(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 11: Lê Tuấn Vũ
Một hành động này khiến cả hội trường lặng ngắt, mọi ánh mắt đổ dồn về gã đàn ông đang đứng giữa đại sảnh.
Phép thuật ư? Thor sao? Vài câu hỏi tương tự chợt hiện lên trong đầu họ.
Lee Yoona cũng không ngờ tình huống lại diễn ra thú vị đến vậy, cô chống cằm nhìn Dương Đế, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú.
Jung Ki-chul và Joo Seung vẻ mặt u ám, cẩn thận quan sát gương mặt gã.
Lúc này, người đàn ông bên cạnh Trần Hồng Thanh mới sực tỉnh, điên tiết gào lên: "Mày dám giết đội trưởng Thanh?!"
"Xông lên, giết nó!" Gã gầm lên ra lệnh.
Ngay lập tức, toàn bộ thành viên băng Trường An hò hét, xách mã tấu điên cuồng xông về phía Dương Đế.
Gã ngậm điếu thuốc trong miệng, tay xách kiếm, bước lên một bước. Thí Thần Kiếm theo đó xé gió đâm thẳng tới.
Phộc! Một cái đầu khác bị xuyên thủng. Gã rút kiếm, vung lên chặn đòn hai kẻ lao đến kế bên, đồng thời tung chân đạp mạnh vào bụng một tên, khiến hắn lùi liên tiếp mấy bước.
Dương Đế hất văng dao của kẻ còn lại, sau đó vung kiếm như điện chém đứt nửa thân người hắn.
Vừa thấy mấy tên sau lưng ập tới, gã liền xoay người một vòng, thuận thế đâm kiếm thẳng vào ngực tên gần nhất.
Sau đó, gã rút kiếm, chém ngược về phía tên đứng kế bên. Một kiếm bổ xuống, hắn đứt lìa nửa thân. Kiếm tiếp theo từ dưới chém lên, phân đôi kẻ kế đó.
Dương Đế tung người về phía trước, giữa không trung vung gối đá vào tên trước mặt, lấy đà xoay một vòng rồi nhẹ nhàng tiếp đất ngay giữa đội hình đối phương.
Ngay lập tức, một tên khác vung mã tấu chém xuống đầu Dương Đế, nhưng gã vừa đứng dậy đã kịp né nhát dao, đồng thời áp sát thân thể đối phương. Thí Thần Kiếm như xiên vào miếng đậu phụ, xuyên thấu qua người hắn.
Tên đó ú ớ, miệng khạc máu.
Dương Đế rút kiếm ra, xoay phắt về sau vung kiếm.
Bang! Ba tên phía sau vung mã tấu xuống, vừa chạm Thí Thần Kiếm đã gãy nát. Dương Đế lấn tới, hung hăng vung kiếm chém tới tấp ba kẻ đó.
Bổ xuống, chém trái, bạt phải. Xẹt! Xẹt! Xẹt! Tiếng Thí Thần Kiếm cắt lìa đầu và thân thể chúng nghe rợn người, máu tươi bắn tung tóe lên người Dương Đế.
Gã phun điếu thuốc ra khỏi miệng, nhả ra một làn khói trắng, tiếp tục dấn bước về phía trước.
Mấy tên gần nhất có vẻ chần chừ không dám xông lên, nào ngờ Dương Đế bước tới, một cước đá thẳng vào ngực tên đứng đầu, đạp bay hắn về phía sau. Thấy vậy, mấy tên kế bên liền hò hét liều chết xông lên. Một tên trong số đó rút ra cây thương dài, đâm thật nhanh về phía gã.
Trong tích tắc, Dương Đế nhanh như chớp nâng kiếm lên, dùng thân kiếm chặn lại mũi thương của đối phương. Sau đó, gã dùng lực hất mũi thương văng ra, đồng thời xoay người, tung ra một đòn kim tiêu cước đá thẳng vào mặt tên này.
Hắn lập tức bị đá bay về phía sau.
