(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 341: Triệu hồi ma thú (3)
Sau chuyến đi thực tế, các học sinh năm nhất và năm hai trở nên nhốn nháo hẳn. Ngay cả Aidan vốn là kẻ thần kinh thô, lần này cũng có thể cảm nhận rõ ràng không khí bất thường ấy.
"Leo, cậu có biết mọi người bị làm sao không?"
Aidan âm thầm hỏi Leo khi cậu ta quan sát các bạn cùng lớp đang trò chuyện sôi nổi với nhau.
Leo quay sang nhìn Aidan với vẻ mặt cạn lời.
"Cậu thực sự không biết à?"
"Hả?"
"..."
Sao cậu ta lại quên mất cái tên đang đứng trước mặt mình là một kẻ thần kinh thô nhỉ?
"Cậu biết chương trình học sắp tới của chúng ta sẽ thay đổi chứ?"
"Ờ, cái đó thì mình biết."
"Vì thế mà lịch học vốn đã dày đặc lại càng thêm nặng, cường độ tăng lên gấp rưỡi. Mọi người gần như đều kiệt sức rồi."
"Thế à? Trông biểu cảm của mọi người có vẻ không giống lắm."
"Vì gần một nửa số môn học cũ đã bị thay thế bằng các môn mới."
"Ra là vậy."
Leo tiếp tục nói với vẻ mặt suy ngẫm.
"Có vẻ như Theon rất chú trọng đến vụ khủng bố ở Lindebrugne."
"Đấy là chuyện đương nhiên, dù sao thì sự cố lần này cũng rất nghiêm trọng."
"Không phải ý tôi là thế. Các giáo sư sau vụ đó đều nhất trí phải tăng cường thực chiến cho chúng ta. Nghe nói họ đã chuyển hẳn một chương trình học của năm ba xuống cho năm nhất."
"Thật á? Môn gì thế?"
"Có khá nhiều, nhưng điều khiến tôi quan tâm nhất..."
"Là Thuật Triệu hồi ma thú!"
Tracy vốn lặng lẽ nghe ké cuộc tr�� chuyện từ phía sau, lúc này liền chen lời.
Leo cau mày vì bị cắt lời nhưng Tracy phớt lờ phản ứng của cậu ta.
"Aidan, đó là một môn học của năm ba đấy. Cậu có hồi hộp không?"
"À thì..."
Aidan tuy không nói ra nhưng đôi mắt lấp lánh của cậu ta cũng đủ nói lên sự háo hức mong chờ chương trình học mới.
Tracy gật đầu hài lòng. Leo khịt mũi coi thường hai người này. Tuy nhiên, bản thân Leo cũng rất mong chờ lớp học sắp tới. Không có pháp sư nào lại không thích việc có thể triệu hồi một bạn đồng hành bên cạnh mình trong chiến đấu.
Hơn nữa, ma thú khác với tinh linh. Không giống như các tinh linh mang trong mình sức mạnh tự nhiên, hình dạng của ma thú phụ thuộc vào sức mạnh và tâm tính của người triệu hồi. Vì vậy, có những việc tinh linh không làm được nhưng ma thú dưới sự điều khiển của pháp sư lại có thể thực hiện.
Đối với những học sinh không biết hình dạng ma thú của mình sẽ trông như thế nào thì thái độ háo hức chờ đợi như vậy không khó hiểu.
"Hừ! Giả thuyết vô nghĩa. Đừng quên, số lượng ma thú được ghi nhận cho đến hiện tại thậm chí chưa đến 1%."
"Thật sao?"
"Những ma thú đồng hành cùng pháp sư đều là độc nhất và chúng chỉ xuất hiện khi có cảm ứng tinh thần với pháp sư của mình. Có những người dù dùng cả đời cũng không thể triệu hồi một con ma thú của riêng mình."
Khi Leo nói vậy, cậu ta liếc Tracy với ánh mắt đầy ẩn ý. Tracy vô cùng tức giận.
"Nhìn thế là có ý gì hả? Tôi chắc chắn sẽ là người triệu hồi ra ma thú mạnh mẽ nhất trong nhóm chúng ta. Chờ đấy cho tôi."
"Ờ, cứ cố gắng đi. Tôi tin là cậu sẽ triệu hồi được thứ giống hệt cậu thôi."
"Hừ! Nói người mà không biết nhìn lại mình. Cậu rồi cũng sẽ triệu hồi ra một con ma thú vừa bé vừa lùn thôi."
"Cậu hết thứ để nói rồi à?"
Khi hai người bắt đầu hằm hè nhau, Aidan phải cố gắng đứng ra hòa giải. Cậu ta mồ hôi đầy đầu, ra sức cố gắng chuyển chủ đề.
"Nghe mấy cậu nói thì hình như việc triệu hồi ma thú có vẻ rất khó. Chắc phải có lý do gì đó thì môn học này mới được xếp ở chương trình năm ba."
Leo và Tracy cũng im lặng trước giả thi���t hợp lý này.
Leo cuối cùng gật đầu đồng ý với Aidan.
