(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 289: Quân đoàn Chimera (2)
Từ miệng cống, một con Chimera mang hình hài lai giữa hổ và sói chui ra, gầm gừ dữ tợn.
Con Chimera nhỏ dãi, cặp mắt tham lam nhìn Rudger, Pacius cùng những thành viên của Quân Giải phóng đang nằm gục gần đó.
Nó rống lên một tiếng chói tai, nhảy vọt lên rồi lao thẳng về phía nhóm người trước mặt. Cùng lúc đó, một tia sáng trắng chợt lóe lên, phủ chụp lấy nó như một tấm lưới. Vừa lướt qua, cơ thể con Chimera đã vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ, bay tán loạn khắp nơi.
Xử lý xong mối hiểm họa trước mắt, Pacius khẽ phẩy tay rũ bỏ kiếm khí trên đầu ngón tay. Chứng kiến cảnh anh ta dễ dàng diệt gọn con Chimera chỉ trong tích tắc, Rudger đã hiểu vì sao Pacius không mang theo kiếm khi xuất hành. Đối với anh ta, kiếm đã không còn là vật bất ly thân; khi đạt đến cảnh giới nhất định, vạn vật trong tay bậc thầy kiếm sư đều có thể hóa thành lưỡi kiếm sắc bén.
Pacius đang định mở lời thì chợt im bặt. Anh ta nhận ra một số lượng lớn Chimera đang ào ạt tràn ra từ cửa cống ban nãy. Chúng tuôn ra không ngừng, chẳng mấy chốc, số lượng đã lên đến gần chục con.
"Có gì đó bất thường ở dưới kia." "Dường như là vậy."
Rudger gật đầu đồng tình, nhanh chóng hoàn thành thần chú. Ngay khi phép thuật được thi triển, những cột đá khổng lồ đột ngột trồi lên từ mặt đất, bao vây lấy đám Chimera. Chỉ trong chớp mắt, một nhà tù bằng đá vĩ đại đã sừng sững hiện ra, giam cầm tất cả bọn chúng.
Tiếng rống thê lương của lũ Chimera bị giam cầm vang vọng khắp nơi. Chúng điên cuồng vung những cái đuôi tựa chùy đập mạnh vào các cột đá. Mỗi cú va chạm, vài mảnh đá vụn lại rơi lả tả, và những cột đá cũng bắt đầu nứt rạn.
"Đây không phải là Chimera bình thường." Rudger nheo mắt nhận định, đồng thời nhanh chóng gia cố những cột đá đang rạn nứt, truyền thêm ma lực vào để tăng cường khả năng chống chịu cho chúng.
Nhận thấy không thể phá hủy được nhà tù đá này, lũ Chimera liền cố gắng quay về cửa cống ban đầu. Chúng định thoát ra bằng một miệng cống khác thông qua hệ thống đường ống ngầm dưới lòng đất.
"Bọn chúng cũng khá thông minh đấy." Rudger không chút chần chừ. Ma thuật nhanh chóng tụ hội trên không trung, và ngay lập tức, một ngọn lửa mang uy thế hủy diệt giáng thẳng xuống bầy Chimera bên dưới.
Những con Chimera bị mắc kẹt bên trong nhà tù đá bị thiêu cháy thành tro trong chớp mắt. Tiếng thét gào tuyệt vọng của chúng vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với mùi thịt cháy khét lẹt và thứ mùi hôi thối đặc trưng của Chimera, xộc thẳng vào mũi những người xung quanh.
Pacius và Rudger im lặng đứng nhìn những con Chimera biến thành tro bụi dần. Cả hai chợt ngẩng đầu, ngước nhìn về một hướng khác. Họ đều hiểu rằng Chimera không chỉ xuất hiện ở một địa điểm duy nhất.
Tiếng rống ghê rợn của Chimera hòa cùng tiếng kêu la sợ hãi của người dân vang lên khắp nơi, dội vào tai họ. Như để chứng minh điều đó, vẻ mặt của Rudger và Pacius trở nên nặng trĩu.
Tên tình báo viên của Quân Giải phóng nhìn thấy cảnh đó không khỏi bật cười. "Hehehe. Đồ ngu! Các ngươi nghĩ rằng chỉ thế này thôi đã có thể ngăn cản được chúng ta sao? Ngây thơ quá đấy! Các ngươi nghĩ chúng ta sẽ không để lại chiêu bài cuối sao?"
