Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 167: Chuẩn bị cho trận chiến (2)

Chrollo Fabius đang run rẩy trong phòng.

Cuối cùng thì ngày đó cũng đến.

Con quỷ kia sẽ đến tìm hắn hôm nay.

“Tên đó đang ở đâu vậy?”

Người tên Rudger đã hứa sẽ giúp hắn giờ không thấy đâu.

Không. E rằng ngay từ đầu hắn ta đã không có ý định bảo vệ mình.

Nghĩ lại thì hắn ta thậm chí còn không để lại bất kỳ phương tiện liên lạc nào.

Cơ thể Chrollo run lên v�� lo lắng.

Hắn bị lừa sao?

Suy nghĩ của Chrollo chợt được xác nhận khi hắn nghe thấy một âm thanh vọng đến từ xa.

Bài hát luôn vang vọng trong những cơn ác mộng khiến Chrollo nổi da gà khắp người.

Nó đến rồi!!!

Con quỷ đó đến rồi!!!

Khóe miệng Chrollo run rẩy không thốt nên lời.

“Người kia đang ở đâu? Người đó đang ở đâu?”

Trong khi đó, tiếng hát dần dần lớn hơn.

Cái chết của hắn đang đến gần.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, bỗng một tiếng “Bụp!” vang lên.

Một con chuột xuất hiện trước mặt Chrollo Fabius.

* * *

Esmeralda bước chậm rãi xuống phố.

Con đường tối tăm, yên tĩnh không một bóng người.

Trong màn đêm dày đặc, nơi ngay cả ánh trăng cũng không thể xuyên qua, Esmeralda đung đưa mái tóc đen tuyền của mình.

Cô ta bước những bước nhẹ nhàng, vui tươi như thể đang dạo chơi, rồi dừng lại trước căn nhà mà Chrollo Fabius đang ở.

Esmeralda nhấc tay lên gõ nhẹ vào cửa.

“Chrollo thân mến. Ta đến rồi!”

Không có câu trả lời nào từ bên trong.

Esmeralda suy nghĩ một lúc rồi kéo tay nắm cửa.

“?”

Cánh cửa mà cô ta đinh ninh đã khóa chặt lại mở ra dễ dàng một cách bất ngờ.

Lẽ nào tên đó đã bỏ cuộc?

“Chậc.”

Cô ta đã chờ đợi ngày này bao lâu rồi? Sao cô ta có thể để cho mọi chuyện kết thúc dễ dàng như vậy được?

Esmeralda kìm nén cơn giận đang dâng trào và bước vào trong.

Một căn phòng bừa bộn đến mức khó có thể tin là có người đang sống ở đây.

Nhưng nó khác với những gì Esmeralda mong đợi.

Cô ta dự định đẩy Chrollo Fabius đến giới hạn rồi kết liễu hắn ta.

Tuy nhiên, nhìn vào dấu vết trong phòng, có vẻ như tình trạng của hắn tốt hơn cô ta nghĩ.

Esmeralda bắt đầu thấy khó chịu.

Quan sát căn phòng một lúc, cô ta mới nhận ra Chrollo Fabius không có ở đó.

“Hắn ta không ở đây sao?”

Một âm thanh vang lên từ xa! Esmeralda cảm thấy một sự hiện diện đang lao đi rất nhanh.

Một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên môi Esmeralda.

“Phải thế chứ! Có chút phản kháng sẽ thú vị hơn nhiều!”

Từ khung cửa sổ, dù bên ngoài trời tối đến mức không nhìn thấy gì, Esmeralda vẫn có thể nhìn rõ bóng lưng Chrollo Fabius đang bỏ ch���y.

“Ahahaha.”

Esmeralda mỉm cười, vui vẻ đuổi theo.

* * *

Có bốn bóng người đang lén lút di chuyển trong một khu rừng tối tăm, cách xa địa điểm tổ chức lễ hội.

“Aidan, rốt cuộc cậu định làm cái gì vậy?”

Tracy liên tục càu nhàu.

“Cậu có chắc những người đó đáng ngờ không vậy?”

“Cậu có thể trật tự chút không? Nếu không được thì cậu về đi.”

“Nói gì vậy hả?!”

Tracy tức giận khi Leo nói vậy.

Cuối cùng, Aidan đành lên tiếng hòa giải.

“Suỵt. Dừng lại đi cả hai người. Nếu không thì chúng ta sẽ bị phát hiện mất.”

“Aidan, nếu những gì cậu nói là đúng thì chúng ta thậm chí không nên có mặt ở đây.”

Tracy đã đưa ra quan điểm của mình.

