Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 88:

Hồng Dịch thi triển Huyết Văn Châm, hóa thành đạo hồng tuyến, chỉ trong khoảnh khắc đã đoạt mạng bảy thành viên của Lãnh Huyết Thập Tam Ưng, thuộc Thần Cơ Doanh của Ngự Lâm Quân. Cảnh tượng này lập tức khiến toàn trường kinh hãi.

– Kết “Toàn Phong đao trận”!

Sáu hắc y ưng vệ còn lại cuối cùng cũng đã hoàn hồn. Miệng quát lên một tiếng chói tai, Hoàng Đao trong tay xoay chuyển nhanh chóng hợp thành một đao trận. Sáu người tạo thành sáu góc, mỗi người thủ một hướng. Đao múa vung dày đặc đến mức gió cũng khó lọt qua được.

Một đạo hồng tuyến tung hoành trên dưới, nhưng khi va chạm với những lưỡi đao thì không ngờ lại không thể xuyên qua được “Toàn Phong đao trận” do sáu người tạo thành.

Mặc dù Huyết Văn Cương Châm sắc bén vô cùng, có thể gặp sắt xuyên sắt, gặp đá phá đá, nhưng mỗi khi châm muốn xuyên qua “Toàn Phong đao trận” thì lại có một lưỡi đao vung tới với độ chính xác cao, chém thẳng vào thân châm, chứ không còn là dùng cạnh đao để chặn nữa. Lực đạo trong nhát đao tuy rất lớn nhưng vẫn không thể chặt đứt cây châm, mà chỉ có thể cản trở thế bay của Huyết Văn Cương Châm.

Trong vài hô hấp, Hồng Dịch điều khiển cây châm từ mọi góc độ, xuất quỷ nhập thần lao tới, nhưng lại bị đao chém trúng, cho dù hắn đã không ngừng dồn sức mạnh để xuyên thủng.

“Toàn Phong đao trận” này quả thật chặt chẽ đến mức nước cũng không lọt.

Sáu ưng vệ còn lại, sau khi đã phục hồi tinh thần, rốt cuộc đã bày ra một đao trận tinh diệu. Còn về độ chính xác trong đao thuật của bọn họ thì chỉ cần tùy ý vung đao là có thể chém rụng cánh ruồi! Huyết Văn Châm của Hồng Dịch mặc dù nhỏ, nhưng dưới những nhát đao cũng bị chấn động mạnh, như muốn vỡ ra.

“Đao của những người này đúng là rất chuẩn xác. Tiếc là Âm Thần của ta vẫn còn chưa cường đại, tốc độ khi bay vẫn chưa thể vượt qua được tốc độ của mũi tên bắn từ cường cung, nỏ mạnh. Nếu Âm Thần của ta mạnh hơn gấp đôi, thì với sức mạnh của châm, chẳng những không bị đẩy lùi mà còn có thể đoạt mạng kẻ địch.”

Trong lòng Hồng Dịch thầm kêu đáng tiếc.

Đúng lúc này, ngay tại đó, một tiếng nổ mạnh vang lên, kèm theo mùi hỏa dược nồng nặc và khói bụi cay xè mũi bay lên ngút trời. Cuối cùng, một Nữ võ sĩ màu bạc từ trong đám khói bụi đó ngưng tụ lại thành hình.

Mộ Dung Yến rốt cuộc đã có được cơ hội. Nàng ném ra Hỏa Phủ Kim Đan rồi Thần hồn xuất xác, biến hóa thành thực thể.

Oanh long! Nữ võ sĩ màu bạc này vừa ngưng kết thành hình xong thì không nói không rằng, khua quyền xông tới. Lực trùng kích vô cùng mạnh mẽ khiến cho mặt đất xuất hiện một dấu chân hằn sâu, bên trong hằn lên một lớp bột phấn màu trắng bạc.

Lấy lực phá cường. Nữ võ sĩ màu bạc này lao thẳng vào bên trong đao trận, lập tức liên tục trúng hơn mười nhát đao. Khi đao chém vào người thì ngân quang lóe lên, rồi một lớp bột phấn văng ra.

Đây là Thần hồn hiển hóa thuật của Đạo môn. Thuật này sức mạnh lớn vô cùng, đao thương bất nhập, toàn thân không có chỗ nào sơ hở. Nhưng khác hẳn với chiến sĩ mặc áo giáp. Bởi lẽ, dù một chiến sĩ toàn thân giáp trụ vẫn có những kẽ hở để đao kiếm lợi dụng mà đâm vào cơ thể, nhưng Âm Thần hiển hóa thì tuyệt nhiên không có một chút sơ hở nào.

