(Đã dịch) Dương Thần - Chương 95:
Huyết khí dương cương quả thật có thể khắc chế Âm Thần. Nhưng ta không ngờ máu của Võ Thánh lại có thể làm thương tổn tới cả Quỷ Tiên nữa.
Trong lúc bàn luận cùng Mộ Dung Yến, Hồng Dịch cũng nảy sinh khát khao một ngày nào đó sẽ dùng máu của mình vẽ lên thân Trảm Sa, để rồi trong chốc lát đánh tan Đạo môn Hiện hình duyên hống kim thân của đối phương.
Võ Thánh luyện tủy hoán huyết, lấy thể phách dương cương mà thành Nhân Tiên chi đạo. Huyết khí cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi. Đối với những Âm Thần như ta và ngươi, họ căn bản không cần dùng máu của mình, chỉ cần một quyền cũng đủ đánh tan chúng ta rồi.
Mộ Dung Yến nghiêm mặt nói: Ngoài ra, Tiên Thiên Võ Sư đỉnh phong có được sự hợp nhất giữa linh hồn và thể xác; ý chí, ý niệm cũng hòa làm một khiến bản thân họ vô cùng kiên cường; huyết khí cũng cực kỳ mạnh mẽ. Vì vậy, cho dù ngươi có Huyết Văn Cương châm và tốc độ cực nhanh, thì nhiều nhất cũng chỉ nhanh hơn loài chim một chút mà thôi. Còn nếu gặp phải loại Tiên Thiên cường giả linh nhục hợp nhất kia, họ chỉ cần đưa tay một cái là có thể tóm gọn ngươi rồi.
Lợi hại như vậy sao?
Hồng Dịch trong lòng thoáng chấn kinh.
Hắn tưởng tượng cảnh thần hồn mình điều khiển Huyết Văn Cương châm đi ám sát lại bị người ta một tay nắm gọn, không thể động đậy, mà lòng không khỏi rùng mình khiếp sợ.
Đó là điều đương nhiên.
Thấy Hồng Dịch khiếp sợ, Mộ Dung Yến dường như vô cùng khoái trá, bật cười khanh khách nói: Huyết Văn châm của ngươi khi bắn ra không thể nhanh bằng tên đúng không? Trong khi đó, Võ đạo Đại Tông Sư lại có thể tay không bắt tên, thậm chí còn có thể tay không mượn nỏ bắn ra thiết tiễn! Ngươi cứ thử nghĩ mà xem. Như vậy thì phải cường đại đến mức nào. Đương nhiên, nếu ngươi có thể luyện thành Quỷ Tiên, thần hồn bay vào mây, mượn sự luyện hóa của lôi điện để thành thuần dương, đạt tới Dương Thần, lập tức ngươi sẽ có được tiên thể Dương Thần tinh khiết. Lúc đó cho dù là Nhân Tiên đỉnh phong hay cao thủ sắp phá toái hư không cũng không phải là đối thủ của ngươi. Chỉ có điều ta thấy ngươi muốn luyện đến bước kia thì thật không có khả năng đâu.
Tiên thể Dương Thần tinh khiết là gì?
Hồng Dịch không để ý đến lời châm chọc của Mộ Dung Yến, mà từng chút từng chút nghiền ngẫm hàm nghĩa trong từng câu chữ của nàng.
Lôi đình là thứ mang tính chất hủy diệt. Thần hồn ta từng xuất xác, bị tiếng sấm mùa xuân đánh tan, phải rất vất vả mới tụ lại được. Ta thật sự không nghĩ thần hồn chịu sự tẩy lễ của lôi đình, hấp thu nó vào thì làm sao có thể thành Dương Thần được?
Hồng Dịch lại hỏi.
Cái gì? Ngươi lại dám xuất xác khi có sấm nổ ư? Vậy mà vẫn chưa chết sao?
Mộ Dung Yến trừng mắt nhìn Hồng Dịch như thể thấy một quái vật: Với cảnh giới của ta, so với ngươi ước chừng còn cao hơn gấp đôi, nhưng cũng không dám xuất xác khi có sấm nổ, vậy mà ngươi lại...
Ngươi còn chưa trả lời vấn đề của ta.
Hồng Dịch phất tay.