“Chuyện này quá nguy hiểm.”

Việc cô bày tỏ sự lo lắng là điều đương nhiên.

Những người đáng ngờ tụ tập ở đó, và việc tự mình đến đó khác nào tự mình xông vào hang cọp.

“Sao cậu không báo chuyện này cho giáo sư?”

“Cái đó... ... .”

Aidan cũng tỏ ra do dự vì vốn đã băn khoăn về điều đó, nhưng Leo đã nhanh chóng tiếp lời.

“Hừ. Cậu nghĩ r���ng các giáo sư sẽ tin điều này?”

Tracy trả lời thẳng thắn.

“Không thử làm sao mà biết được.”

“Vậy cậu định nói với ai? Giáo sư Merylda? Hay giáo sư Selina? Hay ... ... .”

Giáo sư Rudger?

Dù không nhắc đến cái tên đó nhưng mọi người đều đồng loạt im lặng.

Bọn họ chắc chắn nếu có giáo sư Rudger giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tuy nhiên, giáo sư Rudger không phải là người dễ nói chuyện.

Leo tiếp tục.

“Nghĩ thử mà xem. Chúng ta chỉ vô tình biết được chuyện này. Giả sử chúng ta nói điều đó với giáo sư. Nếu giáo sư hỏi chúng ta biết chuyện này từ đâu thì chúng ta sẽ trả lời như thế nào?”

“Chà, Aidan tình cờ... ... .”

Tracy cố phản bác nhưng rồi lại ngậm miệng lại.

“Liệu các giáo sư có tin vào chuyện chúng ta tình cờ phát hiện ra không?”

“E rằng chính chúng ta sẽ bị nghi ngờ luôn đấy.”

“Nếu chúng ta thông báo với giáo sư sớm hơn thì đã không sao. Nhưng đến lúc này thì quá muộn rồi.”

Aidan khẳng định.

Sẽ thật đáng tiếc nếu bỏ lỡ cuộc họp của một tổ chức đáng ngờ khi đã biết về nó.

Leo nhún vai và hỏi Tracy xem giờ nên làm gì.

“Ờ thì......”

Tracy cắn môi, ngập ngừng không trả lời.

Trên thực tế, cô không muốn bọn họ phải mạo hiểm.

Tracy muốn tận hưởng lễ hội đầu tiên của mình ở học viện.

Cô thậm chí còn định sẽ xem pháo hoa cùng với Aidan.

Nhưng bây giờ bọn họ lại phải chui rúc trong những bụi cây để theo đuôi những kẻ đáng ngờ.

Tracy nhìn Iona với vẻ mặt cầu cứu. Nhưng Iona chỉ nhìn Tracy và quay đầu đi.

“Thôi được rồi! Được rồi! Các cậu muốn làm gì thì làm!”

Cuối cùng, Tracy đành bỏ cuộc.

Leo nghe Tracy nói vậy liền thở dài nhẹ nhõm. Nếu các giáo sư đến đây thì mọi chuyện sẽ vô cùng rắc rối.

Aidan lại gần Tracy, hỏi một cách cẩn thận.

“Tracy. Cậu có ổn không?”

“Không có gì!”

Aidan không hiểu tại sao Tracy lại đột nhiên tức giận như vậy.

Leo vỗ nhẹ vào vai Aidan.

“Chúc may mắn.”

“Hả? Cậu đang nói về cái gì thế?”

“Không hiểu cũng không sao. Dù sao thì tôi cũng nghĩ đã đến lúc rồi.”

Leo vừa dứt lời, bụi cây cách đó không xa khẽ động, và từng người lạ mặt lần lượt xuất hiện.

Aidan và những người khác vội vàng cúi xuống.

Khoảng mười người đã tụ tập lại một chỗ và bắt đầu nói chuyện với nhau.

“Người của chúng ta đã đến đông đủ chưa?”

“Mọi thứ đã chuẩn bị xong.”

“Đi thôi.”

Bốn người nghe được cuộc trò chuyện của họ đều nh��n nhau với ánh mắt nặng trĩu.

* * *

Rudger lặng lẽ di chuyển trong bóng tối.

Trên đường không có ai, nhưng cho dù có thì họ cũng không thể phát hiện ra hắn.

“Hans. Tình hình hiện giờ sao rồi?”

[Chrollo Fabius đang chạy trốn.]

“Hắn ta đang chạy về phía nào?”

[Hiện tại, tôi đang dùng những con chuột để dẫn dụ hắn đến khu vực vắng người. Mục tiêu là một nhà kho bỏ hoang.]

“Esmeralda thì sao?”