Ầm!

Nữ võ sĩ màu bạc này khi xông vào trong đao trận, ngạnh kháng hơn mười nhát đao thì một quyền bất chợt đánh trúng bả vai một hắc y nhân, khiến hắn bay xa chừng bảy tám thước! Sau đó, nàng liền múa loạn song quyền, một bộ quyền pháp hung mãnh được thi triển ra. Những cú đấm ngang dọc liên tiếp đã phá tan đao trận.

Ngay trong nháy mắt này, Hồng Dịch liền nắm lấy cơ hội. Phác xích! Phác xích! Chỉ trong chốc lát, đầu của bốn tên nữa đã bị xuyên thủng.

Hai hắc y nhân còn lại thấy tình thế không ổn liền kêu lên một tiếng dài, rồi nhanh chóng xoay người, nhảy vọt lên cao như hai con chim lớn định bỏ trốn. Nhưng tốc độ chạy trốn của bọn chúng sao so được với phi châm. Phi châm của Hồng Dịch hóa thành một đạo hồng tuyến, trực tiếp từ phía sau xuyên thủng tim hai tên hắc y nhân còn lại. Phốc một tiếng! Cả hai đổ gục xuống đất, giãy giụa liên hồi. Nhưng tim đã bị xuyên thủng, mạch máu tan nát, bọn chúng chẳng còn chút sức lực nào để cử động nữa.

Lãnh Huyết Thập Tam Ưng, toàn bộ bị tiêu diệt!

Mười ba cao thủ cấp bậc Võ Sư thân kinh bách chiến, dưới sự phối hợp của hai cao thủ Đạo thuật, chỉ trong chớp mắt đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

– Tiểu thư, cái này...

Hai võ sĩ bên người Mộ Dung Yến cũng rất có tố chất. Hai người nhanh chóng lao tới, vung đao cắt cổ hai tên hắc y nhân đang giãy giụa, khiến chúng tắt thở hoàn toàn.

Đúng lúc này, Huyết Văn Châm lại hóa thành một đạo hồng tuyến biến mất ở phía cuối cánh rừng.

Thấy đạo hồng tuyến đến không hình không bóng, đi không dấu vết, khiến hai tên võ sĩ không khỏi kinh ngạc.

Oanh long! Vài giây sau, Nữ võ sĩ màu bạc hóa thành một vệt tro bạc rơi trên mặt đất. Thần hồn của Mộ Dung Yến đã nhập xác. Nàng mở mắt đứng dậy nhìn về phía rừng cây cách đó vài nghìn bước.

Tiếng vó ngựa vang lên. Một nam một nữ tay nắm kiếm, tay cầm cung phi tới, dừng lại ở khoảng cách hai trăm bước.

– Hồng Dịch, quả nhiên là ngươi!

Mộ Dung Yến vừa nhìn thấy hai người này, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp, gật đầu:

– Huyết Văn Châm bay đến, ta đã biết ngay là ngươi rồi. Không ngờ ngươi lại cứu ta một mạng. Chỉ có điều mấy tên này là vệ sĩ Ngự Lâm Quân của Đại Càn các ngươi. Ngươi giết bọn họ chẳng khác nào giết quan tạo phản. Ngươi vì sao lại mạo hiểm cứu ta như vậy?

– Chẳng qua ta vừa mới nghe được những lời tán tận lương tâm của bọn chúng. Là quân nhân Đại Càn, việc bắt giết người thì chẳng có gì đáng nói, nhưng chúng lại còn muốn giam hãm, cướp của, thậm chí gian dâm, thì chúng chết cũng chưa hết tội. Việc này chẳng liên quan gì đến Đại Càn hay Vân Mông, mà đây chính là nhân đạo đại nghĩa, là công bằng của trời đất này.

Hồng Dịch ở trên ngựa cao giọng nói.

Khuôn mặt của Mộ Dung Yến bỗng đỏ lên khi nghe đến hai chữ “Gian dâm”. Ánh mắt nàng tóe ra những tia cừu hận. Đúng là nếu vừa rồi mà không có Hồng Dịch, thì số phận nàng thật sự còn thê thảm hơn cả chết.

– A Mông, A Kim. Thu dọn thi thể người của chúng ta! Hỏa thiêu xong thì chúng ta đi!