"Rất có khả năng. Dù sao thì các giáo sư sẽ không vô cớ sắp xếp chương trình học như vậy. Có lẽ các giáo sư lo ngại học sinh hai năm đầu vẫn chưa đủ khả năng để học Thuật Triệu hồi."
"Tôi lại nghĩ khác."
Bất ngờ là Tracy lại lên tiếng phản đối.
"Hai người đã từng nghe về Tòa Tháp Ma Thuật chưa? Ngoài Theon ra, những người được đào tạo ở Tòa Tháp đều được dạy những phép thuật khó từ khi còn rất nhỏ."
"Tại sao?"
"Bọn họ không học Thuật Triệu hồi muộn như chúng ta mà được tiếp xúc với nó ngay từ khi bắt đầu học ma pháp. Nếu bọn họ làm được thì chẳng có lý gì mà chúng ta không làm được cả."
"Không thể so sánh như vậy được. Những người được đào tạo là ai chứ? Thân phận và thiên phú của những người đó chúng ta hoàn toàn không thể so sánh được."
"Không thử thì sao mà biết được. Đừng quên Thuật Triệu hồi cũng là một chuyên ngành đòi hỏi thiên phú đấy."
Iona bên cạnh cũng lên tiếng.
"Có khả năng chúng ta sẽ được một giáo sư có kinh nghiệm hướng dẫn thì sao?"
Leo liếc Iona.
"Cậu cũng nghe thấy tin đồn đó à?"
Iona gật đầu.
Aidan và Tracy là những người duy nhất không hiểu chuyện gì xảy ra.
"Hai người đang nói gì vậy?"
"Không phải giáo sư năm ba sẽ dạy chúng ta sao?"
Nhưng câu trả lời lại hoàn toàn khác với phỏng đoán của Aidan và Tracy.
"Nếu tôi không lầm thì người dạy chúng ta là giáo sư Rudger."
"Cái gì?"
***
"Cũng tương đối lâu rồi mới gặp lại các trò."
Rudger vừa nói vừa lướt nhìn các học sinh có mặt trong phòng. Mặc dù trong thâm tâm, Rudger rất quan tâm đến lũ trẻ này, nhưng tính cách cứng nhắc của hắn không cho phép hắn nói những lời thăm hỏi kiểu như "Ta mừng vì các trò bình an". Cuối cùng hắn chỉ có thể bày tỏ sự quan tâm của mình theo một cách không thể phũ phàng hơn.
"Ta mừng là mọi người đều bình an vô sự, nên không bỏ lỡ tiết học đầu tiên của môn học mới."
"Các trò có vẻ cũng đã biết, chương trình học của chúng ta sẽ có khá nhiều thay đổi. Ta sẽ là người phụ trách lớp Thuật Triệu hồi ma thú kỳ này. Hầu hết c��c trò ở đây đều đã học lớp bùa chú do ta phụ trách, chắc ta không cần phải tự giới thiệu lại nữa."
Các học sinh bên dưới đều đồng thanh nói dạ.
"Vậy từ giờ trở đi, chúng ta sẽ bắt đầu bài học về cách triệu hồi một ma thú. Quy trình thực hiện rất chặt chẽ, ta mong mọi người cần hết sức tập trung làm theo. Đây không chỉ là lời khuyên. Tất cả rõ chưa?"
Chợt có người giơ tay. Là Erendir.
"Được rồi. Trò Erendir, trò có thắc mắc gì?"
"Dạ, em chỉ hơi khó hiểu tại sao chúng ta lại học Thuật Triệu hồi ở sân tập?"
Nơi học sinh tập trung bây giờ không phải lớp học như thường lệ mà là một sân tập khá rộng lớn. Thông thường, việc học Thuật Triệu hồi đòi hỏi sự tập trung cao độ nên các lớp học sẽ diễn ra bên trong phòng học yên tĩnh.
"Đấy là lớp học khác, không phải là lớp do ta phụ trách. Việc chỉ định học tập ở đâu là do ta quyết định."
"..."
Giáo sư nói có lý, bọn họ không thể tìm được cớ gì để phản bác.
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt các học sinh có vẻ vẫn chưa bị thuyết phục nên Rudger quyết đ��nh giải thích thêm.
"Các trò nên tự hiểu rằng các trò không phải là học sinh năm ba. So với những đàn anh đã theo học chương trình của Theon hơn hai năm thì có sự chênh lệch khá lớn. Nếu áp dụng phương pháp của khóa trên cho các trò, các trò thực sự nghĩ mình có thể theo kịp không?"
"..."
Các học sinh đều im lặng và cùng lúc nghĩ về những gì Rudger nói.
"Vì thế, phương pháp giảng dạy của ta sẽ có chút khác biệt so với chương trình của năm ba. Cách dạy này theo ta thấy sẽ phù hợp với các trò hơn. Các trò có thể học được nhưng sẽ khó khăn hơn bình thường. Dù muốn hay không, các trò vẫn sẽ phải theo học hết chương trình kỳ này. Nhớ chưa?"
Giáo sư đừng làm chúng em sợ!
