(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 266: Lời nguyện cầu (1)
Lựa chọn cuối cùng của Casey Selmore là kéo James Moriarty cùng rơi xuống thác nước. Nếu là một thác nước như thế này, ngay cả hiệp sĩ chắc chắn cũng sẽ mất mạng nếu bị rơi từ độ cao như vậy.
James Moriarty cuối cùng cũng chịu thua.
"Được rồi. Cô thắng rồi!"
Thấy đối phương đã bất tỉnh, James Moriarty liền vòng tay ôm lấy Casey Selmore bằng cánh tay phải vẫn còn đau nhức, đồng thời vươn cánh tay trái lên không trung.
Phập!
Khẩu súng phóng dây gắn trên cánh tay được kích hoạt, một chiếc móc bắn vút ra, găm thẳng vào vách đá. Khi sợi dây bị kéo căng, thân thể hai người đang rơi tự do chợt khựng lại giữa không trung.
***
Sau khi đáp xuống chân thác an toàn, James Moriarty đưa Casey Selmore đến một bãi đất trống ven rừng và đốt lửa sưởi ấm.
Khi đang ngồi, James Moriarty chợt cảm thấy một sự hiện diện cách đó không xa.
"Hans?"
"Anh trai."
Hans lần theo ánh sáng đến đây, tiến lại gần kiểm tra tình trạng của James Moriarty.
"May là anh vẫn an toàn."
"Ngài ấy vẫn ổn!"
Sheridan cũng ở bên cạnh lên tiếng.
"Anh trai, cô gái thám tử đó sao rồi?"
"... ... ."
James Moriarty nhún vai không trả lời, đó là một hành động ngầm ý bảo bọn họ đừng hỏi thêm gì nữa. Hiểu ý hắn, Hans lặng lẽ đưa cho James Moriarty lọ thuốc hồi phục.
Hans kiểm tra tình trạng của James Moriarty. Dù vẻ mặt anh trai vẫn bình thản như thường lệ, nhưng cậu biết anh ấy lúc này vô cùng mệt mỏi. Nhìn những dấu vết ma pháp còn sót lại trên người James Moriarty, Hans có thể hình dung trận chiến vừa rồi khốc liệt đến nhường nào.
Hans chợt nhận ra bên cạnh đang thiếu mất một thứ.
'Người máy kia đâu rồi?'
Nhìn vào tình trạng của anh trai hiện tại, có lẽ đứa trẻ kia đã... ... .
"Anh trai, đừng buồn."
"... ... ."
James Moriarty nhìn Hans đang bất ngờ bày tỏ sự an ủi với mình, mãi một lúc sau hắn mới nhận ra có lẽ Hans đã hiểu lầm điều gì đó. Nhưng hắn lúc này đã quá kiệt sức để giải thích. Hắn chỉ lặng lẽ gật đầu như ngầm đồng ý, quyết định sẽ nói rõ mọi chuyện sau.
"Cảnh sát sắp đến rồi. Tôi sẽ cố gắng thu hút sự chú ý của chúng, hai người đi trước đi."
"Được thôi. Anh cẩn thận nhé. Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?"
"Việc của chúng ta ở đây đã xong."
Điều đó có nghĩa là đã đến lúc bọn họ rời khỏi Vương quốc Delica. Hans nặng nề gật đầu rồi dẫn Sheridan đi.
"Đi thôi."
Mặc dù Sheridan bĩu môi nhưng vẫn cùng Hans rời đi. Trước khi đi, cô ấy vẫy tay chào James Moriarty.
James Moriarty lặng lẽ nhìn bóng Hans và Sheridan khuất dạng, hắn tiếp tục ngồi cạnh đống lửa, không rõ đang suy tư điều gì.
Bíp! Bíp! Bíp!
Một lúc sau, tiếng còi xe cảnh sát rộn lên từ xa.
"... ... ."
James Moriarty quay đầu nhìn Casey Selmore đang nằm bất tỉnh. Có vẻ cô ấy sắp tỉnh lại. Tiếng còi ngày càng đến gần. James Moriarty từ từ đứng dậy. Sau khi dốc lọ thuốc hồi phục Hans đưa cho vào miệng, hắn sửa sang quần áo rồi nhanh chóng rời đi.
Một lúc sau, khi cảnh sát đến nơi, chỉ còn lại Casey Selmore đang nằm cạnh đống lửa.
"Ở đây! Cô ấy ở phía này!"
"Tình trạng thế nào? Mau gọi cấp cứu!"
"Những người còn lại hãy tìm kiếm khu vực xung quanh xem có manh mối nào không!"
Cảnh sát khám xét khu vực xung quanh nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của James Moriarty.
***
James Moriarty quay trở lại chỗ cậu bé người máy.
"Nhóc còn ở đây không?"
"Tôi ở đây."
Cậu bé người máy tự động phản hồi như thể nó đang thực hiện mệnh lệnh.
Một nụ cười yếu ớt xuất hiện trên môi James Moriarty.
