Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 424: Cinderella (1)

Merylda vẫn luôn như vậy, nhưng lần này, có lẽ vì chủ đề là vũ hội nên cô ấy trở nên đặc biệt nói nhiều. Đôi mắt mọi người đều ánh lên vẻ hưng phấn vì buổi vũ hội sắp tới. Những người hứng thú không chỉ có học sinh và giáo sư mà còn có cả nhân viên học viện và khách mời bên ngoài.

Merylda hào hứng kể ra vô vàn chuyện bên lề. Gần đây, nhu cầu về trang phục tăng lên đáng kể và lượng người ghé thăm Khu phố Hoàng Gia cũng trở nên đông đúc hơn.

"Có lẽ đó là lý do tất cả các nhà sản xuất hàng xa xỉ nổi tiếng đều dồn sự chú ý vào các thiết kế dành cho vũ hội lần này."

"Tại sao vậy?"

Giáo sư Bruno vừa mới nuốt món khoai tây nghiền trên đĩa, không nén nổi tò mò, liền hỏi.

Merylda giơ ngón trỏ lên vẫy tay tỏ ý điều đó chẳng có gì khó hiểu.

"Mọi người nên biết rằng tất cả sự kiện do Theon tổ chức từ trước đến nay đều thu hút rất nhiều người, và những giải thưởng được công bố trong các dịp này thường mang tính biểu tượng khá cao."

Rudger và giáo sư Bruno liếc nhìn nhau, đồng thời nhún vai. Bọn họ quả thực không tài nào hiểu nổi.

Merylda liếc nhìn hai người đàn ông trước mặt với ánh mắt ngán ngẩm. Nếu suy nghĩ kỹ thì việc giáo sư Rudger và giáo sư Bruno không để ý đến sự kiện lần này cũng có thể hiểu được. Một người thì say mê công việc đến khô khan, còn người kia chỉ có niềm đam mê với kim loại cơ khí. Bọn họ mà có hứng thú với thời trang mới là lạ.

Giống như Lễ h���i Phép thuật, những nhân vật chủ chốt và quý tộc cấp cao của mỗi quốc gia đều tề tựu ở Theon. Thật khó mà coi đó chỉ là một sự kiện nội bộ được.

"Các nhà tài trợ cung cấp số tiền khổng lồ cho Theon hàng năm cũng sẽ không tiếc tiền vung ra cho những sự kiện như thế này. Tất nhiên, điều đó sẽ thu hút sự chú ý của họ."

Rudger gật đầu tỏ ý đã hiểu. Điều này cũng khá dễ hình dung khi giáo sư Merylda nhắc đến câu chuyện về trang phục dạ hội.

Merylda vỗ tay.

"Những nhà thiết kế và thợ may chắc chắn không bỏ lỡ dịp hiếm có này. Buổi vũ hội chắc chắn sẽ biến thành một sàn diễn thời trang thực thụ. Bọn họ cũng cần quảng bá thương hiệu bằng cách thuê người mẫu là học sinh hay giáo sư của Theon."

Ồ.

Giáo sư Bruno ngồi cạnh Rudger thốt lên một tiếng như vỡ lẽ.

"Nói cách khác, buổi vũ hội được tổ chức lần này không chỉ nhằm mục đích mang lại niềm vui cho học sinh mà còn là một nơi hội tụ, đáp ứng mong muốn và lợi ích của tất cả mọi người."

Merylda có vẻ am hiểu đủ điều. Nhìn vào cách cô ấy nói chuyện với đôi mắt sáng ngời, có thể biết cô ấy đã dành nhiều tâm huyết cho sự kiện này nhường nào.

Rốt cuộc lý do gì khiến cô ấy phải nhiệt tình đến mức thái quá như vậy?

Rudger và các giáo sư khác không khỏi thắc mắc. Nhưng Merylda không quan tâm đến những ánh nhìn xung quanh.

Trong đầu cô ấy vẫn mải mê tưởng tượng cảnh mình sẽ xuất hiện tại hội trường trong bộ váy thật lộng lẫy. Khi ánh đèn sân khấu rọi xuống, mọi người xung quanh sẽ không ngừng trầm trồ. Chắc chắn sẽ có không ít quý ông chủ động tiếp cận cô ấy.

Có điều gì vui hơn việc tưởng tượng đến viễn cảnh này không?

Chỉ nghĩ đến việc đó thôi cũng khiến Merylda vui vẻ không ngớt. Trên mặt cô ấy hiện lên nụ cười hài lòng.

Rudger nhìn thấy nụ cười của Merylda, hắn thoáng rùng mình. Khi nhìn sang giáo sư Selina bên cạnh vẫn mang biểu cảm bình thường, Rudger cảm thấy hơi nhẹ nhõm. Ít nhất thì giáo sư Selina vẫn chưa bị lây nhiễm sự lập dị của giáo sư Merylda.

Sau một lúc mãi chìm đắm trong suy nghĩ, cuối cùng Merylda cũng quay trở lại trạng thái bình thường. Cô ấy sực nhớ ra vẫn chưa nhận được câu trả lời của Rudger.

