Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 20: Khách sạn Đông Phương

"Một trăm thằng?" Lê Tuấn Vũ nhướng mày.

Suy nghĩ một lát, gã gật đầu đồng ý, dứt khoát nói: "Chốt lại, anh giao cho mày hai trăm thằng. Đây là việc lớn, có nhiều băng đảng tham gia, không thể lơ là."

Nghe vậy, Dương Đế gật đầu đồng ý.

"Được, hai trăm thì hai trăm. Em chỉ muốn san sẻ bớt người cho anh em khác đỡ áp lực."

"Yên tâm đi, mấy anh em khác cũng mỗi người cầm đầu hai trăm thằng, vừa đủ chia hết một ngàn tám trăm người." Lê Tuấn Vũ phất tay.

Gã không quá lo lắng các tuyến khác sẽ xảy ra tranh chấp, bởi thời điểm này, khách hàng nào cũng cần người bảo kê. Điều quan trọng chính là mối quan hệ đã được xây dựng trước khi thế cuộc thay đổi.

Những khách hàng cũ vốn đã có mối quan hệ tốt với nhóm Giang Văn Trường, lại thêm Cửu Long Hội đưa ra hợp đồng bảo kê với giá cực kỳ thấp, nên việc đơn giản chỉ là đến và ký hợp đồng mà thôi.

Chắc chắn sẽ có tranh chấp, sẽ có đổ máu, nhưng tạm thời, những điều đó không quan trọng và khốc liệt bằng cuộc tranh giành địa bàn chuỗi khách sạn Đông Phương.

Đông Phương là tập đoàn lớn về mảng chung cư và khách sạn cao cấp ở khu vực thành phố Hồng Ngự.

Nói một cách chính xác hơn thì nó xếp thứ hai trong mảng này, còn vị trí dẫn đầu là The Sky - Tòa nhà cao nhất Hồng Ngự.

Tuy nhiên, xét về quy mô diện tích, nếu Đông Phương đứng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất.

Chiếm được Đông Phương, họ sẽ giải quyết được v��n đề nơi ở cho anh em. Hơn nữa, nó còn là lời khẳng định địa vị mà không cần lên tiếng.

Nắm chung cư và khách sạn Đông Phương trong tay, chính là tiền vốn và bàn đạp lớn nhất để thâu tóm thị trường thành phố Hồng Ngự sau này.

"Hoặc là chết, hoặc là chiếm được Đông Phương." Lê Tuấn Vũ nhấn mạnh.

Lời này vừa dứt, lập tức khiến cả nhóm đổ dồn ánh mắt căng thẳng nhìn về phía Dương Đế.

Nghe Tuấn Vũ nói vậy, ai nấy đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc chiếm được Đông Phương, đồng thời biết rằng đó chắc chắn sẽ là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.

Thậm chí vụ thanh trừng băng Thiên Nhi vừa rồi cũng không thể sánh bằng một phần nhỏ của việc này.

Lần này, nhiều băng đảng hơn, quy mô lớn hơn!

Bất cứ ai trong số họ cũng không đủ can đảm nhận việc này, chỉ có thể hướng ánh mắt vừa kính nể vừa lo lắng nhìn về phía Dương Đế.

Riêng Dương Đế, nhân vật chính trong câu chuyện này, thì không hề biểu lộ điều gì khác thường, gã điềm tĩnh rít một hơi thuốc.

"Anh sẽ đi cùng mày. Còn việc hỗ trợ các anh em khác lo liệu các thị trường đã phân chia. Anh mong tối nay mọi người vẫn còn đầy đủ mặt và anh em mang về tin tốt."

Lê Tuấn Vũ nói ra quyết định cuối cùng.

"Rõ." Mọi người đồng thanh đáp.

Cuộc họp kết thúc tại đây, tất cả đồng loạt đứng dậy rời khỏi phòng, chỉ còn lại một mình Trần Hà Linh ở lại bàn làm việc, lặng l�� nhìn theo bóng lưng của Dương Đế.

