(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 281: Bí mật ngàn năm (2)
"Chạy mau! Tôi sẽ thu hút sự chú ý của thứ đó!"
Hans và Belaruna đang chạy thục mạng bên trong một đường ống dài. Càng vào sâu, đường ống càng trở nên phức tạp, tựa một mê cung bất tận với vô số ngã rẽ giống nhau, khiến họ khó lòng phân biệt phương hướng.
Hai người bọn họ đã chạy rất lâu nhưng kẻ truy đuổi phía sau vẫn bám sát, không hề có dấu hiệu từ bỏ. Quái vật đó có hình dạng vô cùng gớm ghiếc, như thể được ghép từ vô vàn loài quái vật khác nhau.
Hans vốn nhát gan, khi nhìn thấy rõ mặt quái vật càng kinh hoàng hơn, chỉ biết cắm đầu chạy thẳng về phía trước, không dám quay đầu lại. Nếu móng vuốt hay răng nanh của nó mà chạm tới cậu ta, Hans thực sự không dám hình dung hậu quả sẽ ra sao.
Nhưng dù có dùng hết sức bỏ chạy thì thể lực của hai người cũng chỉ có giới hạn, tốc độ cũng không thể bì được với con quái vật đằng sau. Khoảng cách giữa hai bên đang ngày càng bị rút ngắn.
Đúng lúc Hans nghiêm túc cân nhắc xem có nên biến hình hay không, Belaruna chợt giật mạnh lưng áo cậu ta.
"Chờ chút! Có gì đó không đúng."
"Cô muốn nói gì? Giờ mà dừng lại thì con quái vật kia sẽ xé xác chúng ta ra đấy."
Belaruna đột nhiên dừng lại, giơ tay chỉ vào con quái vật phía sau.
"Trời ơi! Làm ơn chạy đi giùm tôi với!"
"Không cần."
"Cái gì?"
Sau khi quan sát kỹ hơn kẻ truy đuổi, Belaruna giậm chân bực bội.
"Chết tiệt! Đó không phải là Cryptid! Nó chỉ là một con Chimera thôi!"
Vẻ u ám trên gương mặt Belaruna đã không còn nữa, thay vào đó là niềm vui sướng và hứng thú tột độ.
"Chimera?"
Hans chợt khựng lại khi nghe thấy từ 'Chimera' phát ra từ miệng Belaruna.
Chimera là một dạng sinh vật nhân tạo, một loại vũ khí sinh học được tạo ra bằng cách kết hợp sức mạnh của một số sinh vật sống lại với nhau. Con Chimera mà Hans nhìn thấy này có thân thể chắp vá trông thật ghê tởm. Vẻ ngoài của thứ này giống như một con hổ với những chiếc gai sắc nhọn mọc dọc theo xương sống trên lưng. Cái đuôi dài chi chít gai của nó từ xa trông chẳng khác nào một cây chùy di động.
Bất cứ ai nhìn thấy con vật này lần đầu đều sẽ nghĩ nó là một Cryptid hơn là Chimera. Nhưng Belaruna thì khác. Đôi mắt tinh tường của cô ấy đã nhận ra những điểm bất thường của con quái vật.
Crekkkkkk!
Trong khi Hans vẫn còn đang suy nghĩ, con Chimera phía sau đã áp sát và lao về phía hai người. Con quái vật há to miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn chực cắn xuống. Hans có thể chắc chắn mình sẽ chết nếu bị nó cắn trúng.
Hans hét lên một tiếng.
Đúng lúc này, Belaruna đột nhiên hành động. Cô ấy lấy ra một lọ thuốc thủy tinh từ trong túi rồi lập tức ném thẳng vào chân con Chimera.
Choang!
Chai thủy tinh vỡ tan, mảnh vỡ văng tung tóe khắp đất. Những giọt thuốc bên trong bắn tung tóe lên người con quái vật. Những hạt giống nhỏ trong thuốc lập tức lớn vụt lên, nhanh chóng biến thành những dây leo đáng sợ quấn chặt lấy con Chimera. Tất cả chỉ diễn ra trong vài hơi thở ngắn ngủi.
Taaaah!
Những chiếc răng sắc nhọn của con Chimera cuối cùng dừng lại ngay trước mũi Belaruna. Mặc cho nó điên cuồng gầm rít, vùng vẫy, vẫn không thể thoát khỏi sự trói buộc của những sợi dây leo trên người. Belaruna đứng cạnh, nhìn chằm chằm vào hàm răng nanh của Chimera mà không hề tỏ ra sợ hãi.
Lúc này, Hans đã hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc trước toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra. Cậu ta vẫn luôn cho rằng Belaruna chỉ là một yêu tinh lập dị, lúc nào cũng tỏ vẻ âm trầm và hay say xỉn. Trong ấn tượng của Hans, cô ấy hoàn toàn không giống bất kỳ yêu tinh nào cậu ta từng gặp. Dù khả năng về dược học của Belaruna cực kỳ xuất sắc nhưng tất cả chỉ để lại trong Hans ấn tượng về việc cậu ta luôn bị lấy máu để Belaruna phân tích, làm thí nghiệm.