[Cô ta đang đuổi theo. Cô ta dường như có ý định chơi đùa con mồi một cách từ từ.]

Trong khi nói chuyện với Rudger, Hans đang liên tục theo dõi tình hình.

Mỗi lần Chrollo Fabius hoảng loạn và cố gắng chạy trốn đến nơi có người, một quả cầu lửa lại nổi lên và chặn đường hắn.

“Hahahaha!”

Tiếng cười "Hahahaha!" hòa cùng tiếng pháo hoa nổ tung khiến mặt Chrollo tái nhợt.

Tiếng cười của tinh linh sư.

Khoảnh khắc Chrollo nhìn thấy ngọn lửa, hắn giật mình và vội vã tránh xa chúng.

Hans quan sát cảnh tượng này, sống lưng cậu ướt đẫm mồ hôi.

[Cô ta đang kích thích tột độ nỗi sợ hãi trong lòng Chrollo Fabius và dẫn dắt hắn làm những gì cô ta muốn.]

“Nghĩa là đối phương không có ý định giết hắn ta ngay sao?”

[Có vẻ vậy.]

“Tôi hiểu rồi.”

Rudger trả lời và ngắt liên lạc.

‘Mọi thứ đều đang diễn ra đúng như mong đợi.’

Esmeralda không có ý định giết Chrollo Fabius ngay lập tức, cũng không muốn gây sự chú ý.

Cô ta đang cố gắng giải quyết mọi việc một cách lặng lẽ.

Ít nhất thì lúc này cô ta không phát điên và giết người vô tội.

‘Vậy trước tiên cần loại bỏ những kẻ phiền phức này đã.’

Rudger đột nhiên xuất hiện ở giữa con đường dẫn vào khu rừng.

Sau khi cởi bỏ [Ater Nocturnus] quấn quanh người, hắn chậm rãi đi vào bên trong.

Bên trong hỗn loạn đến mức đứng từ xa cũng có thể nghe thấy được.

Rudger lấy chiếc đồng hồ bỏ túi từ túi áo ngực ra và kiểm tra thời gian.

Lúc này, Aidan và những người khác có lẽ đang đối phó với người của tổ chức ở phía bên kia.

Mấy đứa trẻ đó đều có năng lực, hắn không quá lo lắng cho chúng.

Tất cả những gì hắn phải làm là giải quyết chuyện bên này và mọi chuyện sẽ kết thúc.

“Ngươi là ai?”

Một người ở phía sau bụi cây phát hiện ra Rudger liền hét lên.

Rudger lạnh nhạt nói.

“Các người đang làm gì ở đây?”

“Mọi người cẩn thận!”

Những người còn lại nghe vậy đồng loạt rút vũ khí ra.

Nhưng trước khi bọn chúng kịp làm vậy, vô số sợi dây từ trong bóng tối mọc ra dưới chân đã trói chặt cơ thể chúng lại.

“Các cuộc tụ tập trái phép ở Theon đều bị cấm.”

“!!!”

Người kia cố gắng hét lên điều gì đó nhưng miệng bị bịt lại không thể thốt nên lời.

Tổng số là mười một người.

Không có học sinh nào, tất cả đều là nhân viên ở Theon.

‘Joanna Lovett không có ở đây sao?’

Vậy thì cô ta hẳn đang ở chỗ Aidan.

Sau khi xác nhận rằng tất cả những người này đều đã bị khuất phục, Rudger lấy từ trong túi ra một mảnh giấy.

Tấm danh thiếp màu xanh hắn nhận được từ Casey Selmore.

Soạt.

Rudger xé nó làm đôi.

Tấm danh thiếp bị xé rách biến thành nước và phân tán như những bọt nước trong không khí.

Ngay lập tức, một phản hồi đến.

Tiếng nước từ xa vọng đến.

Chẳng mấy chốc, những con sóng lướt qua những bụi cây.

Trên đỉnh sóng là một người phụ nữ có mái tóc màu xanh nhạt.

Casey Selmore.

“Chuyện gì vậy?”

Casey bước ra khỏi vùng nước của mình, bối rối khi nhìn cảnh tượng trước mắt.

“Những người này là ai?”

“Bọn chúng là những kẻ định quấy rối lễ hội hôm nay.”

Casey nhìn chằm chằm vào Rudger với ánh mắt có chút thắc mắc.

“Đây là lý do anh gọi tôi à?”

Đã đoán trước được phản ứng đó, Rudger bình tĩnh nói.

“Những kẻ này tự xưng là Bình Minh Đen.”

... ... .

Một tia sáng sắc bén xuất hiện trong mắt Casey Selmore. Truyện này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free