Menu
Đăng ký
Trang chủ Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật
Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật
Đang ra

Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật

Đọc từ đầu

Giới thiệu

Lục Vãn Vãn xuyên không, nghiễm nhiên trở thành một trong số ít "nữ thể tự nhiên" hiếm thấy trên toàn đế quốc. Việc dùng danh xưng "nữ thể" thay vì "nữ nhân" xuất phát từ sự kỳ lạ của thế giới nàng đặt chân tới: một đế quốc hiện đại với phi thuyền tiên tiến, người máy quản gia thông minh, nơi loài người có khả năng hóa thú, chuyển đổi hình thái giữa người và thú tùy ý. Trong thế giới này, Lục Vãn Vãn chính là một nữ thể tự nhiên. Nàng không chỉ trở thành đối tượng bảo hộ tối cao của toàn đế quốc, mà còn sở hữu dung mạo diễm lệ cùng tài sản kếch xù, trở thành giai nhân trong mộng của vô số thú nhân chưa kết hôn. Trước khi xuyên không, Lục Vãn Vãn chỉ là kẻ yếu ớt vật lộn cầu sinh nơi mạt thế. Sau khi xuyên không, nàng được an giấc trên chiếc giường lông vũ rộng tám mét, ngày ngày thưởng thức quả Điềm Tinh trị giá mười ngàn tiền vàng như thể đang gặm quả táo một tiền đồng. Dưới danh nghĩa nàng sở hữu trăm tinh cầu, mỗi ngày có thể nghỉ ngơi ở một nơi khác biệt. Dù lúc đầu Lục Vãn Vãn vẫn còn chút chưa thích ứng, nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã chìm đắm trong những ngày tháng xa hoa này. Cho đến ba tháng sau… Nàng nhận được thư cưỡng chế kết duyên từ Trung Khu. Chẳng lẽ Đế quốc văn minh các ngươi lại còn ép duyên? Cố Huấn Đình đã bị nhiễm phóng xạ trong một vụ nổ giữa các vì sao, chìm đắm trong tình trạng rối loạn tinh thần lực một thời gian dài, gần như mất đi tất cả. Y mất đi thân phận nguyên soái được người người kính trọng, bị vu oan hãm hại, đày đến một tinh cầu xa xôi hoang vu, mất đi khả năng hóa hình thú và toàn bộ sức mạnh. Thứ còn lại của y chỉ là một cơ thể yếu đuối mang nhiều vết thương. Trong lúc chán nản tột cùng, y lại nhận được thư cưỡng chế kết duyên của Đế quốc, bị vệ binh bắt đến Trung Tâm Kết Duyên. Y đứng ở một góc đám đông, gương mặt u ám và méo mó. Lại không ngờ nữ thể nhỏ bé được toàn Đế quốc tôn sùng kia lại vươn ngón tay run run chỉ vào y. Đây là muốn kết khế ước với kẻ phế vật như y sao? Lần đầu tiên gặp Cố Huấn Đình, Lục Vãn Vãn đã bị ấn tượng bởi đôi mắt đen sâu thẳm như hồ thu của y. Ánh mắt của y giống hệt chú mèo con mà nàng cứu trong vài tháng cuối cùng ở thế giới trước khi nó sắp chết. Cố Huấn Đình khi ấy thân thể đầy vết thương chưa lành, mái tóc đen dày rối bời, vết máu loang lổ trên thái dương nhỏ giọt, khuôn mặt y bị nhuộm thành màu đỏ đáng sợ, chẳng thể nhìn rõ dung mạo. Không biết lúc đó vì điều gì? Vì thấy y đáng thương hay vì y biết không thể hóa thú, nên có cảm giác gần gũi như người bình thường ở thế giới của Lục Vãn Vãn mà nàng đã nhấn nút lựa chọn y. Lục Vãn Vãn cũng không ôm hy vọng gì nhiều về việc kết khế ước này, nàng chỉ mong mình và Cố tiên sinh có thể chung sống hòa bình, tôn trọng lẫn nhau. Có lẽ khi nàng ấn chọn y là vì một khoảnh khắc mềm lòng, nhưng nếu đã lựa chọn đối phương thì phải có trách nhiệm gánh vác, thế nên cuộc sống chung của hai người bắt đầu. Lục Vãn Vãn tuy không biết hình thú của Cố Huấn Đình là gì nhưng nàng cảm thấy người này giống như một chú mèo, có khi kiêu ngạo, lạnh lùng nhưng đôi khi lại mềm mại, ngoan ngoãn. Y ít nói, ít cười, lúc nào cũng thích che giấu cảm xúc nội tâm nhưng sẽ rất tinh tế, lặng lẽ quan tâm nàng. Khi nàng gặp chuyện không vui, y tuy không biết nói lời dịu dàng dỗ dành nhưng sẽ âm thầm tìm cách giải quyết khó khăn giúp nàng. Khi nàng cảm thấy vui vẻ, y sẽ yên tĩnh lắng nghe nàng chia sẻ niềm vui, khuôn mặt tuy vẫn nhàn nhạt vô cảm nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm của y lại toát ra vẻ dịu dàng vô hạn. Lục Vãn Vãn vẫn luôn đặt biệt danh cho Cố Huấn Đình là "tiểu công chúa", vì trong mắt nàng, y luôn nhạy cảm và yếu ớt. Y lúc nào cũng tự ti vì những vết thương mình đã chịu đựng trên thân thể tàn khuyết, tự ti vì không thể là một thú nhân cường đại bảo vệ Lục Vãn Vãn, tự ti vì cho dù biết Vãn Vãn rất thích những thứ mềm mại xù xù nhưng tai thú của mình lại rụng lông trơ trụi, muốn biến ra cho nàng sờ sờ cũng không dám. "Tiểu công chúa" còn hay thích suy nghĩ mông lung, rồi lại đau buồn vì những ý niệm vẩn vơ ấy. Nào là tự thấy mình không xứng với nàng, nào là nàng sẽ chê y xấu xí mà đi tìm thú nhân khác mạnh mẽ hơn y... cứ thế mà tự khóc thầm trong lòng. Mặc dù "tiểu công chúa" có những phút giây yếu đuối nhưng thật ra y luôn là chỗ dựa tinh thần vững chãi của Lục Vãn Vãn. Là y cho nàng dũng khí để bước tiếp trên con đường đã chọn, là y đứng sau cổ vũ, trợ giúp để nàng đạt được thành công. Đến thế giới này, lựa chọn y, là quyết định đúng đắn của Lục Vãn Vãn. Đến Trung Tâm Kết Duyên, gặp được nàng, là duyên phận tốt đẹp nhất mà ông trời ban tặng cho Cố Huấn Đình. Ngày Lục Vãn Vãn lựa chọn y ở Trung Tâm Kết Duyên, y nghĩ nàng sớm muộn gì rồi cũng sẽ từ bỏ mình, một thú nhân phế vật như y thì trông mong điều gì. Nhưng thì ra đó chính là ngày y bắt đầu biết được mùi vị của hạnh phúc. Vốn dĩ tương lai của Cố Huấn Đình là một màu đen không hy vọng, nhờ có Lục Vãn Vãn mới trở nên tươi sáng, ấm áp. Là Lục Vãn Vãn chăm sóc từng vết thương hoại tử trên thân thể suy nhược của y. Là Lục Vãn Vãn tận tâm không màng khó khăn, dùng hết cả dị năng của mình để trị liệu tinh thần rối loạn của y. Là Lục Vãn Vãn dịu dàng, ấm áp khiến y cảm nhận được thế nào là được người khác quan tâm, chăm sóc. Cố Huấn Đình tồn tại là nhờ Lục Vãn Vãn. Lục Vãn Vãn chính là sinh mệnh của Cố Huấn Đình. Lần đầu tiên Lục Vãn Vãn thấy được đôi tai của "tiểu công chúa" khi y vẫn còn tỉnh, không khỏi ngây người, cho đến khi nàng định thần, lời đã thốt ra khỏi miệng: "Em có thể sờ tai anh một chút không?" Cố Huấn Đình: "..." Khi Lục Vãn Vãn ý thức được mình vừa nói cái gì: "......" Nghe nàng nói, đôi tai của "tiểu công chúa" đang ép về hai bên bỗng dựng đứng, rồi lại rũ xuống, rồi lại dỏng lên: "Được." Lục Vãn Vãn nghi ngờ mình nghe nhầm, có chút ngẩn người. Cố Huấn Đình ngồi trên chiếc ghế sofa trong phòng khách, giọng trầm khàn, như mê hoặc lòng người: "Chỉ có thể sờ một chút." Lục Vãn Vãn đi đến phía sau y, từ từ vươn đôi tay "phạm tội". Mềm quá! Lông tơ mới mọc thật mềm mượt! Nó còn ngọ nguậy nữa, thật khác với lúc sờ đôi tai khi y còn hôn mê, tai y lớn hơn một chút so với mèo bình thường, ấm áp, xúc cảm cực kỳ dễ chịu! Lục Vãn Vãn vô thức đặt cả hai tay lên tai của "tiểu công chúa", thuận theo lông tơ tán loạn vừa nãy, đến khi tiếng khịt mũi trầm thấp vọng đến tai nàng mới lúng túng bỏ tay ra. "Xin lỗi…" Lục Vãn Vãn có chút ảo não, ngồi một bên y, nhìn thấy đám lông trên đuôi rủ xuống bên người của "tiểu công chúa" cũng bị xù tung toàn bộ, nàng cảm thấy vô cùng áy náy, có lẽ "tiểu công chúa" là giống mèo không thích bị người khác chạm vào. "Vừa xấu vừa hói." Giọng Cố Huấn Đình khẽ cất lên, nhưng Lục Vãn Vãn vẫn nghe được. "Sờ không mềm." Đôi tai của "tiểu công chúa" run rẩy. Y nâng bàn tay lên, che đi đôi tai không quá trơ trụi ấy. Lục Vãn Vãn: "..." Nàng dường như đã hiểu ra trong nháy mắt: "Sờ rất tuyệt." Nàng nói: "Mặc dù lông có phần thưa thớt, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến xúc cảm…" "Tiểu công chúa" hạ tay xuống, biểu cảm bỗng cứng lại, thật hiếm khi nỗi bất mãn của y có thể khiến cho Lục Vãn Vãn cảm nhận được. Lục Vãn Vãn: "..." À, đúng