"Phiền toái thật!" Rudger khẽ cau mày. Hắn biết Quân Giải phóng đã bắt tay với lũ thuật sĩ, nhưng không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến mức này. Quy mô hiện tại cho thấy bọn chúng đã phải chuẩn bị trong một thời gian rất dài.
Quân đoàn Chimera được sản xuất hàng loạt chắc chắn là một mối đe dọa nghiêm trọng. Nhưng Rudger linh cảm mách bảo rằng mọi chuyện chưa kết thúc ở đó. Thuốc súng đặc chế và quân đoàn Chimera ẩn mình dưới lòng đất thủ đô quả thực đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, về cơ bản, nếu chỉ với những thủ đoạn này, Quân Giải phóng không thể nào đánh sập hoàn toàn hệ thống phòng thủ an ninh của Đế quốc Exilion.
Chắc chắn những kẻ chủ mưu đứng sau một âm mưu tầm cỡ như vậy phải hiểu rõ điều đó. Điều này có nghĩa là bọn chúng vẫn còn át chủ bài chưa lộ diện.
"Các người rốt cuộc đang âm mưu chuyện gì?" "Hehehe." Tên tình báo của Quân Giải phóng không trả lời, chỉ mỉm cười đầy ác ý.
Rudger cũng không mong chờ câu trả lời từ đối phương, nên ra hiệu cho Pacius. Bịch! Pacius gật đầu, nhanh chóng đánh gục tên tình báo. Anh ta hỏi Rudger với vẻ mặt nghiêm túc:
"Sao không tra khảo hắn thêm?" "Không cần thiết. Hiện tại chúng ta cũng không có thời gian."
"Được rồi. Vậy bây giờ chúng ta nên xử lý khu vực nào trước?" Pacius liếc nhìn cảnh hỗn loạn đang diễn ra ở đằng xa.
"Nếu hiện tại quân đoàn Chimera đã xuất hiện, khả năng cao là phía dưới sẽ trống rỗng." "Giao chuyện trên này cho đội ngũ cố vấn và hiệp sĩ. Chúng ta xuống dưới." "Được."
Hiện tại, hai trong số ba đội hiệp sĩ lớn của Đế quốc đã tập trung tại thủ đô Lindebrugne, cùng với các pháp sư cấp cao từ nhiều nơi khác. Lực lượng này đủ sức quét sạch mọi hiểm nguy. Đúng như Rudger dự đoán, những làn sóng pháp lực khổng lồ lần lượt xuất hi���n khắp thủ đô. Dường như họ đã bắt đầu hành động.
Pacius thầm ấn tượng về những dòng năng lượng bùng nổ từ phía xa. Chợt có điều gì đó lóe lên trong đầu anh ta, liền lên tiếng: "Số lượng pháp sư và hiệp sĩ khá đông, nhưng cũng không thể đảm bảo toàn bộ người dân xung quanh đều sẽ an toàn tuyệt đối."
"Cảnh sát và lính gác thủ đô cũng sẽ không ngồi yên đâu." "Tôi biết, nhưng lỡ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, anh không sợ học sinh của mình bị thương sao?"
... Rudger trầm mặc trước câu hỏi của Pacius. Hắn đứng yên suy nghĩ một lúc khá lâu. "Anh nói có lý."
"Hả?" Thấy Rudger dễ dàng chấp nhận lời mình nói, Pacius cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
"Dù chỉ là trên danh nghĩa, nhưng thân phận hiện tại của tôi vẫn là một giáo sư, tôi không thể đứng nhìn học sinh bị tổn hại." "Này..." "Đi thôi." "Chúng ta không xuống phía dưới nữa sao?" "Không phải có Chimera đang chạy loạn trong thành phố à? Hay là anh chỉ muốn đứng nhìn?" ...
Nhìn Rudger nói vậy mà không hề thay đổi vẻ mặt, Pacius bật cười. Đúng là một người khẩu thị tâm phi.
Pacius một lần nữa nhận ra tại sao Đại công chúa lại nhận xét về “thanh kiếm đầu tiên của mình” là một người tuy bên ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm lại rất dịu dàng. Ở một khía cạnh nào đó, Rudger Chelici thật sự giống với Đệ nhất Công chúa Eileen. Anh ta cảm thấy xấu hổ khi phải nói sẽ đích thân ra tay cứu người, nên đành tìm một cái cớ hợp lý để làm điều đó.
