Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 38: Lớp học nguyên tố (3)

Nhìn xuống Aidan đang ủ rũ, Rudger sửng sốt.

Đứa trẻ này đang làm gì vậy?

Lúc đầu, hắn nghĩ đứa trẻ này đang phản kháng lại mình. Nhưng nhìn phản ứng thì hình như không phải vậy.

Aidan thể hiện khuôn mặt thành thật hối lỗi và bối rối. Nói cách khác, Aidan thực sự không biết cách giải phóng nguyên tố của chính mình, thứ có thể nói là nền tảng của ma thuật nguyên t���.

Thật khó tin.

Người sở hữu một loại ma pháp hiếm có lại không thể làm được những điều cơ bản đến thế sao?

Nên làm thế nào đây?

Rudger đã từng nghĩ Aidan là một học sinh đầy triển vọng, nhưng khi thấy cậu bé này gặp khó khăn ngay ở bước cơ bản đầu tiên, hắn không nghĩ như vậy nữa.

Có phải nhờ loại phép thuật đặc biệt đó mà tên nhóc này mới có thể được vào Theon không nhỉ?

'Mình có thể phớt lờ nó.'

Không cần phải để ý một người thậm chí còn không thể theo kịp những bài học cơ bản. Nếu cố để tâm đến những trường hợp như Aidan, Rudger chỉ đang lãng phí thời gian quý giá của những học viên khác.

Chẳng phải ngay từ đầu hắn đã cảnh báo những đứa trẻ này là sẽ có học sinh năm nhất và năm hai học chung sao?

Hắn không có ý định quan tâm đến những học sinh không thể theo kịp các bài học của mình.

Điều này không phải là tàn nhẫn.

Bởi vì thế giới vốn dĩ là một nơi lạnh lẽo như vậy.

* * *

"Aidan. Trò đang làm gì?"

Aidan nhắm nghiền mắt, biết rằng lúc này điều cậu lo sợ nhất đã đến.

"Cái này... ... ."

"Trò thậm chí không thực hiện bất kỳ phép thuật nguyên tố nào. Trò có gì bất mãn với ta sao?"

Tất cả ánh mắt của các học sinh đều hướng về Aidan và Rudger. Rudger cau mày nhìn khắp lượt.

"Các trò đang chú ý vào đây thay vì tập trung làm bài của mình sao? Hay là các trò đã thực hiện hoàn hảo rồi, cần ta kiểm tra lại không?"

Các học sinh ngay lập tức quay đầu và bắt đầu tập trung trở lại vào việc triệu hồi nguyên tố của họ.

Aidan toát mồ hôi lạnh và không biết phải làm gì. Rudger chắp tay sau lưng hỏi.

"Aidan."

"... ... Vâng."

"Trò vẫn chưa thể triệu hồi nguyên tố thuộc tính?"

"... ... Vâng, em xin lỗi giáo sư."

Aidan thật muốn trốn vào một góc để không ai thấy mình. Tất cả những học sinh khác có mặt ở đây đều làm tốt những gì giáo sư hướng dẫn, chỉ có cậu ta là người duy nhất không thể theo kịp bài giảng.

Aidan có thể vào Theon do một số ngoại lệ được áp dụng cho cậu, thực tế cậu vẫn thiếu những điều cơ bản mà những người khác có thể làm một cách tự nhiên.

"Trò có thể sử dụng những nguyên tố nào? Trò hẳn phải biết chứ?"

"Dạ. Là Hoả, Thuỷ và Phong ạ."

Rudger nghĩ Aidan sẽ chuyên về nhiều nguyên tố hơn vì đứa trẻ này có thể xử lý ma pháp đặc thù, nhưng hoá ra không phải sao?

Theo lẽ thường, một người càng tài năng thì họ càng có thể sử dụng nhiều nguyên tố.

"Vậy thử với nguyên tố hệ Hỏa đi."

"Vâng?"