rồi, không được nói ít lông… Cố Huấn Đình vốn đang sốt cao lúc này lại đang nhìn nàng, cười hỏi: "Em yêu anh chứ?" Y cười lên trông rất đẹp, nhưng Lục Vãn Vãn đã hoàn toàn tỉnh táo lại. Lục Vãn Vãn bình ổn tâm trạng, cười nói: "Ừm, yêu anh." Cố Huấn Đình cười càng thêm rạng rỡ: "Vậy em đồng ý làm bất cứ chuyện gì vì anh chứ?" Lục Vãn Vãn: "..." Cố Huấn Đình không hài lòng về sự im lặng của nàng, y tựa vào mạn thuyền, đôi chân dài bỗng hóa thành đuôi cá: "Thực ra anh thuộc về biển cả, em có đồng ý đánh chìm thuyền rồi đi cùng anh về đáy biển kết hôn không?" Lục Vãn Vãn: "......." Nàng vuốt trán bất lực, chậm rãi đi vào khoang thuyền trong ánh mắt mong đợi của "tiểu công chúa", tiếp theo "rầm" một tiếng, cửa khoang đóng lại. Đầu óc nàng vẫn rất tỉnh táo, "tiểu công chúa" là mèo, chứ không phải là người cá. Lục Vãn Vãn lắc lắc đầu, nhìn rõ Cố Huấn Đình đang nằm trên sofa, mặt mày đỏ bừng. Có lẽ y cũng chịu ảnh hưởng, vốn đã sốt đến mê man, bây giờ là đôi mắt mở hờ, mơ màng. Nhìn thấy Lục Vãn Vãn, y cau chặt mày, nhỏ tiếng nói: "Sao lại..." "Có hai Lục Vãn Vãn." Lục Vãn Vãn: "..." Chiếc thuyền rung lắc càng lúc càng dữ dội, nhưng giờ phút này Lục Vãn Vãn lại cảm thấy tâm trạng tốt lạ thường. Nàng loạng choạng tiến đến bên Cố Huấn Đình, run rẩy lau đi mồ hôi lạnh trên trán y. Cố Huấn Đình lúc này ngọt ngào như một chú mèo lớn đang làm nũng, trái tim Lục Vãn Vãn có chút ngứa ngáy, bèn cố ý trêu chọc y: "Thực ra em là mỹ nhân ngư đến từ biển sâu." Cố Huấn Đình có chút ngây ngô: "....?" Lục Vãn Vãn tháo chiếc nhẫn đeo trên cổ mà y tặng nàng xuống, lắc lắc trước mặt y: "Đây là báu vật của em, bên trong ẩn chứa năng lượng có thể cho phép em sinh sống ở trên cạn." Lục Vãn Vãn nhịn cười: "Nhưng năng lượng đã sắp cạn kiệt, em sắp phải rời xa anh, trở về biển sâu." Cố Huấn Đình mở tròn mắt: "Ở đâu có năng lư���ng." Lục Vãn Vãn nói: "Trong tiếng kêu của thú nhân." "Tiếng kêu của thú nhân có thể bổ sung năng lượng." Y tóm chặt lấy tay nàng, dùng sức mạnh khiến Lục Vãn Vãn bắt đầu hối hận vì đã trêu đùa y. Nhưng "tiểu công chúa" lại cho là thật, bàn tay còn lại của y đón lấy chiếc nhẫn trong tay nàng, đặt lên môi, âm thanh dễ nghe thoát ra từ đôi môi nhợt nhạt: "Miaow." Giọng nói của đàn ông rất thấp, mang theo chút khẩn thiết, gọi từng tiếng: "Miaow." "Ôi..." Lục Vãn Vãn nhìn khóe môi y từ từ tuôn máu, nhưng vẫn cứ tiếp tục khàn giọng kêu từng tiếng, trong lòng nàng vừa đau xót vừa hối hận. Nàng nắm lấy tay y, vươn tay lau vết máu bên khóe môi, khóe mắt ướt đẫm: "Xin lỗi, em lừa anh đấy, em không phải người cá." "Em sẽ không quay về đáy biển đâu." "...Không đi?" Cố Huấn Đình khẽ tròn mắt, rồi nhanh chóng như hiểu ra điều gì đó, trên mặt lộ ra nụ cười an tâm hiếm thấy. Y chống tay ngồi dậy, nâng tay nàng lên, để lại một dấu răng trên mu bàn tay nàng: "Đã đánh dấu." Nói xong, có lẽ y không chống đỡ nổi nữa, cả người đổ sập trên ghế sofa, mắt khép chặt, chìm vào giấc ngủ sâu. "Gả Cho Cựu Nguyên Soái Bệnh Tật" là một bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào và vô cùng đáng yêu. Điểm đáng yêu nhất toàn bộ truyện chính là nam chính Cố Huấn Đình, một nam chính ngây thơ, dễ đỏ mặt nhưng luôn tự ngụy trang bằng vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói. Tương tác giữa nam nữ chính vô cùng tự nhiên, ngọt ngào mà không hề gây cảm giác nhàm chán. Tuyến tình cảm phát triển chậm rãi và sâu đậm, khiến độc giả không khỏi "quắn quéo" vì thứ tình cảm "lâu ngày sinh tình" giữa hai người. Cốt truyện đơn giản, dễ hiểu, không quá "hack não" dù bối cảnh truyện có phần mới lạ. Giọng văn bình dị, pha chút hài hước. Tóm lại, đây là một bộ truyện thích hợp để thưởng thức trong những ngày nghỉ lễ.