"Không cần phải xấu hổ. Tôi hiểu mà." "Anh vừa nói gì?" "Không có gì. Đi nào. Chúng ta không thể cứ đứng nhìn mãi được." "Không phải đó là chủ ý của anh sao?" "Rồi rồi, của tôi. Cứ làm như vậy đi."
Cả hai lập tức di chuyển về khu vực đang diễn ra cuộc chiến.
***
"Sssssha!" Garon tung nắm đấm về phía trước. Phù! Những khối cơ bắp cuồn cuộn ngọ nguậy, tạo ra âm thanh rền rĩ. Nắm đấm bay vun vút trong không khí với tốc độ kinh người. Trên cơ thể một con Chimera ở phía xa, một cái lỗ khổng lồ đột nhiên xuất hiện.
Các nhân viên cảnh sát có mặt tại hiện trường đều không khỏi thốt lên kinh ngạc trước cảnh tượng này. "Thể chất của Lexorer có thể mạnh đến mức đó sao?"
Phương pháp chiến đấu của Garon rất đặc biệt, vừa đơn giản lại vừa thô bạo. Anh ta tích trữ ma lực vào nắm tay rồi giải phóng qua mỗi cú đấm. Theo tiêu chuẩn hiện đại, thật khó có thể gọi thứ đó là ma pháp.
Cũng có không ít người nghi ngờ rằng thứ Garon sử dụng chỉ thuần túy là sức mạnh cơ bắp. Tuy nhiên, Garon tự hào tuyên bố rằng thứ anh ta sử dụng chính là phép thuật. Suy cho cùng, phép thuật là mọi thứ được thực hiện bằng cách sử dụng ma lực trong cơ thể. Lập luận của Garon là: việc giải phóng ma lực thông qua những cú đấm cũng là một kỹ thuật sử dụng ma lực, vậy nên đó chính là phép thuật.
Về nguyên tắc thì như vậy không sai hoàn toàn, nhưng nghe có vẻ hơi kỳ lạ. Tuy nhiên, màn trình diễn của Garon đủ chói sáng để xóa tan cảm giác kỳ lạ đó. Cả một nhóm Chimera khiến cảnh sát phải loay hoay đối phó đã bị cuốn bay như những chiếc lá rụng chỉ bằng một cú đấm của anh ta.
"Ngài Garon! Cẩn thận!" Một con Chimera đang di chuyển dọc theo bức tường bên ngoài của một tòa nhà gần đó đột nhiên lao vào Garon. Hàm răng sắc nhọn của nó nhắm thẳng vào gáy anh ta.
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo còn khiến mọi người kinh ngạc hơn. Răng của Chimera không tài n��o xuyên qua được lớp da thịt của Garon, thay vào đó, tại nơi bị cắn lại phát ra âm thanh ken két như va vào sắt cứng. Những chiếc răng có thể cắn nát cả gạch đá và sắt thép của con Chimera cứ thế gãy nát rồi rơi xuống đất.
"Hahaha! Thứ này cũng dễ thương thật. Mày đang cố cắn ta hả?" Garon nhìn con Chimera đang run rẩy bên cạnh, sau đó vươn bàn tay hung ác của mình ra. Cổ của con Chimera ngay lập tức bị gãy lìa.
Mỗi lần Garon ra nắm đấm, lũ Chimera bị ma thuật cuốn đi đều chết không kịp ngáp. "Lên nữa đi nào!" Garon hét lên. Những con Chimera bị khiêu khích liền trợn mắt, điên cuồng lao về phía Garon. Sóng ma thuật ẩn chứa trong tiếng hét của Garon đã ảnh hưởng đến thần trí của lũ Chimera.
Khoảnh khắc một đàn Chimera tràn ngập cả một con phố lao về phía Garon, một tia sáng lóe lên trong không trung, vô số viên đạn ma thuật trút xuống như một trận mưa bom, nh��n chìm lũ quái vật bên dưới.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên! Vụ nổ khiến nhóm Chimera đều bị xé nát hoặc cháy đen thành từng tảng.
Garon đang chuẩn bị cho đợt tấn công mới, thấy vậy liền ngước nhìn lên bầu trời với vẻ mặt khó chịu. Trên không lúc này, một thân ảnh xuất hiện. Đó là một bé gái với mái tóc buộc hai bên – Caroline Monarch.