Aidan tự hỏi liệu mình có nghe nhầm điều gì trong lời nói của Rudger không. Leo và Tracy ngồi cạnh cũng ngớ người, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

"Ta sẽ dạy cho trò. Không thể để một học sinh thất bại ngay từ buổi học đầu tiên được."

"Nhưng em... ... ."

"Ta cực kỳ ghét ý tưởng có một học sinh như vậy trong lớp của mình. Ở đây không có sự phân biệt nào cả. Tập trung!"

"Dạ vâng!"

"Tập trung ma pháp lại. Dần chuyển đổi nó thành nguyên tố. Trò hiểu ý ta chứ?"

"Vâng."

Aidan gật đầu và cố gắng tạo ra một khối cầu ma lực. Đó là một quá trình cơ bản thậm chí không thể được gọi là ma pháp cấp một mà bất cứ ai làm quen với ma pháp đều có thể thực hiện.

"Hãy nghĩ đến việc thay đ���i ma pháp đó thành một nguyên tố. Như ta vừa nói, một ngọn lửa."

"Em sẽ thử."

Aidan chăm chú nhìn vào khối cầu ma lực của mình. Như thể đó là tất cả những gì cậu có thể làm. Tracy và Leo lặng lẽ nhìn Aidan bằng ánh mắt cổ vũ.

"Lại thất bại."

Tuy nhiên, dù Aidan có tập trung đến đâu thì cũng khó có thể tạo ra nguyên tố lửa đúng thuộc tính. Vào thời điểm Aidan tự hỏi liệu mọi thứ có thể tiếp tục như thế này không, Rudger im lặng quan sát nãy giờ bỗng mở lời.

"Đừng phức tạp hóa vấn đề, hãy thư giãn đầu óc. Cho dù trò có cố gắng tưởng tượng ngọn lửa trong đầu thì lúc đầu sẽ khó. Vì vậy, đừng chỉ suy nghĩ bằng lý trí, hãy cảm nhận nó bằng các giác quan của mình."

"Giác quan... ... ?"

"Hãy đối chiếu từng đặc điểm của ngọn lửa với các giác quan của trò. Đầu tiên là thị giác. Hãy tưởng tượng hình dạng của một ngọn lửa rực cháy. Nhắm mắt lại và tập trung."

"Vâng."

Aidan tập trung vào lời khuyên của Rudger và hình dung ngọn lửa trong tâm trí. Tuy nhiên, hình dung về hình ảnh ngọn lửa luôn dao động không h��� đơn giản.

"Tập trung. Nhớ lại khoảnh khắc ngọn lửa bùng cháy dữ dội nhất trong ký ức của trò."

"Vâng vâng."

Khi nói điều đó, Aidan cảm thấy như mình đã bỏ lỡ một cái gì đó.

Tập trung trí óc, Aidan có thể từ từ tìm lại khoảnh khắc ấn tượng nhất trong trí nhớ của mình về một ngọn lửa. Cảm giác đốt củi trong một ngôi nhà ở nông thôn. Một ngọn lửa cháy trong lò sưởi. Các thành viên trong gia đình quây quần bên nhau. Ngọn lửa đỏ hồng lúc đó chập chờn bên trong bếp.

Giọng nói của Rudger vang lên bên tai.

"Bây giờ hãy nghĩ đến âm thanh của lửa."

Thay vì trả lời, Aidan làm theo hướng dẫn của Rudger.

Ngọn lửa.

Tiếng củi cháy xèo xèo, cùng với ngọn lửa bốc lên theo làn gió. Những đốm than hồng lập lòe được gió mát làm nguội, phá vỡ sự im lặng. Từng mảnh ký ức dần hiện rõ trong tâm trí Aidan.

Giọng nói của Rudger tiếp tục vang lên.

"Tiếp theo là khứu giác."

Giọng nói của Rudger dẫn Aidan vào sâu bên trong trí nhớ.

Aidan dần chìm vào sâu thẳm ký ức vô thức của mình. Mùi củi cháy nồng nồng. Cùng lúc đó, cậu c��ng cảm nhận được mùi thơm nhẹ của than hồng. Gia đình Aidan thậm chí còn nấu món hầm trên ngọn lửa bếp củi.

