(Đã dịch) Dương Thần - Chương 98:
Với mấy cây Phi Hoàng Liên nỗ này, thực lực của chúng ta ắt sẽ tăng vọt!
Thủ lĩnh Hắc y nhân ngắm nghía chiếc nỏ trong tay, yêu thích không muốn buông rời. Hắn nói: "Xong vụ này, chúng ta sẽ thôn tính hết những môn phái chuyên dựa vào cướp bóc để kiếm sống trong bán kính gần một trăm dặm quanh đây. Tứ trại ngũ lĩnh, đứa nào không phục cứ giết sạch!"
"Được rồi! Giữ yên lặng! Số tiền này e rằng khó mà nuốt trôi. Ta nghe tiếng vó ngựa phi tới rất nhanh. Chỉ có chiến mã thượng đẳng mới có sức bền như vậy."
Đôi tai của tên đầu lĩnh Hắc y nhân chợt khẽ động, lắng nghe động tĩnh trên mặt đất. Hắn quả thật linh mẫn như một con báo. "Huynh đệ Hắc Diêu Trại chúng ta vốn dĩ nhân số chẳng nhiều nhặn gì, toàn bộ đều dựa vào thân thủ mới giữ được mình. Lần này chúng ta nhất định phải tập trung, không thể để xảy ra bất kỳ thương vong nào."
"Không biết có đàn bà không? Nếu có thì đừng giết! Anh em chúng ta đã lâu không được nếm mùi rồi." Một tên Hắc y nhân cười nói. Sau lưng hắn đeo một thanh cương đao quấn tơ hồng, trên thân đao có vết máu mờ ảo cùng một vài chỗ sứt mẻ, hiển nhiên là do chém giết mà để lại.
"Còn năm dặm nữa! Mọi người nín thở. Thấy bóng người lập tức kéo dây cản ngựa! Sau đó dùng liên nỗ đón đầu. Ba đầu lĩnh chúng ta sẽ lo liệu những kẻ võ công cao cường. Các ngươi chú ý áp trận!"
Đúng lúc này, tên đầu lĩnh thấp giọng ra lệnh một tiếng rồi phủ phục bên trong bụi cỏ, bất động như một tảng đá. Ở đây, hai ba mươi tên Hắc y nhân thân thể uyển chuyển như mèo, kéo căng dây nỏ. Sát khí trong chốc lát tràn ngập, bốn phía rừng cây đến cả côn trùng cũng không dám cất tiếng.
Trong nháy mắt đó, khi những tên Hắc y nhân này đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chặn giết, thì bên tai bọn họ quả nhiên vang lên âm thanh vó ngựa đang chạy nhanh tới.
................................................
"Rừng đồi Hoàng Nê này quả thật âm u, địa thế hiểm ác bốn bề núi rừng."
Hồng Dịch ngồi trên lưng ngựa tiến vào đồi Hoàng Nê. Y đã phi nước đại hơn mười dặm đường. Cây cối hai bên càng lúc càng rậm rạp. Tuy là ban ngày, nhưng ánh mặt trời chỉ lọt qua được chút ít, phần lớn đã bị tán lá của những đại thụ che kín con đường.
"Dọc đường đi cũng không xảy ra chuyện gì cả." Trầm Thiết Trụ thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nhưng hắn vừa dứt lời, đột nhiên hai con Ngao Sư Vương đi theo liền dừng lại. Lông trên thân chúng dựng ngược cả lên nhưng không sủa, chỉ hung hăng cào lên mặt đất rồi nhìn về phía bụi cỏ trong rừng cây ở đằng xa.
"Nơi đây có mai phục! Cẩn thận hành động!" Xích Truy Dương thấy tình huống như vậy liền ghìm ngựa. Cả chín người đều dừng lại.
"Ân? Đúng là có mai phục sao? Ai mà lớn mật như vậy?" Trong lòng Hồng Dịch khẽ động, y ngồi thẳng trên lưng ngựa. Thần hồn đã xuất xác, bay nhanh tới.
Quả nhiên, thần hồn Hồng Dịch vừa xuất khỏi thân xác, bay đến phía trước đã thoáng nhận thấy rất nhiều bóng đen ẩn trong bụi cỏ. Cùng lúc đó, Hồng Dịch còn thấy Phi Hoàng Liên nỗ trong tay bọn chúng.
"Phi Hoàng Liên nỗ? Sao có thể chứ? Thứ này làm sao xuất hiện được ở đây?"
Thần hồn Hồng Dịch vừa xuất xác, khi đã thấy rõ mọi thứ liền quay về! Sau đó y giơ tay lên, thấp giọng quát: "Mọi người cẩn thận. Đối phương có liên nỗ! Là Phi Hoàng Liên nỗ, tầm bắn trăm bước! Tiểu Mục, Thiết Trụ, đi theo ta!"
Quát xong, Hồng Dịch đột nhiên thúc ngựa tiến lên. Đát! Đát! Đát! Đát! Khi còn cách đó chừng hơn ba trăm bước, y ghìm ngựa dừng lại, lấy Thiết Mộc Ô Cốt Thần cung, lắp Điêu linh tiễn, kéo căng dây cung rồi bắn. Vù! Một mũi tên bắn ra!
Điêu linh tiễn bay vút tới khoảng cách ba trăm bước, thoáng cái đã xuyên thủng thân thể một tên Hắc y nhân ẩn mình trong bụi cỏ.
Tên Hắc y nhân kia bị bắn thủng, tru lên một tiếng dữ tợn đồng thời nhảy lên cao chừng ba thước rồi 'phanh' một tiếng, té nằm trên mặt đất. Tiếng kêu sợ hãi này lập tức khiến mọi người cảnh giác.
