(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 322: Cuộc gặp gỡ trong đêm (2)
Lạch cạch.
Flora nhẹ nhàng đóng cửa phòng bệnh. Cô tựa lưng vào cánh cửa, chìm vào suy nghĩ một lúc lâu, trong đầu vẫn văng vẳng dư âm cuộc đối thoại ban nãy.
"Em... em có thể hỏi mối quan hệ giữa giáo sư và nữ sinh Rene là gì không?"
Flora đánh liều hỏi điều mà cô vẫn luôn tò mò bấy lâu. Đương nhiên Flora biết câu hỏi này thật không phải phép, nhưng cô muốn thử một lần. Một mặt, cô thực sự muốn biết mối quan hệ giữa giáo sư và Rene, mặt khác, Flora cũng muốn thăm dò thái độ của giáo sư đối với mình hiện tại.
Đối với Flora, dù Rudger có trả lời thẳng thừng hay nghiêm khắc quở trách cô, điều cô thực sự muốn biết chính là thái độ của anh ấy.
Đối diện với cặp mắt đầy mong đợi của Flora, Rudger trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
"Rất tiếc là ta không thể cho trò biết. Đây là chuyện cá nhân của ta."
Ánh mắt Flora chợt lóe lên tia mừng rỡ. Thông thường, giáo sư chắc chắn sẽ nghiêm mặt yêu cầu cô trở về hoặc đưa ra một câu trả lời phủ định. Lần này, dù câu trả lời không trực tiếp giải đáp thắc mắc, nhưng giáo sư đã ngầm thừa nhận mối quan hệ giữa anh và Rene là không bình thường. Chỉ bấy nhiêu thôi, Flora đã có thể kết luận rằng thái độ của giáo sư dành cho cô đã thay đổi rất nhiều. Cô rất vui vì điều đó.
"Nếu em đoán không sai thì hai người hẳn là đã quen biết trước khi Rene nhập học."
"Đó là chuyện của rất lâu về trước. Con bé hiện tại cũng không nhớ rõ ta là ai."
Rudger khẽ gật đầu.
Flora hiểu ý, không hỏi thêm nữa. Cô hoàn toàn chắc chắn mình không nhìn lầm, bởi khoảnh khắc ấy, gương mặt giáo sư thoáng qua một nét buồn bã. Đó là lần đầu tiên Flora chứng kiến biểu cảm đó trên gương mặt của vị giáo sư cô luôn tôn trọng.
Flora lúc này chợt thấy tự trách bản thân vì đã vô tình gợi lại chuyện buồn của giáo sư. Cô không hiểu sao lại thấy buồn khi chứng kiến giáo sư như vậy mà bản thân lại chẳng thể làm gì.
Giáo sư rốt cuộc đã phải trải qua những chuyện gì?
Flora đột ngột lắc đầu, cố ép bản thân gạt bỏ những suy nghĩ đó. Hiện tại, cô vẫn nên tập trung vào học tập thì hơn. Cô sẽ không phụ sự kỳ vọng của giáo sư.
Sau khi trấn tĩnh lại, Flora quay về phòng bệnh của mình.
***
...
Rudger cảm nhận được Flora đã rời đi, hắn vẫn yên lặng ngồi trên ghế nhìn ra cửa sổ.
Tình trạng của Flora có vẻ tốt hơn nhiều so với những gì hắn nghĩ. Cô bé đã mở lòng hơn trước, đây là một dấu hiệu tốt.
Sự việc xảy ra tại thủ đô lần này cũng khiến Rudger không khỏi lo lắng về những gì sẽ tiếp diễn trong tương lai.
Khi cứu Rene khỏi Basara, hắn đã nhận ra sức mạnh c���a cô bé sắp sửa thức tỉnh. Ánh sáng tràn ngập trong đôi mắt Rene lúc đó chính là [Phán Quyết]. Tuy vẫn chưa thức tỉnh hoàn toàn, nhưng điều này khiến Rudger phải suy nghĩ rất nhiều.
Không nghi ngờ gì nữa, cô bé chính là mục tiêu mà Linh Cấp đang tìm kiếm. Hắn không thể đoán được mục đích của Linh Cấp khi tìm Rene là gì, nhưng hắn không dám mạo hiểm để Rene bị bại lộ. Hắn không chắc mình có thể bảo vệ Rene đến bao giờ, rồi sẽ có một ngày Linh Cấp nhận ra sự tồn tại của cô bé. Lúc đó, hắn liệu có thể ngăn cản mọi chuyện không?
Hắn chỉ mong cô bé có thể sống một cuộc đời bình thường.
Rudger nghĩ về điều đó rồi bật ra một tiếng cười tự giễu. Ngay từ đầu, hắn chính là kẻ phải chịu trách nhiệm cho mọi chuyện xảy ra với Rene, không phải sao?
