Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 12: Đại án Đường biên

Tại phòng họp của Đội Điều tra Tội phạm Tổng hợp tỉnh Giang Hải, ba người đàn ông đang nghiêm túc thảo luận.

“Thủ trưởng Vinh, anh triệu tập chúng em gấp gáp như vậy, chẳng lẽ còn chuyện gì cấp bách hơn cả tình hình loạn lạc hiện tại sao?”

Một sĩ quan cảnh phục cau mày hỏi.

Anh ta là Tề Mặc, cùng người đồng đội Hoắc Khứ Bệnh. Cả hai đều là hai vị danh bổ xuất s���c của Đội Điều tra Tội phạm Tổng hợp, kinh qua trăm trận, đã phá thành công vô số hang ổ tội phạm.

Kể từ khi hệ thống cảnh sát giáng lâm, Tề Mặc và Hoắc Khứ Bệnh như hổ mọc thêm cánh, như rồng về biển. Họ lập tức nhắm đến các tổ chức xã hội đen gần nhất để ra tay.

Họ giết đến đỏ mắt, thực lực tăng vọt.

Bất ngờ bị thủ trưởng Vinh triệu tập khẩn cấp, trong lòng họ không khỏi có chút khó chịu.

Thủ trưởng Vinh là một người đàn ông trung niên tóc hoa râm. Ông hít sâu một hơi, không vội đáp lời mà đẩy một bộ hồ sơ mật trên bàn cho hai người xem.

【Đại án Đường Biên】

Chứng kiến tập hồ sơ đó, hai thanh tra lập tức kinh ngạc đến trợn tròn mắt.

Ông Vinh nói: “Các cậu còn nhớ đại án này chứ?”

Hoắc Khứ Bệnh gật đầu, trầm giọng đáp: “Nỗi nhục muôn đời của ngành an ninh.”

“Cả một đường dây buôn bán nội tạng người quy mô xuyên quốc gia lại bị một thường dân, một cá nhân đơn độc phá tan tành!” Tề Mặc hít sâu một hơi.

Nhắc đến đại án này, cả ba người họ lập tức trầm mặc, trong thâm tâm không ngừng cảm thán và nể phục.

Năm xưa, một gia đình nhỏ gồm năm người ở tỉnh Giang Hải đã lọt vào tầm ngắm của bọn buôn người. Chúng dùng thủ đoạn cho vay nặng lãi để tiếp cận gia đình họ.

Sau khi bóc lột sạch tiền bạc, tài sản của gia đình này, bọn chúng bắt đầu ra tay như thường lệ.

Cả bốn người trong gia đình: cha, mẹ và hai cô em gái út được chúng dụ dỗ đến biên giới với lý do làm việc cho sòng bạc để trả nợ.

Cuối cùng một đi không trở lại.

Chúng mổ lấy nội tạng của họ để bán, rồi gửi về nhà mấy ngón tay, cốt để khiêu khích lòng hận thù của người con trai cả còn lại, khiến cậu phải đi tìm bọn chúng.

Sự ngông cuồng của chúng là đúng, nhưng có lẽ chúng không thể ngờ rằng đây là lần sai lầm đầu tiên cũng là cuối cùng của mình.

Người con trai cả đó sau khi nhận được tin, lập tức bẩm báo chính quyền, rồi một mình lần theo dấu vết của tổ chức buôn bán nội tạng tên là Zhanghai.

Từ lúc đó, một sự việc không thể tin nổi đã xảy ra: vô số tổ chức được cho là chi nhánh của Zhanghai đã bị người con trai này tìm ra.

Khi cảnh sát đi theo dấu vết cậu báo cáo, hiện trường chỉ còn lại những thi thể không còn sự sống, còn nạn nhân của chúng đã được thả đi từ lâu.

Cả ngành an ninh đều chấn động mạnh, tuy nhiên để bảo mật thông tin cũng như giữ thể diện cho ngành, toàn bộ sự việc này đều được giữ kín.

Chính phủ sau đó điều động toàn bộ lực lượng cảnh sát đặc nhiệm tham gia, ráo riết truy lùng theo dấu chân cậu để truy bắt đường dây Zhanghai.

