Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 102: Con đường vắng hoa nở (2)

"Cái gì? Anh tính cướp Nhà đấu giá Kunst sao?"

Nghe lời Rudger nói, Violetta theo bản năng hỏi lại, rồi ngay lập tức đưa tay che miệng. Xung quanh đây có rất nhiều tai mắt. Thông thường, cô sẽ không mắc phải một sai lầm nhỏ nhặt như vậy, nhưng tình huống hiện tại khá đặc biệt.

"Tôi sẽ giải thích chi tiết hơn khi chúng ta đến nơi họp mặt."

"Ồ! Anh có một nơi bí mật ở đây sao?"

Alex nhún vai và nhẹ nhàng theo sau Rudger.

"Thủ lĩnh này, nếu anh gọi tôi đến đây, vậy những người khác cũng sẽ có mặt chứ?"

"Những người khác?"

"Chà, là một số kẻ không được bình thường cho lắm. Đó là trong mắt tôi, chứ trong mắt thủ lĩnh thì ai cũng như ai."

"Phải, họ cũng đã đến đông đủ."

Rudger gật đầu xác nhận.

"Trừ cậu ra, những người khác hẳn đã có mặt trong thành phố rồi."

"Tôi khá lo lắng về mấy kẻ đó đấy."

"Ý cậu là gì?"

"Anh cũng biết mà, khả năng hành sự của họ ở một nơi như thế này..."

Nghe những lời của Alex, Rudger khựng lại một lúc. Hắn trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi lại tiếp tục bước đi.

"Đừng lo lắng."

* * *

Nhà ga xe lửa Leathervelk, nơi ngày đêm tấp nập người qua lại. Những chiếc đồng hồ được lắp đặt khắp nơi quay tròn, báo hiệu chuyến tàu tiếp theo sẽ đến. Một số người đã soát vé và tìm chỗ ngồi đợi tàu, trong khi những người sắp đi chuyến này lại thu dọn hành lý đứng chờ ở sân ga.

Baaaang!

Chẳng mấy chốc, một đoàn tàu chạy tới, tiếng còi inh ỏi vang vọng từ xa.

"Đi nào."

Người phụ nữ dắt tay một đứa trẻ. Có lẽ cô kéo tay đứa bé hơi mạnh trong lúc vội vàng, khiến nó làm tuột quả bóng bay đang cầm.

"Mẹ ơi, bóng bay của con!"

"Ôi!"

Quả bóng bay lên cao, vượt ngoài tầm với của đứa bé. Người mẹ cố bắt lấy sợi dây nhưng đã quá muộn. Quả bóng bay lên đến độ cao mà ngay cả người lớn cũng khó với tới.

"Bóng bay!"

Đứa trẻ nhìn quả bóng trên không với đôi mắt rưng rưng.

Bỗng...

Một bàn tay to lớn vươn ra và nắm lấy sợi dây. Đứa trẻ ngẩng đầu lên nhìn.

"Oa!!!"

Với một đứa trẻ, người lớn nào cũng trông thật cao lớn, nhưng người đàn ông trước mặt lại đặc biệt đồ sộ. Những người xung quanh cũng ngạc nhiên trước vóc dáng đáng kinh ngạc của người này.

"Của nhóc đây."

Pantos cúi người, đưa quả bóng cho đứa trẻ. Đôi mắt đứa bé sáng lên khi nhận lại món đồ.

"Cảm ơn chú khổng lồ!"

Người đàn ông với mái tóc dài bạc trắng như bờm sư tử khẽ hất vành mũ đáp lại.

Thình thịch.

Khi người khổng lồ bước xuống đường, đám đông tự động nhường lối cho anh ta. Ngay lúc đó, một giọng nói trẻ tuổi vang lên sau lưng.

"Này Pantos, anh biết đường đi không đấy?"

Ồ, người khổng lồ còn có đồng bạn sao?

Hướng mắt về phía giọng nói vừa phát ra, mọi người đều ngạc nhiên trước vóc dáng nhỏ bé của người vừa lên tiếng. Đó là một người có vóc dáng hoàn toàn đối lập. Dáng người nhỏ thó, gương mặt còn non choẹt với nụ cười đúng chất tuổi dậy thì. Gọi là cậu bé cũng chẳng sai.