"Không có vị giác, vì vậy hãy nghĩ đến xúc giác sau cùng. Đó là để gợi lại những cảm giác mà trò cảm nhận được qua làn da của mình khi đối mặt với lửa."

Theo sự hướng dẫn của Rudger, Aidan đã tái hiện những ký ức về quá khứ như những bức tranh.

Các giác quan hòa quyện rõ ràng gợi lại những kỷ niệm trong quá khứ.

Cậu có thể nhớ lại.

Tám năm trước.

Một mùa đông tuyết lạnh.

Đó là một ngày khi một trận bão tuyết thổi qua những ô cửa kính màu xanh đậm bên ngoài. Quấn mình trong bộ quần áo dày để tránh lạnh, Aidan cho củi vào bếp để giữ cho ngọn lửa cháy rừng rực. Hai cô em gái bám lấy Aidan, rên rỉ rằng họ bị lạnh.

Cả gia đình quây quần trước bếp và ăn cùng nhau. Các em nói chuyện, mẹ cằn nhằn, còn bố thì cười dịu dàng.

Aidan không còn thiết tha món ăn ưa thích, và một cơn gió lạnh lùa qua những kẽ hở trên bộ quần áo không được cài kín đáo của cậu. Rõ ràng, ký ức về thời gian đó rất sống động, cứ như vừa mới xảy ra vậy.

Lửa không nóng.

Nó thậm chí không đáng sợ.

Chỉ là....

Ngọn lửa Aidan cảm thấy lúc đó thật ấm áp. Cậu nhớ mình đã có thể trải qua một mùa đông lạnh giá một cách thoải mái.

"Chính là nó."

"A!"

Như thể có những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước phẳng lặng, Aidan mở bừng mắt khi nghe thấy giọng nói của Rudger.

Và cậu đã thấy thứ đó.

Một quả cầu lửa nhỏ đang rực cháy trước mắt mình.

Đôi mắt của Aidan mở to trong sự hoài nghi.

Nó mang theo ngọn lửa ấm áp tồn tại trong ký ức của cậu. Nó ấm áp hơn là nóng bỏng, nhẹ nhàng hơn là phá hoại.

Cậu đã thực sự triệu hồi thứ này?

"Khá tốt."

Aidan ngạc nhiên trước lời khen ngợi của Rudger. Đây là lần đầu giáo sư khen người khác. Aidan tự hỏi nếu đó có thể được gọi là một lời khen hay không.

Những học sinh khác, những người đã cố gắng giả vờ không chú ý và dỏng tai lên, cũng không khỏi kinh ngạc trước những lời nhận xét của Rudger.

"Ngọn lửa biến đổi vượt ra ngoài khuôn mẫu thông thường và có thể gọi là ngọn lửa của chính trò. Nó không phải là sao chép từ người khác hay chỉ thể hiện một cách mù quáng những gì người khác đã dạy, nó thể hiện chính yếu tố lửa mà trò đã cảm nhận được bằng cả tâm hồn. Aidan, đó là ma pháp của riêng trò."

"Ma pháp của riêng em?"

Aidan nhìn chằm chằm vào quả cầu lửa mà cậu đã tạo ra, suy nghĩ ngẩn ngơ.

Vụt.

Ngọn lửa biến mất như một ảo ảnh không dấu vết. Tuy nhiên, dư âm vẫn còn phảng phất trước mắt.

"Aidan."

"Vâng thưa giáo sư."

"Đừng quên cảm giác đó."

Rudger bỏ lại những lời này và tiếp tục kiểm tra học sinh tiếp theo.

Aidan cảm thấy như mình vẫn đang mơ. Leo và Tracy lo lắng quan sát từ bên cạnh, vỗ vào vai Aidan.

"Aidan. Tuyệt lắm!"

"Làm thế nào cậu làm được thế?"

"Hả?"