Hans chưa từng nhìn thấy Belaruna chiến đấu nên cậu ta luôn mặc định khả năng chiến đấu của cô nàng này là con số không. Cho đến khi cậu ta chứng kiến người này dễ dàng hạ gục một con Chimera mà không tốn chút sức lực nào, Hans mới biết suy nghĩ trước đó của mình sai lầm đến mức nào.
"Chúng ta nên chạy nhanh đi trước khi thứ này xổng ra!"
"Hả? Sao phải chạy trốn chứ?"
"Bây giờ nguy hiểm lắm..."
"Đừng lo lắng. Thứ đáng yêu này không nguy hiểm chút nào."
Belaruna cười và chỉ vào con Chimera. Hans có ảo giác rằng nụ cười độc địa quen thuộc của Belaruna đã trở lại, nụ cười thường trực mỗi khi cô ấy nhìn thấy một vật thí nghiệm.
"Nhìn con vật đáng yêu này xem! Nó đúng là một tác phẩm nghệ thuật!"
"..."
"Cô không đùa đấy chứ?"
Hans đang định nói gì đó, nhưng ngay khi bắt gặp tia sáng lấp lánh trong mắt Belaruna, cậu ta liền thức thời ngậm miệng.
Belaruna từ từ lại gần con Chimera và lấy ra một lọ thuốc khác.
"Hehehe. Đứa trẻ dễ thương, chúng ta cùng làm vài kiểm tra nhé."
Con Chimera hung dữ chắc hẳn cũng cảm thấy nguy hiểm đang gần kề nên nó điên cuồng la hét, vùng vẫy nhưng đều vô ích, những sợi dây leo trói chặt cơ thể nó không hề suy chuyển.
Sau khoảng mười phút.
"..."
Gương mặt Hans tái nhợt khi nhìn thấy cái xác Chimera đã hoàn toàn bị phân mảnh ngay trước mắt. Cảnh giải phẫu kinh hoàng diễn ra suốt khoảng thời gian vừa rồi khiến Hans cảm thấy vô cùng đau đầu.
"Đợi tôi một chút... Oẹ..."
Belaruna nhìn về phía Hans mỉm cười rạng rỡ.
"Cậu yếu bóng vía quá đấy."
Chất lỏng màu xanh lục từ cơ thể Chimera bắn tung tóe lên mặt Belaruna càng làm nỗi sợ hãi của Hans tăng lên gấp bội.
Hans nôn khan dữ dội, vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn cảnh tượng trước mắt nữa. Cậu ta tự thề rằng về sau sẽ không bao giờ đắc tội với yêu tinh lập dị này nữa.
Bất chợt...
Crekkkkkkkkkk!
Tiếng kêu của một con Chimera khác vang lên từ xa. Âm thanh lớn dần, chứng tỏ con quái vật đang lao nhanh về phía họ. Từ xa, hai người lờ mờ thấy ít nhất ba cái bóng đang tiến lại.
Vẻ mặt Hans tái mét, trong khi đó, sắc mặt Belaruna lại rạng rỡ hơn hẳn.
"Nghe thấy không? Những đứa trẻ dễ thương mới đang đến!"
"..."
Hans bắt đầu thấy đồng cảm với những con quái vật sắp sửa xuất hiện.
"À, Hans này, cậu có muốn thử chiếc răng này không?"
"Tránh xa tôi ra!"
* * *
"Dù sao thì không cần lo lắng cho người của tôi, họ sẽ an toàn thôi."
"Có vẻ như anh rất tin tưởng vào thuộc hạ của mình."
"Họ là những chiến hữu đáng tin cậy. Tôi có thể yên tâm giao phó lưng mình cho họ."
"Thú vị! Anh đã thay đổi rất nhiều."
"Tôi đã có đủ thông tin cần thiết. Giờ tôi sẽ rời đi."
Dù sao thì, mục đích Rudger đến đây là để tìm cơ hội đánh cắp mảnh vỡ Thánh vật. Tuy nhiên, giờ đây hắn lại có cơ hội đường đường chính chính lấy thứ mình cần, vậy thì không cần thiết phải ở lại hoàng cung nữa.
Eileen khá bất mãn với phản ứng của Rudger.
"Bảy năm rồi chúng ta mới gặp lại, anh không định ngồi hàn huyên một chút sao?"
"Giữa chúng ta không có chuyện gì phải hàn huyên cả."
Rudger biết Eileen vẫn chưa từ bỏ ý định cũ, hắn đành phải vạch rõ giới hạn giữa hai người. Mối quan hệ của họ thuần túy chỉ là một giao dịch công bằng.