Danh sách chương

C.1 Chương 1 C.2 Chương 2 C.3 Chương 3 C.4 Chương 4 C.5 Chương 5 C.6 Chương 6 C.7 Chương 7 C.8 Chương 8 C.9 Chương 9 C.10 Chương 10 C.11 Chương 11 C.12 Chương 12 C.13 Chương 13 C.14 Chương 14 C.15 Chương 15 C.16 Chương 16 C.17 Chương 17 C.18 Chương 18 C.19 Chương 19 C.20 Chương 20 C.21 Chương 21 C.22 Chương 22 C.23 Chương 23 C.24 Chương 24 C.25 Chương 25 C.26 Chương 26 C.27 Chương 27 C.28 Chương 28 C.29 Chương 29 C.30 Chương 30 C.31 Chương 31 C.32 Chương 32 C.33 Chương 33 C.34 Chương 34 C.35 Chương 35 C.36 Chương 36 C.37 Chương 37 C.38 Chương 38 C.39 Chương 39 C.40 Chương 40 C.41 Chương 41 C.42 Chương 42 C.43 Chương 43 C.44 Chương 44 C.45 Chương 45 C.46 Chương 46 C.47 Chương 47 C.48 Chương 48 C.49 Chương 49 C.50 Chương 50 C.51 Chương 51 C.52 Chương 52 C.53 Chương 53 C.54 Chương 54 C.55 Chương 55 C.56 Chương 56 C.57 Chương 57 C.58 Chương 58 C.59 Chương 59 C.60 Chương 60 C.62 Chương 62 C.63 Chương 63 C.64 Chương 64 C.66 Chương 66 C.68 Chương 68 C.69 Chương 69 C.70 Chương 70 C.71 Chương 71 C.72 Chương 72 C.73 Chương 73 C.74 Chương 74 C.75 Chương 75 C.76 Chương 76 C.77 Chương 77 C.78 Chương 78 C.79 Chương 79 C.80 Chương 80 C.81 Chương 81 C.82 Chương 82 C.83 Chương 83 C.84 Chương 84 C.85 Chương 85 C.86 Chương 86 C.87 Chương 87 C.88 Chương 88 C.89 Chương 89 C.90 Chương 90 C.91 Chương 91 C.92 Chương 92 C.93 Chương 93 C.94 Chương 94 C.95 Chương 95 C.96 Chương 96 C.97 Chương 97 C.98 Chương 98 C.99 Chương 99 C.100 Chương 100 C.101 Chương 101 C.102 Chương 102 C.103 Chương 103 C.104 Chương 104 C.105 Chương 105 C.106 Chương 106 C.107 Chương 107 C.108 Chương 108 C.109 Chương 109 C.110 Chương 110 C.111 Chương 111 C.112 Chương 112 C.113 Chương 113 C.114 Chương 114 C.115 Chương 115 C.116 Chương 116 C.117 Chương 117 C.118 Chương 118 C.119 Chương 119 C.120 Chương 120 C.121 Chương 121 C.122 Chương 122 C.123 Chương 123 C.124 Chương 124 C.125 Chương 125 C.126 Chương 126 C.127 Chương 127 C.128 Chương 128 C.129 Chương 129 C.130 Chương 130 C.131 Chương 131 C.133 Chương 133 C.134 Chương 134 C.135 Chương 135 C.136 Chương 136 C.137 Chương 137