Lôi đình vừa là tử lực, vừa là sinh lực. Ta từng nghe Quán chủ giảng đạo, hắn nói: Khi thiên địa còn ở thời kỳ sơ khai, trên đại địa vô cùng hoang vu và cũng không hề có sinh mệnh. Cho tới khi lôi đình trên trời bổ xuống hải dương mới sinh ra những sinh mệnh. Con người lĩnh ngộ đạo sinh tử, thay đổi nó, bay nhập vào lôi đình để thần hồn chuyển hóa thành sinh mệnh chân chính, tái hiện lại cảnh thời kỳ thái cổ hồng hoang, khi mà sinh mệnh mới được sinh ra. Dương Thần cũng giống như việc luyện tủy hoán huyết trong Võ học, giúp thoát thai hoán cốt. Nhưng dù có thoát thai hoán cốt thì vẫn chỉ là nhân hình được luyện đến đỉnh điểm, nên vẫn chỉ là người, chỉ có điều phía sau còn thêm một chữ "Tiên" vào mà thôi! Còn Dương Thần lại thoát ly khỏi hình thái con người, nên được xưng là thần tiên. Thần tiên, thần tiên mà trong đó không còn một chữ "Nhân" nào.
Mộ Dung Yến thấy Hồng Dịch làm ra vẻ khiêm tốn thụ giáo, trong lòng lại càng thoải mái, lông mày giãn ra như một con khổng tước xòe cái đuôi xinh đẹp mà kiêu ngạo.
Đạo lý của Huyền Thiên Đạo quả nhiên là sâu không lường!
Lúc này, Hồng Dịch vô cùng khiếp sợ, có thể nói trong lòng hắn đang phiên giang đảo hải! Theo những đạo lý Mộ Dung Yến vừa nói, tất nhiên đó không phải là những giải thích của riêng nàng, mà là của Huyền Thiên Quán. Những điều này quả thực hắn mới nghe lần đầu, nhưng theo trực giác, hắn cảm nhận những đạo lý ấy có thể thẳng tiến tới Đại đạo, làm sáng tỏ sinh tử luân hồi.
Trong lòng hắn bỗng sinh ra một cảm giác kính trọng sâu sắc đối với Huyền Thiên Quán, tựa như vực sâu biển cả.
Không hổ là một trong Lục Đại thánh địa! Nếu ta có thể tới Huyền Thiên Quán cùng các trưởng lão, thậm chí là Quán chủ để biện giải học vấn, thì thật vui sướng biết bao!
Hồng Dịch lắc đầu, quẳng ngay ý nghĩ điên rồ này ra khỏi đầu.
Ngươi còn vấn đề gì cần thỉnh giáo bổn tiểu thư nữa không?
Mộ Dung Yến chắp tay sau lưng, khoan thai đi lại.
Tu hành Võ đạo, sau khi đạt đến cảnh giới Tiên Thiên thì chú trọng việc linh nhục hợp nhất, cuối cùng là hồn cùng phách hòa làm một thể không thể tách rời. Nhưng chúng ta tu luyện đạo pháp, thần du vật ngoại, nên hồn cùng phách không thể hòa làm một thể, nếu không thì sẽ không thể xuất xác. Như vậy, lúc đó có phải tu luyện võ đạo càng lên cao càng khó khăn không? Với cả, người đã luyện tiên nhưng rồi lại thành Dương Thần, liệu có được không?
Xích! Làm sao có thể chứ! Mộ Dung Yến thoáng có vẻ châm biếm: "Mặc dù nói rằng cần phải chú trọng tính mệnh song tu, nhưng tu luyện Đạo thuật và tu luyện võ thuật lại đặc biệt gian nan. Một vị cao thủ Đạo thuật thì võ thuật tất nhiên sẽ không mạnh. Còn một vị cao thủ võ thuật đạt linh nhục hợp nhất, thần hồn không thể xuất xác và cũng không thể thi triển bất cứ Đạo thuật nào."
Vậy trong thiên hạ cũng có người thành tựu cả Quỷ Tiên lẫn Võ Thánh chứ?
Hồng Dịch nhớ tới Bạch Tử Nhạc.
Đúng là cũng có người như vậy, nhưng vô cùng hiếm hoi. Võ công sau khi tu luyện đến Tiên Thiên, nếu linh nhục không hợp nhất thì võ công rất khó có thể trở nên tinh thâm. Cho dù tu luyện đến Võ Thánh cũng không thể tiến thêm được nữa. Hơn nữa, Quỷ Tiên mà thành Võ Thánh thì cũng chỉ là một Võ Thánh sơ cấp, không thể so sánh được với Võ Thánh đã linh nhục hợp nhất, thậm chí còn kém cả một Đại Tông Sư có linh nhục hợp nhất.
Mộ Dung Yến nhìn Hồng Dịch nói: Người tu đạo luyện võ cũng không phải để chiến đấu, mà là để kéo dài tuổi thọ. Dù sao thì Thi Giải chuyển thế cũng rất nguy hiểm, hơn nữa Đạo lực mà không tinh thâm thì khi Thi Giải ở trong thai cũng sẽ trở nên mê muội, dẫn tới việc mất trí nhớ. Cho nên ta khuyên ngươi, võ công tuy rằng có thể luyện, nhưng cũng không cần quá chuyên sâu vào nó.
