(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 323: Bạch Kính Điện (1)
Sáng hôm sau, một vị khách đến phòng bệnh của Rudger. Người mở cửa và bước vào chính là Pacius.
"Công chúa đang đợi."
"... Tôi nghĩ mình cần nghỉ ngơi thêm chút nữa."
"Công chúa đang đợi."
"Tôi chưa hồi phục hoàn toàn."
"Công chúa đang đợi."
"........."
Dù Rudger nói gì, Pacius vẫn lặp lại câu trả lời ấy với nụ cười trêu chọc trên môi. Nhận thấy đối phư��ng không hề nhượng bộ, Rudger cuối cùng đành chấp thuận.
Khi Rudger theo Pacius ra đến cổng bệnh viện, một chiếc ô tô hơi nước màu đen đã đỗ sẵn. Đây là phương tiện chuyên dụng, với cửa sổ được thiết kế chống nhìn từ bên ngoài, theo lệnh ưu ái đặc biệt của Eileen dành cho hắn.
Đáng tiếc là Rudger lại không hề mong muốn sự ưu ái này. Eileen vốn là người không chấp nhận bất cứ thua thiệt nào; cô ta có thể cho đi, nhưng chỉ khi chắc chắn nhận được lợi ích tương xứng. Hẳn là Eileen đang muốn dùng những lợi lộc nhỏ để từng bước ràng buộc hắn.
Rudger cũng biết mục đích của đối phương, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, hắn chẳng có lý do gì để từ chối.
Khi đã lên xe, Pacius ngồi vào ghế lái.
"Anh biết lái xe?"
"Thỉnh thoảng tôi phải đảm nhiệm vị trí này khi Công chúa bí mật đi vi hành."
"Chẳng lẽ Vệ binh Hoàng gia nào cũng phải học lái xe sao?"
"Không. Do tôi là trường hợp cá biệt thôi."
Giọng nói lẩm bẩm của Pacius có chút cam chịu.
Rudger thông cảm cho người kế nhiệm của mình phải trải qua chuyện như vậy, đồng thời, hắn cũng cảm thấy may mắn khi bản thân không rơi vào tình huống tương tự. Eileen cũng quá tùy hứng, sử dụng một bậc thầy kiếm sư làm chân sai vặt như thế này đúng là đại tài tiểu dụng.
Bùng!
Trong khi Rudger còn đang suy nghĩ, chiếc xe đã lao đi. Pacius bẻ lái vô cùng điêu luyện, khiến chiếc ô tô màu đen lướt vùn vụt trên con đường vắng lặng chưa được sửa sang.
"Anh cảm thấy thế nào?"
"Đỡ hơn nhiều rồi."
"Không cần lo lắng, chúng tôi đã cử những y sĩ giỏi nhất đến. Theo lệnh của Công chúa, bọn họ đều sẽ giữ bí mật về anh."
"Tôi hiểu."
"À, nhân tiện, hiện tại có cả những người khác cũng đang đợi trong lâu đài Hoàng gia. Hoàng đế đã tuyên bố ban thưởng cho những người tham gia vào cuộc đột kích dưới lòng đất."
"Hửm?"
Pacius cười toe toét khi cầm vô lăng.
"Thành thật mà nói thì tất cả mọi người ở thủ đô lần này đều nợ anh một lời cảm ơn."
"Không cần phải trịnh trọng như vậy."
"Tôi có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó. Khi tôi tỉnh dậy, mọi người đều đã đư��c đưa đến một nơi an toàn khác."
"Những người khác có biết gì không?"
"Không cần lo lắng, tôi đã xử lý đâu vào đấy rồi. Bọn họ sẽ không nghi ngờ gì cả."
Quả không hổ danh là hầu cận thân tín của Đại Công chúa, tác phong xử lý công việc của Pacius thật gọn gàng, dứt khoát. Rudger nghe xong cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nếu qu�� nhiều người biết chuyện hắn đã chiến đấu, điều đó có thể dẫn đến những phiền toái không cần thiết.
"Tất nhiên không phải ai cũng không biết gì cả."
"Nếu là Casey Selmore thì không cần lo lắng, cô ấy sẽ không tiết lộ với ai đâu."
Ngay khi Rudger vừa dứt lời, Pacius đã thốt lên một tiếng cảm thán.
"Ái chà chà! Có vẻ như anh và vị thám tử kia rất tâm đầu ý hợp."
"Không hẳn."
"Haha. Tôi không đùa đâu. Có vẻ như vị thám tử kia cũng biết anh muốn giữ bí mật chuyện lần này, nên cô ấy đã ngầm giúp một tay. Cô ấy thậm chí đã giúp tôi thuyết phục Terina LionHowl để cô ta không nghi ngờ."
"... ... Thật sao?"