Các sinh viên nhìn Rudger với vẻ mặt cầu xin. Lời nói của giáo sư có vẻ tùy tiện, nhưng xét ở một khía cạnh nào đó thì lại hoàn toàn có lý. Cuối cùng, các học sinh vẫn ngoan ngoãn chấp nhận.
"Thưa giáo sư, vậy phương pháp giáo sư định áp dụng có phải một phương pháp mới không ạ?"
Tracy giơ tay và hỏi với vẻ đầy mong đợi. Nghe những lời đó, các học sinh khác cũng hướng mắt về phía Rudger, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Phương pháp đặc biệt của giáo sư Rudger.
Đó quả là những từ ngữ thật mê hoặc. Các học sinh bắt đầu tưởng tượng ra đủ thứ chuyện thú vị như khi chúng học bùa chú. Giáo sư cũng không phải lần đầu tiên thể hiện cho chúng những điều mới mẻ.
Trái ngược với mong đợi của các học sinh, Rudger chỉ bình tĩnh thông báo.
"Không phải."
"Dạ?"
"Thứ ta định áp dụng là một phương pháp chắc chắn hiệu quả. Trên thực tế, phương pháp này đã được nhiều nơi sử dụng."
"Nơi nào vậy ạ?"
"Quân đội."
Ngay khi hai từ này được nhắc đến, các học sinh liền rùng mình theo phản xạ.
Quân đội á?
Rudger quyết định sẽ tạt cho mấy đứa nhóc này một gáo nước lạnh.
"Kể từ bây giờ, các trò sẽ phải hoàn toàn tuân theo quá trình triệu hồi ma thú mà binh lính chính quy vẫn áp dụng."
"..."
Rudger thể hiện sự nghiêm túc cứng rắn của mình. Không có bất kỳ sự thỏa hiệp nào, các học sinh cũng không ai đủ can đảm lên tiếng.
"Ta không thích những người lười biếng và không có ý chí tiến thủ. Những người đã đăng ký lớp học này phải tuyệt đối tuân theo hướng dẫn của ta, nếu không, ngay bây giờ, các trò có thể ra khỏi lớp. Ta sẽ không trừ điểm những người bỏ cuộc."
Những lời nói của Rudger khiến các học sinh nghẹt thở. Sau một lúc, nhận thấy uy hiếp của mình đã c�� tác dụng, Rudger mới đưa ra một chút an ủi.
"Yên tâm đi, ta chắc chắn phương pháp này sẽ có hiệu quả. Nếu chăm chỉ tuân thủ theo các hướng dẫn, các trò hoàn toàn có thể triệu hồi thành công ma thú của riêng mình cho đến cuối học kỳ."
Những lời nói đầy tự tin đó cuối cùng có vẻ cũng mang lại chút hy vọng nhỏ nhoi cho các học sinh.
'Giáo sư đảm bảo có thể triệu hồi thành công ma thú sao?'
'Nếu vậy thì chịu khổ một chút cũng được.'
'Cố lên! Một học kỳ mà thôi, mình chịu được!'
Sau một lúc tự trấn an tinh thần, sự e ngại biến mất khỏi mắt các học sinh và động lực của họ tăng lên.
Rudger tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
"Mọi người có vẻ đã xốc lại tinh thần nên chúng ta sẽ bắt đầu lớp học ngay bây giờ."
Ánh mắt tất cả học sinh đều sáng lên, chờ đợi lời nói tiếp theo của Rudger.
"Bắt đầu với việc chạy bộ."
Hả?
Các học sinh nhất thời không hiểu những lời này của Rudger nghĩa là gì.
"Tất cả mọi người chạy vài vòng quanh sân tập cho ta."
"Thưa giáo sư, chỉ chạy bộ bình thường thôi sao ạ?"
"Không. Các trò phải không ngừng vận chuyển ma lực trong cơ thể, tăng cường cho cơ bắp trong lúc chạy. Tất cả chạy cho đến khi kiệt sức và cạn kiệt ma lực."
"..."
"Các trò không nghe nhầm. Hãy vắt kiệt toàn bộ sức lực của bản thân. Nếu có ai đó dừng lại hoặc cười đùa kể cả khi rảnh rỗi."
Rudger bình tĩnh giải phóng sức mạnh ma thuật của mình và nói với giọng rõ ràng từng chữ một.
"Ta sẽ bổ túc riêng cho người đó sau giờ học."
Giáo sư Rudger dạy bổ túc? Đùa gì thế?
Tất cả mọi người trên sân tập mặt mày đều tái mét, có vài người yếu bóng vía mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.
"Các trò còn đứng đấy làm gì? Chạy đi!"
"..."
"Ta sẽ lưu tâm những người rớt lại phía sau cùng."
Nghe những lời đó, các học sinh không ai bảo ai, ngay lập tức cắm đầu cắm cổ chạy quanh sân tập.
Cuối cùng chúng cũng đã hiểu được phương pháp quân sự mà giáo sư nói là gì.
Bản dịch này được truyen.free dày công thực hiện, dành tặng độc giả yêu thích những chuyến phiêu lưu kỳ thú.