(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 288: Quân đoàn Chimera (1)
Mặc cho bụi cát từ trần nhà rơi xuống và ánh đèn đỏ lờ mờ gây khó khăn cho tầm nhìn, tàn dư của Quân Giải phóng vẫn di chuyển nhanh chóng trong các đường hầm đã đào sẵn dưới lòng thành phố.
"Khu số một đã bị tấn công."
Đằng sau người dẫn đường, một tình báo viên đang truyền lại tin tức mà hắn ta đã nghe được cách đây không lâu.
"Carl thì sao?"
"Có vẻ như hắn ta đã bị bắt sống."
"Không ngờ phía đối phương lại hành động nhanh như vậy. Có bao nhiêu người tới?"
"Chỉ có một người thôi."
"Cái gì?"
"Là Rudger Chelici."
Tình báo viên vừa nói vừa lắc đầu. Mặc dù Rudger Chelici khá nổi tiếng nhưng Quân Giải phóng cũng không ngờ một giáo sư Theon lại có thể tự mình quét sạch một chi nhánh của chúng như thế.
"... Theo tin tức nhận được thì căn cứ đã bị tấn công bất ngờ từ xa. Nếu không thì chắc chắn hỏa lực của chúng ta sẽ không để đối phương dễ dàng đánh bại như thế."
"Giờ chúng ta phải làm sao đây? Tiếp tục kế hoạch chứ? Tao e là chúng ta sẽ bị tóm gọn mất thôi."
"Tiếp tục tiến hành như đã định sẵn. Nếu đã đi xa đến mức này mà bỏ cuộc, chúng ta sẽ không bao giờ biết khi nào sẽ có cơ hội khác. Bây giờ hoặc không bao giờ."
Khi tình báo viên nói vậy, những kẻ khác đi theo cũng gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị. Trong mắt chúng, lòng căm thù thế giới này còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi đang bùng cháy như ngọn lửa trong tim. Kế hoạch vĩ đại mà bọn chúng ấp ủ bấy lâu nay sắp hoàn thành. Quân Giải phóng đã sẵn sàng liều mình từ ngay ban đầu.
"Vì một thế giới tốt đẹp hơn."
Những người đứng sau cũng lẩm bẩm điều tương tự như thể đang lặp lại một tín ngưỡng cao đẹp nào đó.
Quân Giải phóng tản ra ở ngã tư. Chúng thành lập các nhóm riêng biệt, kiểm tra vũ khí rồi đi lên mặt đất. Bọn chúng bí mật trèo lên qua một cái hố được ngụy trang thành miệng cống và quan sát xung quanh.
Trên đường phố trung tâm sáng sủa, nhiều người đang yên bình tận hưởng cuộc sống thường ngày. Khi nhìn thấy cảnh đó, những kẻ này cảm thấy vô cùng ghen tị.
Wilhelm là một thành viên hành động lần này của Quân Giải phóng, hắn ta nghiến răng nghiến lợi khi chứng kiến khung cảnh bình yên ở thủ đô, thứ mà cả đời hắn chưa từng được hưởng.
Khi còn nhỏ, Wilhelm ở với người mẹ ốm yếu. Hắn phải làm việc hàng ngày để mua thuốc nhưng tất cả số tiền hắn kiếm được chỉ chưa đến một xu. Hắn đã làm việc cật lực, quên ăn quên ngủ nhưng rồi cuối cùng mẹ hắn vẫn qua đời vì không được chạy chữa.
Wilhelm vẫn còn nhớ như in cái ngày hắn rơi nước mắt khi ôm người mẹ đã khuất trong tay. Hắn căm ghét th�� giới bất công này.
Tại sao có kẻ sinh ra đã đủ đầy mọi thứ, còn hắn lại phải đấu tranh tuyệt vọng từng ngày chỉ để tồn tại?
Từ lúc Wilhelm có nhận thức về thế giới xung quanh, cuộc sống của hắn chỉ gắn liền với những đêm dài thức trắng, bàn tay lúc nào cũng lấm dầu mỡ nơi khu công nghiệp, hay vận chuyển đồ đạc nặng nhọc ở các công trường.
