Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 13: Trưởng phòng Dương

Nhà phân phối vốn có tiềm lực tài chính dồi dào, hệ thống của băng đảng cho phép bọn họ quy đổi tiền mặt sang tiền hệ thống.

Tuy nhiên, tỉ lệ này khá “chua chát”. Thông thường, 1.000 USD có giá trị khoảng 24 triệu VNĐ, nhưng hiện tại, tỉ giá quy đổi là 240 triệu cho 1.000 USD, tức gấp 10 lần giá trị thực.

Đặc biệt, hệ thống chỉ chấp nhận tiền mặt, vàng hay kim cương có giá trị tương ứng, không tiếp nhận tiền trong tài khoản ngân hàng.

Giang Văn Trường nói: “Khi nãy bọn chúng đến cướp đã cố tình đi tìm mấy két sắt của anh Phúc chị Duyên, may mà chúng không tìm thấy.”

“Nếu không, bây giờ mình đã bó tay chịu chết thật rồi.”

Lê Tuấn Vũ gật đầu, rồi dẫn cả bọn đến phòng riêng của ông bà chủ. Ở đó, gã đẩy một quyển sách trên kệ vào bên trong.

Ngay lập tức, bức tường phía sau mở ra một lỗ hổng, bên trong hiện ra một chiếc két sắt lớn.

Lê Tuấn Vũ chỉ cần vài thao tác đã mở được chiếc két này.

Chỉ thấy bên trong chất đầy tiền, cùng với mấy túi đen nhỏ.

Tuấn Vũ không chút do dự đưa tay chạm vào đó.

Dương Đế liền nghe thấy thông báo từ hệ thống. Thông báo chỉ đơn giản một dòng tin: Quỹ băng đảng +256.000$.

Cả đội trợn mắt kinh ngạc, thay nhau hít sâu mấy hơi lạnh.

256.000 USD ư? Chẳng phải số tiền anh Vũ vừa nạp tương đương hơn 6 tỉ tiền mặt sao?!

“Chơi thôi.” Lê Tuấn Vũ phất tay.

Đích thân gã dẫn cả đội đến hành lang giữa nhà phân phối, rồi mở ra bảng triệu hoán đàn em.

Lần này Dương Đế có thể nhìn rõ nội dung của chức năng này.

Thuộc hạ cũng được phân chia rất nhiều cấp bậc, từ thấp đến cao là: Binh nhì, Binh nhất, Kỳ cựu, Tinh nhuệ, Siêu tinh nhuệ, Quái thai.

Binh nhì: 2.000 USD một tên.

Binh nhất: 10.000 USD một tên.

Kỳ cựu: 50.000 USD. Tinh nhuệ: 200.000 USD. Siêu tinh nhuệ: trực tiếp nhảy vọt lên 1.000.000 USD một tên.

Tuy nhiên, đây mới chỉ là giá để triệu hoán bọn chúng. Lương của đám đàn em phải trả hàng tháng để duy trì, nếu không chúng sẽ biến mất hoặc phản bội chúng ta.

Đặc biệt, ở cấp độ Quái thai, những kẻ này không thể dùng tiền để thuê mà phải dùng các vật phẩm hiếm nào đó được lấy trong sự kiện để đổi.

Theo cấp độ gia tăng, năng lực của thuộc hạ cũng tăng theo cấp số nhân.

Kỹ năng, thuộc tính, thậm chí là tư duy chiến đấu cũng tăng lên tầm cao mới.

Lê Tuấn Vũ xoa cằm một hồi, cuối cùng chọn triệu hoán Binh nhì, một lúc gọi ra 128 tên!

Ngay lập tức, vô số ánh sáng lóe lên giữa nhà phân phối.

Đợi đến khi ánh sáng biến mất, hơn trăm tên đàn em mặc suit đen xuất hiện chỉnh tề, xếp thành 5 hàng thẳng. Trong tay chúng đều cầm chặt mã tấu, sát khí ngút trời.

Chúng đồng thanh hô to: “Đại ca!”

“Tốt!” Lê Tuấn Vũ mỉm cười đáp.

Chứng kiến cảnh này, đám người Dương Đế cũng cảm thấy hào tình vạn trượng.

Thử hỏi, việc nắm trong tay hơn trăm tên đàn em sẵn sàng “khô máu” theo lệnh có khiến người ta không hưng phấn sao?

Lê Tuấn Vũ quay mặt sang Dương Đế, tùy ý nói: “Anh nhượng toàn bộ quyền chỉ huy của bọn họ cho mày nhé, Đế.”

Dương Đế lắc đầu từ chối: “Em nhận 28 tên, còn lại trăm tên xin để anh dẫn dắt đi.”

Gã quen hành động một mình. Trừ khi đối thủ quá đông, chứ nếu để gã dẫn theo trăm tên thì cũng không biết điều phối làm sao.

