(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 342: Huấn luyện địa ngục (1)
Các học sinh bắt đầu chạy quanh sân tập lớn. Ban đầu, chúng không gặp khó khăn gì, bởi lẽ ai nấy đều dùng ma lực để tăng cường thể chất. Nhưng khi thời gian dần trôi qua, suy nghĩ của bọn họ bắt đầu thay đổi.
Ma lực không phải là vô hạn. Dù năng lượng cần để duy trì cơ bắp không nhiều, nhưng việc liên tục cung cấp trong thời gian dài vẫn là quá sức đối với học sinh năm nhất hay năm hai.
Một số học sinh bắt đầu không thể duy trì ma lực trong cơ thể, tốc độ của họ dần chậm lại. Sau một khoảng thời gian, cơ thể vốn được ma pháp bảo vệ cũng bắt đầu thấm mệt.
Hộc. Hộc.
Tiếng thở hổn hển vang vọng khắp nơi. Những học sinh vốn không quen vận động đều thở dốc, mặt mũi nhợt nhạt hẳn đi.
Dù mệt mỏi là thế, không ai trong số họ dám dừng bước; từng học sinh vẫn lầm lũi tiến về phía trước. Vô số suy nghĩ xoẹt qua tâm trí bọn trẻ.
'Rốt cuộc là tại sao mình lại phải chạy bạt mạng như thế này?'
'Cố lên, một chút nữa thôi. Nếu điều này có thể giúp mình triệu hồi được ma thú...'
'Cứu với, bao giờ chuyện này mới kết thúc?"
Thực tế, không học sinh nào dám dừng lại, đơn giản vì chúng biết có một người vẫn đang đứng đó quan sát tất cả. Sự hiện diện của giáo sư thực sự quá đỗi áp bách.
Rudger không ngừng liếc mắt nhìn các học sinh, dò xét xem có ai dám lơ là không. Hắn đứng yên một chỗ giống như một bóng ma, âm thầm lặng lẽ nhưng không ai dám phớt lờ hắn.
Nếu có học sinh nào chậm lại dù chỉ một chút, Rudger sẽ lập tức dành cho người đó một ánh mắt nhắc nhở đầy đe dọa. Nếu vẫn không nghe lời, hắn sẽ chỉ thẳng mặt gọi tên, gây áp lực bằng chất giọng nặng nề đặc trưng của mình.
Hộc. Hộc.
Tracy dù hụt hơi nhưng vẫn cắm đầu chạy như điên dại. Giáo sư đã dặn họ phải chạy cho đến khi ông ra lệnh dừng lại, nên chẳng ai dám giảm tốc độ.
Tiếng nói đứt quãng theo từng hơi thở. Ngay cả việc hít thở lúc này cũng trở nên đau đớn, toàn thân cô đã ướt đẫm mồ hôi. Tracy rất muốn ngồi phịch xuống ngay bây giờ nhưng cô không dám làm thế.
'Sao tên Leo đó lại hăng máu thế?'
Bình thường chẳng phải tên đó luôn là người than thở đầu tiên sao?
Tuy nhiên, lúc này Leo lại là người đang cố gắng hết sức trong việc tập luyện hơn bất kỳ ai khác, như thể có điều gì đó đã thay đổi sau chuyến đi thực tế. Nhìn Leo vẫn ra sức chạy, không có chút phàn nàn nào, Tracy cảm thấy có gì đó sôi sục trong người.
Không hiểu sao Tracy cảm thấy, nếu chịu thua Leo ở đây, cô sẽ phải mang tiếng kẻ thất bại suốt đời. Tracy không muốn chịu thua. Thế là cô ấy nghiến răng tiếp tục chạy.
"Tracy, cậu v���n ổn chứ?"
Aidan chạy đến bên cạnh Tracy, lên tiếng hỏi thăm. Cậu chàng này đã chạy trước hẳn một vòng, vậy mà giờ vẫn đuổi kịp Tracy. Tracy muốn trả lời, nhưng hơi thở của cô nghẹn lại trong cổ họng nên cô chỉ lắc đầu.
"Cố gắng thêm một chút rồi sẽ ổn thôi! Một khi vượt qua một mức nhất định, cậu sẽ cảm thấy đỡ hơn đấy!"
Tên ngốc này nói nhảm cái gì vậy?
Tracy định tranh luận nhưng sức lực hiện tại không cho phép, cô chỉ thở thôi cũng đã quá sức rồi.
Tracy liếc Aidan với ánh mắt ngạc nhiên. Tên ngốc này chạy từ nãy đến giờ mà vẫn ổn, ngoại trừ nhịp thở có hơi nhanh ra thì cậu ta chẳng hề tỏ vẻ mệt nhọc chút nào.
Tất nhiên, Aidan không phải người duy nhất còn duy trì được sức lực. Iona cũng đã chạy được vài vòng quanh sân tập. Thú nhân vốn là chủng tộc có thể chất vượt trội, và Iona lại là người có thiên phú cực kỳ tốt trong tộc mình. Bởi vậy, việc cô bé có thể nhẹ nhàng thực hiện yêu cầu của Rudger không có gì khó hiểu.