Lời khen ngợi của giáo sư Rudger dành cho Aidan đã khơi dậy tinh thần của những học sinh còn đang chần chừ.

Rudger liếc nhìn các học sinh và mở miệng.

"Như mọi người có thể nhận thấy, đây là phương pháp mà ta đã cố gắng nói với các trò lúc đầu tiết học."

Tất cả học sinh dỏng tai lắng nghe.

"Đ�� là sử dụng các giác quan thông qua kinh nghiệm của các trò."

"Nguyên tố thuộc tính muốn triệu hồi phải dựa trên sự hiểu biết cơ bản về nó. Ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng biết rằng lửa thì nóng còn băng thì lạnh. Nếu trò là một pháp sư thực sự, trò phải truyền vào ma pháp của mình một điều gì đó đặc biệt."

"Đặc biệt?"

"Hãy coi nguyên tố mà các trò muốn biểu hiện là một khoảnh khắc ấn tượng mà các trò thực sự trải qua, chứ không phải một ký ức mơ hồ. Đó là cảm nhận các nguyên tố bằng cả năm giác quan, không chỉ đơn thuần bằng thị giác."

Đừng chỉ dõi theo bằng mắt. Cảm nhận các yếu tố nhiều hơn thế.

Khi làm theo lời khuyên của Rudger, đã có hàng loạt tiếng reo vui thích từ các học sinh trong lớp.

"Ồ! Có tác dụng thật này!"

"Nó khác trước rất nhiều!"

Những học sinh cảm nhận được niềm hứng thú với ma pháp đã tập trung cao độ để ghi nhớ bài học này.

Những lời của Rudger không sai. Bởi khi so sánh ký ức và trải nghiệm, rồi tái hiện tỉ mỉ từng nguyên tố để triệu hồi chúng, năng lượng nguyên tố cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Ngay cả cảm giác của nguyên tố cũng thay đổi theo kinh nghiệm. Chúng mang một sắc thái độc đáo riêng.

Đúng lúc này, một tiếng hét dữ dội vang lên từ một phía.

"Chúa ơi! Đó là gì vậy?"

"Nguyên tố chồng chéo? Cậu sử dụng được nó rồi à?"

Flora Lumos là tâm điểm của các ánh mắt kinh ngạc hướng đến.

Với vẻ tự tin trên khuôn mặt, cô bé đã tạo ra một nguyên tố. Nói chính xác, đó là một hình thức kết hợp hai nguyên tố thành một.

Hoả và Băng.

Hình dạng của ngọn lửa rực cháy đã thay đổi thành băng màu xanh nhạt. Tuy nhiên, nó đang chuyển động lượn sóng nhè nhẹ, như một ngọn lửa bị đóng băng vậy.

'Chừng này thì thấm vào đâu.'

Ban đầu, Flora Lumos chỉ nghĩ đến việc tạo ra một nguyên tố ở mức độ vừa phải.

Cô bé sớm đã học cách hiện thực hóa nguyên tố thông qua năm giác quan của mình và nhờ khả năng trời phú của bản thân, Flora Lumos có thể hiện thực hóa nguyên tố thuộc tính với độ hoàn hảo vượt xa người khác.

Nhưng khi nhìn thấy giáo sư Rudger cẩn thận dạy dỗ một năm nhất và thậm chí còn khen ngợi cậu ta, một cảm xúc nóng bỏng trỗi dậy trong lòng Flora. Niềm tự hào của cô bé không cho phép bản thân thua kém đối phương.

Nếu chỉ triệu hồi hoàn hảo một nguyên tố, với Flora Lumos thì chuyện đó quá tầm thường.

Cô ấy là Flora Lumos.

Vì vậy, cô bé đã quyết định tạo ra hai nguyên tố.

Lửa và Băng, hai nguyên tố đối lập nhau. Chúng có thể cùng tồn tại nếu hai nguyên tố đặc biệt được phối hợp sao cho không can thiệp vào nhau và hòa quyện làm một. Khi làm như vậy, mỗi đặc điểm của từng nguyên tố sẽ kết hợp, biến đổi thành một dạng thức mới.

