(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 19: Bảng xếp hạng
Dương Đế dẫn Ricky đến phòng họp. Lúc này, bên trong đã tề tựu đông đủ anh em.
Thúy Vân ngồi cạnh Thúy Kiều, cô bé vẫn không ngừng an ủi Thúy Kiều, dường như không hề bận tâm đến chuyện hôn gã vừa rồi.
Thấy vậy, Dương Đế tiến đến chiếc ghế trống cạnh Lê Tuấn Vũ và ngồi xuống.
Hiện tại, ngoài Lê Tuấn Vũ, Dương Đế và Nguyễn Văn Chợ là hai người có chức vụ cao nhất trong băng.
Đội trưởng Nguyễn Văn Chợ.
Trưởng phòng kinh doanh Dương Đế.
Thế giới gangster không có quá nhiều nguyên tắc, cũng không yêu cầu mỗi băng đảng đều có chức vụ giống nhau.
Hệ thống chỉ quy định rằng mỗi băng đảng sẽ có một thủ lĩnh, một phó thủ lĩnh và tối đa mười thành viên cấp quản lý.
Nói dễ hiểu hơn, Lê Tuấn Vũ là thủ lĩnh, Dương Đế là phó thủ lĩnh, còn Nguyễn Văn Chợ là một trong mười thành viên cấp quản lý.
Với quyền hạn này, Dương Đế có thể xem thông tin các băng đảng từ cấp địa bàn đến tổng cục. Ngoài ra, gã còn có thể triệu tập đàn em và quản lý hoạt động kinh doanh của toàn bộ thành viên trong băng.
Thông tin băng đảng từ cấp địa bàn đến cấp tổng cục cũng chia thành nhiều loại.
Thí dụ như băng đảng Jashin II.
Hội Jashin II - Trực thuộc Hội Jashin - Cửu Long Hội.
Cấp: 1 (Nâng lên cấp 2 cần 1 tỉ $.)
Thành viên chính thức: 1.811
Địa bàn quản lý: 0
Tài sản: 0$
Lợi nhuận mỗi tháng: 0$
Định giá sức mạnh: 3.090.
Thời điểm hiện tại, hệ thống đã hiện ra thông tin chi tiết hơn. Trong đó, mục định giá sức mạnh băng đảng khá quan trọng, giúp các cấp quản lý nắm rõ thực lực của băng mình.
Sau khi dốc hết tiền để triệu tập quân lực, tài sản và lợi nhuận của băng lúc này đều là con số 0 tròn trĩnh.
Các thành viên khác như Giang Văn Trường, Ngô Thị Châm có thể xem bảng thông tin này. Riêng Dương Đế, gã có thể xem thông tin của tổng cục Hội Jashin nên đã chuyển sang mục đó để xem.
Hội Jashin - Cửu Long Hội.
Cấp: 1 [Nâng lên cấp 2 cần 10 tỉ $.]
Thành viên chính thức: 62.750.
Địa bàn quản lý: Hội Jashin II, Hội Thiết Giang, Hồng Hưng Hội, Hội Trường Long, Sóc Trăng Gang, vv...
Tài sản: 6.000.000$
Lợi nhuận mỗi tháng: 223.000$
Định giá sức mạnh: 81.190.
Nhìn vào bảng thông tin, Dương Đế chỉ khẽ mỉm cười.
Hội Jashin II quả thật chỉ là một nhánh nhỏ của tổng cục Hội Jashin mà thôi.
Địa bàn của Hội Jashin bao gồm 22 nhà phân phối trước đó, trải rộng khắp 13 tỉnh thành miền Tây. Vì vậy, định giá sức mạnh của Hội Jashin không thể xem thường, cao hơn hội của Dương Đế không chỉ mười hay hai mươi lần.
Khi nhân lực tập hợp đầy đủ, con số lên đến 62 nghìn anh em – một thế lực khủng khiếp. Tuy nhiên, việc tập hợp đầy đủ là điều bất khả thi.
Dù vậy, khi chứng kiến băng đảng của mình có thực lực như thế, Dương Đế vẫn không khỏi vui vẻ trong lòng.
"Hạng chót," Lê Tuấn Vũ ung dung nói.
"Cái gì hạng chót?" Võ Đức Giàu ngờ vực hỏi.
Lê Tuấn Vũ không nhịn được bật cười: "Xếp hạng của hội chúng ta, bét của bét."
"Hội Jashin đứng cuối bảng xếp hạng tổng cục của Cửu Long Hội, còn hội Jashin II của anh em mình lại đứng bét trong bảng xếp hạng 22 hội địa bàn của Hội Jashin."