"Đi thôi."
"Vâng."
Hai người chậm rãi di chuyển, James Moriarty đi trước, cậu bé người máy lẽo đẽo đi theo sau. Bình minh bắt đầu ló dạng bên ngoài khu rừng.
James Moriarty nhìn mặt trời đang dần ló rạng phía chân trời một lúc, đột nhiên mở miệng.
"Nhóc biết bản thân là người máy đúng không?"
Cậu bé gật đầu.
"Tôi không biết ai đã tạo ra mình, nhưng tôi biết bản thân không phải con người. Tôi tồn tại là để tuân theo mệnh lệnh của ngài, thưa chủ nhân."
"Không cần gọi ta là chủ nhân."
"Vậy tôi nên gọi là gì?"
"Gọi ta là thủ lĩnh đi."
"Được rồi."
"Cậu nghĩ bản thân sinh ra là để tuân theo mệnh lệnh của người khác sao?"
"Đúng thế. Có lẽ đó là mục đích tồn tại của tôi."
"Vậy còn mong muốn của cậu thì sao?"
"Đó là thứ gì?"
Cậu bé nghiêng đầu không hiểu lời James Moriarty nói.
"Cậu có chắc chắn bản thân muốn làm theo mệnh lệnh của ai đó không?"
"... ... Tôi không biết."
"Thế là đủ rồi. Việc cậu do dự khi trả lời có nghĩa là cậu đã bắt đầu có cảm xúc."
Nghe những lời đó, cậu bé vô thức gật đầu.
"Hãy xem như cậu vừa mới được sinh ra. Lúc này cậu không khác gì một đứa trẻ sơ sinh. Vì lẽ đó, cậu cần phải tìm hiểu về thế giới này."
"Ý ngài là tôi cần học sao?"
"Cậu không thích à?"
"Tôi không chắc mình thích gì. Nhưng có điều gì đó... ... Tôi cảm thấy hơi... 'hạnh phúc' chăng? Hình như là từ đó."
"... ... Đúng vậy."
Sở dĩ cậu bé phản ứng như thế có thể là do bị ảnh hưởng bởi linh hồn Arte.
"Thật xin lỗi."
"Hả?"
"Ta rất xin lỗi."
"Ngài không cần phải xin lỗi đâu, giáo sư."
"... ... ."
Bước chân của James Moriarty bỗng khựng lại giây lát khi nghe thấy tiếng gọi đó. Cậu bé đi theo sau hắn cũng dừng bước.
"Có chuyện gì sao?"
"... ... Không có gì."
James Moriarty lại bước đi. Hai người nhanh chóng rời khỏi khu rừng. Phía xa là một đồng cỏ rộng lớn trải dài dưới ánh bình minh đang ló dạng phía chân trời.
Dưới ánh nắng ban mai, cậu bé người máy lại cất tiếng.
"Đó là mặt trời phải không? Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy, quả thực rất đẹp."
"Về sau mỗi ngày cậu đều có thể nhìn thấy."
James Moriarty chợt nghĩ đến một chuyện.
"Giờ mới nghĩ lại, ta không thể tiếp tục gọi cậu là nhóc được. Cậu cần có một cái tên."
"Tên của tôi là Alpha, không phải sao?"
"Đó không phải là tên."
"Vậy ngài có thể đặt cho tôi một cái tên không?"
"Tên sao... ... ."
Khi nghe nhắc đến tên, James Moriarty nghĩ ngay đến Arte.
Tuy nhiên, việc sử dụng tên của một đứa trẻ đã ch���t thực sự không ổn. Nhưng nếu bảo hắn chôn vùi cái tên đó trong ký ức thì hắn không thể làm được, dù sao thì linh hồn bên trong người máy này vẫn là Arte.
"Arfa."
James Moriarty nói ra một cái tên.
"Từ giờ trở đi, ta sẽ gọi cậu là Arfa."
"Arfa?"
"Cậu không thích nó à? Nếu không thích, cậu có thể đổi sang một cái tên khác."
Cậu bé lắc đầu.
"Không, tôi thật sự rất thích nó. Nó khiến tôi cảm thấy thật quen thuộc."
"Vậy thì tốt."
"Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?"
"Ta sắp đi đến một quốc gia khác để tìm kiếm vài thứ."
"Tôi có thể đi cùng ngài không?"
"Ta rất tiếc, cậu tạm thời không thể đi cùng ta."
Nghe những lời đó, Arfa trông có vẻ hơi ủ rũ.
"Đừng buồn, ta sẽ giới thiệu cho cậu một người bạn của ta."
"Bạn?"
"Anh ta khá kỳ lạ, nhưng ta nghĩ hai người sẽ hợp nhau thôi. Hãy cùng anh ta đi khắp nơi và chiêm ngưỡng thế giới rộng lớn này."
Có lẽ tên đó lúc này vẫn còn ở ngoài biển, tay cầm giáo mác cố bắt cá voi.