"Dù sao thì buổi vũ hội này rất quan trọng. Giáo sư Rudger, anh đã tìm được bạn nhảy chưa?"

"Tôi vẫn chưa suy nghĩ về chuyện đó."

Câu trả lời của Rudger vẫn vẹn nguyên như vậy. Vẻ mặt có chút mong đợi của Selina ngay lập tức trở nên ủ rũ.

Nhờ sự thuyết phục của Merylda, Rudger cuối cùng cũng đánh giá lại tầm quan trọng của sự kiện sắp tới. Nếu đó là một sự kiện đặc biệt có ảnh hưởng đến nhiều người thì hắn cần dành chút tâm trí để lưu tâm.

Hơn nữa, việc các thợ may và nhà thiết kế nổi tiếng tập hợp về Theon cũng chính là cơ hội bọn họ cần nắm lấy.

Rudger thong thả tiến về Leathervelk. Lần này, hắn đến không phải với tư cách là Rudger Chelici mà với tư cách là Oliver, chủ sở hữu của Khu phố Hoàng Gia.

"Ông chủ, anh đến rồi."

Violetta đã được liên hệ từ trước, liền ra đón Rudger. Thân phận hiện tại của cô ấy là người quản lý của Tiệm thời trang Verdi, đồng thời cũng là nhà thiết kế đang có danh tiếng lên như diều gặp gió trong khoảng thời gian g��n đây.

"Công việc kinh doanh dạo này thế nào?"

"Việc kinh doanh đang diễn ra tốt đẹp. Doanh số bán hàng ngày càng tăng và có lẽ nhờ truyền miệng nên chúng ta đã có một lượng khách hàng ổn định."

Violetta nhẹ giọng báo cáo trong khi nhìn vào đường phố nhộn nhịp phía trước.

Rudger nhạy bén nhận ra chút lo lắng trong giọng nói của cô.

"Cô có vẻ lo lắng về buổi vũ hội sắp được tổ chức ở Theon."

"À, vâng. Dạo gần đây có rất nhiều chuyện xoay quanh vũ hội của học viện."

"Hẳn là mọi chuyện đều liên quan đến chiếc váy cần thiết cho buổi dạ hội."

"Đúng vậy. Các đơn đặt hàng thiết kế riêng đã tăng lên, đối thủ cạnh tranh với chúng ta rất nhiều."

Violetta lắc đầu mệt mỏi mỗi khi nghĩ về chuyện này.

"Tuy chúng ta có lợi thế sân nhà nhưng nhân lực của chúng ta vẫn còn non trẻ. Thật khó để cạnh tranh với những nhà thiết kế nổi tiếng khác."

Thợ may thủ công, nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, họ đều là những người thường xuyên xuất hiện trên báo chí hoặc may quần áo theo yêu cầu riêng cho các quý tộc cấp cao. Những người như vậy đều tề tựu tại đây để tham dự vũ hội của Theon.

"Có phải chúng ta đang gặp vấn đề về thiết kế không?"

"Mọi người đều trở nên kén chọn hơn, bởi tất cả những tên tuổi lớn trong ngành đều đã tề tựu tại đây. Thật khó để tạo ra thứ gì đó thực sự đột phá để vượt lên trên tất cả."

Violetta thẳng thắn nói. Đây chính là điều khiến cô ấy trăn trở suốt một thời gian dài. Nếu quan sát kỹ có thể nhận ra những quầng thâm bên dưới mí mắt Violetta. Có vẻ như gần đây cô ấy không thể ngủ ngon giấc.

"Tôi có rất nhiều ý tưởng nhưng đối thủ cũng vậy. Không phải lúc nào cũng có thể giành chiến thắng chỉ dựa vào mỗi sự thông minh của mình."

Tài năng thiết kế của Violetta là bẩm sinh nhưng điều đó không có nghĩa là các nhà thiết kế khác yếu kém hơn. Thời trang là một lĩnh vực thiên về cảm hứng và sự sáng tạo tức thời. Và một thứ như cảm hứng thì khó có thể kiểm soát được.

"Anh cũng biết rằng trang phục còn phụ thuộc rất nhiều vào người mẫu. Ngay cả khi mặc cùng một bộ trang phục, mỗi người mẫu lại tạo nên hiệu ứng khác biệt."

"Ừm. Tôi có thể hiểu."

Hiệu quả của những bộ trang phục trên người bình thường và người có nhan sắc sẽ khác nhau. Đặc biệt, nếu chúng được những người nổi tiếng mặc sẽ càng có hiệu ứng quảng bá mạnh mẽ tới công chúng.

Sự lo lắng trong giọng nói của Violetta chính là về chuyện này.

"Ý cô là tất cả những người mẫu cô nhắm đến đều đã có nhà thiết kế rồi sao?"

Violetta buồn rầu gật đầu.

"Đối tượng phù hợp nhất cho những dịp như thế này chắc chắn là học sinh xuất thân từ quý tộc hoặc tầng lớp trung lưu. Nhưng tôi không tài nào tiếp cận được với bọn họ."