"Địt con mẹ, đáy xã hội luôn à?" Giang Văn Trường bật cười.
Cả đội cũng không nhịn được cười theo.
Lê Tuấn Vũ phất tay: "Kệ mẹ, cái thứ hạng này chẳng nói lên được gì, chúng ta còn chưa chính thức bắt tay vào việc."
"Được rồi, anh em tập trung nhìn màn hình, anh sẽ triển khai công việc kế tiếp cho chúng ta."
"Thâu tóm địa bàn!"
Theo lời Lê Tuấn Vũ trình bày, màn hình điện tử giữa bàn chợt sáng lên, mục kinh doanh được mở ra.
Với một băng đảng cấp 1, hội của bọn hắn có hai công việc chính: bảo kê và mại dâm!
"Đối tượng chúng ta bảo kê thì nhiều vô số kể, chỉ cần làm ra tiền là cần bảo kê," Lê Tuấn Vũ nhấn mạnh.
Những người kinh doanh đều nắm trong tay hệ thống Kinh Doanh, khác hoàn toàn so với The Gangster and The Cop.
Họ chỉ bận tâm đến việc kinh doanh, buôn bán, điều phối hàng hóa ra thị trường, còn lại chỉ việc ngồi đếm tiền mà thôi, không quá nguy hiểm như giới mafia của bọn hắn.
Như Mẫn Tỷ – bà chủ quán cà phê Panga ở thành phố Hồng Ngự từng nói, họ chỉ cần buôn bán và ký kết hợp đồng bảo kê với các băng đảng mafia, không cần động tay động chân kiếm tiền.
Tuy nhiên, nói họ không nguy hiểm cũng không đúng, ngẫm lại có rất nhiều rủi ro.
Mỗi cơ sở kinh doanh đều nằm trong kế hoạch bảo kê của các băng nhóm mafia.
Tỉ như Dương Đế lúc này, quán cà phê Panga là một khách hàng. Gã sẽ đến để ký hợp đồng bảo kê cho địa bàn này, sau đó cắt cử anh em ra bảo vệ hằng ngày.
Thế nhưng, không thể đảm bảo các băng đảng khác sẽ để yên. Tranh chấp địa bàn là công việc tất yếu của mỗi tên gangster lúc này.
Có thể thấy, quán Panga sẽ không được yên ổn, những vụ chém giết tranh chấp địa bàn sẽ diễn ra thường xuyên.
Lê Tuấn Vũ chỉ tay lên bản đồ giữa màn hình, chậm rãi giải thích:
"Hội Jashin II của chúng ta trước đó đang cung cấp hàng hóa cho các tiệm tạp hóa và quán ăn ở các khu vực thành phố Hồng Ngự, Tam Nông, Tân Phước, Thanh Bình, Tân Hồng, Thường Thới, Tân Hội, Cù Lao 5 Xã và An Long."
"Tổng số khách hàng mà chúng ta phục vụ là 1.225 khách."
"Chúng ta sẽ bắt đầu từ những đối tượng này."
Lê Tuấn Vũ nói tiếp: "Anh sẽ chia đàn em cho mấy đứa. Ở đây chúng ta có 8 người, ngoại trừ thành phố Hồng Ngự, còn lại mỗi người sẽ phụ trách một tuyến đường."
"Chúng ta sẽ tiếp cận lại những khách hàng đã có quan hệ từ trước, thỏa thuận hợp đồng bảo kê với họ. Không cần nhiều, trong trăm người mà ký được 20 người đã là giỏi rồi, hôm sau sẽ tiếp tục."
Nói đến đây, Tuấn Vũ nghiêm giọng nhắc nhở: "Mấy đứa phải nhớ kỹ, thế giới bây giờ là thời đại của gangster. Chúng ta là mafia, là tội phạm! Dùng lời lẽ không được thì dùng vũ lực, không chịu ký hợp đồng thì đập quán cho anh."
"Còn nếu gặp đối thủ đến tranh giành, cứ chơi khô máu với chúng, đừng ngán gì cả."
"Chợ sẽ dẫn quân đi theo hỗ trợ anh em."
Khi được nhắc tên, Nguyễn Văn Ch�� cũng ôn tồn lên tiếng phối hợp:
"Hợp đồng bảo kê do tổng cục đưa ra, anh em xem tham khảo trước đi."
Văn Chợ vừa dứt lời, một mỹ nhân từ ngoài phòng họp bước vào. Trên tay cô là một xấp tài liệu, cô với bước đi điệu đà phát cho mỗi người một tập hồ sơ.
