(Đã dịch) Dương Thần - Chương 90:
Giọng Hồng Dịch bỗng nhiên trở nên dứt khoát, sắc bén. Ánh mắt lăng lệ ấy khiến Mộ Dung Yến cũng cảm thấy chấn động. Đến giờ phút này, nàng mới thực sự cảm nhận được vị thiếu niên cử nhân mười sáu mười bảy tuổi này quả không hề tầm thường. Hắn không phải là một tài tử nhu nhược chỉ biết thi phú, văn chương, phong lưu chốn phong hoa tuyết nguyệt, mà là một danh sĩ ôm chí lớn, hành sự quyết đoán, trong tâm ấp ủ Đồ Long thuật, lòng mang đạo Đế Vương, mong muốn phò tá bậc Đế Vương kiến công lập nghiệp.
"Ở cái tuổi này mà đã có được thủ đoạn và tâm tư như thế, thì ngay cả trong thế hệ thanh niên quý tộc ở Vân Mông ta, cũng chẳng mấy ai có thể sánh được với hắn. Ta tuy lớn hơn hắn bốn năm tuổi, lại được danh sư chỉ điểm, nhưng về phương diện nắm giữ đại cục thì vẫn còn thua kém hắn."
Mộ Dung Yến thất thần, trong lòng lại nghĩ tới chuyện khác.
"Mộ Dung Yến, ngươi thấy sao?"
Hồng Dịch thấy Mộ Dung Yến đang lúc nói chuyện mà bỗng sững lại, không khỏi nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ:
"Nữ nhân này tuy là quý tộc, Đạo pháp lại tinh thâm, võ công cũng cao cường, nhưng tâm tư chẳng tính toán gì nhiều. Tuy không đến mức gối thêu hoa, như một bình hoa cảnh để trang trí, nhưng trí tuệ thì tuyệt nhiên không cao."
Cùng Mộ Dung Yến tiếp xúc vài lần, Hồng Dịch cũng đã dần hiểu được tính cách của nữ nhân này. Kiêu ngạo, tự cao, tham tài, suy nghĩ không tinh tế, cũng chẳng biết tính toán xa xôi. Rõ ràng là do xuất thân quý tộc, từ nhỏ đã được ăn sung mặc sướng, mặc dù từng trải không ít, nhưng cũng chỉ là những trải nghiệm hời hợt bề ngoài.
Cũng chính vì nguyên nhân này mà Hồng Dịch mới thấy có thể nắm được Mộ Dung Yến, nên mới quyết định giao dịch với nàng.
Mộ Dung Yến đang nắm giữ tài sản khổng lồ, lại che giấu một lượng nhân lực cực lớn, và đây cũng chính là những điều mà Hồng Dịch hiện tại còn thiếu sót.
"Lục Liễu trang này ta nhớ rõ hình như là sản nghiệp của Ngọc Thân Vương, vậy mà giờ lại thuộc về ngươi. Ta nghĩ ngươi có lẽ đã trở thành danh sĩ môn hạ của Ngọc Thân Vương, toàn tâm toàn ý trợ giúp hắn gây dựng nghiệp lớn, đúng không? Ngươi muốn ta đặt cược, có phải là muốn mời ta đặt cược vào Ngọc Thân Vương phải không?"
Mộ Dung Yến phục hồi tinh thần, thần thái ung dung được khôi phục, nhìn cảnh vật bốn phía, nhẹ nhàng nói, thể hiện sự am hiểu tình hình Đại Kiền rõ như lòng bàn tay.
"Khả năng tình báo của ngươi đúng là vô cùng mạnh mẽ."
Trong lòng Hồng Dịch khẽ đ��ng. Tay khẽ run rẩy, ánh mắt vờ lóe lên một tia sợ hãi, đồng thời vẻ mặt cố sức che giấu.
Mộ Dung Yến quả nhiên đã nhìn thấy chi tiết này nên trong lòng khẽ cười thầm, nàng cảm thấy có chút vừa lòng:
"Rốt cuộc vẫn chỉ là một người trẻ tuổi, ngươi vẫn chưa biết sự lợi hại của ta. Chỉ cần cẩn thận một chút thì thậm chí có thể đạt được lợi ích không nhỏ. Điều này càng củng cố địa vị của ta trong gia tộc. Thực sự là có chỗ tốt rất lớn."
"Ngực to óc bằng quả nho."
Hồng Dịch đánh giá Mộ Dung Yến qua mấy chữ. Hắn cũng biết loại nữ nhân tham tài hám lợi lại kiêu ngạo như Mộ Dung Yến thì mình cũng không thể tỏ ra quá mạnh mẽ hay quá khôn khéo. Nếu không, ngược lại sẽ khiến nàng hoài nghi, và sự hợp tác sau này cũng khó mà thuận lợi.
