười:

– Bổn Vương sẽ lập tức đi chuẩn bị. Ta cũng ưa thích võ nghệ trên lưng ngựa chứ không hứng thú với kiểu phô trương trên giang hồ. Người đâu, mang áo giáp, đao thương ra để cho hai vị lựa chọn!

Trên luyện võ trường.

Tiêu Hạo mặc một thân ngư lân thiết phiến giáp lấp lánh, trên tay cầm một cây trường thương bằng sắt, cưỡi một con ngựa toàn thân đen nhánh như hắc long, lông bóng loáng như được đổ dầu. Thân con ngựa hắc long này cũng được phủ một tấm áo giáp.

Loại danh mã này tên là Ô Huyết mã của Vân Mông, là loại ngựa được sử dụng trong quân kỵ binh Thiết Phù Đồ của Vân Mông, biến đạo quân kỵ binh chinh chiến tứ phương này thành một đạo quân vô địch thiên hạ.

Kỵ binh cường đại nhất thiên hạ, Thiên Phù Đồ, chính là những kỵ sĩ cưỡi loại Ô Huyết mã này!

Dưới ánh nắng mặt trời chiếu rọi, với thân hình khoác ngư lân thiết phiến giáp, cùng ngựa và trường thương đầy đủ, khí thế của Tiêu Hạo trở nên sừng sững như núi.

Hồng Dịch cũng trang bị tương tự, cũng một thân ngư lân thiết phiến giáp, nhưng trên tay hắn không phải trường thương mà là một cây thiết bổng lớn nặng chừng tám mươi cân.

Hắn thực sự không am hiểu dùng thương, hơn nữa lại rất quen thuộc với bổng pháp. Mỗi ngày hắn cùng Trầm Thiết Trụ tỉ thí nên một bộ Viên Ma Hỗn Thần bổng hắn đã sớm thông thạo.

Hồng Dịch nắm côn, cùng Tiêu Hạo, cả người và ngựa đều khoác thiết giáp, đối mặt nhau. Trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một cỗ nhiệt huyết sôi trào. Đó là nhiệt huyết của nam nhi được cưỡi ngựa mặc giáp trên chiến trường mặc sức chém giết.

Chậm rãi đặt thiết bổng nằm ngang trên hai tay, Hồng Dịch tiến vào cảnh giới hợp nhất giữa linh hồn và thể xác. Trong lúc bốn bề yên tĩnh, hắn tựa như một thiên thần, cây thiết bổng hoành ngang. Bốn vó ngựa Truy Điện dưới thân hắn khẽ đạp, tạo tư thế chuẩn bị để bất cứ lúc nào cũng có thể phát động, xoáy sâu vào khiến mọi vật trước mặt phải sụp đổ, cho dù đó là một tòa núi lớn.

Giờ khắc này, Hồng Dịch có một loại cảm giác huyết nhục tương liên với con ngựa Truy Điện dưới thân. Tâm ý, ý niệm giữa người và ngựa hoàn toàn tương thông.

Mấy ngày nay, Hồng Dịch có lúc Thần hồn xuất xác để giao tiếp cùng Truy Điện, một người một ngựa đã hoàn toàn hình thành tình cảm và sự tín nhiệm lẫn nhau. Mặc dù Truy Điện mã không thông minh như tiểu hồ ly để có thể lĩnh ngộ Đạo pháp, tu luyện võ kỹ, nhưng Hồng Dịch tin chắc rằng có một ngày mình sẽ khai phá hoàn toàn trí tuệ của nó, thậm chí có thể khiến nó tu luyện thành yêu quái cường đại cũng không chừng.

Lần tỉ thí này không còn đơn thuần là luận võ nữa, không khí căng thẳng được đẩy lên và Hồng Dịch đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

Tiêu Hạo cũng cảm nhận được điểm bất thường. Cắn chặt răng, hai chân hắn kẹp chặt rồi đột nhiên quét một thương tạo ra một luồng gió xoáy, thúc ngựa tiến lên.

Mười bước!

Hai mươi bước!

Bốn mươi bước!

Trong nháy mắt, con ngựa Ô Huyết đã phi được năm mươi bước, tốc độ đạt tới mức cao nhất. Toàn thân áo giáp nhìn như một dã thú khổng lồ, khiến lông tóc người khác phải dựng đứng cả lên. Cảm giác này giống như một con man hoang cự thú khoác giáp đang tung ra đòn tấn công mạnh mẽ nhất của mình.

– Giá!