Sau khi rời khỏi phòng họp, Huỳnh Thúy Vân, Võ Đức Giàu cùng những người khác được Tuấn Vũ giao cho mỗi người hai trăm đàn em. Sau khi sắp xếp đội hình, cả nhóm chia nhau ra hành động.

Tất cả đều thống nhất đi bộ.

Tại sao không đi xe ư?

Nói ra thì thật đáng chê cười: băng đảng bây giờ không đủ tiền mua xe!

Dứt khoát đi bộ.

Trước khi rời đi, Dương Đế khẽ đến gần Thúy Vân hỏi nhỏ: "Nắm chắc không?"

Đáp lời gã, Thúy Vân chề môi khinh thường: "Anh khinh dễ ai vậy? Trước khi dị biến, em mới là người bán hàng giỏi nhất đội đấy!"

"Được, giỏi lắm." Dương Đế gật gù, rồi nhẹ giọng căn dặn: "Nhưng vẫn phải chú ý cẩn thận, thời bây giờ không thể chỉ dùng lời nói suông được đâu."

"Biết rồi." Thúy Vân trợn mắt, cô thận trọng nhắc nhở: "Anh lo thân anh kìa, trận Đông Phương này không phải đơn giản đâu."

"Ừ." Dương Đế đơn giản gật đầu.

Sau đó cả đội tách nhau ra hoạt động, mấy ngàn anh em mặc suit đen chỉnh tề, tay cầm mã tấu, đồng loạt diễu hành trên ��ường cái. Cảnh tượng đó lập tức khiến người dân hai bên đường sợ hãi xanh mặt, vội vã đóng cửa trốn trong nhà.

...

Thành phố Hồng Ngự, khách sạn Đông Phương.

Trong lúc ngoài đường vẫn còn loạn lạc, thì không khí bên trong khách sạn này lại yên tĩnh vô cùng.

Nguyên do là bởi có rất nhiều tay gangster mặt mũi bặm trợn đang bủa vây cửa ra vào của khách sạn, với gần ngàn người đến từ nhiều tổ chức khác nhau.

Người thường và cả những tổ chức mafia nhỏ khác đều không dám bén mảng đến gần.

Khách sạn Đông Phương có tổng cộng tám cái, mỗi cái đều đạt chuẩn bốn sao. Ngoài ra còn có mười căn chung cư cao cấp mười lăm tầng, với hơn ngàn phòng mỗi căn.

Đặc biệt đáng giá hơn nữa là những căn biệt thự cao cấp trị giá hàng trăm tỷ đồng, nằm rải rác khắp ngoại ô thành phố, đều thuộc sở hữu của tập đoàn này.

Khủng khiếp.

Phải dùng hai từ này để hình dung sức mạnh tài chính của tập đoàn Đông Phương trong mắt Dương Đế.

Gã chưa từng nắm trong tay tiền tỷ bao giờ, mà đối phương lại sở hữu những căn biệt th��� trị giá hàng trăm tỷ như thế. Nếu thế giới không dị biến, gã sẽ không bao giờ có cơ hội tiếp xúc với tầng lớp này.

Hôm nay thì có thể rồi.

Tất cả ban quản lý và các ông chủ của Đông Phương đều tề tựu tại khách sạn Đông Phương I.

"Trần Thừa Đông và Lý Nhã Phương, hai con người này không phải tầm thường đâu." Lê Tuấn Vũ mở miệng cười nhạt.

"Nghe đồn hai vợ chồng này là hậu duệ của gia đình tài phiệt tồn tại từ thời chiến tranh, có nội tình cực kỳ thâm hậu, quan hệ sâu rộng với cả cảnh sát lẫn mafia."

"Mấy băng kia dù có kéo đến sớm cũng đéo dám dùng vũ lực để ép hai ông bà này ký hợp đồng đâu, cứ yên tâm không lo bị chậm trễ."

Dương Đế rít điếu thuốc, chú ý lắng nghe. Gã hỏi:

"Anh định tranh chấp thế nào?"

"Chỉ có một cách thôi, thằng nào tranh giành thì chặt đầu thằng đó, không cần đàm phán." Vũ đáp.

