(Đã dịch) Dương Thần - Chương 94:
– Mộ Dung Yến, ngươi bảo võ kỹ và đạo pháp nếu chém giết nhau thì ai sẽ thắng, ai sẽ thua?
Trên luyện võ trường của Lục Liễu trang, Hồng Dịch tay cầm một cây cung toàn thân đen nhánh, hai đầu có giác cốt, trên thân cung quấn những vòng tơ tằm tỉ mỉ, dây cung sáng màu vàng tựa hổ phách.
Hắn dùng sức kéo căng rồi buông tay thả ra! "Tích!" Một tiếng ngân chói tai vang lên, đó chính là âm thanh mũi tên xé gió lao đi.
"Phanh!"
Mũi trường tiễn phá không, lao thẳng vào hồng tâm tấm bia da thuộc cách đó bốn trăm bước. Mũi tên xuyên thấu tấm bia da trâu cứng rắn, biểu hiện một lực sát thương cực lớn.
– Quả không hổ danh Điêu linh tiễn, khi bay ra tên không hề bị chệch hướng. Mà cây Thiết Mộc Ô Cốt Cường cung này cũng là một lợi khí của Vân Mông quốc. Chỉ với cung và tên này, kỵ binh của chúng đã đủ sức quét ngang thiên hạ, tung hoành trên thảo nguyên, không ngừng xâm nhập lãnh thổ Đại Kiền để cướp bóc!
Người giương cung bắn tên chính là Hồng Dịch. Hắn mặc một bộ giáp mỏng màu trắng, cùng với bao đầu gối và bảo vệ khuỷu tay cũng màu trắng. Trừ phần đầu ra, toàn thân hắn, đặc biệt là những bộ phận hiểm yếu, đều được bảo hộ. Đây là Bạch Ngưu Tinh Bì khải giáp, làm từ da của loài bạch ngưu đặc sản Vân Mông, đã trải qua hơn một trăm công đoạn thuộc da, nện, đập, nén, cạo, may mà thành. Loại giáp này có khả năng phòng ngự rất cao, có thể sánh ngang với Bạc Cương giáp, lại vô cùng nhẹ, cả bộ cũng chỉ nặng chừng năm sáu cân.
Cây cung trong tay hắn chính là Thiết Mộc Ô Cốt cung, có lực kéo chừng ba bốn thạch.
Mũi tên bắn ra là Điêu linh tiễn của Vân Mông. Loại tên này có lông vũ từ loài đại điêu, khi bắn ra dù gió lớn cũng không bị chệch, là loại tên cực tốt, thuộc hàng nhất đẳng.
Tên của Đại Kiền quốc đều là Nhạn linh tiễn, kém hơn Điêu linh tiễn hẳn một bậc.
Hồng Dịch, người thuộc lòng kinh sử và đọc qua binh pháp, hiểu rõ rằng Vân Mông rất mạnh mẽ về cưỡi ngựa bắn cung. Điều khủng bố nhất không phải là trọng kỵ binh Thiết Phù Đồ, mà chính là khinh kỵ binh cường hãn cưỡi Ô Huyết mã, cầm Ô Cốt cung, mặc Bạch Ngưu khải.
Loại khinh kỵ binh này di chuyển nhanh như gió, khi ngồi trên lưng ngựa có được sự cơ động linh hoạt của cao thủ Tiên Thiên. Ở biên quan, nếu loại kỵ binh này đến cướp bóc thì quân đội không kịp điều động đến vây đánh. Bởi lẽ, mỗi lần cướp sạch một tòa thành nhỏ hoặc trấn nhỏ là chúng lại gào thét bỏ đi. Trừ những tường thành phòng thủ kiên cố, quân đội Đại Kiền chẳng có biện pháp nào để bắt chúng cả. Nhưng biên quan rộng lớn, không thể khắp nơi đều xây dựng tường thành cao lớn, vì vậy các triều đại từ xưa đến nay, cư dân sống ở biên quan đều phải chịu những tai ương này.
Giờ đây, khi Hồng Dịch khoác giáp cầm cung bắn tên, hắn càng thấu hiểu sâu sắc sự lợi hại của những trang bị này.