Quyền chỉ huy là một chức năng, nó thể hiện sự ảnh hưởng của hệ thống cá nhân lên những kẻ triệu hồi.

Bọn chúng là người của băng đảng, khi có việc cần sẽ tự động ra tay mà không cần ra lệnh. Nhưng muốn điều động chúng hy sinh bản thân để quyết chiến sống mái với ai đó thì cần quyền chỉ huy. Nếu không, chúng sẽ không ngu ngốc gì đem mạng mình ra làm vật thế chấp.

Quyền chỉ huy là luật lệ bất di bất dịch của hệ thống, mang tính cưỡng chế.

Thế nhưng, những kẻ triệu hoán này không phải máy móc. Sẽ có kẻ tuyệt đối trung thành với chủ, đại loại như Trung Hiếu và Thành Đạt, hai tên này theo sát Dương Đế như sam.

Lê Tuấn Vũ gật đầu, gã nói ra kế hoạch của mình.

“Chúng ta sẽ chia thành hai đội. Dương Đế sẽ đi một mình, thành đội thứ hai. Anh sẽ dẫn mọi người đến thẳng cửa chính nhà Thiên Nhi. Đế, em đi theo đường sau để đến kho hàng của nó. Nếu Chợ và Kiều có mặt ở đó, coi như may mắn.”

“Anh tin tưởng em sẽ cứu được hai đứa nó.” Vũ vỗ vai Dương Đế.

“Tuy nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của anh thôi. Nếu em không thấy hai đứa nó ở kho thì hãy gọi cho anh.”

Dương Đế gật đầu.

“Chúng ta phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho khả năng hai đứa nó đã bị giết rồi, đừng để bọn chúng nắm được yếu điểm của mình.” Tuấn Vũ nhấn mạnh, trong giọng nói cực kỳ tàn nhẫn.

Lời này khiến cho mấy cô gái còn lại mím môi, nội tâm buồn bã.

Trước khi đi, Lê Tuấn Vũ lại nói với Dương Đế: “Băng đảng chúng ta còn thiếu một chức Trưởng phòng kinh doanh, em sẽ đảm nhiệm vị trí này.”

“Trưởng phòng kinh doanh?” Dương Đế nghi hoặc, “Em thì biết gì về kinh doanh đâu chứ.”

Lê Tuấn Vũ bật cười, tùy ý đáp: “Chỉ là nghe cho sang thôi, chứ thật ra là một vị trí tự do.”

“Nếu anh em còn sống sau chuyện này, băng đảng ta sẽ chính thức hoạt động. Mỗi người được giao cho một khu vực để bảo kê và tìm kiếm khách hàng mới.”

“Riêng mày thì ngoại lệ, không có khu vực cụ thể cũng không cần động tay vào việc thu tiền bảo kê. Chỉ cần chỗ nào khó, gọi mày đến xử lý là được, thoải mái.”

“Đặc biệt là, khi có chức vị cao sẽ được tăng thêm không ít lợi ích đấy.” Lê Tuấn Vũ mỉm cười bí hiểm.

Nghe vậy, Dương Đế gật gù đáp ứng: “Vậy thì dễ nói.”

Gã vừa dứt lời, âm thanh hệ thống trong đầu liền vang lên: “Beng! Chúc mừng đại ca thăng chức Trưởng phòng kinh doanh băng Khanh Hoàng Kiệt, và ban thưởng danh hiệu trưởng phòng, toàn bộ thuộc tính tăng 30%!”

Hệ thống vừa nói xong, Dương Đế lập tức cảm thấy cơ thể mạnh mẽ hơn hẳn. Vốn dĩ thuộc tính của gã đã mạnh hơn người bình thường nhiều lần, 30% nghe như ít nhưng mức tăng này gần như tương đương toàn bộ chỉ số của một người bình thường cộng vào cho gã!

Dương Đế kiểm tra lại thuộc tính cá nhân.

Sức mạnh 53 (+15) điểm, tốc độ 37 (+11) điểm, phản xạ 30 (+9) điểm, khả năng hồi phục 26 (+7) điểm, thể lực 64 (+19) điểm.

So với một người bình thường chỉ có 10 điểm cơ bản, Dương Đế bây giờ không khác nào một con quái vật hình người.

Thúy Vân mở miệng trêu: “Oai quá nhỉ, Trưởng phòng Dương đây rồi.”

“Trưởng phòng Dương, em chào anh ạ!” Lý Tự Trọng cười hề hề bắt tay.

Giang Văn Trường cũng mở miệng đùa: “Sau này có gì khó khăn mong Trưởng phòng chiếu cố ạ.”

Dương Đế bật cười lắc đầu: “Các ông bớt khùng đi nào.”

Lê Tuấn Vũ vỗ tay, lớn tiếng nói: “Được rồi, tập trung.”