"Dám chắc hai ông bà già này không quan tâm tới tiền bảo kê đâu. Thứ họ chú ý là kẻ nào đủ sức để bảo kê bọn họ. Thời đại thay đổi, cơ hội kinh doanh của bọn họ càng thêm rộng mở."

"Cho nên..." Vũ cười tà.

"Nắm đấm thằng nào to thì thằng đó thắng." Dương Đế chậm rãi bổ sung.

"Nó đấy!" Tuấn Vũ gật đầu vỗ vai gã.

Nói đến đây, trước mặt họ đã là khách sạn Đông Phương I.

Thế nhưng, ngoài cửa có hơn ngàn thằng đang trừng mắt nhìn nhau, không khí căng thẳng dị thường. Khi băng Dương Đế vừa đến, cả đám đồng loạt xoay mặt lại nhìn, toát ra vẻ hung ác.

Cảm giác khi bị hơn ngàn thằng cầm mã tấu nhìn chằm chằm sẽ thế nào? Nếu là Giang Thúy Kiều hay Lý Tự Trọng ở đây, chắc chắn sẽ bủn rủn tay chân, sợ hãi không nói nên lời.

Một thằng trong số đó bước lên, đứng đối diện với Lê Tuấn Vũ, mở miệng mắng to: "Mấy con chó tụi mày từ đâu tới? Không muốn chết thì cút về nhà nhanh! Ở đây đéo còn chỗ cho tụi mày, biến!"

Với thái độ hung ác, gã nhìn Lê Tuấn Vũ và Dương Đế, hoàn toàn không biết sợ là gì.

"Từ khi nào mấy con tép cũng nói chuyện với tao được vậy?" Lê Tuấn Vũ mỉm cười.

Rengg!

Gã vừa dứt lời, một tiếng kiếm vút ra khỏi vỏ vang lên.

Xạc!

Dương Đế một ki��m chém rơi đầu thằng trước mặt. Gã ta thậm chí còn chưa kịp thay đổi sắc mặt thì đầu đã lăn ra đất, thi thể ngã xuống, máu tươi chảy thành dòng.

"Tránh qua một bên, để tao vào nói chuyện với đại ca bọn mày."

Lê Tuấn Vũ lạnh lùng lên tiếng.

Nghe gã nói vậy, mấy thằng này đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đành phải tách ra một con đường, để Lê Tuấn Vũ và Dương Đế chậm rãi bước tới. Ricky, với sắc mặt vô cảm, bước theo sau.

Đại ca của bọn chúng đang ở trong kia đàm phán. Bọn chúng ở ngoài này mà tùy ý hành động sẽ làm hỏng chuyện, đây là tội chết.

Chi bằng cứ để hai gã này vào trong. Lát nữa đàm phán xong, muốn chém thì chém, muốn giết thì giết!

Đám đàn em của Dương Đế thì án binh bất động ở ngoài, tại chỗ đợi lệnh. Lập tức, số lượng đàn em bên ngoài khách sạn đã phá vỡ con số ngàn người.

Ai nấy đều hung tợn, sát khí đằng đằng, mặt mũi lạnh lùng nhìn đối phương, chỉ đợi một tiếng lệnh là sẽ lao lên chém khô máu.

Khi Dương Đế và Tuấn Vũ bước vào trong, trên hàng ghế sofa rộng lớn giữa phòng đã ngồi không ít người.

Tuấn Vũ đi đầu lên tiếng: "Chào ông bà chủ Đông Phương, Hội Jashin chúng tôi tới rồi đây!"

Lời chào này của Tuấn Vũ lập tức thu hút sự chú ý của toàn trường. Hai ông bà lão ngoài bảy mươi đảo mắt nhìn về phía Dương Đế.

Ngoài ra, lãnh đạo của bốn băng đảng khác cũng đồng thời xoay mặt nhìn họ, ánh mắt của chúng như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Nhìn con cặc." Lê Tuấn Vũ mỉm cười mắng.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mọi hành vi sao chép và phân phối trái phép đều không được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free