Mộ Dung Yến cúi đầu, nhún vai. Rõ ràng là vết thương cũ do phi châm của Hồng Dịch bắn vào bả vai nàng vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.

– Mộ Dung Yến, ngươi nghĩ cứ như vậy mà đi sao?

Ở trên ngựa, Hồng Dịch đột nhiên nói.

– Thế ngươi muốn làm gì?

Mộ Dung Yến nghe thấy những lời này, sắc mặt nàng lại căng thẳng, ngẩng đầu lên nhìn Hồng Dịch.

– Ân cứu mạng của ta, ngươi chẳng lẽ không báo đáp gì sao? Chẳng lẽ ngươi cứ thế mà bỏ đi sao?

Hồng Dịch ngồi trên lưng ngựa nói.

– Cái gì?

Ánh mắt Mộ Dung Yến nhìn Hồng Dịch, vẻ mặt thì kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn của nàng mở lớn đủ để đút vừa một quả trứng chim, cứ như là lần đầu tiên trông thấy Hồng Dịch vậy. Môi nàng mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời, rồi đột nhiên nàng nói:

– Ngươi là người đọc sách thì không phải luôn nói cái gì mà thi ân không cầu báo đáp đó sao?

– Chuyện cười! Người đọc sách đâu có nói là ban ơn mà không cầu báo đáp! Nếu thi ân mà không được báo đáp, cứ thế mãi thì thiên hạ này ai còn chịu làm chuyện ân nghĩa đó chứ? Không mong được báo đáp thì đó chỉ là những lời giả nhân giả nghĩa, những lời dạy người ta quên ơn phụ nghĩa mà thôi. Theo Thượng cổ Thánh nhân, khi ban ân hay làm việc nghĩa đều được nhận báo đáp. Với lại ta đã đọc sách nhiều năm, há lại không hiểu rõ lẽ này sao?

Hồng Dịch ngẩng cao đầu, tựa cười mà chẳng phải là cười.

– Vậy nếu ta không báo đáp ngươi thì sao?

Mộ Dung Yến bị Hồng Dịch nói cho sững người, rồi sau đó liền nói mỉa.

– Vậy ngươi chính là một kẻ vong ân phụ nghĩa. Là kẻ ai cũng có thể giết!

Hồng Dịch đột nhiên quát lớn một tiếng. Tay nắm kiếm, khẽ rung cương ngựa, ra vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể xông tới, khiến hai người võ sĩ bên cạnh Mộ Dung Yến nhất thời trở nên khẩn trương. Đạo thần châm hồng tuyến xuất quỷ nhập thần vừa rồi đã cho bọn họ thấy sự lợi hại, khiến họ hiểu rằng mình tuyệt đối không phải là đối thủ.

– Được rồi! Là ngươi lợi hại. Ta nói cũng chẳng lại ngươi!

Vẻ mặt Mộ Dung Yến hiện rõ vẻ bất đắc dĩ:

– Ân cứu mạng của ngươi hôm nay đúng là một đại ân với ta. Vậy ngươi muốn ta báo đáp ngươi như thế nào đây?

– Ta thấy ngươi giờ đang bị đuổi giết nên chắc tạm thời cũng không có chỗ dung thân. Chi bằng đi theo ta. Ta sẽ an bài cho ngươi một nơi trú ẩn vô cùng bí mật.

Hồng Dịch thoáng trầm tư:

– Ngươi nói muốn bàn chuyện làm ăn với ta, ta cũng có một vài ý tưởng muốn thương lượng cùng ngươi. Nhưng đây không phải nơi thích hợp để nói chuyện.

– Ngươi muốn ta đi theo ngươi sao? Tốt thôi! Đúng lúc ta không có chỗ dừng chân.

Ánh mắt Mộ Dung Yến lóe lên nhìn Hồng Dịch, rồi sau đó đáp lời.

– A Mông, A Kim. Các ngươi lột hết Hoành Đao và bì giáp của Lãnh Huyết Thập Tam Ưng này mang đi cho ta. Mấy thứ này đều rất đáng giá. Còn các thi thể thì thiêu hủy hết đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào là tốt nhất.

Mộ Dung Yến xoay người lại phân phó.

– Dịch ca ca, nữ nhân này đúng là một tài nô.

Tiểu Mục nói thầm bên tai Hồng Dịch.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, tôn trọng mọi quyền sở hữu trí tuệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free