Mấy tên khác lập tức thế chỗ, vung mã tấu chém Dương Đế tới tấp. Gã từng nhát kiếm đón đỡ, đồng thời lợi dụng sơ hở, đâm kiếm thẳng vào ngực tên gần nhất.
Kiếm vừa rút ra, gã lại dùng thế chém thô bạo nhất, bổ từ trên xuống tên đối diện. Kiếm hạ xuống, làm đứt lìa một bên tay hắn.
Phía sau lưng, Trung Hiếu đang bị hai tên khác vây công, trên người dính không ít vết chém, máu nhuộm đỏ cả áo.
Dương Đế vừa hạ gục mấy tên trước mặt, liền quay sang Trung Hiếu. Gã nhanh chóng bước tới, nắm vai Trung Hiếu kéo về sau, rồi bản thân bước lên đối diện với hai tên đang vây công hắn.
Gã đạp tên đầu tiên văng ra. Tên kế bên đang vung dao chém gã thì Thí Thần Kiếm đã xuyên thẳng qua người hắn.
Tên vừa bị đá văng ra sau lại lần nữa nhào tới. Dương Đế rút kiếm khỏi người vừa giết, liền bổ một kiếm vào đầu tên này, khiến não hắn văng tung tóe xuống sàn.
Chết nhiều như thế, thế trận mới tạm thời chững lại.
Dương Đế mặt không đổi sắc nhìn những tên còn lại của băng Trường An.
Bọn chúng lúc này chỉ còn lại khoảng mười tên, đứng co cụm lại một chỗ. Tên thủ lĩnh trung niên lúc này câm như hến, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt.
Dương Đế thấy vậy cắm mũi kiếm xuống sàn, móc gói thuốc ra châm một điếu.
Mặt sàn của Thiện Nhiên Hotel được gia cố bằng nhiều lớp bê tông, ấy thế mà mũi kiếm cắm xuống ngọt xớt như xuyên qua miếng đậu phụ.
"Tránh đường, hoặc chết." Gã điềm nhiên lên tiếng.
Ngoài bọn Trường An ra, còn có nhóm người Hàn Quốc đang chăm chú theo dõi. Dương Đế cần phải giữ sức đề phòng bất trắc.
Bọn chúng đã biết sợ, gã cũng nên dừng tay.
Nghe gã nói vậy, tên lãnh đạo Trường An hai mắt lóe lên, cuối cùng đành buông một lời hằn học:
"Dương Đế băng Wilmar đúng không? Chớ vội đắc ý, Trường An bọn tao sẽ trả món thù hôm nay gấp trăm lần!"
Dứt lời, hắn dẫn theo đám đàn em còn lại rời đi. Lúc đi ngang Dương Đế, hắn không tự chủ được mà tránh xa gã một khoảng.
Gã chẳng buồn để tâm đến bọn này, chỉ hướng mắt nhìn đám người Jung Ki-chul.
Từ đầu tới cuối, đám người Hàn Quốc này không hề có ý định tham gia cuộc hỗn chiến vừa rồi, thế nên Dương Đế chỉ liếc nhìn một cái rồi đi.
Ánh mắt của gã trước khi đi lướt qua dáng người xinh đẹp đang ngồi ở ghế sofa. Cô gái này được rất nhiều cận vệ bao quanh. Có vẻ cô ta vẫn luôn chú ý đến hắn, nhưng Dương Đế chẳng buồn để tâm.
Gã nhanh chóng dẫn Trung Hiếu tiến về phía thang máy.
Tuy nhiên, lúc đi ngang người quản lý khách sạn đang run rẩy, Dương Đế liền nhướng mày nhìn Trung Hiếu.
Thấy gã gật đầu, Trung Hiếu lập tức nắm lấy mã tấu đâm thẳng vào bụng tên quản lý.
Tên quản lý sợ hãi tột độ, cơn đau ập đến bất ngờ, hắn hú hét cầu xin: "A! Tha em, tha cho em!"
Mà Trung Hiếu chẳng thèm để lọt tai, hắn vẫn tiếp tục rút mã tấu ra rồi đâm vào liên tục cả chục nhát, cho đến khi tên quản lý hai mắt trợn trừng, tay chân quờ quạng trong vô thức mới dừng tay lại.