Khi những công nhân khác ngủ, hắn vẫn đang miệt mài làm việc. Wilhelm chưa từng được có một giấc ngủ ngon. Những giấc ngủ của hắn đều là những lần chợp mắt hay thiếp đi vì mệt mỏi trên những dàn máy móc lạnh lẽo.
Người đáng thương tất có chỗ đáng trách. Wilhelm đã hoàn toàn mất niềm tin vào cuộc sống sau cái chết của mẹ. Hắn biết rằng thế giới bất công này sẽ không bao giờ thay đổi trừ khi có ai đó ra tay. Vì vậy, hắn đã gia nhập Quân Giải phóng và sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình với lý tưởng xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.
Mục tiêu lần này của bọn hắn đã xuất hiện. Các học sinh của học viện Theon đang tụ lại thành những nhóm nhỏ, theo sau một cố vấn.
Wilhelm trao đổi ánh mắt với đồng bọn đang trốn trong một con hẻm khác. Bọn chúng gật đầu hiểu ý. Chẳng mấy chốc, có ba học sinh đã nằm trong tầm tấn công của bọn hắn.
"Chúng ta sẽ dừng lại ở đây một lát."
Người cố vấn đeo mặt nạ sắt dẫn đầu chợt lên tiếng và khẽ đẩy các học sinh lùi lại phía sau.
Người mang mặt nạ sắt tên là Loteron, một pháp sư của Tòa Tháp mới.
Quân Giải phóng, biết đây là một Lexorer, chợt thấy bất an khi đối phương bất ngờ dừng lại.
"Chúng ta nên làm gì bây giờ?"
"Chờ đợi hay tấn công?"
"Nếu bỏ lỡ cơ hội thì sao?"
Kẻ phụ trách hiện trường, một tên tình báo cấp cao, nghiến răng nghiến lợi ra hiệu.
"Tiếp tục đi!"
Bọn chúng không thể trì hoãn ở đây thêm nữa.
Quân Giải phóng vừa nhận được tín hiệu liền lao ra khỏi ngõ. Khi một nhóm người bất ngờ đổ ra khỏi con hẻm, những người qua đường đều dừng lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người dân hoàn toàn không hay biết ý đồ hiểm ác của chúng.
Sự thù địch của những kẻ lạ mặt chẳng mấy chốc đã biến thành hành động, chúng điên cuồng xả đạn vào đám đông xung quanh, trong đó mục tiêu chính là đoàn học sinh Theon.
Tata tata!
Vô số nòng súng phun lửa.
Mưa đạn trút xuống như muốn giết chết tất cả mọi người ở nơi này. Tuy nhiên, không một người nào bị thương sau khi Quân Giải phóng xả đạn.
"Chuyện gì xảy ra thế?"
Những kẻ đã xả hết đạn lẩm bẩm khó tin khi nhìn vào hàng rào ma pháp ngọc lục bảo trải rộng trước mặt. Rào chắn ma thuật trải rộng bao vây toàn bộ Quân Giải phóng, chặn đứng tất cả những viên đạn chúng bắn ra.
Người làm điều đó không ai khác chính là Loteron.
"Sao có thể?"
Quân Giải phóng bối rối. Bọn chúng không hiểu tại sao pháp sư này lại không dùng [Tĩnh Hỏa] mà thay vào đó lại dựng lên ma pháp phòng hộ. Tình huống tương tự cũng đang diễn ra khắp thủ đô Lindebrugne.
"Chết tiệt! Tại sao lũ pháp sư lại đồng loạt sử dụng ma pháp phòng hộ thế?"
Cuộc tấn công khủng bố quy mô lớn mà Quân Giải phóng dày công chuẩn bị đang vấp phải vô vàn khó khăn. Từng viên đạn chúng bắn ra đều bị chặn bởi kết giới mà các pháp sư đã dựng lên, không thể lấy đi dù chỉ một mạng người. Cuộc tấn công bất ngờ này đã hoàn toàn thất bại.