Kể từ cái ngày hắn tự tay kết liễu mẹ cô bé, cuộc sống của cô bé đã định sẵn là không thể bình thường được nữa rồi.
Theo một cách nào đó, việc hắn quan tâm đến Rene như hiện tại lại giống như phạm phải một sai lầm lớn hơn. Một hành động ích kỷ đơn giản chỉ là để giảm bớt cảm giác tội lỗi của bản thân.
"Mình đúng là một kẻ cặn bã."
Rudger đưa tay lên che mắt, không ngừng tự trách.
Nhưng mọi chuyện rốt cuộc đã xảy ra, hắn cũng chẳng thể thay đổi được gì nữa.
Hơn nữa, cứ như định mệnh đã an bài, một đứa trẻ ngoài dự đoán của hắn cũng xuất hiện ở Theon.
Freuden Ulburg.
Con sói nhỏ bé ngày ấy giờ đã trưởng thành. Sự thù địch của nó đối với Rudger cũng ngày càng gia tăng. Hắn biết thằng bé sẽ không tiết lộ cho Rene những chuyện trong quá khứ, nhưng cũng không thể không đề phòng những tình huống bất ngờ có thể xảy ra.
"Mong rằng ngươi sẽ không dẫm lên vết xe đổ của ta."
Không hiểu sao những lời cuối cùng của Andrey Selmov chợt vang lên trong đầu Rudger. Đó không phải là những lời cổ vũ, nhưng trong lúc này, hắn lại cảm thấy như được an ủi phần nào.
* * *
"Đáng lẽ chúng ta nên trò chuyện thêm một chút. Gã đó quả là một kẻ thú vị."
Helia càu nhàu, xoay chiếc dù đang cầm trên tay.
Linh Cấp không đáp lời Helia, tiếp tục bước về phía trước mà không hề dừng lại. Những con đường tối tăm của thủ đô trong đêm vô cùng hoang vắng. Vẫn còn dấu vết của quân khủng bố và những mảnh vụn chưa được dọn dẹp nằm rải rác trên đường.
Helia thích cảnh tượng này. Khung cảnh này trông như thể thế giới đã bị phá hủy vậy.
Linh Cấp đang đi phía trước đột nhiên dừng lại. Helia phía sau cũng dừng bước. Helia lách người qua vai Linh Cấp, nhìn thẳng về phía trước. Ngay sau đó, vẻ mặt của cô ta nhanh chóng trở nên khó coi.
Trước mặt hai con quỷ là một bé gái nhỏ nhắn với mái tóc vàng óng rực rỡ dưới ánh trăng, cùng đôi mắt đỏ rực nổi bật ngay cả trong đêm tối. Bé gái mặc một bộ đồ màu đỏ đứng từ xa trông như một con búp bê xinh đẹp, nhưng trong khung cảnh đêm khuya như thế này lại có chút rợn người.
"Haha, thật là trùng hợp. Ngươi cũng đi dạo à?"
Thấy Helia khó nhọc cất lời, Grander mỉm cười mỉa mai.
"Đúng là một dịp hiếm có. Ta không nghĩ đến cùng một ngày lại xuất hiện đến ba kẻ như các ngươi bên trong cái thủ đô tồi tàn này đấy."
Đôi mắt đỏ rực của Grander tỏa ra ánh sáng lung linh như mặt hồ tĩnh lặng gợn sóng.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Helia vô thức siết chặt chiếc dù trong tay. Linh Cấp đối mặt với ánh mắt của Grander, bình tĩnh mở miệng, không hề tỏ ra kích động.
"Ngươi đến đây có chuyện gì?"
"Ta không thể đến đây sao?"
"Không phải ngươi vẫn luôn thích những nơi yên tĩnh sao? Ta không nhớ là ngươi lại thích xuất hiện ở một chỗ náo nhiệt như Lindebrugne."
"Đó là chuyện quá khứ rồi. Con người ta ấy mà, thay đổi là chuyện rất đỗi bình thường."
Grander mỉm cười.
"Bây giờ ta cảm thấy không được vui lắm. Ngươi nghĩ ta nên làm gì khi phải chạm mặt vài kẻ khó chịu?"
"Ngươi thừa biết là chúng ta cũng không muốn gặp ngươi. Ngươi định chiến đấu với hai chúng ta ở đây ngay lúc này sao?"
"Có gì không được?"
Năng lượng đỏ như máu bắt đầu cuộn xoáy như một làn sương mù xung quanh Grander.
Không hề kém cạnh, Helia cũng kích hoạt ma thuật hắc ám, chuẩn bị sử dụng ảo ảnh.
Thấy động tác đó, Grander nhếch khóe môi như thể đang chứng kiến một trò hề.
"Ngươi lấy đâu ra tự tin mà dùng thứ ảo giác thô thiển đó để đối đầu với ta vậy? Có vẻ như ngươi đã quên bài học lần trước rồi."