"Sát!" Biết mình đã bị lộ, ba tên thủ lĩnh Hắc y nhân mãnh liệt bật dậy, những Hắc y nhân còn lại cũng đồng loạt nhảy lên. Cây nỏ trên tay bọn chúng đồng loạt nhắm vào Hồng Dịch. Một trận mưa tên dày đặc như châu chấu bắn tới.
"Hừ! Nỏ mạnh hết đà. Thế không thể xuyên lụa mỏng. Liên nỗ này trong phạm vi trăm bước thì có uy lực rất mạnh. Nhưng khoảng cách lại là ba trăm bước. Nếu là Thần Tí Nỗ kia thì còn có thể. Song những kẻ này nếu có thể giương được Thần Tí Nỗ thì ít nhất đều là những người đạt cảnh giới Võ Sư. Hơn hai mươi Võ Sư chặn giết ta, vậy thì ta chết cũng không oan uổng!"
Quả nhiên, những mũi tên bắn tới sau khi đi được một trăm năm mươi bước đã bắt đầu lao xuống, đến hai trăm bước thì mất đà, rơi lả tả xuống đất, căn bản không thể bắn tới chỗ Hồng Dịch. Cho dù ba tên thủ lĩnh xông lên đầu, cước bộ nhanh nhẹn để nhanh chóng tiếp cận, nhưng liên nỗ bắn ra cũng chỉ miễn cưỡng chạm đến trước mặt Hồng Dịch, va vào áo giáp rồi rơi xuống đất.
Hồng Dịch biết liên nỗ dù hung mãnh nhưng với khoảng cách hiện tại quá xa, hoàn toàn không thể sánh được với Thiết Mộc Ô Cốt cung. Đương nhiên, nếu sát lại gần trong vòng trăm bước, thì Hồng Dịch giờ đã biến thành một tổ ong rồi.
Bồng! Bồng! Bồng! Bồng! Bồng! Hồng Dịch kéo cung liên tiếp bắn ra năm mũi tên. Mỗi một mũi xuyên thủng thân thể một tên Hắc y nhân! Sau đó hắn thúc ngựa xoay người, ghìm cương. Thân thể hắn vẫn ngồi trên lưng ngựa còn Truy Điện mã lao về phía trước, trong nháy mắt kéo giãn khoảng cách với đám Hắc y nhân đang xông tới.
Tốc độ của Truy Điện mã so với một Tiên Thiên Võ Sư còn muốn nhanh hơn một chút. Hồng Dịch cứ thế mà đi, làm sao nhóm người này dùng cước bộ đuổi theo kịp được chứ.
Khoảng cách trước sau vẫn được duy trì ba trăm bước. Hồng Dịch cho ngựa chạy vòng, kéo cung liên tiếp bắn ra ba phát. Ba mũi tên xuyên thủng lồng ngực ba tên Hắc y nhân. Mà mấy tên Hắc y nhân này cũng không hề mang áo giáp!
Chỉ trong nháy mắt, Hồng Dịch đã bắn chết chín người! Sau khi bắn xong chín mũi tên, Hồng Dịch lại kéo cung nhưng cánh tay bỗng tê dại. Hắn biết lực lượng bản thân đã dùng hết nên khó có thể tiếp tục giương cung. Mà cho dù có miễn cưỡng giương cung thì cũng không thể duy trì được sự chính xác nữa.
Điều quan trọng nhất khi dùng cung chính là lực lượng! Với lực lượng hiện giờ của Hồng Dịch, việc giương được loại cường cung như Thiết Mộc Ô Cốt cung mà vẫn đảm bảo bắn chính xác chín mũi tên đã là một kỳ tích.
Dù Hồng Dịch đã dừng tay, nhưng tiếng dây cung bên cạnh vẫn liên tiếp vang lên, bởi Trầm Thiết Trụ và Tiểu Mục cũng đã giương cung! Hai người lắp tên, giương cung bắn! Trong khoảnh khắc lại xuyên thủng bảy, tám kẻ đang ở ngoài hai trăm bước.
Đến khi Trầm Thiết Trụ bắn liên tiếp mười phát cung, thì sức lực và độ chính xác đã không đủ, và đối phương, những tên Hắc y nhân đang xông tới, cũng chỉ còn lại có ba tên thủ lĩnh!
Ba tên thủ lĩnh này do võ nghệ cao cường nên mấy mũi tên cuối cùng của Trầm Thiết Trụ và Tiểu Mục đều bị họ tránh được.
"Cái này..." Ánh mắt Xích Truy Dương lóe lên. Hắn vừa mới phát hiện phía trước có mai phục, đang định quan sát động tĩnh của đối phương, đồng thời muốn thi triển thân thủ của mình, lấy một địch hai mươi. Nhưng lại không ngờ Hồng Dịch không nói hai lời liền xông tới, ba người thay phiên nhau bắn, giờ đối phương chỉ còn lại ba kẻ.
Sự việc xảy ra chỉ trong một cái chớp mắt.
"Xích huynh. Bắt sống bọn chúng!" Hồng Dịch đột nhiên quát.
Xích Truy Dương sau khi nghe thấy lập tức nhảy lên, dùng thế "chim ưng bắt thỏ" đánh về phía ba tên thủ lĩnh còn lại. Cùng lúc đó, hai Ngao Sư Vương cũng lao tới, vồ mồi như hổ báo, hung hăng tấn công.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mọi sự sao chép cần được trích dẫn nguồn rõ ràng.