Xin thụ giáo!
Hồng Dịch hỏi Mộ Dung Yến nhiều vấn đề như vậy, đã xua tan được rất nhiều nghi hoặc trong lòng. Những đám sương mù trong lòng hắn giờ đã tan đi, nhường chỗ cho một khoảng không sáng rỡ.
Song, những điều này khi trở về vẫn cần phải tinh tế nghiền ngẫm lại, tựa như việc nghiền ngẫm kinh nghĩa, học vấn vậy. Thường thì khi học được một môn, hắn đều nghiền ngẫm, thưởng thức rồi nghiên cứu, giống như khi đọc một quyển sách vậy. Điều này đã trở thành thói quen của Hồng Dịch.
Tiểu Mục, ngươi bảo gia gia ngươi kiểm tra lại sổ sách của điền trang một lần nữa, sau đó chuẩn bị năm trăm lượng hoàng kim, ba nghìn lượng bạc trắng để đưa một năm cung phụng đến phủ Ngọc Thân Vương.
Hồng Dịch bảo Tiểu Mục đang đứng một bên.
Vừa rồi Mộ Dung Yến ném bùa chú làm nổ cây, lại còn ngưng thủy thành thể tạo ra động tĩnh rất lớn, nên Tiểu Mục nghe tin mà tới. Chẳng qua nội trạch Lục Liễu Trang cũng không sợ bị người ta truyền ra ngoài. Hiện tại, trong nội trạch Lục Liễu Trang, những người ở đây chỉ có Mộ Dung Yến cùng hai võ sĩ của nàng, Tiểu Mục, Hồng Dịch, Trầm Thiên Dương và Trầm Thiết Trụ. Còn lại nha hoàn, hầu gái đều không có mặt.
Điều này vốn không hợp với quy củ của một đại hộ trang chủ. Theo lý, nội trạch một điền trang lớn như vậy cũng phải có ít nhất ba bốn mươi nha hoàn, thị nữ, nô bộc hầu hạ. Nhưng Hồng Dịch theo nguyên tắc muốn sử dụng những người mà mình tin tưởng, nên cũng không đến Ngọc Kinh thành để mua những nha đầu lanh lợi.
Hắn biết, hiện tại những kẻ buôn bán nha hoàn cho các gia đình giàu có chủ yếu đều đến từ phương Nam. Mà phương Nam lại là địa bàn của Triệu gia. Thải Mãi Cục cũng do Triệu gia sáng lập, nên nếu mình mà ham muốn hưởng thụ, lôi kéo do thám của Triệu gia vào nhà thì đúng là thật không ổn chút nào.
Hiện giờ, Hồng Dịch hắn khẳng định đã thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Triệu gia, nên không thể không cẩn thận.
Năm trăm lượng hoàng kim, ba nghìn lượng bạc. Cái này...
Mộ Dung Yến vừa nghe Hồng Dịch phân phó, sắc mặt liền thay đổi. Nhưng ngẫm lại đó không phải là tiền của mình, nàng cũng không muốn can thiệp, song vẫn nói: Ngọc Thân Vương cho ngươi điền trang này thì đó chính là tài sản của ngươi rồi, nên cũng không cần cung phụng nữa mà. Hơn nữa, Ngọc Thân Vương về phương diện tiền tài cũng không hề thiếu thốn gì.
Địa vị càng cao, tiền dù nhiều hơn cũng không đủ dùng. Mấy ngày nay ta đã điều tra, Ngọc Thân Vương cũng chỉ có hơn một trăm điền trang, hàng năm thu vào không đáng là bao, còn kém xa so với Hòa Thân Vương chứ đừng nói đến Thái Tử gia. Ngày nay, hắn trông coi thuế ruộng ở hộ bộ, kết giao quan viên rồi thưởng cho binh tướng thủ hạ, duy trì thể diện. Đó đều là những cái hang không đáy, nên dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không đủ dùng. Mà tiền của ta cũng chỉ cần đủ dùng, còn lại toàn bộ cứ đưa hết cho hắn.
Hồng Dịch liếc mắt nhìn Mộ Dung Yến.
Cũng đúng!
Mộ Dung Yến gật gật đầu, nhưng sau đó kinh hãi nhìn Hồng Dịch: Ngươi không phải có ý đồ gì với ta đó chứ? Ta đã ủng hộ ngươi một ngàn lượng hoàng kim. Lúc này còn chưa thấy được lợi ích gì, thì ta sẽ không tiếp tục ủng hộ đâu.
Ta sao lại có ý đồ gì với ngươi chứ hả?