"Mấy tên người Hồ cưỡi ngựa bắn cung quả thật rất lợi hại. Đặc biệt là hành vi cướp bóc đã ngấm sâu vào xương tủy bọn chúng, chẳng thể thay đổi được. Nếu có thể nghĩ ra biện pháp nào để hoàn toàn đập nát chúng thì thật tốt quá. Chỉ tiếc việc này đã trải qua rất nhiều triều đại, và dù các vị Thánh hiền xuất hiện hết lớp này đến lớp khác cũng không thể làm được. Ta giờ cùng Mộ Dung Yến hợp tác cũng coi như là biết người biết ta. Về sau có nhập ngũ mong lập công, đối phó với Vân Mông còn có thể tính toán trước được ít nhiều."
Mấy ngày nay, ngoài trao đổi võ công, Hồng Dịch còn cùng Mộ Dung Yến trò chuyện phiếm, nói về quân đội Vân Mông đế quốc, về tập tục, về những đại quý tộc, về tình hình mọi việc... nhờ đó hắn cũng dần biết được rất nhiều điều.
Việc hiểu biết chút ít tình hình của Vân Mông tự nhiên rất có lợi cho việc nhập ngũ đánh giặc sau này.
– Đương nhiên là đạo pháp lợi hại rồi!
Mộ Dung Yến nhìn Hồng Dịch kéo cung bắn tên cũng có chút động lòng nhưng không quá kinh ngạc. Tuy Thiết Mộc Ô Cốt cung này phải là Võ Sư mới có thể kéo mở, mà với cảnh giới Võ Sĩ hiện giờ của Hồng Dịch có vẻ không hợp với lẽ thường. Nhưng ở Vân Mông cũng có rất nhiều dũng sĩ trời sinh mạnh mẽ, nên cho dù chỉ là một Võ Đồ cấp thấp cũng có thể kéo mở. Vì thế, điều này cũng không tính là gì cả.
Nàng cũng không hề nuốt lời. Sau khi trao đổi quyền pháp, ngay ngày hôm sau nàng đã sai võ sĩ thủ hạ bí mật tới Tụ Bảo Trai mang một cây cung và một bộ áo giáp cho Hồng Dịch.
Mặc dù chưa đem quyền pháp trở về Huyền Thiên Quán để nhận ban thưởng của môn phái, nhưng nàng nắm giữ rất nhiều tài nguyên. Tụ Bảo Trai có giấu cung, áo giáp, nên việc nàng đưa mấy món đồ đó cho Hồng Dịch cũng chẳng đáng kể.
Song trong lòng Hồng Dịch cũng âm thầm kinh hãi. Mộ Dung Yến nắm giữ Tụ Bảo Trai trong Ngọc Kinh thành, nhưng không ngờ ở đó còn cất giấu những vật như cung và áo giáp. Nếu chỉ là mấy bộ thì còn chấp nhận được, nhưng nếu giấu một số lượng lớn mấy chục cây, mấy trăm cây thì nếu có chuyện đột ngột xảy ra mà mặc những trang bị này lên, đó đúng là một lực lượng không hề nhỏ!
Thoáng nghĩ, chắc Mộ Dung Yến đến Ngọc Kinh còn có mục đích khác, nhưng Hồng Dịch cũng không vạch trần mà chỉ âm thầm để ý. Dù sao hiện tại hai người cũng chỉ là những người có quan hệ hợp tác với nhau, nên ai cũng đều có bí mật của riêng mình.
Hơn nữa, Tụ Bảo Trai là cửa hàng rất lớn của Ngọc Kinh thành, là nơi giao dịch vàng bạc, châu báu, tơ lụa các loại. Mà Kim Ngọc Đường đứng sau còn có quan hệ chia phần, có dây dưa không rõ với một vài vương công quý tộc, nên Hồng Dịch cũng không dám tùy tiện đi điều tra mà chỉ có thể yên lặng theo dõi những biến hóa bên ngoài mà thôi.