Có vẻ như vị thám tử kia không muốn bại lộ danh tính của hắn. Chí ít, nếu những gì Pacius nói là đúng, Casey Selmore chắc chắn sẽ không kể gì về hắn cho Terina LionHowl.
Rudger trầm ngâm suy nghĩ, rồi vô thức hỏi.
"Casey Selmore cũng đang ở lâu đài Hoàng gia sao?"
"À, chuyện đó... ... ."
Pacius ngập ngừng một lúc rồi mở miệng.
"Thám tử Casey Selmore đã trở về Leathervelk."
"Cô ấy rời đi rồi sao? Lúc nào?"
"Ngay sau khi anh hoàn tất việc trị liệu. Ngay cả Công chúa đích thân giữ lại, cô ấy cũng từ chối. Quả là một người phụ nữ tuyệt vời!"
Theo Pacius, hành vi lạnh lùng từ chối lời mời của Đại Công chúa của Casey Selmore thật sự rất phong cách. Ít nhất thì anh ta sẽ không bao giờ có đủ can đảm để làm điều đó.
"Tôi đã kiểm tra tình trạng của vị thám tử đó trước khi cô ấy rời đi, trông cô ấy không được tốt lắm."
"Cô ấy bị thương ở đâu ư?"
"Ồ! Cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận hai người có quan hệ không tầm thường rồi à? Giáo sư Rudger, anh đang lo lắng cho cô ấy đúng không?"
"... ... Anh có nói ư?"
"Tôi đùa đấy, đừng nóng. Cô ấy không bị thương nghiêm trọng, chỉ là trông bên ngoài có vẻ khá tệ, sắc mặt u ám, nước da hơi hốc hác. Có lẽ cô ấy chỉ cảm thấy mệt mỏi thôi."
Pacius tỏ vẻ đó là tất cả những gì anh ta biết.
Rudger nhớ lại ánh nhìn cuối cùng của Casey Selmore dành cho mình khi cô ấy vừa tỉnh lại sau cơn ác mộng tấn công tinh thần của Louispold. Hắn im lặng liếc nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, tay xoa thái dương.
Hắn có lẽ nên đến thăm cô ấy một lần? Nên hay không nên đây?
"Đến nơi rồi."
Trước khi Rudger kịp đưa ra quyết định, chiếc xe đã dừng lại trước cổng lâu đài Hoàng gia. Những người lính gác, đã được thông báo từ trước, lập tức mở cửa ngay khi thấy chiếc xe màu đen chuyên dụng.
Hoàng cung vẫn hùng vĩ như cũ, có lẽ vì nó không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi cuộc tấn công khủng bố. Rudger nhìn vô số kiến trúc màu trắng khi bước vào, lòng vừa vui mừng vừa lo lắng.
***
Trong phòng chờ trước khi diện kiến Hoàng đế.
Rudger nhìn Chris Bennimore đang lo lắng bên cạnh với ánh mắt đầy thấu hiểu.
"Giáo sư Chris."
"........."
"Giáo sư Chris."
"... ... Chuyện gì thế?"
Khi Rudger gọi lớn tiếng hơn, Chris Bennimore mới giật mình đáp lại. Giọng nói của anh ta vốn thường rất sắc bén, giờ lại yếu ớt và đầy u ám. Rudger có thể đoán ra lý do.
"Anh vẫn đang nghĩ về cô gái yêu tinh đó à?"
"Đó không phải là một cô gái yêu tinh, đó là quý cô Belaruna."
"... ... Được rồi. Anh vẫn đang nghĩ về Belaruna sao?"
"Đừng gọi tên cô ấy một cách bừa bãi như thế!"
"........."
Rudger lắc đầu ngán ngẩm.
Thực tế thì, khi di chuyển những người bất tỉnh đến nơi an toàn, Rudger đã bí mật liên hệ với Hans để đưa Belaruna rời đi trước, nhằm tránh những lời dị nghị không cần thiết.
Có vẻ như sự biến mất không nói một lời của Belaruna đã khiến anh chàng Chris Bennimore này thực sự suy sụp. Rudger dám cá, nếu hôm nay không phải diện kiến Hoàng đế, có lẽ Chris vẫn còn lang thang khắp thủ đô để tìm cô ấy.
"... ... Đừng lo lắng. Tôi nghĩ cô ấy sẽ ổn thôi."
"Làm sao có thể ổn được! Cậu không biết cô ấy yếu đuối đến mức nào đâu!"
"........."
Yếu đuối?
Trong giây lát, Rudger phải xem xét lại sự hiểu lầm của mình về ý nghĩa của từ này.
Trên đời này ai có thể hiền lành yếu đuối chứ Belaruna thì chắc chắn là không.