Hồng Dịch cảm thấy kỳ quái nhìn Mộ Dung Yến: Ngươi ủng hộ một ngàn lượng hoàng kim kia, thì ngươi và mấy con Ngao Sư Vương đã ăn hết một nửa rồi. Ta tính toán với ngươi không phải tự làm khó mình sao?
Biết vậy là tốt rồi!
Mộ Dung Yến đắc ý nói.
Phủ Ngọc Thân Vương.
Vương gia, ta y theo dặn dò của người, đã chuyển toàn gia Thủy sư Sài tướng quân ở phương Nam đến Ngọc Kinh, và ban cho nhà hắn một điền trang ba mươi mẫu. Hắn viết thư nói rằng rất cảm kích Vương gia, nói rằng người nhà đã được bố trí ổn thỏa, sau này không còn buồn phiền, sẽ dốc sức vì Đại Kiền.
Vân Thanh, nữ tử như đóa hoa sen trong dòng nước, đứng bên cạnh Ngọc Thân Vương.
Ài! Trợ cấp và lương bổng cho binh lính của triều đình tuy rằng không thấp, nhưng lại bị cắt xén hết lớp này đến lớp khác, nên cũng chẳng còn bao nhiêu. Ta mang binh đánh giặc, thấy những tướng sĩ tử vong trên sa trường để lại cô nhi quả phụ. Nếu gia đình họ không được an bài ổn thỏa, thì ai sẽ chịu vì mình mà ra sức phục vụ đây?
Ngọc Thân Vương giận dữ nói: Chẳng qua, điền trang của ta trong số các vị Hoàng Tử là ít nhất. Không bằng Bát đệ được ngân khố ủng hộ. Thái Tử năm đó tiêu diệt Đại Thiền Tự, tích trữ không biết bao nhiêu tiền tài, lại còn chống lưng cho các thế gia ở phương Nam. Về phương diện mua chuộc nhân tâm thì ta còn kém xa lắm. Năm nay thu nhập có chút khó khăn thì phải. Mấy năm nay ta quản lý bộ hộ, phụ trách thuế ruộng của thiên hạ. Nhìn chức quan tưởng là béo bở, nhưng kỳ thật đó lại là một cái hang không đáy! Rồi Phụ hoàng nhìn vào, các quan nhìn vào, chỉ cần có người nhúng tay vào sẽ lại gây ra một trường sóng gió. Một vương phủ lớn như vậy, toàn bộ dựa vào nàng quản lý mới chống đỡ được. Vất vả cho nàng quá!
Thu nhập năm nay không nhiều hơn năm trước. Vương gia ban thưởng thì cũng cần phải lưu ý một chút!
Vân Thanh lắc đầu: Song, Lục Liễu Trang hôm nay lại đưa tới cung phụng như lệ cũ của những năm trước, thậm chí còn nhiều hơn gấp đôi nữa.
Lục Liễu Trang? Đó không phải là nơi ta ban cho Hồng Dịch sao? Thế nào mà lại còn thu, lại còn hơn gấp đôi chứ?
Ngọc Thân Vương "ách" một tiếng.
Ta cũng rất lấy làm lạ. Hồng Dịch sau khi rời khỏi phủ Võ Ôn Hầu cũng không có nhiều tiền tích góp. Hắn cũng đang muốn dùng tiền, nhưng sao lại vẫn cung phụng như những năm trước, lại còn nhiều như vậy nữa? Vương gia, có cần ta đi tra một chút không?
Vân Thanh nói.
Không cần! Hắn đưa tiền đến là muốn bày tỏ thái độ với ta. Ta dùng người thì không nghi ngờ, mà nghi người thì không dùng, vậy tra hắn để làm gì. Đúng rồi, hắn giờ là cử nhân nên cũng có thể giới thiệu ra ngoài. Hơn nữa, cung mã võ nghệ của hắn vô cùng tốt. Đúng lúc hải tặc ở phương Nam đang ngày càng hung hăng, ngang ngược. Ta sẽ phái hắn đến làm bộ hạ dưới trướng Nhan thống lĩnh, dựa vào đó mà tranh chút công trạng để đầu xuân sang năm thi tiến sĩ. Sau khi thi xong cũng có thể để phụ hoàng chú ý tới lý lịch hắn. Những người có cả văn lẫn võ là những người phụ hoàng thích nhất, có khả năng được lên chức rất nhanh. Chỉ không tới vài năm, hắn có thể trong triều giúp ta kiềm chế Hồng Thái Sư.
Ngọc Thân Vương vỗ tay, hạ quyết tâm, quát một tiếng: Người đâu, tới Lục Liễu Trang mời Hồng Dịch đến đây một chuyến!
Toàn bộ nội dung dịch thuật này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.