"Này cô nhóc, cô không thể cướp công của người khác như thế được." "Con lợn cơ bắp kia, không phải tôi đã bảo anh đừng có gọi tôi như thế rồi sao?" Caroline Monarch cau mày và từ từ hạ xuống.
"Này, nói lý lẽ một chút đi. Tôi còn đang khởi động mà cô đã diệt hết lũ Chimera thì tôi còn làm gì được nữa." "Thế à? Anh nhìn cái đống hỗn độn mình gây ra mà xem. Đừng có mà phá hoại nữa chứ. Anh không thể diệt lũ quái vật một cách nhanh gọn hơn sao?"
"Lâu lắm tôi mới có cơ hội vận động như thế này, đánh chậm một chút thì có làm sao. Cô tưởng ai cũng gây sát thương diện rộng như cô à?" Garon nhún vai.
Caroline Monarch nhìn Garon như thể tên này thật hết cách.
"Thôi được rồi. Tạm gác chuyện này sang một bên. Tình hình này có chút bất thường." "Ừ. Số lượng Chimera không thể đột ngột nhiều như thế này được."
Mặc dù lũ quái vật đã bị xóa sạch sau đòn pháo kích ma pháp của Caroline Monarch, nhưng lũ Chimera mới đã bắt đầu tụ tập lại từ đằng xa. Họ không biết có bao nhiêu con dưới lòng đất, nhưng số lượng tuôn ra dường như vô tận.
Garon thủ thế, chuẩn bị tung nắm đấm, còn Caroline Monarch thì hất tóc, nhanh chóng niệm phép.
Ngay khi cả hai chuẩn bị càn quét làn sóng Chimera sắp tới, một tia sáng bất chợt rơi thẳng từ không trung xuống. Ngay khoảnh khắc sắp chạm mặt đất, tia sáng đột ngột đổi hướng, xuyên qua mắt của những con Chimera đang chạy phía trước. Dù kích thước chỉ nhỏ bằng đốt ngón tay, nhưng tốc độ và sức nóng của nó cực kỳ đáng sợ, ngay lập tức làm tan chảy các bộ phận quan trọng của lũ Chimera.
Không dừng lại ở đó, tia sáng tiếp tục đổi hướng, xuyên qua những con Chimera kế tiếp. Trong chớp mắt, những vệt sáng đầy màu sắc như được dệt nên từ các chòm sao, trải rộng khắp không trung. Gần như cùng lúc đó, tất cả những con Chimera đang chạy đều đồng loạt ngã gục.
"Cái gì thế?" ... Đôi mắt của Garon mở to còn Caroline Monarch thì im lặng quan sát. Cả hai đều nhận ra phép thuật vừa rồi kinh khủng đến mức nào.
"Có thể nén ma pháp hệ Quang Minh đến mức đó sao?" Để đánh bại số lượng Chimera đó, chắc chắn cần đến một phép thuật quy mô diện rộng, tiêu tốn một lượng ma pháp cực kỳ lớn. Tuy nhiên, sức mạnh ma thuật chứa trong phép thuật ánh sáng ban nãy lại không hề nhiều. Nhưng kết quả thật đáng kinh ngạc, tất cả Chimera đều được xử lý gọn gàng chỉ với lượng ma lực tối thiểu trên mỗi tia sáng.
Không phải Garon và Caroline Monarch không thể sử dụng phương pháp đó. Nhưng để làm được như vậy, họ phải bỏ thời gian ra để luyện tập.
"Một người biết cách sử dụng phép thuật hiếm như phép thuật hệ ánh sáng..." Caroline Monarch ngẩng đầu lên. Có một người đàn ông xuất hiện trên không trung. Mái tóc đen của anh ta tung bay trong gió. Sau khi xác nhận tình huống bên dưới, người đàn ông vỗ nhẹ chiếc áo choàng rồi bi��n mất. Một lúc sau, thân ảnh của anh ta đã xuất hiện trên một tòa nhà khác.
Rudger nhận ra hai người phía dưới, nhưng hắn thậm chí còn không chào hỏi. Trong tình huống hiện tại, hành động đó là không cần thiết.
"Haha." Garon mỉm cười sau khi chứng kiến đòn tấn công vừa rồi. "Người như vậy mà lại chỉ là giáo sư. Đúng là lãng phí một tài năng lớn."
Từng câu chữ trong bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, hy vọng mang lại trải nghiệm đọc mượt mà nhất.