Cũng giống như Flora Lumos đang làm bây giờ. Phân tách các nguyên tố, có thể nói là một cấp độ nâng cao của thuật triệu hồi cơ bản.

Trong một khoảnh khắc, Flora Lumos đột nhiên cảm thấy tham lam. Nếu bây giờ có thể thành công kết hợp ba nguyên tố, điều cho tới bây giờ cô ấy vẫn không thể làm được thì sao?

'Ngọn lửa đông lạnh. Nếu đặt nguyên tố Phong vào và làm cho nó xoáy.'

Đây là một dạng ma pháp độc đáo, được tạo ra bằng cách chồng chéo hai nguyên tố.

Thế là Flora Lumos bắt đầu cấu tạo một ma pháp mới. Ba nguyên tố chồng chất lên nhau, bằng cách thêm một nguyên tố nữa vào hai nguyên tố hiện có. Nếu là bình thường thì đó sẽ là một ma pháp chắc chắn sẽ thất bại, nhưng vì lý do nào đó Flora Lumos có cảm giác bản thân hôm nay sẽ thành công.

'Hửm?'

Flora Lumos là ngư���i đầu tiên 'quan sát' được dòng chảy ma pháp bằng chính đôi mắt mình.

Khoảnh khắc ba nguyên tố chuẩn bị hòa quyện một cách đẹp mắt, chúng đột nhiên lệch khỏi hình dạng và bắt đầu va chạm vào nhau.

Một mùi hôi nồng xộc vào mũi cô bé. Nó chỉ có một ý nghĩa. Đó là khi ma pháp đi sai hướng và thất bại.

'KHÔNG!'

Cuối cùng, lòng tham chỉ gây ra bất hạnh. Ba nguyên tố va chạm với nhau và tạo ra năng lượng hỗn loạn.

Flora Lumos nghiến răng và cố gắng kìm nén chúng lại, nhưng việc này không dễ dàng như cô bé nghĩ. Ma pháp đã vượt qua giới hạn và nằm ngoài tầm kiểm soát của cô bé.

Khi ba nguyên tố cố gắng hợp nhất thành một, nó bắt đầu phát ra ánh sáng ngày càng mạnh.

"Ồ?"

"Đợi đã."

Các học sinh cũng nhận ra rằng có điều gì đó không ổn.

"Flora? Flora! Dừng lại đi!"

Cheryl gọi to nhưng Flora không thể trả lời.

Cắn chặt môi, tất cả những gì cô bé có thể làm là tuyệt vọng kìm nén lượng ma pháp đang mất kiểm soát.

'Phải dừng nó lại bằng cách nào đó!'

Với tốc độ này, nó sẽ phát nổ.

Sau đó, với quyết tâm không gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho những người xung quanh, Flora Lumos đã tự bao bọc lấy mình bằng một kết giới ma thuật.

'Ngay cả khi ma pháp lan tràn như thế này, xin đừng để nó lan ra bên ngoài.'

Và Flora nhắm chặt mắt lại.

Khoảnh khắc đó.

Một hơi ấm chạm vào tay cô bé.

Flora Lumos mở mắt ra.

Giáo sư Rudger đang đứng trước mặt. Hai tay giáo sư nhẹ nhàng chạm vào khối ma pháp đang rung chuyển dữ dội trên tay Flora Lumos.

'Làm sao giáo sư vào được? Mình đâu có mở kết giới phòng hộ.'

Rudger đã phá vỡ kết giới ma thuật một cách dễ dàng, sau đó nhanh chóng bổ sung ma pháp của mình vào khối ma pháp đang chực chờ phát nổ.

"Tập trung, Flora Lumos!"

"Giáo sư?"

"Đừng bỏ cuộc, kiểm soát ma pháp của trò."

Flora ngây người nhìn Rudger.

"Ta sẽ giúp trò."

Mọi quyền tác giả đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free