Những bước chạy của Iona cực kỳ mạnh mẽ và dứt khoát, tốc độ lao về phía trước của cô bé gần như dẫn đầu cả lớp. Nhìn thấy Iona nhanh chóng vượt ngang qua mình, các nam sinh không khỏi ngơ ngác, rồi nghiến răng tăng tốc. Bọn họ không thể thua kém một nữ sinh như thế.
Tracy lắc đầu khi thấy biểu cảm của Iona không thay đổi chút nào.
Chợt, một bóng người với mái tóc xanh đậm lướt ngang qua Tracy.
Khi nhìn thấy bóng lưng này, Tracy ngây người một lúc mới nhận ra người này chính là nữ sinh thiên tài năm hai, Flora Lumos. Màu tóc cô ấy đã thay đổi đôi chút nên Tracy nhất thời không thể nhận ra.
Không ngờ thể lực của cô ấy lại tốt đến vậy. Tracy vốn nghĩ những người như Flora Lumos thường yếu về mặt thể chất, ai dè ngay cả phương diện này đối phương cũng mạnh mẽ đến thế. Đúng là thiên tài khiến người ta đố kỵ mà.
"Hộc. Hộc......F-Flora....."
Ngay phía sau Flora, Cheryl Wagner cũng đang thở dốc không ngừng.
"Đ-đợi mình với....."
"... ... ."
Flora cũng rất ngạc nhiên khi thể chất của mình được cải thiện nhiều như vậy. Bản thân cô cũng lờ mờ đoán ra nguyên nhân, rất có thể là do con quỷ ở thủ đô dạo trước.
Cheryl không khỏi thắc mắc khi nhìn thấy biểu cảm của người bạn thân.
"Trông cậu có vẻ rất vui, có chuyện gì sao?"
"... ... Sao cậu lại nói vậy?"
"Nếu là bình thường, điều đầu tiên cậu sẽ làm là tỏ vẻ khó chịu. Ha...ha..."
"Hả?"
Flora có chút ngạc nhiên nhưng không lên tiếng phản bác. Cô bé biết bạn mình sẽ không vô cớ nói như thế.
"Nếu giáo sư yêu cầu như vậy thì hẳn phải có lý do."
Cheryl nhìn Flora một cách nghi ngờ.
"Cậu nói thật hay đùa thế?"
"........."
Flora cảm nhận được ánh mắt lo lắng của Cheryl liền tăng tốc chạy, không nói gì nữa.
"Ấy, Flora...... Đợi mình với!"
Giữa lúc những xáo động nhỏ đang diễn ra khắp nơi, Rudger chợt cất tiếng, giọng nói của hắn được ma thuật khuếch đại.
"Các học sinh mà ta gọi tên, yêu cầu ngừng chạy."
Khi Rudger lần lượt điểm danh từng cái tên, những học sinh được gọi lập tức ngồi vào vị trí.
Những học sinh còn lại tiếp tục chạy nhưng tốc độ đã chậm dần, tự hỏi liệu giáo sư có định gọi tên mình không.
"Ai cho phép các trò dừng lại? Tiếp tục cho ta."
Những lời ấy của Rudger không khác gì âm thanh vọng lên từ địa ngục. Ai nấy đều sợ hãi, tiếp tục lóc cóc chạy quanh sân.
"Những ai kiệt sức thì ngồi nghỉ. Những người còn lại, nếu chưa cạn kiệt ma lực, tiếp tục chạy cho ta."
"Hộc. Hộc. T-thưa....thưa giáo sư, làm như thế này....c-có.....có thực sự hữu ích trong việc triệu hồi ma thú không ạ?"
Một nam sinh vừa thở hồng hộc vừa dè dặt hỏi. Nghe vậy, các học sinh xung quanh đều ngước nhìn Rudger với vẻ mong chờ câu trả lời.
"Trong khi hồi phục, hãy tập trung cảm nhận dòng năng lượng luân chuyển bên trong cơ thể các trò di chuyển ra sao, và nó hồi phục như thế nào. Lặp lại quá trình này, các trò sẽ nhận ra điểm mấu chốt."
Các pháp sư về cơ bản thường có thiên hướng dựa vào những lý luận đã được kiểm chứng khi sử dụng ma pháp. Theo lẽ tự nhiên, họ cũng sẽ áp dụng những điều tương tự trong quá trình triệu hồi ma thú. Tuy nhiên, trên thực tế, lĩnh vực triệu hồi cực kỳ đặc thù, đòi hỏi kinh nghiệm cảm tính nhiều hơn.
"Để triệu hồi được ma thú, các trò không cần quá tập trung vào lý thuyết. Điều quan trọng là phải cảm nhận được bản chất sức mạnh ma thuật của bản thân. Chỉ khi làm được điều đó, các trò mới có thể câu thông với người bạn triệu hồi của mình."
"Thưa giáo sư, bản chất sức mạnh thầy nói là gì vậy ạ?"
