Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 14: Cứu được rồi

Kẻ địch đột kích! Một tên kêu lớn.

Chém chết hết bọn nó!

Băng Thiên Nhi hô vang, hung hăng xông lên, mã tấu nhắm thẳng Dương Đế.

Về phía Dương Đế, Trung Hiếu và Thành Đạt dẫn đầu đám người cũng hò hét xông vào hỗn chiến.

Một tên vừa áp sát Dương Đế, lập tức vung dao chém xuống. Gã lách người tránh đòn, đồng thời vung dao găm chuẩn xác đâm vào tim kẻ đó.

*Sộc!*

Dương Đế rút dao, bồi thêm một nhát xuyên cổ họng hắn. Gã một tay nắm đầu kẻ đó giật ngược ra sau, tay còn lại cầm dao xiên liên tiếp hai nhát vào ngực, lúc này mới buông thõng.

Tất cả diễn ra chưa đầy ba giây, tốc độ tấn công của Tróc Nhân Dao quả thực khủng khiếp.

Hai tên tiếp theo vừa áp sát, một tên lập tức bạt đao ngang hông Dương Đế, tên còn lại thì bổ từ trên xuống.

Gã chuẩn xác dùng dao chặn thế bạt đao của tên nọ, rồi nhanh như chớp đưa dao lên đỡ nhát bổ từ trên xuống.

Chặn được thế đánh, Dương Đế phản công. Gã xoay ngược cán dao, nhanh như chớp đâm một nhát xuyên trán tên vừa bạt đao. Kẻ bổ đao kia còn muốn chém thêm, nhưng chưa kịp vung xuống đã bị Dương Đế xoay dao lại xiên thẳng vào cổ họng.

Kẻ đó đau đớn hạ tay xuống. Dương Đế rút dao, xiên tiếp ba nhát vào giữa ngực hắn, khiến hắn gục ngã không chút sức lực.

Giữa hỗn loạn, một tên định đánh lén Dương Đế, nhưng vừa tiếp cận đã bị Trung Hiếu chặn lại. Trung Hiếu hung hăng đạp đối phương văng ra, rồi vung mã tấu chém tới tấp.

Hai bên chém giết giáp lá cà, thế trận cân bằng, người chết bắt đầu liên tục ngã xuống.

Đang lúc hai tên đàn em của Thiên Nhi và Khanh Hoàng Kiệt đang giằng co.

Một bàn tay từ phía sau vươn tới, nắm lấy đầu tên đàn em của Thiên Nhi đẩy sang một bên. Hắn ta tức giận định quay đầu nhìn, nào ngờ một nhát dao như trời giáng, nhanh như chớp găm vào cổ.

Dương Đế xuất hiện với vẻ mặt lạnh căm. Gã chậm rãi bước đi, tiến gần về phía nhà kho, điếu thuốc trên môi đã cháy gần hết.

Trên đường đi, bất kỳ kẻ nào trong băng Thiên Nhi ở gần đều bị gã xiên cho mấy nhát.

Trước mặt lại có hai tên đang giằng co. Gã lập tức áp sát, tay vung Tróc Nhân Dao đâm vào bẹ sườn đối phương.

Kẻ đó đau điếng quay đầu lại. Dương Đế liền nắm chặt đầu hắn, tay vung Tróc Nhân Dao đâm thẳng vào sọ.

Xương sọ và xương người vốn dĩ rất cứng, nhưng với Tróc Nhân Dao trong tay, Dương Đế lại có cảm giác như đang đâm vào mặt nước, hoàn toàn không gặp chút lực cản nào.

Dương Đế rút dao ra, đồng thời xoay người sang bên cạnh để nâng dao lên đỡ m�� tấu.

Tên kia chém hụt, lại tiếp tục vung đao. Nhưng nhát đao hạ xuống không trúng ai, Dương Đế đã kịp tóm lấy cổ tay hắn ta, dùng lực kéo hắn lại gần, đồng thời bước một bước áp sát đối phương.

Tróc Nhân Dao xé toang cổ kẻ này, để lộ một đoạn xương trắng. Hắn ta gục xuống sàn, vô lực.

Tên này vừa chết, đột nhiên một thanh phi dao chớp mắt bay thẳng đến trước mặt Dương Đế.

Trong khoảnh khắc phi dao này chỉ còn vài centimet sẽ chạm đến mặt gã thì nó đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Dương Đế nắm chặt cán dao.

Gã hạ tay xuống, đưa mắt thản nhiên nhìn về phía trước.

Đối diện là một nam tử sắc mặt lạnh căm, trong tay hắn đang nắm khoảng mười thanh phi dao tương tự.

Đối phương hừ lạnh, lập tức ném một phi dao về phía Dương Đế. Nào ngờ, Dương Đế cũng ném phi dao đáp trả.

*Beng!*

Hai con dao chuẩn xác va vào nhau giữa không trung, phát ra tia lửa đỏ rồi rơi xuống sàn.

Kẻ này giật mình khẽ mở to mắt.