"À, còn một chuyện khác, vẻ ngoài của cậu quá bắt mắt."
"Vậy sao?"
Arfa tự nhìn quanh cơ thể.
"Màu tóc quá chói. Với ngoại hình này thì cậu sẽ dễ bị người khác chú ý."
Khoảnh khắc James Moriarty vừa nói xong, màu tóc của Arfa đã thay đổi. Mái tóc vàng tuyệt đẹp vốn có giờ đã chuyển sang màu nâu sẫm. Dù chỉ là một thay đổi nhỏ, ấn tượng ban đầu về Arfa cũng đã khác. Vẻ ngoài quý tộc cao quý cũng biến mất, thay vào đó là dáng vẻ giản dị hơn, giống một cậu bé bình thường.
"Thế này sẽ ít bị chú ý hơn."
"Ồ!"
"Arfa, cậu có thể thử cười xem."
Arfa nghe vậy liền thử mỉm cười. James Moriarty khá kinh ngạc bởi đó là một nụ cười không hề gượng gạo mà lại vô cùng tự nhiên.
"Cậu cười lên trông rất đẹp. Cố gắng duy trì nụ cười đó nhé."
"Được."
"Nếu khó quá thì không cần phải làm."
"Không. Không khó chút nào."
Không khí giữa hai người đã dần trở nên giống như ngày xưa. Những kỷ niệm tưởng chừng chỉ còn tồn tại trong ký ức của James Moriarty.
"Arfa."
"Vâng."
James Moriarty mỉm cười và vươn tay về phía cậu bé đứng cạnh.
"Đi nào."
Bọn họ sẽ đến một thế giới rộng lớn hơn.
Arfa gật đầu.
Bóng lưng của cả hai chậm rãi đi về phía mặt trời mọc.
***
Khi Casey Selmore mở mắt ra, đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát của phòng bệnh. Đúng lúc một y tá vừa mở cửa bước vào. Thấy cô đã tỉnh, liền tiến lại gần hỏi thăm.
"Thám tử Casey Selmore! Cô thấy trong người ra sao rồi?"
"Tôi đang ở đâu?"
"Đây là Bệnh viện Hoàng gia Delica."
"... ... Cô có tờ báo nào không?"
"À, tôi có để một tờ báo ở đây cho cô xem."
Casey Selmore cầm lấy tờ báo y tá đưa và ngay lập tức đọc bài báo trên trang nhất.
[Thám tử nổi tiếng Casey Selmore và cái chết của cố vấn tội phạm James Moriarty!]
Bên dưới là một bài tường thuật viết lại trận chiến cuối cùng diễn ra dưới thác nước. Tất nhiên những thứ này chỉ là truyền thông bịa đặt vì lúc đó làm gì có nhân chứng nào chứng kiến trận chiến của hai người dưới thác nước.
Casey Selmore nhìn chằm chằm vào bài báo trên tay. Cô hoàn toàn không hiểu trong bài báo đang viết gì.
Cô y tá bên cạnh mỉm cười nói:
"Thám tử. Cảm ơn cô rất nhiều."
Casey Selmore đưa mắt khó hiểu nhìn cô y tá.
"Cô đã hạ gục tên James Moriarty hung ác đó, đúng không? Nhờ vậy mà mọi người lại có thể yên tâm."
"?!"
Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
Casey Selmore vò nát tờ báo trong tay.
"Hả? Thám tử! Khoan đã! Cô chỉ vừa mới tỉnh lại, cô vẫn cần phải nghỉ ngơi!"
Casey Selmore bỏ ngoài tai lời khuyên của vị y tá, cô bước xuống giường, tiến đến gần cửa sổ phòng bệnh.
Khoảnh khắc Casey Selmore mở cửa sổ ra.
Tách! Tách! Tách!
"Nhìn qua đó đi!"
"Là thám tử Casey Selmore!"
"Waaa!!!"
Có rất nhiều người dân và phóng viên tụ tập bên ngoài bệnh viện, thậm chí có cả cảnh sát đang duy trì trật tự.
Bàn tay đang nắm chặt của Casey Selmore khẽ run lên.
Ánh mắt Casey Selmore dừng lại trên những đứa trẻ đang lẫn trong đám đông. Những đứa trẻ trông có vẻ là anh chị em nhìn về phía cô và mỉm cười rạng rỡ. Đó là những cái nhìn đầy biết ơn vì cô ấy đã giúp bọn họ tiêu diệt tên tội phạm độc ác, đem lại bình yên cho Vương quốc này.
Khoảnh khắc nhìn thấy những ánh mắt đó, Casey Selmore cảm thấy lực siết trong nắm tay mình chợt nới lỏng. Cô ấy chỉ lặng lẽ đứng bên cửa sổ như thể khung cảnh reo hò ồn ào, náo nhiệt bên ngoài dường như chẳng hề liên quan gì đến cô.
Nội dung biên tập này do truyen.free giữ bản quyền.