Nhìn bề ngoài, có thể thấy hắn vô tâm, nhưng một người hiểu rõ Rudger như Đại Công chúa thì lại biết ý định của đối phương. Cô đành gật đầu chịu thua.
"Được rồi. Anh đi đi."
Eileen lúc này cũng đang phải đối phó với lũ chuột ẩn náu dưới lòng thủ đô, nên cô quyết định tạm thời không ép Rudger. Dù sao thì Rudger hiện tại vẫn là giáo sư tại Theon, cô có thể tùy ý liên lạc lại với đối phương trong tương lai.
Cơ hội vẫn còn rất nhiều. Không cần phải nóng vội. Đại Công chúa tin tưởng rằng mình sẽ thuyết phục được đối phương chấp nhận phục vụ. Đến lúc đó, cô sẽ lại một lần nữa sở hữu thanh kiếm mạnh mẽ trong bóng tối của mình, giống như bảy năm trước.
"Pacius sẽ dẫn đường cho anh. Ngươi lui đi."
"Không cần. Tôi muốn đi một mình."
"Không cần từ chối. Ta cử Pacius đi cùng anh cũng là có lý do. Dù sao thì hiện tại anh vẫn là đại diện của Theon, thân phận của Pacius sẽ giúp ích cho anh rất nhiều. Anh có thể tùy ý đối xử với hắn như chó săn của mình."
"..."
Nghe Đại Công chúa nói vậy, Rudger không cự tuyệt nữa. Hắn liếc nhìn Mandelina một cái rồi rời khỏi đình viện.
Khi Rudger quay lại con đường cũ, hắn nhìn thấy Pacius đang đợi mình ở phía xa. Vị Hiệp sĩ vừa thấy bóng dáng Rudger liền lịch sự cúi chào.
"Ngài đã trở lại. Cuộc trò chuyện với Công chúa ổn chứ?"
"Mọi chuyện khá suôn sẻ."
"Tôi hiểu. Tính cách của Công chúa đôi lúc có phần tùy hứng, giáo sư không cần quá để bụng."
Rudger nhìn Pacius với ánh mắt bất ngờ. Hắn không ngờ một người trông có vẻ lịch thiệp như Pacius sẽ nói ra những lời như vậy.
Pacius dường như cũng cảm nhận được thắc mắc của Rudger, anh mỉm cười nhẹ nhàng.
"Haha. Dù đã thề trung thành với hoàng gia nhưng tôi vẫn có thể tùy ý phát ngôn. Công chúa sẽ không làm gì tôi đâu, dù ngài ấy có đối xử với tôi khá thô bạo."
"Tôi hiểu rồi."
"Vậy Công chúa đã nói gì? Tôi có cảm giác ngài ấy có thể đã đưa ra vài mệnh lệnh kỳ quặc."
"Anh chắc chắn muốn biết chứ?"
"Xin cứ tự nhiên. Tôi không ngại đâu."
Thái độ của Pacius có vẻ rất thoải mái.
"Cô ấy bảo tôi có thể đối xử với anh như chó săn của mình."
"Ha ha ha. Giáo sư Rudger thật có khiếu hài hước."
"..."
"..."
Nhìn biểu cảm nghiêm t��c của Rudger, Pacius lúc này mới hiểu đối phương không hề nói đùa.
"... Tôi hiểu. Nếu Công chúa đã ra lệnh như vậy, vậy tôi có thể giúp ích gì cho giáo sư?"
"Chúng ta đi thôi."
Nghe Rudger đồng ý, Pacius liền theo bên cạnh, biểu cảm có chút vui vẻ hơn hẳn.
"Haha. Thật tốt. Tôi còn đang tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngài từ chối."
"Đó là điều anh muốn sao?"
"Chà, người khác có thể không hiểu mệnh lệnh đó của Công chúa, nhưng tôi thì khác."
"Mệnh lệnh đó có gì đặc biệt sao?"
"Bên ngoài, chức vị của tôi là Vệ Binh Hoàng gia, nhưng thực tế, tôi đảm nhiệm xử lý mọi việc trong bóng tối cho Công chúa."
Pacius tự nhiên tiết lộ thân phận thực sự của mình, giọng điệu có chút cợt nhả.
Rudger nhìn chằm chằm Pacius với ánh mắt dò hỏi.
"Anh không cần thiết phải nói chuyện đó với tôi."
"Dù sao thì, người có thân phận như giáo sư sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi."
"..."
Pacius gật đầu, chứng thực suy đoán của Rudger là đúng.
"Vệ Binh Hoàng gia, 'Thanh kiếm bóng tối' của Đại Công chúa, Pacius, xin được ra mắt tiền bối, Ngài Jack vĩ đại."
"..."
Rudger có trực giác rằng mình sắp gặp phải rắc rối lớn.
Bản dịch mà bạn đang đọc được bảo hộ bởi truyen.free.