"Những chuyện trong triều đình Đại Kiền ta rõ từng chân tơ kẽ tóc."
Mộ Dung Yến đắc ý nói.
"Không biết Mộ Dung tiểu thư thấy vị thế hiện tại của các Vương gia, Hoàng Tử thế nào? Còn về địa vị của Thái Tử thì sao? Tại hạ xin rửa tai lắng nghe."
Hồng Dịch chắp tay.
"Những vị Hoàng Tử bây giờ có hi vọng kế thừa ngôi vị Hoàng Đế gồm có: thứ nhất đương nhiên là Thái Tử, thứ hai là Bát Hoàng Tử Hòa Thân Vương, thứ ba mới là Tứ Hoàng Tử Ngọc Thân Vương. Còn lại là Tam Hoàng Tử Trữ Quận Vương, Cửu Hoàng Tử Vĩnh Quận Vương, Thập Hoàng Tử Nghi Quận Vương có hy vọng không lớn, nên tạm thời chỉ có thể dựa vào ba vị Hoàng Tử này. Chỉ có điều trước mắt Kiền Đế đang độ tuổi tráng niên, võ nghệ cao cường, e rằng vẫn còn sống rất lâu, phải nắm quyền vài chục năm nữa. Vì vậy, trong khoảng thời gian đó, nếu có chuyện xảy ra thì không ai có thể nói trước được điều gì. Tình hình trước mắt giờ đây rất khó phân định."
Mộ Dung Yến gằn từng chữ một, chỉ dăm ba câu đã tinh tế bày ra toàn bộ sự phân chia thế lực trong triều đình hiện giờ.
"Vậy theo tình hình trước mắt, Ngọc Thân Vương rốt cuộc có bao nhiêu cơ hội?"
Hồng Dịch nhìn Mộ Dung Yến, trong ánh mắt và cả thần thái của hắn đều thể hiện sự thành khẩn.
Mộ Dung Yến nhìn thấy ánh mắt này, trong lòng nàng càng thêm hài lòng:
"Thiếu niên này vẫn khiêm tốn. Hắn tuyệt đối không cố làm ra vẻ."
"Nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra mà cứ như vậy, thì cơ hội dành cho Ngọc Thân Vương là không có!"
Mộ Dung Yến nói ra một câu kinh người.
"Lời này nên hiểu như thế nào?"
Hồng Dịch để cho Mộ Dung Yến tận tình phát huy.
"Thái Tử cũng không phải là loại người đơn giản, yếu đuối vô năng, mà ngược lại hắn giết người rất quyết đoán, võ nghệ cao cường, tâm tư thâm trầm. Theo các triều đại đã qua, hắn thuộc dạng Đế Vương có khả năng mở mang bờ cõi! Về điểm này, đại đa số triều thần đều phải thừa nhận Thái Tử về sau sẽ là một danh quân, và như vậy hắn sẽ là người kế thừa ngôi vị Hoàng Đế."
Hồng Dịch gật đầu. Hắn cũng đồng ý với kiến giải của Mộ Dung Yến.
Mặc dù không hiểu rõ vị Thái Tử này, nhưng Hồng Dịch nhìn vào việc Trầm gia câu của Trầm Thiên Dương và Trầm Thiết Trụ bị tiêu diệt, mà do chính vị Thái Tử hạ lệnh thì cũng biết rằng Thái Tử là một người tâm ngoan thủ lạt, chỉ lo cho đại cục mà không nói tới nhân nghĩa, là một kiểu Đế Vương tàn nhẫn.
"Chỉ có điều, chính vì Thái Tử quá lợi hại, mà Kiền Đế thân thể lại vẫn còn rất khỏe mạnh, nếu cứ để thời gian trôi qua như vậy, phải đợi năm sáu mươi năm sau Kiền Đế băng hà Thái Tử mới có thể lên kế vị, thì đến lúc đó hắn cũng đã già rồi! Và với hùng tài của Thái Tử thì đương nhiên hắn sẽ không thể nào chờ đợi được. Nhưng hiện tại, không có biện pháp nào để Kiền Đế thoái vị nhường ngôi cho Thái Tử để mình làm Thái Thượng Hoàng. Vì vậy, Kiền Đế phải phòng bị Thái Tử không thể chờ đợi mà phát động chính biến. Phụ tử hai người này giờ phải phòng bị và chế ước lẫn nhau, nên đây chính là cơ hội cho các Hoàng Tử khác."