– Đạo pháp đúng là lợi hại. Nhưng mà ngày đó ngươi tới đánh lén chúng ta rồi bắt đi Tiểu Mục, vì sao lại bị ta dùng cung tên bắn trúng chứ?
Hồng Dịch cười nói.
Đối với cuộc đối quyết giữa võ thuật và đạo thuật, Hồng Dịch hắn luôn muốn biết rõ rốt cuộc cái nào hơn, cái nào kém để về sau có gặp địch nhân thì trong lòng còn có tính toán. Đáng tiếc là chính hắn tu luyện cũng không thể biết được. Hiện giờ bên người có Mộ Dung Yến, nên nàng đúng là một đối tượng tốt để thăm dò, xem xét.
– Hừ! Đó là ngày đó ta không cẩn thận, mà cũng không ngờ ngươi lại tu luyện qua đạo thuật, càng không dự liệu được ngươi có thể không sợ Hắc Ma Ô Nha trận của ta! Nếu giờ ta tỷ thí với ngươi thì tuyệt đối sẽ không bị ngươi bắn trúng nữa. Huống hồ đạo thuật của ta hiện vẫn còn nông cạn và cũng chỉ mới bước vào trình độ Hiện Hình. Nếu Thần hồn ta mà tinh thâm hơn một chút, tới Hiện Hình đại thành thì chỉ một lá bùa sẽ làm ngươi chết ngay, căn bản không cần dùng tới Kim Đan để hiện hình nữa.
Mộ Dung Yến thấy Hồng Dịch nhắc tới việc ngày hôm đó thì lông mày dựng cả lên nói.
– Một lá bùa mà có thể giết chết ta sao? Lời này là thế nào vậy?
Hồng Dịch hỏi.
Mộ Dung Yến cũng không trả lời mà lấy từ trong ngực ra một lá bùa. Mắt nhắm lại, lá bùa liền bay ra ngoài trăm bước, dính vào thân một cây liễu, sau đó "phanh" một tiếng. Một tiếng nổ vang như pháo, vỏ cây bị nổ tung, bong ra một khối lớn khiến những con chim đang đậu trên cây kinh sợ bay đi. Lá bùa sau khi nổ, Mộ Dung Yến lại mở mắt.
– Uy lực này tương đương với một bánh pháo, nên khi phát nổ có thể đả thương người, nhưng muốn nổ chết người thì không có khả năng. Hơn nữa, tốc độ bay tới lại quá chậm, chỉ cần người có một chút bản lĩnh thì làm sao mà bị nổ trúng được chứ!
Hồng Dịch giương mắt nói.
– Ta bảo rằng ta còn chưa có luyện đến mức đó mà! Lá bùa này chính là hỏa phù có dung hòa Kim Đan, nên cũng không phải là Bạo Viêm Phù chân chính. Bạo Viêm Phù chân chính khi bay tới còn có thể nổ đứt cả cây, lợi hại hơn là có thể thoáng cái hủy cả một ngôi nhà, thậm chí là cả một quả núi nhỏ. Uy lực như vậy đúng là có thể khai thiên tích địa, mọi vật trong phạm vi mấy chục trượng đều hóa thành bột mịn, dù người có võ công cao đến mấy cũng khó thoát. Chỉ có điều ta giờ không thể vận dụng loại bùa chú này, nếu không Thần hồn bản thân cũng sẽ bị nổ cho biến mất. Huống hồ nếu tu luyện tới cảnh giới Hiện Hình đại thành chân chính thì Thần hồn đã xúc tích mà không cần phải dùng tới bùa chú cùng Kim Đan.
Nghe Mộ Dung Yến nói vậy, Hồng Dịch chợt nhớ tới chuôi Bạo Viêm Thần Phù kiếm của mình, chỉ có điều hắn còn không biết nó có uy lực như thế nào mà thôi.
Mộ Dung Yến chỉ vào hồ nước bên cạnh:
– Người đạt Hiện Hình đại thành thì ý niệm chỉ cần khẽ động, Thần hồn bay ra là có thể mượn nước thành hình, mượn lửa thành hình, mượn đất thành hình.