Dương Đế chú ý đến cô gái này. Nhìn thần thái, cô ta không thể nào là người được triệu hoán.
Quả nhiên, Lê Tuấn Vũ liền giới thiệu cô gái:
"Đây là Trần Hà Linh, nhân viên IT từ tổng cục phái xuống hôm nay. Từ nay, cô ấy sẽ phụ trách công việc số liệu của hội chúng ta."
"Rất vui được làm việc cùng mọi người ạ," Hà Linh gật đầu chào mọi người.
Cô khẽ khom người, vòng một suýt chút nữa làm bung cúc áo.
Thấy vậy, Lý Tự Trọng nuốt nước bọt ừng ực, nhìn Hà Linh không chớp mắt.
Cũng không thể trách được, Hà Linh quá xinh đẹp: da trắng, tóc đen, đôi mắt hờ hững gợi tình, thân hình bốc lửa, ngực căng mông nở. Đối với một thiếu niên mới lớn như Lý Tự Trọng, đó quả là một đòn chí mạng.
Sau màn chào hỏi, Hà Linh đi ra phía sau Tuấn Vũ, lén lút ném ánh mắt nhìn Dương Đế.
Cô bị gã cuốn hút bởi ngoại hình điển trai, đặc biệt là khí chất tự tin và lạnh lùng toát ra từ xương cốt của gã.
"Đây là "máy chém" mà anh Vũ nói đó sao?" Hà Linh thì thầm.
Sau khi nhận được tài liệu hợp đồng, nhóm của Dương Đế thay nhau đọc kỹ.
Cuối cùng, Yến Nhi không nhịn được cảm thán: "Chúng ta có bóc lột họ quá không? Ăn 30% lợi nhuận mỗi tháng của khách?"
"Ba phần bảy mà thôi, còn hiền chán," Võ Đức Giàu lắc đầu đáp.
"Anh Giàu nói không sai ạ. Ba mươi phần trăm là con số thấp nhất rồi. Tổng cục đang hạ thấp doanh thu để mở rộng số lượng khách hàng," Hà Linh gật đầu tiếp lời. "Chúng ta sẽ còn tăng thêm khi địa bàn được bảo kê an toàn sau hai tháng hoạt động."
"Vấn đề là uy tín," Tuấn Vũ nhẹ giọng chỉ ra.
"Uy tín của mình thấp nên mới lấy tiền ít. Đợi anh em mình bảo kê bọn họ trong hai tháng liền mà an toàn tuyệt đối, uy tín mình lên cao rồi, lúc đó lại bóp cổ khách thêm một chút nữa."
"Mình là mafia đấy Yến Nhi, em lương thiện là em chết đấy."
"Vâng," Yến Nhi gật đầu.
Thế là không còn ai thắc mắc về hợp đồng bảo kê nữa. Còn việc mại dâm, Tuấn Vũ sẽ dời lại sau để bàn tiếp.
Điều đó cũng đúng.
Bởi lẽ, hiện tại, trong tay Hội Jashin của bọn hắn còn không có nổi một quán bar, nhà hàng hay quán hát nào cả.
Việc mại dâm còn chưa thể tiến hành, chí ít phải nắm trong tay kha khá địa bàn trước đã.
Bất chợt, Tuấn Vũ trịnh trọng quay sang Dương Đế nói:
"Còn Đế, anh có một nhiệm vụ nặng nề dành cho mày đây."
Dương Đế ngồi thẳng người lắng nghe, gã cũng đã đoán được phần nào.
"Chúng ta nhất định phải nắm được chuỗi khách sạn và chung cư Đông Phương!"
"Thứ nhất là để giải quyết vấn đề nơi ở, định cư cho anh em. Thứ hai, đây là món tiền lớn nhất ở khu vực gần địa bàn chúng ta nhất."
"Nếu bỏ lỡ nó, anh không biết giấu mặt vào đâu với tổng cục đâu," Tuấn Vũ nghiêm giọng nói.
"Tuy nhiên, mình nghĩ vậy thì các băng khác cũng nghĩ vậy. Trận này căng đấy, mày cần bao nhiêu người?"
Dương Đế nheo mắt suy nghĩ, gã móc một điếu thuốc ra, đưa lên miệng. Ricky liền lấy bật lửa châm cho gã.
Sau khi suy nghĩ một hồi, Dương Đế mở miệng đáp: "Một trăm thằng."
Bản văn này thuộc về quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.