Đằng kia, Dương Đế bấm thang máy đợi sẵn. Thang vừa xuống, Trung Hiếu liền tức tốc chạy đến, cả hai biến mất bên trong.
Nhìn đến đó, Jung Ki-chul và Joo Seung liền quay mặt nhìn nhau.
Joo Seung nhếch mép cười, nặng giọng nói: "Xem ra Việt Nam có không ít băng đảng đáng gờm."
Jung Ki-chul gật đầu thừa nhận: "Kể cả mấy nhà Cheabol đó cũng chưa chắc có tay chém chất lượng như gã vừa rồi."
Gã hối thúc: "Sắp xếp thủ tục xuất cảnh sớm đi, thế giới này ngày càng loạn, chúng ta phải nhanh chóng quay về hỗ trợ tập đoàn."
"Ừ." Seung gật đầu.
Mặc kệ hai người này đối thoại, Lee Yoona lúc này vẫn dõi đôi mắt to tròn của mình về phía cửa thang máy. Một lát sau, cô mới quay lại nhìn hàng chục thi thể nằm trong vũng máu giữa đại sảnh.
Cô bất chợt lên tiếng: "Thật muốn giết ai đó."
Jung Ki-chul nghe vậy liếc nhìn cô, gã nhíu mày nói: "Tập trung lại, Yoona. Chúng ta đi thôi, chú sẽ dẫn em đến nơi cư trú an toàn."
....
Cốc! Cốc! Cốc! Dương Đế gõ cửa phòng 305.
Tuy nhiên không ai mở cửa, gã lên tiếng gọi: "Anh Vũ, em Đế đây."
Nghe vậy, cửa phòng chậm rãi mở ra.
Đối diện với Dương Đế, một nam tử khoảng ba mươi lăm tuổi đang cầm con dao găm nhìn gã.
Lê Tuấn Vũ, sếp của Dương Đế, lãnh đạo băng Khanh Hoàng Kiệt.
Lê Tuấn Vũ sau khi nhìn thấy Dương Đế cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, gã chợt giật mình khi thấy hắn toàn thân nhuốm máu tươi, trên tay còn cầm một con dao yếm dài đỏ máu.
"Một mình mày đến đây?" Tuấn Vũ vô cùng nghi hoặc.
"Ừ, có mấy tên truy sát anh đã bị em xử lý rồi, đi thôi." Dương Đế gật đầu.
"Mày đúng là Dương Đế mà!" Lê Tuấn Vũ nghe xong kinh ngạc thốt lên.
Gã không cho rằng Dương Đế nói dối, bởi gã biết Dương Đế có quá khứ như thế nào.
Lập tức, Lê Tuấn Vũ dẫn đầu cả ba nhanh chóng rời khỏi phòng, cùng xuống khách sạn.
Khi đến giữa đại sảnh, trông thấy vô số thi thể không nguyên vẹn nằm giữa vũng máu, Lê Tuấn Vũ dù đã biết trước nhưng vẫn không nhịn được mà hít mấy hơi khí lạnh.
"Quá giỏi." Gã cất lời khen ngợi.
Dương Đế không đáp lời mà chỉ hỏi: "Anh bị trọng thương à?"
"Ngoài da thôi, không chết được. Về!" Lê Tuấn Vũ tùy ý vẫy tay.
Vào lúc này, đám người Hàn Quốc đã đi mất rồi. Cả khách sạn chỉ còn lại vài chục nhân viên co cụm lại một chỗ, mặt tái xanh như tàu lá chuối.
Dương Đế thấy vậy cũng không nói thêm gì, đi theo Lê Tuấn Vũ rời khỏi khách sạn.
Cùng lúc đó, tại trụ sở cảnh sát tỉnh Giang Hải, một cuộc họp kín đang được diễn ra.
Bất ngờ thay, trên bàn họp là tấm hình chân dung của Dương Đế...
Bản chuyển ngữ tác phẩm này do truyen.free dày công biên tập, kính mong quý độc giả ủng hộ.