Yêu tinh yếu đuối nào có thể xông vào chiến đấu và mổ xẻ xác lũ Chimera chứ?
Rudger đã thấy những mô thịt Chimera và vật thí nghiệm trong túi của cô nàng yêu tinh đó, hắn đã rất sốc khi nhìn thấy chúng.
Rudger lắc đầu. H���n không nghĩ mình có thể để Giáo sư Chris cứ tiếp tục như vậy.
"Được rồi, lát nữa tôi sẽ hỏi Công chúa xem cô ấy có biết tung tích của Belaruna không."
"... ... Thật sao?"
"Ừ."
Sự im lặng vốn có lại bao trùm căn phòng. Chris Bennimore lúc này đã bình tĩnh hơn một chút.
Rudger cần phải hỏi ý kiến của Belaruna xem liệu cô nàng đó có muốn gặp lại Chris không. Tuy nhiên, xét phản ứng của Belaruna với Chris Bennimore, có vẻ như cô ấy sẽ không từ chối.
"Hai vị đã sẵn sàng chưa?"
Người cung nhân mở cửa, cúi chào hai người.
Rudger và Chris Bennimore đồng thời đứng dậy. Theo sự hướng dẫn của người hầu, họ bước vào một đại sảnh rộng rãi.
Bạch Kính Điện, đúng như tên gọi, là một không gian trắng tinh tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ, có sức chứa hàng trăm người. Sàn nhà bằng đá cẩm thạch mịn phản chiếu rõ ràng mọi vật. Nơi đây giống một nhà thờ linh thiêng hơn là một hội trường.
Rudger hơi ngẩng đầu lên.
Trên trần đại sảnh, ngoài chiếc đèn chùm lấp lánh vô vàn ngọc quý, còn có những kiệt tác siêu thực được khắc họa. Toàn bộ không gian toát lên vẻ sang trọng, tràn ngập hơi thở nghệ thuật.
Đứng cạnh hắn là tất cả những người đã tham gia vào cuộc đột kích dưới lòng đất. Chỉ có duy nhất hai người vắng mặt là Belaruna và Casey Selmore.
Rudger nhìn về phía Loteron. Trên mặt anh ta vẫn còn đội chiếc mũ sắt. Thoạt nhìn, việc giấu mặt khi tiếp kiến Hoàng đế có thể bị coi là bất kính, nhưng dựa trên những tin đồn về việc Loteron từ chối lộ mặt, dường như điều này đã được Hoàng đế ngầm cho phép.
Đúng lúc này, một tiếng kèn mạnh mẽ báo hiệu buổi lễ bắt đầu.
Ánh mắt của mọi người cùng lúc nhìn thẳng về phía trước. Phía cuối sảnh, những người đại diện hoàng tộc lần lượt xuất hiện. Rudger nhận ra nhiều khuôn mặt mà hắn chưa từng thấy ở quảng trường.
Người phụ nữ ngồi cạnh Hoàng đế chính là Hoàng hậu. Rudger thầm nghĩ, giờ hắn đã biết Đại Công chúa trông giống ai. Vị Hoàng hậu này trẻ đẹp đến mức người ngoài khó lòng tin bà đã có ba người con. Đứng cạnh Eileen, Hoàng hậu trông không khác gì một người chị. Nếu phải chỉ ra sự khác biệt, Hoàng hậu có vẻ ngoài trưởng thành và ấm áp hơn, không giống như Eileen, người có nội tâm có phần u tối.
Đại Công chúa Eileen đang đứng cạnh Hoàng hậu, bên cạnh cô là Nhị Hoàng tử và Tam công chúa Erendir. Họ chính là ba người thừa kế với những tính cách hoàn toàn khác biệt.
Trong ba người, người khiến Rudger chú ý nhất là vị Hoàng tử duy nhất của Đế quốc. Không giống như Eileen và Erendir, đây là lần đầu tiên hắn chính thức gặp Nhị Hoàng tử.
Trong ba người con của Hoàng đế, Nhị Hoàng tử là người kín tiếng nhất. Hầu như rất ít tin tức về vị Hoàng tử này, và anh ta cũng không thường xuyên lộ diện.
Rất nhiều người đã đồn thổi về việc Nhị Hoàng tử không đủ tài năng nên đã rút lui trong cuộc chiến giành quyền kế vị.
Nhị Hoàng tử Yvellon von Exilion.
Vị Hoàng tử này có vẻ ngoài yếu ớt giống Hoàng đế, nhưng đôi mắt của anh ta lại hoàn toàn tương phản.
Đúng lúc này, ánh mắt Nhị Hoàng tử hướng về Rudger, và ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Rudger có thể chắc chắn một chuyện.
Vị Hoàng tử đối diện đang cố tình che giấu bản thân.
Truyện dịch này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.