Hồng Dịch gần như đồng thời hét lớn một tiếng, Truy Điện dưới thân hắn cũng di chuyển, nhanh như gió như điện. Móng ngựa đạp xuống như sấm sét, làm cả luyện võ trường đang bằng phẳng bỗng nhiên lại xuất hiện hàng loạt dấu chân ngựa rất sâu.

Trong khoảnh khắc, hai kỵ binh đã lướt sát qua nhau. Thương bổng giao nhau.

Hồng Dịch hét lớn một tiếng, vận công phu "Man Ngưu Hống Khiếu" trong Ngưu Ma Đại Lực quyền. Lực dồn vào song chưởng, một thức "Viên Ma Phá Sơn" mạnh mẽ bổ lên thiết thương.

Băng!

Thiết thương bị một đòn này đánh cho cong xuống rồi bay thẳng lên trời cao tựa như một mũi tên.

Một côn làm cong trường thương, Hồng Dịch lại thuận tay bồi thêm một bổng "Viên Ma Giảo Hải". Thiết bổng quất về phía trái, chọc vào áo giáp Tiêu Hạo.

Phanh!

Thân thể to lớn của Tiêu Hạo bị cú chọc này đánh cho bay lên không rồi nhanh chóng rơi xuống mặt đất.

Lực lượng trùng kích của người và ngựa lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi.

Đột nhiên, một bóng người lao ra. Khi Tiêu Hạo còn chưa chạm đất, bóng người đó đã đỡ lấy áo giáp, xoay tròn hai vòng để hóa giải hết kình lực rồi thả hắn xuống mặt đất.

Người vừa tiếp đỡ chính là Ngọc Thân Vương Dương Kiền.

Động tác này nhanh như chớp, khiến ngay cả Hồng Dịch cũng không thấy rõ.

"Chà! Ngọc Thân Vương ít nhất phải là một cao thủ đã tiến vào cảnh giới Tiên Thiên. Có lẽ, còn hơn thế nữa!"

Hồng Dịch ghìm ngựa dừng lại rồi nhảy xuống ngựa, cởi áo giáp.

– Tiểu Hầu gia, ta đã đắc tội rồi.

Hồng Dịch thấy Tiêu Hạo sau khi cởi áo giáp thì sắc mặt tái nhợt liền vội vàng cười nói. Bổng pháp vừa rồi của hắn tuy hung mãnh nhưng hai bên đều đã mặc áo giáp, bên trong còn có nhuyễn giáp nên dù người có bị đánh bay đi cũng không bị nội thương.

– Thật không ngờ võ công của thế huynh lại lợi hại như vậy!

Tiêu Hạo thở hổn hển nói.

Vừa mới bị một bổng của Hồng Dịch đánh bay trường thương lại còn chịu một bổng đánh bay cả người, nên Tiêu Hạo không thể không chịu thua.

Hắn vừa thở dốc, vừa tháo chiếc nhẫn trên ngón tay cái của mình.

– A!

Hồng Dịch một tay cản lại:

– Tiểu Hầu gia quá khách sáo rồi! Hiện tại chúng ta đều là bạn tốt của Vương gia. Hôm nay dùng võ kết bạn, và ta cũng không phải là kẻ ham muốn tài vật.

– Tiền đánh cược Tiêu Hạo ta cho tới bây giờ chưa quỵt nợ ai bao giờ. Thế huynh làm thế này là coi thường ta sao?

Tiêu Hạo thấy Hồng Dịch không chịu nhận thì sắc mặt lạnh đi.

– Quân tử không đoạt đồ của người!

Hồng Dịch nói:

– Hơn nữa tiền đánh cược là do ta yêu cầu. Ta đã lấy con Truy Điện của tiểu Hầu gia ngươi nên muốn mượn chiếc nhẫn này để đổi lấy một thứ khác: đó là tiểu Hầu gia hãy đưa mã phu tới chăm sóc con ngựa Truy Điện cho ta. Tiểu Hầu gia nếu có dư người hầu thì cũng có thể an bài mấy người cho ta nữa. Vương gia vừa tặng ta một trang viên mà nhân lực e rằng lại không đủ để dùng.

– Tốt!

Nghe Hồng Dịch nói vậy, Tiêu Hạo cười to thu lại chiếc nhẫn:

– Đúng lúc bốn tên mã phu của Truy Điện ta không dùng tới. Mà ở điền trang của ta cũng có mười mấy tên tráng hán nhàn hạ mới giải ngũ trở về nhưng không chịu trồng trọt, chỉ biết ăn không ngồi rồi. Vậy ta tặng hết cho ngươi làm thủ hạ.

Bản văn này thuộc quyền sở hữu của Truyen.free, nơi giá trị cốt truyện luôn được đặt lên hàng đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free