"Các trò có thể hiểu đơn giản, đó là nguồn năng lượng quen thuộc nhất với các trò, thứ mà các trò luôn theo bản năng mà sử dụng."
Các học sinh vẫn không thể hiểu được những gì Rudger đang nói.
Rốt cuộc bản chất ma thuật của bọn họ là gì?
"Có vẻ như mọi người đều không hiểu."
"Em thấy thật vô lý khi hình dung như vậy, chẳng khác nào chúng ta công nhận ma pháp có ý thức của riêng mình."
"Cho đến nay, vẫn chưa ai kiểm chứng được điều ngược lại; việc ma pháp có ý thức riêng hay không chúng ta vẫn chưa thể kết luận. Ngay cả những pháp sư vĩ đại trong lịch sử nhân loại cũng không ai có thể định nghĩa rõ ràng nguồn gốc ma pháp từ đâu, hay tại sao chúng ta lại có thể điều khiển được chúng."
Trong khi giải thích, Rudger vẫn âm thầm để mắt đến những học sinh đang chạy, sau đó lần lượt gọi những ai đã kiệt sức vào khu vực nghỉ ngơi.
"Trong quá trình hồi phục, hãy cẩn thận cảm nhận dòng năng lượng bên trong các trò di chuyển ra sao, và nó hồi phục như thế nào. Lặp lại quá trình này, các trò sẽ nhận ra điểm mấu chốt."
"Chúng ta đều biết, năng lượng của các tinh linh được tạo thành từ sức mạnh tự nhiên. Ngay cả những tinh linh cấp thấp cũng có bản ngã riêng, chưa kể đến những loại tinh linh cấp cao hơn – những tồn tại vốn đã hình thành ý thức giống như con người."
Rudger nói đến đây liền dừng lại một chút để các học sinh kịp tiêu hóa thông tin, sau đó hắn tiếp tục.
"Câu hỏi đặt ra lúc này là liệu ma lực trong người chúng ta có giống như vậy không? Nếu bản ngã thực sự tồn tại thì nó tồn tại dưới hình thức nào?"
Các học sinh ngơ ngác nhìn nhau. Những gì giáo sư vừa nói quả thực đã vượt ngoài phạm vi hiểu biết của chúng, nhất thời không ai dám nói bừa.
Chợt có người giơ tay.
"Rene, trò nói đi."
"Em nghĩ, một hình thức tồn tại của bản ngã có thể là nước ma thuật."
"Tại sao trò lại nghĩ như vậy?"
"Theo em suy đoán, trong nước ma thuật tuy không có ý thức tự nhiên nhưng lại chứa đựng ý thức của pháp sư."
Rudger gật đầu trước câu trả lời này.
"Chính xác!"
Ồ.
Các học sinh đều xì xào không ngớt trước đáp án này.
"Chắc hẳn các trò đều tò mò vì sao ta lại bắt các trò phải chịu đựng khó khăn đến vậy. Ta đã từng giải thích rằng việc triệu hồi ma thú là một quá trình khó khăn, đúng chứ? Vậy các trò nghĩ làm thế nào để giảm thiểu độ khó của quá trình học tập?"
Nghe những lời đó, các học sinh đều lâm vào trầm tư. Không ai nghĩ ra được câu trả lời phù hợp, bởi lẽ trong ấn tượng của chúng, việc 'học' luôn là một điều khó khăn.
Tất cả học sinh đều im lặng chờ đợi câu trả lời của Rudger.
"Câu trả lời thực ra không hề phức tạp. Chỉ cần nâng cao độ thuần thục của bản thân các trò là được."
... ... Đơn giản vậy á?
Các học sinh đều có vẻ không mấy tin tưởng đáp án này. Rudger có thể hiểu được điều đó. Đôi lúc, mọi người sẽ không tin rằng đáp án cho một vấn đề hóc búa lại chỉ là một đạo lý đơn giản đến vậy.
"Vấn đề của các trò chỉ là thiếu thời gian. Và thật không may, môn học của chúng ta sẽ chỉ kéo dài trong một kỳ."
"Thưa giáo sư, bình thường chương trình học môn triệu hồi sẽ phải đến hết năm chứ ạ?"
"Đối với ta, khoảng thời gian đó là quá dài. Ít nhất theo tiêu chuẩn ta đã định ra, các trò sẽ phải hoàn thành môn học này trước kỳ nghỉ lễ."
Cái gì?
Bọn họ còn cả bài kiểm tra thứ tư nữa mà!
"Tự bản thân các trò cũng phải hiểu cần làm gì cho đến lúc đó rồi chứ?"
"......."
Các học sinh không dám trả lời, bởi lẽ chúng biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước.
"Nhìn vẻ mặt của các trò có vẻ như mọi người đều đã hiểu. Rất tốt!"
Các học sinh chợt cảm thấy không ổn.
Rudger không đợi bọn trẻ kịp hoàn hồn, chỉ lạnh nhạt cất lời.
"Tất cả đứng dậy chạy lại một lần nữa."
".........."
Toàn bộ bản thảo này được giữ bản quyền bởi truyen.free.