"Tại sao cô không nhờ tôi giúp đỡ?"

Rudger là giáo sư của Theon. Nếu Violetta nói với hắn thì chuyện này có thể giải quyết dễ dàng.

Trước câu hỏi đó, Violetta cắn nhẹ môi xin lỗi, nhưng trong mắt cô ấy lại ánh lên sự kiên định.

"Tôi không muốn làm phiền anh những việc cỏn con này. Anh đã giúp tôi rất nhiều rồi, tôi không thể cứ mãi làm phiền anh được."

Giọng nói kiên định của Violetta chứa đựng sự chân thành. Cô ấy không thể cứ mãi thụ động nhận sự giúp đỡ từ Rudger. Cô ấy phải học cách tự mình giải quyết các khó khăn của bản thân.

"Suy nghĩ như vậy không sai. Nhưng đôi khi không cần thiết phải cố gắng quá sức một mình như vậy. Cô nên nhớ rằng bên cạnh cô vẫn còn rất nhiều đồng đội."

Đ�� là lý do Rudger lập ra U.N Owens. Một người không thể lúc nào cũng giải quyết được mọi chuyện. Những lúc như vậy, đồng đội sẽ chính là những trợ thủ đắc lực nhất.

Trước những lời ấm áp của Rudger, khóe mắt Violetta rưng rưng nhưng cô ấy kìm nén không để lệ trào ra.

"Cảm ơn anh."

"Vậy cô cần gì?"

"Trước mắt, tôi cần một người mẫu cho bộ trang phục của mình."

"Không phải ý tưởng trang phục sao?"

Violetta mỉm cười.

"Một khi định hình được phong cách của người mẫu, tôi mới có thể thiết kế ra trang phục phù hợp với họ."

Violetta cho rằng một chiếc váy dù đẹp và sang trọng đến đâu cũng sẽ vô nghĩa nếu người mặc không phù hợp. Vì vậy, thay vì may trang phục trước và tìm người, tốt hơn hết nên chọn người trước và thiết kế trang phục sau.

"Có lẽ tất cả những người thuộc tầng lớp quý tộc đều đã có nhà thiết kế riêng, chúng ta nên bỏ qua họ. Chúng ta không có cơ hội mời được bọn họ."

"Còn giáo sư thì sao?"

"Đối với các giáo sư cũng vậy. Thực tế thì sự cạnh tranh giữa các giáo sư còn kh��c liệt hơn nhiều so với các học sinh. Vì thế, tôi đang suy nghĩ về việc sẽ hợp tác với một học sinh xuất thân bình dân."

Rudger khoanh tay và chìm vào suy tư. Violetta lặng lẽ đứng bên cạnh, không muốn cắt đứt dòng suy nghĩ của đối phương.

Sau một lúc, Rudger mở miệng như thể đã suy nghĩ xong.

"Violetta."

"Vâng."

"Cô nghĩ sao về Cinderella?"

"Cái gì?"

"À, tôi quên mất. Có thể cô không biết từ này."

Rudger nhận ra mình lỡ lời, hắn ngay lập tức giải thích vắn tắt. Violetta nhanh chóng nắm bắt được ý định của Rudger.

"Tối đa hóa hình ảnh thông qua nhiều yếu tố và hiệu ứng bên ngoài. Nhưng điều đó có thể thực hiện được trong buổi vũ hội không?"

Không phải là Violetta chưa từng nghĩ đến điều tương tự. Nhưng thông thường, việc này cuối cùng phải phụ thuộc vào người mặc trang phục. Địa vị xã hội và ngoại hình của người mặc cũng quyết định một phần.

"Chúng ta hoàn toàn có thể hiện thực hóa điều đó. Dù sao thì chúng ta đã có sẵn yếu tố quan trọng nhất."

"Đó là gì?"

"Phép thuật."

"Phép thuật sao... ... ."

Violetta định nói điều gì đó nhưng một ý nghĩ chợt ập đến khiến cô ngậm miệng lại. Đôi mắt Violetta quét qua vẻ ngoài của Rudger.

"Ma thú anh từng dùng, có phải nó mang hình dáng trang phục không?"

Rudger gật đầu.

Lần này Violetta im lặng như thể cô ấy đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn. Tuy nhiên, đôi mắt lấp lánh của Violetta ánh lên vô vàn ý tưởng.

Một bộ trang phục có chứa phép thuật. Có quá nhiều lựa chọn. Xét theo khoảng thời gian còn lại, cô ấy chỉ có thể hoàn thành một bộ duy nhất.

Nhưng nếu cô ấy có thể làm được và cho công chúng chiêm ngưỡng thành quả...

Sau đó...

"Ông chủ."

"Sao vậy?"

"Tôi phải quan sát người mẫu mới có thể quyết định thiết kế cuối cùng."

Rudger lập tức đứng dậy.

"Nếu muốn có được Cinderella, chúng ta cần phải hành động ngay."

Truyện được chuyển ngữ độc quyền và thuộc sở hữu của truyen.free, cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free