Người đàn ông khổng lồ tên Pantos khựng lại một chút khi nghe lời người bạn đồng hành, sau đó gãi đầu bằng những ngón tay thô kệch. Đó là hành động quen thuộc mỗi khi anh ta ngại ngùng hay bối rối. Quá đỗi quen thuộc với cử chỉ này, cậu thiếu niên nhỏ con huých tay vào eo Pantos và tự mình dẫn đường.

"Theo tôi. Thủ lĩnh đã cho tôi địa chỉ nơi họp mặt."

"Ơ, khi nào vậy?"

"Lúc anh ấy liên lạc qua cầu pha lê, anh cũng ở đó mà."

"Tôi không nhớ."

"Hầy. Thôi bỏ đi."

Cứ thế, cặp đôi có vóc dáng đối lập chậm rãi tiến vào Leathervelk.

* * *

"Đến rồi."

Rudger đưa Alex và Violetta đến điểm hẹn bí mật của tổ chức mới.

"Anh trai? Anh về rồi sao?"

"Là Hans à?"

Hans thấy rằng Rudger đã đến, liền ra ngoài chào đón. Tuy nhiên, không như mọi khi, mắt Hans trũng sâu vì những quầng thâm.

"Trông cậu có vẻ mệt mỏi. Gần đây bận rộn lắm sao?"

"Không phải gần đây đâu. Cái tên đáng ghét nhất của tôi đã đến rồi."

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới. Người mà Hans đang nói ngay lập tức xuất hiện.

"Xin chào. Đã lâu không gặp, ông chủ."

"Ừ. Cũng lâu rồi."

Một người phụ nữ mang theo vẻ u ám. Mái tóc cam dày, rối bù như tổ quạ, khiến người ta liên tưởng đến những chiếc lá mùa thu xơ xác. Vẻ ngoài của cô ấy đủ đẹp để được mọi người gọi là mỹ nhân, nhưng khí chất u ám đặc trưng, nụ cười ngờ nghệch và đôi đồng tử run rẩy đã làm lu mờ mọi ưu điểm về ngoại hình.

Violetta nhìn kỹ người phụ nữ, ngạc nhiên thốt lên.

"Cô ấy là một yêu tinh?"

"À?...Đúng vậy. Tôi là một yêu tinh."

Người phụ nữ cười hề hề đáp lời, thần sắc đờ đẫn như vừa bị đánh thuốc mê.

Rudger nghĩ rằng với tốc độ nói chuyện của cô ấy, cô sẽ chẳng thể giới thiệu đúng tên mình, nên hắn đã đứng ra giới thiệu.

"Đây là Belaruna Petana. Cô ấy là một yêu tinh, chủ yếu phụ trách điều chế thuốc súng và hóa chất. Cô ấy cũng có kiến thức sâu rộng về y học và thành thạo thuật giả kim."

"Yêu tinh?"

Alex ngạc nhiên trước lời giới thiệu của Rudger. Đây là lần đầu tiên anh ta gặp Belaruna.

"Có vấn đề gì không?"

"À, không có vấn đề gì. Nhưng cô ấy là yêu tinh thì hơi kỳ quái."

"Vậy sao?"

"Anh không thấy lạ sao? Yêu tinh lại chế thuốc? Lại có kiến thức y học ư?"

Sự thắc mắc của Alex khá dễ hiểu. Mọi người đều biết yêu tinh là một chủng tộc sinh sống trong rừng sâu và được thiên nhiên ưu ái. Họ tôn thờ tự nhiên hơn bất kỳ điều gì khác và cực kỳ ghét bỏ những thứ nhân tạo.

Thuốc men và mọi loại hóa chất mới xuất hiện do sự phát triển của khoa học, chính là những thứ mà yêu tinh ghét bỏ nhất. Thật khó tin khi lại có một yêu tinh có thể chế tạo dược phẩm và thuốc súng.

"Nói vậy chẳng khác nào tất cả các chủng tộc khác chỉ nhìn vào cậu mà đánh giá toàn bộ nhân loại đều là những kẻ lừa đảo."