Các pháp sư hành động cứ như thể họ chỉ chờ đợi động tĩnh từ Quân Giải phóng. Các đội hiệp sĩ cũng ngay lập tức hành động. Những hiệp sĩ ẩn mình trong đám đông lập tức xông vào hiện trường, trấn áp quân địch. Quân Giải phóng chưa kịp hoàn hồn đã bị trấn áp, không có cơ hội kháng cự.
"Thế này là sao?"
Quân Giải phóng bối rối. Đối phương hành động như thể đã nắm rõ mọi đường đi nước bước của chúng vậy.
"Ồ!"
Caroline Monarch cũng phải đối mặt với Quân Giải phóng. Người phụ nữ nhỏ bé đang thở dài chán nản. Xung quanh cô là những kẻ địch tay chân gãy rời đang nằm rên rỉ trên mặt đất.
Caroline Monarch chộp lấy khẩu súng rơi trên đất và bóp cò. Một viên đạn bắn ra trúng mặt đất.
"Đúng là kỳ lạ."
Một tay của cô ta đang kích hoạt [Tĩnh Hỏa]. Xem ra tin tức là thật, Quân Giải phóng đều sử dụng thuốc súng đặc chế không bị ảnh hưởng bởi ma pháp.
Khoảnh khắc Caroline Monarch mường tượng ra hậu quả có thể xảy ra, cô ta không khỏi rùng mình. [Tĩnh Hỏa] là quy tắc giảng dạy cơ bản nhất mà các pháp sư hiện đại sử dụng khi đối mặt với súng. Nhưng lẽ thường đó hiện tại đã sụp đổ. Cũng may giáo sư Rudger Chelici đã kịp thời cảnh báo toàn bộ mọi người.
Caroline Monarch nhớ lại nội dung thông tin liên lạc được gửi cho tất cả các cố vấn cách đây không lâu.
[Tôi là Rudger Chelici. Có tin tức quan trọng cần chuyển đến mọi người.]
Đây là thiết bị dùng để liên lạc khẩn cấp trong những tình huống bất ngờ.
[Quân Giải phóng đang ẩn náu ở thủ đô. Bây giờ chúng đang bí mật hành động, lên kế hoạch tấn công khủng bố. Mục tiêu khủng bố chính là học sinh của Theon.]
Tất cả cố vấn đều bối rối trước tin tức động trời này. Nhưng sự bàng hoàng đó chỉ kéo dài trong chốc lát, bởi một tin tức động trời khác lại ập đến.
[Những kẻ khủng bố sử dụng thuốc súng đặc chế không bị ảnh hưởng bởi [Tĩnh Hỏa].]
Các cố vấn vô cùng kinh ngạc trước những lời này. Người duy nhất không ngạc nhiên là Casey Selmore. Cô ấy biết kiểu gì người đàn ông đó cũng sẽ hành động âm thầm.
[Các cố vấn, hãy chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ. Nếu cần, mọi người hoàn toàn có thể báo cho học sinh của mình biết. Các cố vấn hãy tự cân nhắc và đưa ra quyết định phù hợp với tình huống của từng đoàn đội mình phụ trách.]
Rudger cung cấp thông tin nhưng không can thiệp quá nhiều vào quyết định của các cố vấn. Hành động này của hắn ta đã nhận được thiện cảm lớn từ tất cả mọi người.
[Tuy nhiên, nếu phải chiến đấu trực diện với bọn khủng bố thì mong mọi người hãy cố gắng bảo vệ tính mạng của người dân vô tội.]
Đó là những lời cuối cùng, sau đó liên lạc từ Rudger bị cắt đứt.
"Hừ, thật là."
Garon đang đổ mồ hôi trong phòng tập, anh ta mỉm cười rồi đặt máy liên lạc xuống. Đoàn đội mà anh ta chỉ huy đang khá an toàn vì họ không ra ngoài, nhưng anh ta cũng không có ý định đứng yên bỏ mặc quân khủng bố hoành hành ngoài kia. Là một Lexorer, anh ta cũng có trách nhiệm bảo vệ người dân.
Garon nhìn lại. Các học sinh theo anh ta lúc này đều nằm la liệt trên sàn phòng tập, thở hổn hển. Trong số đó chỉ có một người vẫn còn đứng thẳng.