Nói xong nàng lại nhắm hai mắt lại. Hồng Dịch cảm giác rõ ràng âm phong bên người nổi lên rồi thổi tới hồ nước phía xa. Sau đó, trên mặt nước đột nhiên bốc lên bọt nước, bọt nước đó dần dần ngưng tụ thành một hình người rất giống với Mộ Dung Yến. Hình người đó đột nhiên nhảy mạnh một cái thoát khỏi hồ nước mà bay lên, một quyền đánh về phía Hồng Dịch.
Quyền phong mang theo hơi nước mãnh liệt ập đến.
Hồng Dịch không cần suy nghĩ, một quyền đánh tới. Một quyền này khiến người nước kia thoáng chốc đã tan ra, nước văng tứ phía và lực lượng của nó cũng không phải là cường đại.
– Mượn nước hiện hình lực lư���ng không mạnh bằng mượn khí duyên hống để hiện hình. Dù sao duyên hống cũng nặng, mà nước lại nhẹ nhàng thư thái – linh hoạt, động tác dù nhanh nhưng lực lượng lại không đủ.
Hồng Dịch cười nói.
– Chính là đạo lý này.
Người nước tan đi khiến cả luyện võ trường bỗng trở nên ướt sũng. Mộ Dung Yến thu lại Thần hồn hiện hình rồi mở mắt nói: – Nhưng nếu đây là người bằng lửa thì sao? Ngươi dám đánh bừa ư? Chỉ cần ngươi đánh tới là sẽ xong đời. Hơn nữa, lửa so với nước còn nhẹ hơn nữa. Vì vậy khi hành động sẽ như một tia chớp khiến ngươi căn bản trốn cũng không thể thoát được.
– Mượn lửa để hiện hình sẽ làm cho Thần hồn bị tổn thương đó.
Hồng Dịch nói.
– Đúng vậy. Nhưng mà nếu ta tu luyện thành Quỷ Tiên là có thể khiến nước của một nửa hồ nước ngưng tụ thành một người nước khổng lồ. Không cần đánh mà trực tiếp đè chết ngươi, đè cho ngươi chết chìm luôn.
Mộ Dung Yến hừ hừ nói.
– Đúng là...
Hồng Dịch cũng không tranh cãi với nàng nữa. Hắn đột nhiên nhíu mày nói:
– Nếu võ công luyện tới cảnh giới Hoán Huyết Võ Thánh thì bất luận là sử dụng cái gì, Thần hồn cũng không thể tới gần phạm vi hơn mười trượng phải không?
Hồng Dịch nhớ tới huyết khí của Hồng Huyền Cơ. Huyết khí đó như Mặt trời dương cương phủ xuống mặt đất này, nên cho dù Âm Thần hắn giờ đã đại thành cũng chỉ sợ không thể tới gần thân thể của Hồng Huyền Cơ được.
Ngày đó, hai đại cao thủ Âm Thần khu vật của Vô Sinh Đạo và Chân Không Đạo dùng phi kiếm ám sát Hồng Huyền Cơ, nhưng còn chưa tới gần thân thể hắn đã bị một lực vô hình cản lại, rồi bị Hồng Huyền Cơ nhẹ nhàng đoạt lấy phi kiếm, đánh tan Thần hồn, khiến cả hai hồn phi phách tán.
– Điều đó cũng không hoàn toàn chính xác. Quỷ Tiên có Thần hồn cường đại vẫn có thể đột phá một cách mạnh mẽ.
Mộ Dung Yến nói:
– Ta cũng chưa từng được tận mắt chứng kiến những người ở đẳng cấp đó giao thủ nên cũng không thể tưởng tượng được. Song ta biết huyết khí của Võ Thánh cường đại, mà nếu loại máu nóng đó mà dính vào người Quỷ Tiên thì sẽ tạo thành thương tổn rất lớn đối với Quỷ Tiên. Còn nếu là Nhân Tiên, máu toàn thân đều dương cương mà bắn ra một giọt trúng Thần hồn thì Thần hồn sẽ phải chịu trọng thương khó có thể chữa trị nổi.
Bản quyền dịch thuật của nội dung này được bảo hộ bởi trang truyen.free.