"Ít nhất chúng ta có thể câu giờ trốn thoát."
"Chậc. Không có chút thay đổi nào. Vẫn là vài con chuột nhắt chỉ thích cụp đuôi chạy trốn."
"Ít ra làm vậy vẫn tốt hơn là phải đối đầu với con quái vật như ngươi."
Lông mày của Grander nhướn lên như thể không hài lòng.
"Ngươi gọi ta là quái vật?"
"... Ngươi nghe nhầm, ta không nói thế."
Helia lập tức hạ giọng.
Tất nhiên, nói là một chuyện, nhưng động tác của Helia thì không hề dừng lại. Ảo ảnh xung quanh cô ta dần hình thành. Những con quái vật to lớn, pha trộn đủ loại quái thú và côn trùng, lần lượt hiện ra trong màn sương. Bọn chúng chỉ chực chờ mệnh lệnh của Helia là sẽ lao thẳng đến, liều mạng tấn công Grander.
Linh Cấp vẫn đang đứng im bên cạnh chợt lên tiếng.
"Chúng ta không có ý định đánh nhau."
"... Cái gì?"
Grander nhíu mày trừng mắt nhìn Linh Cấp. Linh Cấp không hề né tránh ánh nhìn của đối phương. Ánh mắt hai bên chạm nhau giữa không trung.
Cuối cùng, Grander xụ mặt lên tiếng.
"Hừ, thật không thú vị."
"Thật tốt khi ngươi đã suy nghĩ lại."
"Ngươi vẫn là con quỷ nhàm chán nhất ta từng gặp."
"Chỉ là góc nhìn khác nhau mà thôi."
"Hẳn là vậy rồi. Một kẻ bất tử khao khát cái chết và một tông đồ chẳng màng tìm kiếm vị thần của mình. Đúng là một sự kết hợp vô vị."
Helia sửng sốt khi sát ý tỏa ra từ Grander đột nhiên biến mất.
Chẳng phải thông thường hai bên sẽ phải đánh nhau một trận sao?
Có thể giải quyết con quái vật này một cách dễ dàng thế à?
Biết vậy thì cô ta đã chẳng phí công tạo rào chắn ảo ảnh làm gì. Nếu là trước đây, hẳn giờ hai kẻ bọn họ đã phải chịu không ít khổ sở từ đối phương.
"Bà già đó mắc hội chứng người cao tuổi à, tự dưng lại dễ tính vậy? Mà khoan, bà ta có được tính là già không?"
Không như Helia, Linh Cấp dường như đã đoán trước được phản ứng của Grander.
"Có vẻ như ngươi đã tìm thấy 'thứ đó'."
Grander đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.
"Tìm cái gì? Ta chỉ trì hoãn mục tiêu của mình một thời gian thôi."
"Vậy sao?"
"Vậy ngươi đã tìm thấy thứ đó chưa?"
"Vẫn chưa. Nhưng đã có một vài dấu vết, ta đoán là sẽ không mất nhiều thời gian nữa."
"Nhanh hơn ta nghĩ đấy."
"Hai k�� các ngươi đang nói chuyện quái gì thế?"
Helia đứng cạnh chẳng hiểu gì, nhưng cả Linh Cấp lẫn Grander đều không thèm trả lời cô ta. Helia bĩu môi khi bị đối xử như thể cô ta không hề tồn tại.
"Hứ! Cứ làm như ta muốn biết lắm không bằng ấy!"
Helia càu nhàu rồi biến mất. Ảo ảnh về những con ma thú cũng tan vào không trung.
"Ta đi trước. Mong rằng ngươi sẽ tuân thủ lời thề của mình."
Linh Cấp nói xong cũng biến mất trong làn khói đen.
Khi hai con quỷ đã rời đi, chỉ còn lại một mình, Grander lẩm bẩm vài điều rồi hướng mắt về phía bệnh viện nơi Rudger đang ở. Khi nghe tin đệ tử mình bị thương phải vào viện, cô ta đã nghĩ đến việc trêu chọc thằng nhóc đó một chút.
"Thôi để hôm khác vậy."
Grander lắc đầu thất vọng rồi đi về nơi ở của mình. Chắc giờ cô ta chỉ có thể đi trêu chọc tên nhóc Hans kia thôi.
"Ít nhất thì đệ tử của mình cũng nhặt được một thứ tốt về nhà."
* * *
Rùng mình.
"Cái gì thế?"
Hans đang chăm sóc Belaruna ở ký túc xá, đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Không phải mọi chuyện ở thủ đô đã kết thúc rồi à? Sao cậu ta vẫn thấy bất an quá?
Chắc chỉ là ảo giác thôi!
Truyện này do truyen.free giữ bản quyền để bạn đọc một cách thoải mái nhất.