"Ơ kìa thủ lĩnh. Anh nói có vẻ hợp lý, nhưng tại sao lại lấy tôi làm ví dụ vậy?"

"Tư tưởng như vậy đã rất lỗi thời rồi. Yêu tinh cũng đã chấp nhận sự thay đổi của thời đại. Lời nhận xét vừa rồi của cậu là một sự phân biệt đối xử cực đoan với họ đấy."

Yêu tinh vẫn sống chủ yếu trong những khu rừng rộng lớn xa tầm với của con người, nhưng kể từ cuộc chiến tranh chinh phạt diễn ra cách đây cả thế kỷ, nhiều yêu tinh đã chấp nhận sự thay đổi của thế giới. Trong số đó, có những yêu tinh đi du hành để khám phá thế giới rộng lớn, và cũng có những yêu tinh bị mê hoặc bởi những lĩnh vực khoa học.

"Belaruna là một yêu tinh xuất sắc... Mặc dù cô ấy có phần lập dị nhưng tài năng của cô ấy là thật."

Dù sao đi nữa, cô ấy đã giúp Rudger rất nhiều. Những loại thuốc cung cấp ma lực mà Rudger sử dụng để chiến đấu đều do cô ấy điều chế.

Belaruna nhếch mép cười, cảm thấy lời khen đó thật dễ chịu. Sau đó, cô nhớ ra mục đích của mình và ngay lập tức tiếp cận Hans.

"À phải rồi, Hans này, chúng ta vừa nói chuyện đến đâu rồi nhỉ?"

"Trời đất ơi! Tránh xa tôi ra, đồ yêu tinh điên khùng! Anh trai! Cứu em với!"

Hans cầu xin, nắm chặt ống quần Rudger.

"Tôi đã chẳng thể nào ngủ yên kể từ khi con yêu tinh điên rồ đó đến. Cô ta tìm cách sử dụng tôi như một vật thí nghiệm mỗi khi có cơ hội."

Những ngày tháng gian khổ giống như một cơn ác mộng chợt hiện rõ mồn một trước mắt Hans. Belaruna thỉnh thoảng tiếp cận Hans, cưỡng ép lấy máu cậu ta. Cô ta tiêm thuốc lạ vào thức ăn của Hans, thậm chí khi cậu đang ngủ, Belaruna vẫn lẻn lên giường, cố gắng xin ít máu bằng dao mổ.

Belaruna mỉm cười trả lời.

"Hans thân mến. Tôi chỉ đơn thuần tò mò muốn khám phá những điều mới mẻ thôi mà."

"Đừng có tìm kiếm bất cứ thứ gì trên người tôi nữa!"

Rudger thở dài. Có vẻ hắn cần giải quyết mớ rắc rối này.

Bỗng có một giọng nói vang lên từ lối vào.

"Ồ! Mọi người đều đã ở đây hết rồi sao?"

Tất cả người bên trong đều hướng mắt về phía âm thanh vừa phát ra.

Một người đàn ông với mái tóc dài trắng xóa và một thiếu niên xuất hiện.

"Hai người đến rất đúng giờ."

"May quá. Chúng tôi suýt đến muộn vì Pantos đi lạc giữa đường."

"Tôi hiểu rồi. Dù sao thì bây giờ mọi người đều đã có mặt đông đủ. Mời vào trong thôi."

Rudger vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Một số người có thể đã quen biết nhau, nhưng cũng sẽ có những người mới gặp lần đầu. Chúng ta cần làm quen trước đã."

* * *

Căn phòng họp tràn ngập đủ loại người. Một số ngồi trên ghế sofa, một số đứng yên và một số dựa vào tường.

Rudger cất tiếng.

"Mọi người hẳn đều đã biết lý do tôi triệu tập mọi người tới đây chứ? Hiện tại, tôi đang nghiêm túc lên kế hoạch ổn định cuộc sống. Đồng thời, tôi cũng có ý định gây dựng lực lượng riêng cho mình."

Alex ngồi trên ghế sofa, bắt chéo chân, hất cằm lên và cất tiếng.

"Anh định bắt đầu từ Leathervelk này sao?"

Rudger gật đầu.