Sau hơn ba tháng đuổi theo dấu chân của cậu thanh niên đó, hang ổ cuối cùng của Zhanghai tại Việt Nam, đặt ở tỉnh Lạng Sơn, đã được tìm thấy.

Thế nhưng tại hiện trường cũng chỉ còn lại thi thể, không đếm xuể số lượng mạng người.

Cùng với một thiếu niên nằm thoi thóp trong vũng máu.

Thật khó để tưởng tượng một thiếu niên bình thường lại có thể một mình phá tan một đường dây buôn bán nội tạng xuyên quốc gia khủng khiếp đến vậy.

Phải có bao nhiêu hận thù để cậu ta có thể làm được điều đó?

Sự việc này kết thúc trong im lặng. Báo cáo thống kê được nộp lên Bộ An ninh, ngay lập tức gây chấn động cho toàn bộ chính phủ.

Từ đầu đến cuối, người thiếu niên này đã giết 4.058 người!!

Từ cổ chí kim, chưa từng có bất kỳ cá nhân nào làm được điều đó.

Ngay trong đêm đó, chính phủ đặc cách mời cậu ta vào Bộ Công an, trực tiếp phong hàm Thiếu tướng!

Thế nhưng người thiếu niên đó lại từ chối. Sau khi điều trị tâm lý, cậu trở về cuộc sống thường nhật, quy ẩn giang hồ.

Và tên của người thiếu niên đó là...

Dương Đế.

“Ý của thủ trưởng là sao ạ?” Tề Mặc dò hỏi.

Trong lòng anh ta đã đoán ra phần nào câu trả lời.

Thủ trưởng Vinh hít sâu một hơi, đau đầu vuốt trán, nói: “Cậu ta là một mũi nhọn lợi hại. Bây giờ hệ thống xuất hiện, nhiều khả năng cậu ta đã trở thành một phần tử xã hội đen.”

“Nếu đã không thể mời chào cậu ta vào giới cảnh sát...”

“Bằng mọi giá, hãy thủ tiêu Dương Đế trước khi quá muộn.” Thủ trưởng Vinh trầm giọng nói.

Hoắc Khứ Bệnh gật đầu, chào theo điều lệnh, đáp: “Thủ trưởng yên tâm, sau khi chúng tôi xử lý hết rối loạn nội bộ, chúng tôi sẽ tập trung toàn bộ lực lượng nhắm vào Dương Đế và thế lực của hắn ta.”

“Tốt.” Thủ trưởng Vinh nói với giọng nghiêm nghị: “Tiêu diệt Dương Đế là mục tiêu hàng đầu!”

....

Chiếc LX570 lướt nhanh trên đường, nhanh chóng trở về nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt.

Trên đường trở về, Dương Đế nhận thấy tình hình có sự thay đổi rõ rệt. Các cuộc chiến quy mô lớn đã tạm ngưng, chỉ còn lác đác vài tên xã hội đen tép riu lảng vảng trên đường.

Khi Dương Đế và nhóm người của mình xuống xe, gã liền cau mày nhìn những vũng máu tươi trên đất.

Một dự cảm bất an hiện lên trong đầu gã.

Dương Đế đảo mắt nhìn quanh một lượt, chỉ thấy toàn bộ khu nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt trống trơn, trước cửa không một bóng đàn em.

Lê Tuấn Vũ nhướng mày: “Địa bàn của chúng ta bị kẻ khác tấn công rồi sao?”

“Về phòng họp đi anh.” Dương Đế chỉ đáp lại.

Lê Tuấn Vũ gật đầu, nhanh chóng bước vào trong.

Quả nhiên, toàn bộ tầng dưới của nhà phân phối ngập tràn máu tươi nhưng không một bóng người, chắc chắn vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.

Nội tâm Dương Đế nặng trĩu.

Rất nhanh, họ mở cửa phòng họp. Bên trong, vài ánh mắt đang nhìn về phía họ.

Ngoài Nguyễn Văn Chợ ra, những người khác đều đông đủ.