Thông Tin Thêm Về Truyện "Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật"

Trong vô vàn tác phẩm ngôn tình giả tưởng đang làm mưa làm gió trên thị trường truyện online, Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật của tác giả Mộc Mộc Lương Thần nổi lên như một viên ngọc sáng, hứa hẹn đưa độc giả đến một thế giới hoàn toàn mới lạ và cuốn hút. Đây không chỉ là một câu chuyện xuyên không thông thường, mà còn là hành trình khám phá định nghĩa về tình yêu, sức mạnh và số phận trong một đế quốc tương lai đầy bí ẩn.

Tại đây, chúng ta sẽ theo chân Lục Vãn Vãn, một cô gái từ thế giới hiện đại bỗng nhiên xuyên không đến một vũ trụ xa lạ. Nơi đây là một đế quốc tiên tiến với những phi thuyền tối tân, người máy quản gia thông minh và công nghệ vượt bậc. Tuy nhiên, điểm đặc biệt nhất chính là khả năng dị năng của con người: họ có thể tùy ý chuyển đổi giữa hình thái người và hóa thú. Giữa một xã hội siêu việt đó, Lục Vãn Vãn nghiễm nhiên trở thành một trong số ít "nữ thể tự nhiên" hiếm hoi – một danh xưng kỳ lạ thay cho "nữ nhân" truyền thống.

Sự xuất hiện của cô không chỉ gây chấn động mà còn khiến nàng trở thành đối tượng được bảo hộ tối cao của toàn đế quốc. Bởi lẽ, sự tồn tại của những "nữ thể tự nhiên" như Lục Vãn Vãn là chìa khóa cho sự duy trì và phát triển giống loài trong một thế giới mà đa số nhân loại đều mang trong mình huyết mạch hóa thú. Số phận đã định, cô gái nhỏ bé ấy sẽ phải đối mặt với một cuộc hôn nhân sắp đặt với vị cựu nguyên soái ốm yếu bệnh tật nức tiếng.

Vị nguyên soái này, tuy từng là biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, giờ đây lại mang thân bệnh tật, khiến cuộc hôn nhân này càng trở nên phức tạp và đầy thử thách. Liệu tình yêu có thể nảy nở giữa một cô gái xuyên không mang sứ mệnh đặc biệt và một cựu nguyên soái ốm yếu bệnh tật? Hay đây chỉ là một sự sắp đặt nghiệt ngã, ẩn chứa những âm mưu và bí mật đen tối của đế quốc? Câu chuyện hứa hẹn những tình tiết bất ngờ, những màn đấu trí căng thẳng và cả những khoảnh khắc lãng mạn đốn tim.

Gả Cho Cựu Nguyên Soái Ốm Yếu Bệnh Tật không chỉ là một truyện ngôn tình đơn thuần mà còn là một truyện hay mang đậm chất phiêu lưu, kỳ ảo với yếu tố khoa học viễn tưởng độc đáo. Những bí ẩn về nguồn gốc "nữ thể tự nhiên", quá khứ của vị nguyên soái và vận mệnh của đế quốc sẽ dần được hé lộ, giữ chân độc giả từ những chương đầu tiên. Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện mới lạ, cuốn hút và đầy kịch tính, đây chắc chắn là một lựa chọn không thể bỏ qua. Đừng chần chừ, hãy cùng Lục Vãn Vãn khám phá thế giới này và trải nghiệm một trong những truyện hot nhất hiện nay. Độc giả có thể tìm đọc truyện online để theo dõi truyện full và cùng Lục Vãn Vãn viết nên định mệnh của chính mình.

Yêu cầu dịch truyện

Gửi yêu cầu thành công! Chúng tôi sẽ xem xét sớm.

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free