"Tôi đã gọi tất cả mọi người tập trung về đây, nhưng hầu hết các bạn đều xa lạ với nhau. Vì vậy, mỗi người hãy giới thiệu ngắn gọn về bản thân mình trước đi."

Hans là người chủ động đầu tiên giới thiệu.

"Tôi là Hans. Tôi và anh trai đã biết nhau khá lâu. Công việc chính của tôi là thu thập và xử lý thông tin."

"Ph��n giới thiệu của tôi đến đây là h���t..."

"Hans."

"Sao thế anh trai?"

"Cậu nên nói thêm điều gì đó nữa chứ."

"Hả? Không đời nào... Lại cái đó nữa sao?"

Vẻ mặt Hans đanh lại khi nhận ra điều Rudger muốn cậu nói.

"Anh nghiêm túc chứ?"

"Mọi người đều là đồng nghiệp sẽ đồng hành cùng nhau trong tương lai. Tốt nhất là chúng ta nên thành thật với nhau."

"Chà, nếu anh đã muốn như vậy..."

Hans ngập ngừng một chút rồi thổ lộ về khả năng thật sự của mình.

"Tôi là một người hơi kỳ dị, đặc biệt hơn so với những người khác, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi lập dị hay gì cả..."

Hans xem khả năng của mình như một lời nguyền, nên cậu không thật sự thích nói về nó.

Cuối cùng, Sheridan không thể chịu nổi khi phải nghe những lời lắp bắp của Hans. Cô ấy đứng dậy khỏi chỗ, tiến đến phía sau Hans. Sheridan lấy trong túi ra một chiếc răng thú, chọc vào tay Hans.

"Trời đất ơi!"

Hans hét lên. Cậu ta quay lại thì thấy Sheridan đang cười khúc khích, trên tay cầm chiếc răng quái vật.

"Thấy chưa! Đây là lý do tôi không muốn nói về chuyện đó."

Lời vừa dứt, sự thay đổi trên người Hans bắt đầu xuất hiện.

"Ồ."

"Ôi chúa ơi!"

"Ngạc nhiên thật đấy."

Các phản ứng khác nhau.

Nếu một người bình thường đột nhiên mọc lông và biến thành nửa người nửa thú, ai cũng sẽ có phản ứng như vậy. Nhưng phản ứng của những người tụ tập ở đây có phần hơi hờ hững so với dự kiến.

Hans liếc nhìn tay mình, rồi nhìn chằm chằm vào Sheridan.

"Cô vừa dùng loại răng nào thế?"

"Hì hì, tôi lấy từ một con mèo hoang đang thay răng đó."

"Mèo sao?"

Hans vội vã soi gương. Giờ đây, cậu ta có một vẻ ngoài kỳ cục, nửa người nửa mèo. Hans chợt cảm thấy rất muốn dùng lưỡi liếm lông mình.

"Cầm lấy này."

Rudger lấy ống thuốc thử ra khỏi túi, đưa cho Hans.

"Cảm ơn anh."

Hans nhận ống thuốc, ngay lập tức tiêm vào cơ thể. Cuối cùng, hình dáng cậu ta dần trở lại như ban đầu.

Rudger mở miệng.

"Như mọi người thấy đấy, Hans có khả năng tiếp nhận gen động vật được tiêm vào cơ thể mình và biến thành hình dáng đó. Cậu ấy không phải là một đặc vụ chiến đấu, nhưng điểm đặc biệt này cũng chính là thế mạnh của Hans."

"Tuyệt vời! Làm sao một nhân loại không phải thú nhân lại có thể biến đổi được như thế này?"

Đôi mắt của Alex sáng lên ngưỡng mộ.

Rudger nhìn quanh những người trong phòng.

"Tất cả các bạn đều đặc biệt."

Tất cả bọn họ đều là những người Rudger đã gặp trong suốt thời gian dài lang thang khắp đại lục. Những người này khó có thể hòa nhập với môi trường xung quanh bởi họ sở hữu những khả năng đặc biệt và tài năng vượt trội. Rudger đã tìm đến họ, mời họ đồng hành cùng mình.

"Vậy ai sẽ là người tiếp theo giới thiệu đây?"

Bản biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free