"Bạn học này, trông cậu có vẻ là một công tử bột ẻo lả, ta không ngờ tinh thần của cậu lại tuyệt vời đến vậy. Tốt lắm!"
Hộc. Hộc.
Freuden Ulburg dù đang thở hổn hển, vẫn không né tránh ánh mắt Garon. Cậu ta là một quý tộc tôn quý, cậu ta sẽ không dễ dàng chịu thua bởi vài thử thách vặt vãnh này.
Garon gật đầu, anh ta khá tán thưởng tính cách của cậu học sinh này.
"Được rồi. Cậu có thể giúp ta đưa những học sinh này về lại nơi an toàn được không?"
"Có chuyện gì sao, cố vấn?"
"Sẽ sớm có hỗn loạn xảy ra trong thủ đô. Ta cần ra ngoài hỗ trợ các cố vấn khác xử lý tình hình."
Ánh mắt Freuden trở nên khá nghiêm túc.
"Tôi nên đưa họ đi đâu?"
"Tới lâu đài Hoàng gia."
Đôi mắt của Freuden nheo lại khi nghe đến Cung điện Hoàng gia. Đó chắc chắn là nơi an toàn, nhưng cũng không phải chốn có thể tùy tiện ra vào.
"Làm sao... ."
"Cứ đi đi. Theo thông báo thì họ dặn ta cứ đưa các học sinh đến đó. Không có vấn đề gì đâu!"
"Vậy còn cố vấn, ngài định đi đâu?"
"Ta sẽ ra ngoài hoạt động một chút."
Garon cười toe toét và khoác lên người bộ đồ ngoài.
"Cũng đã lâu rồi ta không đổ mồ hôi."
* * *
Trong khi các cố vấn và hiệp sĩ đang di chuyển khắp nơi, Rudger và Pacius cũng không hề ngồi yên. Hai người chia nhau ra các khu căn cứ khác, lần lượt phá hủy chúng.
Pacius sau khi hội ý lại với Rudger liền hỏi thăm tình hình.
"Bên tôi xong rồi. Chỗ anh thì sao?"
"Đã xong. Đây là căn cứ cuối cùng."
Xung quanh hai người đàn ông là những thành viên Quân Giải phóng nằm la liệt. Hầu hết chúng đều đã bất tỉnh, trừ một người. Đó là tình báo viên số một, hắn ta không bị Rudger đánh ngất mà chỉ bị trói chặt tay chân. Vẻ mặt tên này chết lặng, như không thể tin nổi rằng kế hoạch của chúng đã bị phá hủy trước cả khi bắt đầu.
Hầu hết những kẻ khủng bố đều đã bị khuất phục và không thể giết được bất kỳ ai. Có một số kẻ muốn đánh bom tự sát, nhưng do phản ứng nhanh chóng của các hiệp sĩ có mặt tại hiện trường nên sự việc đã kết thúc khá êm đẹp, chỉ gây hư hại một số tài sản không đáng kể. Thảm kịch tưởng chừng sẽ xảy ra ở thủ đô của đế quốc đã kết thúc một cách tương đối dễ dàng.
"Các người đã biết mọi thứ."
Tên tình báo viên cúi đầu lẩm bẩm.
Khi Pacius nghĩ rằng tên này đang tuyệt vọng vì mọi thứ đã chuẩn bị bấy lâu nay đều tan tành, hắn ta chợt phá lên cười. Pacius nhận thấy điều gì đó bất thường, anh cau mày.
Tên tình báo viên ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn tràn ngập niềm vui và nụ cười, hoàn toàn trái ngược với sự tuyệt vọng hắn thể hiện lúc trước.
"Rất tiếc, có vẻ như các người không biết đến thứ này."
Cùng lúc đó, nắp cống của một cống thoát nước gần đó phát nổ. Ánh mắt Rudger và Pacius lập tức đổ dồn về phía đó. Từ bên trong miệng cống, một âm thanh chói tai vang lên, rồi một con thú khổng lồ từ từ xuất hiện.
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free.