Chỉ thấy Dương Đế ở phía đối diện, tra dao vào vỏ, kẹp điếu thuốc vào miệng, rồi hai tay không ch���m rãi bước đến.

Thấy vậy, hắn ta nổi giận, lập tức dùng toàn lực phi dao về phía gã. Thanh dao đầu tiên vừa bay đi, hắn đã tung người về phía trước, xoay tròn trên không và ném toàn bộ số dao còn lại, tạo ra những quỹ đạo cực kỳ khó lường.

Mọi chuyện diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Dường như trong nháy mắt phi dao bay tới Dương Đế, gã đã khó tin chụp lấy cán dao và phi ngược trở lại.

Dao đầu tiên phi xong, bảy phi dao khác vừa lúc bay tới, mỗi dao chỉ cách nhau chưa tới nửa giây, nhưng Dương Đế vẫn cứ thế bắt lấy cán dao và phi ngược trở lại.

Đến con dao thứ tư, kẻ đang nhào lộn trên không liền trúng dao, rên một tiếng và vô lực ngã xuống sàn.

Dương Đế vừa lúc bước đến gần, trên tay vẫn còn ba thanh phi dao. Gã đứng kế bên kẻ này, hung hăng phi dao thẳng vào đầu đối phương.

*Phập! Phập! Phập!*

Hắn ta ngừng giãy dụa, trên mặt dính đầy máu tươi.

Vì sao Dương Đế có thể phi dao ư?

Đương nhiên là do Thần kỹ Chung Cực Giác Đấu rồi.

Đừng nói phi dao, bất kỳ môn võ công nào trên đời gã đều tinh thông, đạt đến mức đăng phong tạo cực mà con người không thể hình dung nổi!

Dương Đế giải quyết xong kẻ này, cuộc loạn chiến phía sau cũng kết thúc.

Về cơ bản, nhân số hai bên ngang ngửa nhau, nhưng một mình gã đã giết hơn mười tên, số còn lại Trung Hiếu và đám anh em dễ dàng giải quyết.

"Vào lục soát." Dương Đế ra lệnh.

"Vâng Đế ca!" Đám đàn em đồng thanh đáp.

Gã dẫn đầu bước vào trong kho. Thời điểm này, kho hàng của nhà phân phối Thiên Nhi đã bị dọn trống trơn, đèn đóm sáng trưng.

Thế nhưng bên trong lại không có một bóng người. Nguyễn Văn Chợ cùng Giang Thúy Kiều cũng không thấy đâu.

Có lẽ chúng đã kéo hết quân ra ngoài trước để đối phó Lê Tuấn Vũ rồi.

Đúng lúc này, Trung Hiếu ở một góc nhà kho hô lên: "Đại ca, anh Chợ đây rồi!"

Dương Đế lập tức nhanh chân bước tới.

Chỉ thấy Nguyễn Văn Chợ và Giang Thúy Kiều bị trói trên ghế, mặt mũi sưng húp, máu me be bét, hơi thở thoi thóp.

Đặc biệt là Thúy Kiều, cô đã ngất xỉu, quần áo trên người bị cởi sạch, toàn thân đầy những vết bầm tím.

Đặc biệt là phần vú và hạ thân sưng tấy, chắc chắn cô đã bị bọn chúng thay nhau hãm hiếp.

Dương Đế hai mắt lạnh buốt, gã liếm môi, ra hiệu cởi trói.

Mấy tên đàn em lập tức vào việc, chúng cởi trói rồi lấy áo khoác vào cho Thúy Kiều. Đội trưởng Chợ thì được hạ xuống sàn, băng bó vết thương. Cả hai nằm bất động.

Tạm thời mất đi nhận thức.

Dương Đế móc ra một điếu thuốc, nhanh chóng châm lửa.

Hai bàn tay của gã vì nóng giận mà run rẩy.

Có vẻ bệnh cũ tái phát.

Gã chùi vội vệt máu trên mặt, chỉ đơn giản nói một câu: "Tụi mày ở đây trông chừng họ."

Nói rồi Dương Đế xoay người bước đi, nhắm thẳng cổng chính.

Gã rút điện thoại ra gọi: "Cứu được rồi."

*Xenggg!*

Thí Thần Kiếm từ từ rút ra khỏi vỏ, ánh kiếm lập lòe.

....

Trước cửa băng Thiên Nhi, Lê Tuấn Vũ mỉm cười cúp điện thoại.

Gã chép miệng: "Chó Đức, nói nhiều với mày cũng vô ích."

"Chả phải cuối cùng chỉ có tao hoặc mày sống thôi sao."

"Chơi đi, bớt nói nhiều."

Trương Tấn Đức nhướng mày, gã cay nghiệt hỏi: "Mày không sợ tao giết hai thằng đệ của mày?"

Lê Tuấn Vũ hừ lạnh, gã hô to:

"Giết!"

Tới lúc này còn sợ cái gì nữa? Con tin được cứu, máy chém của hắn đang tới, sợ cái đéo gì!

Mọi bản quyền và quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free, không thể sao chép hay phân phối dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free