Chỉ có điều, trên người mỗi người đều có vết thương, máu me bê bết.

“Anh Vũ!”

“Anh Đế!”

Thấy Dương Đế và Lê Tuấn Vũ bước vào, những người đó òa lên kinh hỉ.

Nguyễn Thị Yến Nhi khóc nức nở uất ức nói: “Nhanh đi cứu anh Chợ đi anh Vũ ơi.”

Ngô Thị Châm cố gắng kìm nén nước mắt, tiếp lời:

“Băng Thiên Nhi vừa rồi kéo quân sang, bọn chúng hợp tác với nhà phân phối Thanh Chương, giết hết anh em của mình. Bây giờ nó bắt anh Chợ với bé Kiều làm con tin, bảo khi anh Vũ về thì phải sang địa bàn nó đầu hàng, nếu không nó sẽ giết hết chúng ta.”

“Ồ, giỏi nhỉ?” Lê Tuấn Vũ bật cười, nụ cười tàn nhẫn vô cùng.

Giang Văn Trường với ánh mắt u ám lên tiếng:

“Bọn chúng biết chúng ta đã không còn tiền để triệu hồi đàn em, không cách nào chống lại bọn chúng. Cho nên mới ngang nhiên tha mạng cho bọn tôi, để ở lại truyền lời cho anh.”

Lê Tuấn Vũ siết chặt nắm đấm, cắn răng để giữ tỉnh táo.

“Chúng muốn cướp địa bàn thì phải giết được anh hoặc bắt anh hàng phục. Nếu không, chẳng có tiền thưởng từ hệ thống. Chắc chắn chỉ là để bắt giữ anh Chợ với Thúy Kiều để đợi anh qua.”

“Quy hàng à?” Lê Tuấn Vũ nhếch môi.

“Mấy con chó này chỉ đợi chúng ta qua là ra tay sát hại ngay, làm gì có chuyện đầu hàng. Nếu tôi là chúng, tôi cũng sẽ làm như vậy. Ai cũng có chỗ dựa, thì cứ giết quách đi cho đỡ đau đầu thuyết phục đầu hàng, ngại gì.”

Lê Tuấn Vũ ngồi ở vị trí lãnh đạo quá lâu, hắn thừa sức biết bọn chúng sẽ làm gì tiếp theo.

“Vậy làm sao hả anh?” Thúy Vân lo lắng hỏi Vũ.

Giờ phút này Thúy Vân đang ngồi trên ghế sofa giữa phòng họp, cô đưa tay cho Dương Đế cẩn thận băng bó.

Gã từ đầu đến cuối giữ vẻ mặt bình tĩnh, không rõ là đang nóng giận hay sợ hãi.

Thúy Vân liếc mắt nhìn gã, cũng không nói một lời.

“Chỉ có chơi khô máu với bọn nó thôi em.” Lê Tuấn Vũ thẳng thắn đáp.

Gã ngồi xuống bàn họp, cả nhóm cũng theo đó ngồi xuống.

Dương Đế và Thúy Vân cũng đến ngồi xuống.

Lê Tuấn Vũ liền thông báo tình hình: “Tổng bộ cấp trên đang gấp rút thiết lập bộ máy quản lý mới để thích ứng với thời đại này.”

“Tổng cục miền Nam đặt tại tỉnh Cần Thơ, bốn bề thù địch, không c�� khả năng với tới hỗ trợ chúng ta.”

“Ít nhất phải sống sót qua giai đoạn sơ khai này, tổng cục mới có thể cử người xuống được. Còn hiện tại, anh em chúng ta phải tự lực cánh sinh.” Lê Tuấn Vũ nhấn mạnh.

Gã mở bảng hệ thống tổng hợp lên cho anh em xem, rồi ấn lựa chọn vào mục kinh doanh.

Với băng đảng cấp 1, họ có thể chiêu mộ và bảo kê các “thuộc địa” như quán ăn, quán bar, tập đoàn tài chính, ngân hàng, và tất cả các loại hình kinh doanh khác.

Ngoài ra còn có mại dâm.