"Tình hình bây giờ đúng là như vậy. Phụ tử nghi kỵ nhau thì không phải là phúc của quốc gia, nhưng trong Hoàng gia vốn là nơi không có tình thân, nên điều này cũng chẳng có cách nào khác."
Hồng Dịch gật đầu.
"Ngọc Thân Vương dựa vào chiến công hiển hách của mình, có danh vọng trong quân đội chỉ đứng sau Thái Sư. Còn Hòa Thân Vương lại hiểu rõ việc triều chính, tài hoa phong lưu, lại đặc biệt để ý tới thủy lợi, đồng ruộng, dân cư, nên sau này nếu được làm Hoàng Đế thì cũng có năng lực trị quốc."
Mộ Dung Yến phô trương kiến thức của mình, trước mặt Hồng Dịch cũng tỏ ra kiêu ngạo. Còn Hồng Dịch thì liên tục gật đầu, khiến trong lòng nàng cực kỳ khoan khoái.
"Ngươi muốn trợ giúp Ngọc Thân Vương đoạt vị thì thiên thời, địa lợi, nhân hòa ba thứ này, thiếu một cũng không được."
"Cái gì là thiên thời, địa lợi, nhân hòa?"
Hồng Dịch lại hỏi.
"Thiên thời chính là việc tâm tư Thái Tử bị mê muội, không chờ được mà phát động binh biến, giết cha đăng vị! Địa lợi là phải nắm giữ những vị trí then chốt của Ngọc Kinh! Nhân hòa chính là Hồng Huyền Cơ, nếu không có Hồng Huyền Cơ thì Ngọc Thân Vương trong quân đội sẽ không còn bị bó chân bó tay nữa."
Thần thái Mộ Dung Yến phảng phất như người đang chỉ điểm giang sơn, giờ đây nàng đang vô cùng đắc ý.
"Những lời phân tích của Mộ Dung tiểu thư khiến tại hạ như được khai sáng."
Thấy Mộ Dung Yến như vậy, Hồng Dịch cũng dứt khoát khen tặng nàng một câu.
Thần thái Mộ Dung Yến lại càng thêm phần đắc ý. Ánh mắt nàng lúc này cũng chẳng còn che giấu được điều gì:
"Nói lâu như vậy, ngươi đã đặt cược vào Ngọc Thân Vương. Thế nhưng với ta mà nói, điều này thực sự chẳng có lợi ích gì."
"Đây chẳng phải là chỗ tốt sao? Mộ Dung Yến, ngươi muốn hoạt động tại Ngọc Kinh mà lúc nào cũng lo lắng thấp thỏm bị người đuổi giết, vây bắt. Mà ở đây lại không hề có chuyện gì cả. Nơi này là trang viện của Ngọc Thân Vương, thì ai dám tới đây tra xét chứ?"
Hồng Dịch trầm tĩnh nói:
"Mộ Dung tiểu thư, trong nhà ngươi, ngươi là Tam tiểu thư, hẳn là trên ngươi còn có đại ca, nhị ca chẳng hạn. Mà tập tục ở Vân Mông quốc lại cho phép nữ tử làm chủ gia đình, vậy Mộ Dung tiểu thư, chẳng lẽ ngươi không có suy nghĩ muốn kế thừa tước vị Xích Viêm Hầu sao?"
Vân Mông quốc, nữ tử cũng có thể kế thừa tước vị. Điểm này hoàn toàn khác biệt so với Đại Kiền.
"Ngươi nói không sai!"
Mộ Dung Yến nghĩ một chút rồi nói:
"Như vậy, trước hết ta sẽ thử xem vũng nước này sâu bao nhiêu. Thứ nhất là để trả ân cứu mạng của ngươi; thứ hai, ta cũng cần dựa vào ngươi để có chỗ đặt chân. Lãnh Huyết Thập Tam Ưng của Thần Cơ doanh đã phá tan tòa nhà ta ở tại Kinh Giao rồi. Mặc dù đã giết được bọn chúng, nhưng kẻ đứng phía sau giật dây là Đại thống lĩnh Hồng Hi thì ta cũng muốn báo thù!"
"Được!"
Hồng Dịch cười. Hai người đưa tay vỗ một chưởng. Sau khi vỗ tay xong, Hồng Dịch liền hỏi: "Không biết dưới trướng Mộ Dung tiểu thư có thể điều động bao nhiêu tài chính? Bao nhiêu cao thủ?"
Bản văn chương này đã được truyen.free biên tập cẩn trọng và giữ toàn bộ quyền sở hữu.