“Nói một hồi kẻ địch đã đánh Chợ ‘chết đi sống lại’ bên kia rồi.”

Nhắc đến Chợ, cả đội liền nghiêm mặt lại.

Lê Tuấn Vũ quát to: “Xuất phát! Đi tiêu diệt tận gốc bọn súc vật Thiên Nhi!”

“Giết!”

....

Băng đảng Thiên Nhi cách băng Khanh Hoàng Kiệt chỉ có vài trăm mét, đi bộ vài phút là đến.

Lúc này, trước cửa nhà phân phối Thiên Nhi đông nghẹt một nhóm đàn em mặc suit đen. Bọn chúng cười nói thoải mái, hoàn toàn không chú ý đến xung quanh.

Chỉ thấy một toán quân chỉnh tề đang hùng hổ bước về phía chúng, tay cầm chặt mã tấu, sắc mặt đầy sát khí.

Dẫn đầu băng này không ai khác chính là Lê Tuấn Vũ trong bộ vest đen lịch lãm. Gã trông thấy những tên “đầu bạc” ngồi trước cửa băng Thiên Nhi liền lớn tiếng hô:

“Ây da, đằng kia có phải anh Đức không?”

Nghe tiếng gã, cả băng Thiên Nhi vội vàng nhìn lại.

Lãnh đạo của chúng chính là Trương Tấn Đức, tên mà Vũ vừa gọi. Hắn ta hừ lạnh đứng dậy, khinh thường nói:

“Cuối cùng cũng chịu vác mặt đến rồi à, Vũ con.”

Tuy nhiên, vừa dứt lời, h���n liền cau chặt mày.

Chẳng phải nói bọn Khanh Hoàng Kiệt này hết tiền rồi sao? Sao lại lòi ra cả trăm tên đàn em ở sau thế kia?

Trương Tấn Đức cảm thấy không ổn, cho nên ra hiệu bằng mắt với tên đàn em đứng sau, nhỏ giọng nói: “Kêu băng Thiên Chương.”

Về phần Lê Tuấn Vũ, sau khi đến trước mặt Tấn Đức, gã liền mỉm cười thân thiện đáp: “Woa, anh Đức à, sao anh không lo chuyện tử tế lại cứ thích đi làm cái trò bẩn thỉu vậy?”

“Anh ăn gan hùm mật gấu ở đâu mà hôm nay lại lớn gan đến thế? Dám động vào người của em à?”

Tấn Đức tức giận bật cười, gã điềm tĩnh nói: “Mày vẫn hung hăng như vậy, tao vẫn luôn ngán mày như thế.”

“Nhưng thời đại thay đổi rồi, Vũ à. Mày nghĩ mày có thực lực để lên giọng trước mặt tao sao?”

Đáp lại lời Tấn Đức, vô số đàn em lục tục xuất hiện sau lưng, số lượng cũng không dưới trăm tên.

Lê Tuấn Vũ chú ý không thấy Nguyễn Văn Chợ và Thúy Kiều trong đội hình này liền nhếch môi cười.

“Người của tao đâu?” Gã mỉm cười hỏi.

“Muốn người?” Tấn Đức cười nhạt, gã tùy ý nói: “Kêu tất cả đàn em của mày bỏ dao xuống, quỳ gối trước mặt tao.”

“Vậy là họ không có ở đây?” Lê Tuấn Vũ càng cười tươi hơn.

“Thì sao? Muốn thấy chúng thì bỏ dao xuống cho bố.” Tấn Đức lạnh nhạt đáp.

....

Tại cửa sau nhà phân phối Thiên Nhi, đối diện là ruộng lúa mênh mông, có một con đường lộ dẫn ra ngoài quốc lộ. Thời điểm này, cửa sau được canh phòng nghiêm ngặt, có không dưới ba mươi tên canh chừng.

Mấy tên bọn chúng đang hút thuốc và tán gẫu với nhau. Một tên trong số đó nhíu mày đứng dậy, nhìn về phía cuối con đường.

“Ai vậy?” Gã lẩm bẩm.

Nhất thời thu hút sự chú ý của cả băng, chúng lục tục đứng dậy, tay xách mã tấu tụ tập lại một chỗ.

Một hàng dài những người mặc suit đen đang rảo bước đến, mã tấu chỉ thẳng xuống đất. Dương Đế dẫn đầu đi trước, Thí Thần Kiếm treo sau hông, trên vai thanh Tróc Nhân Dao. Gã nhét điếu thuốc vào mồm rồi chăm lửa.

Sau khi rít được một hơi, gã điềm tĩnh rút Tróc Nhân Dao ra, chân vẫn vững bước tiếp cận những tên lính canh đang đứng trước mặt.

Truyen.free hân hạnh mang đến phiên bản biên tập hoàn chỉnh này, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free