Tất cả đều là con số 0 tròn trĩnh.

Lê Tuấn Vũ nói: “Giai đoạn sơ khai này chúng ta sẽ cố gắng ký hợp đồng với các "thuộc địa" nhiều nhất có thể. Tất nhiên, để bảo kê họ, chúng ta sẽ phải dùng máu để cướp giật từ các băng khác.”

Nói đến đây, sắc mặt Vũ u ám, hắn tiếp tục nói với giọng nặng nề: “Trước mắt, cứu Chợ và Kiều, tử chiến với băng Thiên Nhi. Còn sống trở về thì mới tính tiếp!”

“Đế, em có nắm chắc không?”

Lê Tuấn Vũ hung hăng hướng về phía gã.

Dương Đế khẽ nhếch môi cười, điềm tĩnh hỏi Giang Văn Trường: “Anh nhớ bọn chúng khoảng bao nhiêu người không?”

Nghe vậy, Lý Tự Trọng nhanh nhảu giành lời trả lời: “Khoảng 50 thằng! Băng Thiên Chương cũng có khoảng 20 tên tham gia!”

Như vậy xem ra, bọn chúng đã dốc hết vốn liếng có sẵn để triệu hồi thuộc hạ rồi.

Lê Tuấn Vũ bật cười, gã mở to mắt kinh ngạc hỏi: “Mày chắc không? Chỉ có từng đó thôi sao?”

“Vâng em chắc cú. Anh quên rồi sao? Em tính toán nhanh như điện mà.” Lý Tự Trọng vỗ ngực cam đoan.

“Được rồi.” Vũ phất tay, gã trầm ngâm: “Từng đó chắc là số người bọn chúng dẫn theo thôi. Ở căn cứ của chúng cũng sẽ có thêm một mớ nữa.”

“Vậy làm sao hả anh? Chúng đông như vậy, mình chơi thế nào đây?” Võ Đức Giàu nhíu mày.

Dương Đế im lặng lắng nghe, gã đốt điếu thuốc rồi rít một hơi.

Lê Tuấn Vũ nhếch môi cười, không vội đáp lời. Hắn móc một con dao găm được bọc trong lớp vỏ da, đưa cho Dương Đế.

Vừa nhìn thấy con dao găm này, Dương Đế liền sáng bừng mắt. Chỉ cần nhìn sơ qua cán cầm của nó thôi cũng đủ khiến gã cảm nhận được sự sắc bén của nó.

【Đỉnh cấp - Tróc Nhân Dao】

Giới thiệu: Lưỡi dao được chế tạo từ 100% rhodium, cắt thép như cắt rau.

Có thể x3 tốc độ người dùng.

Dương Đế cầm nó lên, rút dao ra ngắm nghía. Lưỡi dao Tróc Nhân chỉ dài 20cm, có tạo hình vô cùng đơn giản, thế nhưng chất liệu rhodium màu trắng bóng lại khiến nó trở nên quyến rũ lạ thường.

Gã hỏi: “Cho em?”

“Ừ, anh rút ra được. Anh đấm nhau chẳng giỏi giang gì, đưa mày là thích hợp nhất. Lát nữa cứ xiên nhiệt tình vào cho anh.”

“Tất nhiên.” Gã gật đầu.

Sau lưng vỏ dao có một chốt gài vào áo. Dương Đế liền gài Tróc Nhân Dao vào trước ngực, ngay túi áo.

Thấy vậy, Lê Tuấn Vũ mới hài lòng đứng dậy, dẫn cả đội rời phòng họp, đồng thời trả lời câu hỏi khi nãy của Võ Đức Giàu.

“Tao sẽ cho tụi mày biết vì sao từ xưa đến giờ nhà phân phối của bọn chúng luôn lép vế so với mình.”

“Vì chúng ta giàu!”

“Khui két sắt lấy gia sản mà anh Phúc, chị Duyên để lại cho chúng ta nào!”

Lê Tuấn Vũ nhếch môi cười. Truyen.free là đơn vị sở hữu bản quyền của nội dung đã được biên tập này, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free